Chương 338: Thành Thần!

Chương 338: Thành Thần!

 

Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào thông báo của hệ thống, không nhịn được mà chớp chớp mắt vài cái.

 

“Hệ thống, cái thứ này… có phải là thứ mà tao đang nghĩ không?” Cậu không chắc chắn lắm mà hỏi lại.

 

Hệ thống vẫn giữ im lặng, có vẻ như nó cũng chẳng còn muốn nói thêm câu gì nữa.

 

“An An, em rút được cái gì thế?” Chu Khởi đứng bên cạnh lên tiếng hỏi.

 

“Thần cách trống.”

 

“…”

 

Chu Khởi nghi ngờ, không biết có phải mình nghe nhầm rồi không, bèn hỏi lại: “Em nói cái gì cơ?”

 

“Em rút được một đạo cụ ẩn duy nhất, có tên là Thần cách trống.” Đường Vũ An đưa tay gãi gãi đầu, “Cái Thần cách này, chẳng lẽ ý của nó là có thể giúp mình thành Thần sao?”

 

Chu Khởi hít ngược một hơi khí lạnh, anh biết là An An nhà mình vốn cực kỳ may mắn, nhưng mà không ngờ lại có thể đỏ đến mức này luôn! Chu Khởi theo bản năng nắm chặt lấy tay Đường Vũ An, rồi hỏi tiếp: “Thế hệ thống nói sao?”

 

“Nó chả thèm trả lời câu hỏi của em gì cả, chắc là đang bận quá đó.” Đường Vũ An nhìn xuống Mái ấm Viêm Long ở bên dưới. Trong lúc hai người nói chuyện thì dung nham từ trên trời đổ xuống ngày càng nhiều hơn, cứ như thác nước trút xuống tưới tắm cả cánh đồng hoang vu, dần dần hình thành nên những dòng chảy dung nham, từ từ nuốt chửng lấy Mái ấm Viêm Long. Hơn nữa, dòng dung nham vẫn còn đang lan rộng ra, xâm lấn đến những nơi xa hơn nữa. Lớp màng chắn bảo vệ vốn dĩ trong suốt nay đã trở nên đỏ rực, trên màng chắn chi chít những vết nứt, trông cứ như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào vậy.

 

Đường Vũ An thu hồi tầm mắt, cậu không lãng phí thời gian thêm nữa. Cậu không biết cái Thần cách trống này cụ thể phải dùng thế nào, hay là có thể đạt được hiệu quả gì, nhưng mà ít nhất thì…. chắc cũng phải có chút tác dụng chứ, đúng không?

 

Ngay khi Đường Vũ An chọn tiếp nhận, một khối đá màu trắng cỡ bàn tay từ từ hiện ra ngay trước mặt cậu, khối đá đó tỏa ra ánh sáng chói lòa. Đường Vũ An có cảm giác dường như không khí xung quanh đã đông cứng lại rồi. Không, đây không phải là ảo giác của cậu đâu! Đường Vũ An quét mắt nhìn quanh bốn phía, phát hiện ra thời gian dường như đang trôi đi vô cùng chậm chạp, chậm đến mức cứ như là đang đứng yên vậy.

 

Cùng lúc đó, một giọng nói vang lên ngay bên tai cậu.

 

“Không ngờ cậu lại có thể rút trúng khối Thần cách này, đúng là đứa trẻ được may mắn yêu thương mà.”

 

Trái tim Đường Vũ An đập thót một cái, vội hỏi: “Ai? Ai đang nói đấy?”

 

Chẳng lẽ đây là sự tồn tại đã tạo ra hệ thống sao? Trong đầu Đường Vũ An vừa lóe lên suy nghĩ này thì đã nghe thấy giọng nói kia cười khẽ một tiếng, bảo rằng: “Cậu thông minh lắm.”

 

Đường Vũ An trố mắt nhìn, cái sự tồn tại bí ẩn này lại còn có thể đọc được suy nghĩ của cậu sao? Thế thì cũng lợi hại quá đi!

 

“Chỉ là thuật đọc tâm mà thôi, chút tài mọn ấy mà.”

 

Bỗng nhiên Đường Vũ An phát hiện ra, ánh sáng trên khối Thần cách trống kia đang tụ lại một chỗ, cuối cùng…. biến thành một người tí hon phát sáng màu vàng kim. Người tí hon phát sáng khoanh tay ngồi trên Thần cách, nhìn Đường Vũ An với bộ dạng rất ngầu.

 

Đường Vũ An không nhịn được mà có chút căng thẳng. Mặc dù người tí hon phát sáng này trông có vẻ rất dễ thương, nhưng dù sao thì chuyện hiện tại cũng có liên quan đến tính mạng của hàng chục triệu người trong Mái ấm, cậu không dám lơ là dù chỉ là một chút.

 

“Ngài lợi hại như thế, vậy có cách nào ngăn cản vị diện này bị hủy diệt không?”

 

“Không có.”

 

Đường Vũ An: “…”

 

Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào người tí hon phát sáng, không cam lòng mà hỏi lại: “Thật sự là hoàn toàn không có cách nào sao?”

 

“Ta có thể giúp cậu thành thần, nhưng mà có đạt được tâm nguyện hay không thì phải xem bản lĩnh của chính cậu.” Người tí hon phát sáng nói.

 

“Thành, thành thần ư…”

 

Đường Vũ An nhìn về phía miếng Thần cách trống kia, bất giác nuốt nước bọt một cái. Mặc dù đã phát triển Thương Thần Giáo lớn mạnh, nhưng cậu thật sự chưa bao giờ nghĩ đến việc mình có thể trở thành một vị thần thực thụ, chuyện này làm cho cậu có cảm giác cứ như đang ở trong mơ vậy.

 

Chỉ là, trở thành thần minh thì phải trả cái giá gì đây? Đường Vũ An suy nghĩ một chút, rồi dè dặt hỏi: “Vậy sau khi thành thần rồi thì có còn được yêu đương không?”

 

Người tí hon phát sáng: “…”

 

Đường Vũ An nhìn Chu Khởi ở bên cạnh, xoắn xuýt nói: “Hình như thần tiên không được yêu đương thì phải….”

 

Khó khăn lắm cậu mới được ba mẹ chấp nhận, mới ở bên anh Tiểu Khởi chưa được bao lâu…. Trong cuộc đời của cậu, tuyệt đối không thể thiếu anh Tiểu Khởi được!

 

Rõ ràng là người tí hon phát sáng không có ngũ quan, nhưng Đường Vũ An cứ cảm thấy hình như nó đang cạn lời lắm. Sau đó cậu nghe nó nói: “Khối Thần cách này thuộc về thần minh hệ ma pháp, mà nền văn minh ma pháp ấy thì…. Cậu muốn yêu mấy người cũng được hết.”

 

“!!!”

 

Đường Vũ An vội vàng nói: “Tôi chỉ yêu có một người thôi.”

 

Ngoài Chu Khởi ra thì cậu chẳng cần ai khác cả. Sau khi buột miệng thốt ra, rốt cuộc cậu cũng thấy hơi ngại ngùng, bèn cười nói: “Vậy tôi phải làm như thế nào?”

 

“Tiếp nhận Thần cách này, hòa tan nó vào cơ thể cậu, đạt được thần vị.”

 

“Thế tôi phải dung hợp như thế nào?”

 

“Nhắm mắt lại.”

 

Đường Vũ An nhìn về phía Chu Khởi, sau khi nắm chặt lấy tay anh thì lúc này mới nhắm mắt lại. Cậu có thể cảm nhận được một luồng sáng đang tiến lại gần mình. Người tí hon phát sáng lơ lửng giữa không trung, khối Thần cách trống kia từ từ tiến lại gần trán của Đường Vũ An, khi khoảng cách càng thu hẹp, Thần cách lại trở nên càng lúc càng nhỏ. Cuối cùng, cả khối Thần cách đã hoàn toàn hòa nhập vào giữa trán cậu.

 

Trong lòng Đường Vũ An bỗng nảy sinh giác ngộ. Thần cách chính là vật chứa để thần minh lưu trữ và chuyển hóa sức mạnh tín ngưỡng – Thần minh sinh ra từ tín ngưỡng, lớn mạnh theo sự hưng thịnh của tín ngưỡng, và sẽ tiêu vong khi tín ngưỡng suy tàn.

 

“Hãy để tâm trí thật tĩnh lặng, cẩn thận lắng nghe, cảm nhận sức mạnh tín ngưỡng thuộc về cậu.”

 

Đường Vũ An nghe theo sự chỉ dẫn của người tí hon phát sáng, rất nhanh sau đó cậu đã “nhìn” thấy được.

 

Chỉ thấy trong hư không có vô số sợi dây màu vàng kim đang tụ lại phía cậu, những tia sáng này có mạnh có yếu, có to có nhỏ, nương theo sự chú ý của ánh mắt cậu, ý thức của cậu liền men theo một sợi dây vàng to nhất trong số đó, tìm về nơi xuất phát của nó. Và rồi Đường Vũ An nhìn thấy Lão Mặc.

 

Bây giờ Lão Mặc cũng không còn già nua như trước nữa, ông lão đi theo Lý Trường Thanh cùng nhau tu luyện, sau khi đột phá thì đã trở lại dáng vẻ thời trung niên. Bởi vì ông lão là Thần quan được vạn người chú ý, nên sự thay đổi này còn gây ra chấn động không nhỏ.

 

Ngay lúc này đây, Mạc Thanh đang đứng trên tế đàn.

 

Năm năm trôi qua, Mái ấm Viêm Long ngày xưa khô cằn sỏi đá, giờ đây đã được xây dựng thành ốc đảo, từng mảnh ruộng đồng được khai khẩn, từng ngôi nhà mọc lên san sát nhau. Mà cái tế đàn này cũng được xây dựng ngày càng hùng vĩ và tráng lệ hơn. Thực ra thì tai họa ở bên ngoài đã kéo dài được một khoảng thời gian rồi, người dân trong Mái ấm đã quen dần, cũng chẳng để ý lắm.

 

Thế nhưng, khi lớp màng chắn bảo vệ trong suốt hiện hình và lộ ra những vết nứt, thì mới thu hút sự chú ý của mọi người. Đợi đến lúc Đường Vũ An dùng thân phận Ngân Quang để ban bố nhiệm vụ khẩn cấp, bảo nhân viên tổ chức cho mọi người nhanh chóng thông qua trận pháp dịch chuyển đến hành tinh khác lánh nạn, thì lúc này mọi người mới bàng hoàng nhận ra rằng, đại họa đã thực sự ập đến đầu rồi.

 

Sự hoảng loạn nhanh chóng lan rộng khắp nơi trong Mái ấm. Những người thạo tin thì đã bắt đầu chạy nạn về phía Mái ấm Hoang Thành, còn đại đa số mọi người thì chỉ biết chìm trong sợ hãi mà thành kính cầu nguyện Thần Thương Nghiệp. Lúc này, ngay dưới tế đàn của Mái ấm Viêm Long đang quỳ chật kín các tín đồ. Mạc Thanh là một trong những nhân viên nhận được tin tức sớm nhất, Thần sứ bảo ông lão hãy rời đi ngay lập tức thông qua trận pháp dịch chuyển, nếu hành động nhanh thì có lẽ bây giờ ông lão đã đến hành tinh khác rồi.

 

Nhưng mà, ông lão lại không đi. Ông cứ như một cây định hải thần châm, ung dung bình thản bước lên tế đàn, giống như mọi ngày ông vẫn làm, bắt đầu cầu nguyện với Thần Thương Nghiệp. Tất nhiên là Mạc Thanh cũng không ngăn cản những người muốn rời đi, mà còn mở quyền hạn trận pháp dịch chuyển thông đến Mái ấm Hoang Thành cho tất cả mọi người. Chỉ là, phần lớn người Viêm Long đều lựa chọn đi theo ông lão mà ở lại.

 

【Bạn tốt “Trường Thanh” đang yêu cầu cuộc gọi video.】

 

Mạc Thanh chọn chấp nhận, rất nhanh sau đó, trên màn hình xuất hiện hình ảnh của Lý Trường Thanh.

 

“Mạc Thanh.”

 

“Tôi không đi đâu.” Mạc Thanh nói thẳng luôn, “Để cơ hội của tôi lại cho những người trẻ tuổi khác đi.”

 

Khả năng vận chuyển của trận pháp dịch chuyển cũng có hạn, trong thời gian ngắn thì căn bản không thể nào chuyển hết tất cả mọi người đi được. Mạc Thanh nói tiếp: “Nếu thế giới này thực sự đã định sẵn là phải hủy diệt vào ngày hôm nay, thế thì tôi sẽ cùng tiêu vong với thế giới này vậy.”

 

“Ở những năm tháng cuối đời mà tôi còn có thể tạo dựng được một sự nghiệp như thế này, đó đã là ân điển của Thần Thương Nghiệp dành cho tôi rồi.”

 

“Tôi có chết cũng không còn gì hối tiếc nữa.”

 

Mạc Thanh đã từng đến hành tinh đó rồi, đó là một thế giới có nền văn minh tương đồng với bọn họ, nhưng dù sao thì đó cũng không phải là nơi thực sự thuộc về bọn họ. Mặc dù thế giới của bọn họ rách nát tả tơi, nhưng nơi đây mới là cội rễ, là quê hương mà ông lão không thể nào cắt đứt được.

 

“Tôi biết.” Lý Trường Thanh nói, “Tôi không định khuyên ông đâu, bởi vì tôi cũng không tính đi.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Chỉ là, đến giây phút cuối cùng rồi, muốn nhìn mọi người thêm một lần nữa thôi.”

 

Mạc Thanh bật cười, đừng nhìn Lão Lý bình thường lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng thực ra lại là người trọng tình nghĩa hơn bất cứ ai.

 

“Đừng có nói mấy lời xui xẻo đó chứ.”

 

Rõ ràng vừa nãy chính ông còn bảo mình chết cũng không hối tiếc, giờ lại quay sang an ủi người ta, “Thần Thương Nghiệp sẽ che chở cho chúng ta mà.”

 

Mạc Thanh nói: “Đợi qua cơn khủng hoảng lần này, chúng ta lại cùng nhau xem phim hoạt hình, ăn khoai tây chiên, uống coca nhé.”

 

Lý Trường Thanh không nhịn được mà cười, “Còn ăn cả gà rán nữa.”

 

“Đúng đúng, làm thêm ly kem việt quất nữa chứ!”

 

Lý Trường Thanh gật gật đầu, sau đó lại trầm mặc, mãi một hồi lâu sau ông mới nói: “Ông thực sự tin vào sự tồn tại của Thần Thương Nghiệp à?”

 

“Tôi tin.”

 

Cùng vang lên với câu trả lời này của ông lão là tiếng hô của tất cả các tín đồ trong Mái ấm.

 

“Thần Thương Nghiệp!”

 

“Thần Thương Nghiệp!”

 

“Thần Thương Nghiệp!”

 

Những âm thanh này hội tụ lại thành biển cả, men theo những sợi dây màu vàng kim ùa về phía Đường Vũ An, gần như muốn nhấn chìm lấy cậu.

 

“Hãy rót sức mạnh tín ngưỡng vào trong Thần cách! Chuyển hóa nó thành thần lực của cậu!”

 

Giọng nói của người tí hon phát sáng lại vang lên lần nữa, “Chỉ khi ngưng tụ ra được thần lực thuộc về cậu, thì cậu mới thực sự bước lên con đường thành thần!”

 

Đường Vũ An vội vàng làm theo sự chỉ điểm của nó, dẫn dắt nguồn sức mạnh đang tụ về từ các sợi dây màu vàng kia đi vào khối Thần cách trống. Thần cách vốn màu trắng nay đã bị nhuộm thành màu vàng kim óng ả, theo đà của sức mạnh tín ngưỡng không ngừng rót vào, màu sắc dần dần chuyển từ nhạt sang đậm, cuối cùng lắng đọng lại bên trong Thần cách, được hấp thu hoàn toàn. Khi hoàn thành bước này xong, sức mạnh tín ngưỡng ùa về theo các sợi dây màu vàng kia cũng không cần dẫn dắt nữa, mà tự động chảy vào trong Thần cách. Cũng không biết đã qua bao lâu, Đường Vũ An “nhìn” thấy trên Thần cách đã ngưng tụ ra một giọt chất lỏng màu vàng kim, từ từ rơi xuống đi vào trong thức hải của cậu.

 

“Ầm ——”

 

Đường Vũ An cảm thấy tầm nhìn của mình bỗng chốc được mở rộng ra vô cùng vô tận, một nguồn sức mạnh dồi dào từ trong cơ thể cậu trào dâng, cậu giơ tay lên, trong lòng bàn tay ngưng tụ ra một giọt chất lỏng màu vàng kim.

 

“Đây chính là…. thần lực phải không?”

 

Cậu nhắm mắt lại lần nữa, toàn bộ Mái Ấm Thương Thần hiện ra vô cùng rõ nét trong tâm trí cậu. Không cần người tí hon phát sáng hướng dẫn, Đường Vũ An đã hiểu tiếp theo mình nên làm gì rồi. Cậu có thể cảm nhận được rõ ràng rằng, với sức mạnh hiện tại thì cậu hoàn toàn không thể ngăn cản được vị diện này bị hủy diệt, thế nhưng, cậu vẫn có thể giữ lại được Mái Ấm Thương Thần!

 

Đường Vũ An bắt đầu vận chuyển thần lực, đem nguồn sức mạnh này vào trong lớp màng chắn bảo vệ. Vốn dĩ khi số dư điểm tích lũy của cậu sắp cạn đáy, các vết nứt trên màng chắn bảo vệ ngày càng nhiều và đã gần như vỡ nát. Thế nhưng sau khi thần lực của cậu được rót vào, lớp màng chắn bảo vệ lại được sửa chữa một lần nữa!

 

“Thần Thương Nghiệp hiển linh rồi!”

 

Cùng với phát hiện này, niềm tin của mọi người đối với Thần Thương Nghiệp lại càng thêm kiên định, ngay cả những người đang chen chúc chạy nạn cũng từ từ dừng lại, quỳ rạp trên mặt đất mà hướng lên bầu trời cầu nguyện. Ngày càng có nhiều sức mạnh tín ngưỡng được rót vào Thần cách, tốc độ chuyển đổi thần lực cũng ngày càng nhanh hơn. Có được thần lực bổ sung, lớp màn chắn bảo vệ cũng càng thêm kiên cố.

 

Điều này đã hình thành nên một vòng tuần hoàn tích cực vô cùng hoàn hảo!

 

Trong lúc đất trời đang rung chuyển dữ dội, sắc trời thay đổi, vùng đất Mái ấm được sức mạnh của Thần Thương Nghiệp bảo vệ giống như một con thuyền cô độc giữa biển khơi, mặc cho sóng to gió lớn vẫn luôn kiên cường chống chọi.

 

Trán của Đường Vũ An đã ướt đẫm mồ hôi, gương mặt cậu lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng. Thần lực tinh thuần như vậy, tất nhiên là thân xác phàm trần của cậu không thể chịu đựng nổi, nhưng vì tiêu hao quá nhanh, nên cứ mỗi khi sắp sụp đổ thì cơ thể cậu sẽ tái tạo lại ngay lập tức. Quá trình này vô cùng đau đớn, y hệt như lúc Chu Khởi bị ngọn lửa thiêu đốt cơ thể, rồi lại tái sinh trong lửa đỏ vậy. Đường Vũ An cắn chặt răng. Cậu cố gắng lờ đi cảm giác đau đớn trên cơ thể, dồn hết sự chú ý vào việc lắng nghe âm thanh cầu nguyện của các tín đồ. Cậu phải cứu tất cả mọi người, phải giữ được Mái ấm mà họ đã vất vả lắm mới xây dựng nên, chắc chắn là cậu có thể làm được mà!

 

Cuối cùng, sau bao nhiêu lần sụp đổ rồi lại tái tạo, cơ thể của cậu cũng dần trở nên dẻo dai hơn, khả năng chịu đựng Thần lực cũng tăng lên đáng kể, mà nỗi đau cũng bắt đầu giảm bớt, mặc dù tốc độ có hơi chậm một chút….

 

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi. Khi Đường Vũ An khôi phục lại ý thức một lần nữa thì những biến động kinh hoàng giữa đất trời cũng đã dần lắng xuống, áp lực mang tính hủy diệt mà lớp màng chắn bảo vệ phải gánh chịu cũng đã biến mất. Cậu đột ngột mở mắt ra, liền nhìn thấy môi trường xung quanh đã thay đổi rồi. Những cây gỗ khổng lồ đâm thẳng lên tận trời xanh, cảnh vật xung quanh cũng to lên vô số lần, nhìn xuống phía dưới nữa, cậu thấy toàn bộ Mái Ấm Thương Thần xuất hiện nguyên vẹn không chút sứt mẻ nào giữa cánh rừng khổng lồ này.

 

Tất nhiên là ngoại trừ Pháo đài Tử Thiên. Tòa pháo đài đó vẫn cô độc treo ở ngoài biển khơi, vì không có đường đi kết nối với mái ấm nên nó không được mang theo đến khu rừng khổng lồ này, nhưng trong cảm ứng của Đường Vũ An thì màng chắn bảo vệ của nó cũng không bị vỡ. Cho nên tình hình hiện tại là….

 

“Vị diện hoang tàn và vị diện Người Khổng Lồ đã hoàn toàn dung hợp rồi.” Giọng nói của Chu Khởi vang lên bên cạnh.

 

Đường Vũ An nương theo giọng nói của anh mà ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy mình đang được Chu Khởi ôm vào trong lòng, ánh mắt Chu Khởi nhìn cậu vô cùng đau lòng.

 

“Em tỉnh rồi à?” Chu Khởi đưa tay sờ sờ má cậu. Trong thời gian Đường Vũ An mất đi ý thức, Chu Khởi vẫn luôn túc trực bên cạnh cậu. Khi hai thế giới dung hợp lại với nhau, nguồn sức mạnh bùng nổ vô cùng khủng khiếp, sức mạnh không gian cũng trở nên hỗn loạn và mang đầy tính hủy diệt. Chu Khởi vốn định đưa Đường Vũ An rời đi, lại phát hiện không thể di chuyển cậu được, vậy nên anh đành phải ôm chặt lấy cậu, rồi dốc toàn lực để chống đỡ lại luồng sức mạnh hủy diệt đó.

 

Ngay khi sức mạnh của anh cạn kiệt, sắp sửa không chống đỡ nổi nữa thì con linh trùng vẫn luôn ẩn nấp trong cơ thể anh đã xuất hiện. Chu Khởi không nói rõ được đó là cảm giác gì, đại khái là…. Anh đã thực sự dung hợp với con linh trùng đó rồi? Không, phải nói là sức mạnh của quy tắc mới đúng. Một loại sức mạnh quy tắc đại diện cho tự nhiên, miễn là sức mạnh của tự nhiên thì đều có thể để cho anh sử dụng, giống như sức mạnh ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ vậy.

 

Đây là sự xâm lấn và đồng hóa của quy tắc thế giới Người Khổng Lồ đối với thế giới hoan tàn. Sau khi có được phần ngọn của sức mạnh quy tắc và thức tỉnh dị năng, theo sự lớn mạnh và bành trướng của sức mạnh, một khi không thể kiểm soát được đoạn sức mạnh quy tắc này, thì sẽ bị phản phệ và đồng hóa thành một phần của tự nhiên. Đoạn sức mạnh quy tắc mà Chu Khởi có được khá đặc biệt, anh có thể vận dụng được tất cả sức mạnh quy tắc, nhưng đổi lại cũng càng thêm nguy hiểm.

 

Khi dị năng của anh cạn kiệt vì chống lại sức mạnh hủy diệt của thế giới, vốn dĩ cũng phải đối mặt với việc bị tự nhiên đồng hóa, nhưng mà…. ngay lúc đó anh lại cảm nhận được một luồng sức mạnh mới. Đó là sức mạnh truyền đến từ trên người Đường Vũ An, ấm áp, dịu dàng, kiên định bảo vệ anh. Cuối cùng, thế mà lại giúp anh dung hợp thành công với đoạn sức mạnh quy tắc đó.

 

Đoạn sức mạnh quy tắc đó vốn dĩ đến từ vị diện Người Khổng Lồ, trong cuộc đối đầu giữa hai thế giới, vị diện Người Khổng Lồ chiếm ưu thế tuyệt đối, có thể nói là nó đã đơn phương nghiền nát và nuốt chửng vị diện hoang tàn. Thế là trong cơn bão táp ấy, Chu Khởi đã bình an vô sự mà vượt qua. Thế nhưng Đường Vũ An đang được anh ôm trong lòng lại mãi vẫn chưa tỉnh, trên gương mặt cậu lộ rõ vẻ đau đớn mà anh chưa từng thấy bao giờ. Nhưng thiếu niên vẫn cắn chặt răng, im lặng chịu đựng. Trong lòng Chu Khởi rối bời… May mà, cuối cùng bây giờ cậu cũng đã tỉnh lại rồi.

 

Nhìn thấy sự lo lắng và quan tâm trong mắt Chu Khởi, Đường Vũ An không nhịn được mà mếu máo, “Đau lắm đó anh.”

 

Chu Khởi vừa định an ủi cậu, liền thấy một người tí hon phát sáng xuất hiện trên đỉnh đầu bọn họ.

 

“Có chút đau đớn ấy thôi mà cũng không chịu được sao?”

 

Chu Khởi cau mày, còn Đường Vũ An thì vội vàng lau nước mắt, tất nhiên là cậu vẫn không nhịn được mà lầm bầm khe khẽ: “Người ta chỉ muốn làm nũng một tí thôi mà…”

 

“Bây giờ cậu đã là thần rồi đấy!”

 

Mặc dù bây giờ cậu chỉ là một vị thần cực kỳ yếu ớt. Dù sao thì cậu cũng chỉ vừa mới ngưng tụ ra thần lực, thần thể cũng mới trải qua quá trình tôi luyện sơ bộ, hơn nữa tín đồ cũng chỉ mới có tầm ngàn vạn người, tất nhiên là không thể mạnh mẽ được rồi.

 

Đường Vũ An nhìn nó, nghiêm túc nói: “Cảm ơn ngài đã giúp bọn tôi vượt qua cửa ải khó khăn, cơ mà… ngài giúp bọn tôi như thế này là có mục đích gì? Tôi có thể làm gì cho ngài không?”

 

Trên đời không có bữa trưa nào là miễn phí cả, anh Tiểu Khởi vẫn luôn dạy cậu như thế mà. Bây giờ nguy cơ đã được giải quyết, vậy nên cũng đã đến lúc phải trả ơn rồi.

 

Nào ngờ người tí hon phát sáng lại nói: “Chẳng có mục đích gì cả.”

 

Đường Vũ An sửng sốt, “Thế là tại sao?”

 

“Nếu cứ nhất quyết phải nói ra một lý do, thì đại khái là vì ta cảm thấy buồn chán quá thôi.” Người tí hon phát sáng nhún nhún vai.

 

Đường Vũ An có nghĩ thế nào cũng không ngờ được đáp án lại là như thế, cậu chần chừ một chút rồi hỏi: “Vậy ngài cũng là thần minh à?”

 

“Không phải.”

 

“Vậy ngài là gì?” Đường Vũ An tò mò hỏi tới cùng.

 

Cơ thể của người tí hon phát sáng dần dần trở nên mờ ảo, ngay lúc Đường Vũ An tưởng là nó sẽ không trả lời, thì lại nghe thấy giọng nói hư ảo kia của nó vang lên lần nữa.

 

“Ta chính là Kỳ Tích.”

 

“Hệ thống Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế tặng cho cậu đấy, nó có thể giúp cậu cảm ngộ sức mạnh của quy tắc, còn về những hệ thống giao dịch khác thì phải xem phúc phận của chính cậu rồi.”

 

“Có duyên thì sau này sẽ gặp lại nhé, đứa trẻ được may mắn yêu thương.”

 

Theo giọng nói đó đi xa, người tí hon bí ẩn kia cũng hoàn toàn biến mất trước mặt Đường Vũ An và Chu Khởi.

 

Hết chương 338.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Hệ thống: Thế là tôi bị đem đi tặng cho người ta rồi à [Mặt hề]

 

Chương 338: Thành Thần!

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên