Chương 34: Công Việc Mới
Phớt lờ vẻ mặt muốn nứt ra của cậu sinh viên, Chu Kỳ An tiến về phía bảng hướng dẫn như những người chơi khác, bắt đầu tìm kiếm tầng lầu của cửa hàng mình được phân công.
“Tầng 3.” Vị trí cũng không tệ.
Ở chỗ cũ, sắc mặt cậu sinh viên vẫn trắng bệch.
Mặc dù chắc chắn Chu Kỳ An sẽ không làm chuyện ngu ngốc như tự thiêu, nhưng cậu ta vẫn không khỏi lo lắng.
Thiếu niên gấp giấy nhìn thấy cảnh này, tưởng rằng cậu ta sợ hãi tầng lầu sắp đến: “Xem ra quan hệ của hai người cũng không tốt lắm nhỉ, ba con quái vật kia ít nhất cũng tương ứng với ba địa điểm an toàn, vậy mà anh ta thà giữ kín trong bụng cũng không cho anh biết.”
Cậu sinh viên há miệng, định nói gì đó, nhưng đột nhiên nhìn về phía sau cậu thiếu niên.
Sắc mặt cậu thiếu niên gấp giấy biến đổi, quay đầu lại, thì ra là con quái vật tóc đen dài đang đứng đó.
Dường như con quái vật có phần sợ sệt, chỉ đứng im lặng sau lưng thiếu niên, nhưng hai hốc mắt trống rỗng lại nhìn thẳng vào cậu sinh viên.
Cậu sinh viên chẳng biết làm gì hơn ngoài việc gượng gạo chào hỏi.
Cuối cùng, thang máy cũng đến.
Cabin rộng rãi có thể chứa ít nhất hai mươi người. Không biết nơi này thường ngày vận chuyển gì, nhưng chắc chắn có thịt sống và hải sản, mùi vị hỗn tạp khiến người ta cảm thấy thật khó chịu.
Chu Kỳ An bước vào trước, cậu sinh viên vội vàng theo sau.
Những con quái vật cũng cùng bọn họ lên thang máy, hai giống loài chen chúc trong không gian kín mít, không ai nói lời nào.
Bên trong cabin không phải kim loại thông thường, mà nhẵn bóng như gương, phản chiếu hình ảnh của những hành khách cao thấp khác nhau, biểu cảm của mỗi người đều có vẻ kỳ dị. Người chơi thì căng thẳng, còn những con quái vật đội lốt người thì lại nhếch mép, nở nụ cười giống hệt như nhau, kể cả con quái vật tóc đen dài bị bắt nạt trên xe cũng vậy.
Sự đa dạng sinh học ở đây khiến Chu Kỳ An có chút ngột ngạt.
Đến tầng 3, cậu nhanh chóng bước ra ngoài.
Người đội mũ trùm đầu cũng xuống cùng tầng, trong suốt chặng đường hai người gần như không giao tiếp gì với nhau.
Cửa hàng gạo Kim Ký rất dễ tìm, nó nằm đối diện với thang cuốn đã ngừng hoạt động, mặt tiền nhỏ hẹp, đổ nát.
Chu Kỳ An liếc nhìn thang cuốn hai lần, bên cạnh có một tấm biển báo: “Đang sửa chữa, vui lòng không sử dụng!”.
Dấu chấm than màu đỏ còn to hơn cả chữ, vết mực loang lổ xuống dưới, trông thật đáng sợ.
Phía sau, cửa thang máy đang từ từ đóng lại, con quái vật già nua đứng gần nhất nhìn chằm chằm về phía trước, còn có ánh mắt không mấy thiện cảm của một số người chơi khác, Chu Kỳ An có thể cảm nhận được những ánh mắt đó như gai sau lưng, dù cậu không quay đầu lại.
Gạt bỏ đi cảm giác khó chịu, Chu Kỳ An đến trước cửa hàng gạo.
Ông chủ tiệm gạo khoảng bốn mươi tuổi, mặt mày xanh xao, môi thâm tím, đôi mắt gần như không thấy rõ đồng tử, luôn dán chặt vào những chiếc chum đựng gạo.
Màu sắc của gạo trong chum cũng giống như khuôn mặt của ông chủ, xám xịt, xanh mét.
Chu Kỳ An đang định lên tiếng, thì ông chủ cất giọng thâm trầm: “Từng có người hỏi xin gạo của tôi…”
“Tôi hỏi hắn cần bao nhiêu. Hắn nói, tòa nhà này còn 81 cửa hàng đang mở, hắn muốn tôi đặt một hạt gạo ở cửa hàng đầu tiên, hai hạt gạo ở cửa hàng thứ hai, cứ như vậy, số hạt gạo của mỗi cửa hàng phía sau gấp đôi cửa hàng phía trước…”
Ông chủ cười quái dị, hỏi: “Chàng trai trẻ, theo con, tôi cần tổng cộng bao nhiêu hạt gạo?”
Chu Kỳ An giơ tay: “Năm.”
Năm ký!
Người đội mũ trùm đầu đang định bỏ qua nơi này để đến một cửa hàng khác: “…”
Sắc mặt ông chủ tiệm gạo lập tức sa sầm: “Vô dụng! Tính toán đơn giản như vậy mà cũng không biết.”
Ông chủ đột nhiên gọi người đội mũ trùm: “Theo con là bao nhiêu?”
Người đội mũ trùm: “Ba nghìn ba trăm hai mươi mốt.”
“…”
Ông chủ
tiệm gạo đột nhiên ngẩng đầu.
Chu Kỳ An: “Hắn ta trả lời đúng rồi sao? Vậy năm ký của tôi cũng chỉ có hơn ba nghìn hạt gạo thôi.”
Ông chủ tiệm gạo im lặng, có lẽ là không thể ngờ được đáp án vô lý như vậy lại được tính ra như thế nào.
Đây không còn là sai một ly, mà là sai cả vạn dặm.
Người đội mũ trùm trả lời xong liền tiếp tục đi, cửa hàng của anh ta chọn ở tiệm kẹo đối diện.
Chu Kỳ An đứng tại chỗ, bình tĩnh tự giới thiệu: “Nhân viên tính toán kém càng quý giá hơn, tôi thậm chí còn không biết đếm lương.”
【Bạn đã thuyết phục được ông chủ tiệm gạo Kim Ký.】
【Bạn đã có được tư cách vào làm.】
Ông chủ tiệm gạo liếc nhìn cậu một cái: “Được rồi, bây giờ con có thể làm việc.”
Hoàn toàn không đề cập gì đến tiền lương.
Chu Kỳ An lập tức lộ ra vẻ mặt biết ơn, thề sống chết sẽ làm việc chăm chỉ.
Nói là làm việc, thực chất là đứng im như phỗng cùng với ông chủ.
Cả tầng 3 có rất ít cửa hàng mở cửa, thỉnh thoảng cũng có một số khách hàng đến mua đồ, vì giá cả thực sự rất rẻ, nhưng lại không có ai ghé vào tiệm gạo.
Cửa thang máy mở ra, bên trong trống rỗng.
Ánh mắt Chu Kỳ An lơ đãng nhìn xung quanh.
Ông chủ tiệm gạo lạnh lùng hỏi: “Không lo làm việc, con đang nhìn gì vậy?”
Chu Kỳ An nghiêm túc nói: “Con đang quan sát gạo, gạo dễ sinh sâu mọt, con lo lắng để lâu…”
Ông chủ ngắt lời: “Gạo ở đây, vĩnh viễn không bao giờ sinh sâu mọt.”
Chu Kỳ An gật đầu lia lịa tỏ vẻ mình đã được dạy dỗ, nhưng ánh mắt lại vẫn liếc về phía thang máy.
Ai nói vậy? Vừa rồi còn có một con bọ rùa bay vào đó.
Tầng 13.
Vì một số phó bản trong game lấy bối cảnh từ truyền thuyết phương Tây, nên con số 13 trong game cũng được coi là con số không may mắn.
Con hạc giấy bay ra khỏi cửa thang máy, đáp xuống lòng bàn tay, mỏ liên tục mổ vào nhau.
Thiếu niên gấp giấy ở cùng tầng với người chơi nghe MP3, khác với tầng 3, hầu hết các cửa hàng ở tầng này đều đang mở cửa.
Sau khi hạc giấy báo cáo xong, người chơi nghe MP3 không khỏi trầm mặc trước khả năng tính toán của Chu Kỳ An.
“Anh ta không tính sai.” Đôi môi trắng bệch của thiếu niên gấp giấy khẽ động.
Đạo cụ càng lợi hại thì khi sử dụng càng tổn hao nguyên khí.
Việc mỗi lần Chu Kỳ An sử dụng thánh khí đều hao tổn máu là ví dụ điển hình nhất.
Hạc giấy tuy không đến mức đó, nhưng nếu điều khiển trong thời gian dài cũng sẽ khiến bản thân bị tổn thương nguyên khí. Thiếu niên cần phải nghỉ ngơi một chút, tiếp theo năng lực gấp giấy phải được sử dụng để bảo vệ tính mạng, chứ không phải để dò la tin tức.
“Hả?”
Thiếu niên gấp giấy nói: “Chuyện ông chủ tiệm gạo nói bắt nguồn từ một câu chuyện cổ xưa, nhà vua hỏi người phát minh ra bàn cờ muốn gì, nhà phát minh liền muốn dùng cách này để nhà vua dùng gạo lấp đầy 64 ô vuông, hiện tại ông chủ tiệm gạo cũng giống như nhà vua bị xin gạo…”
Người chơi nghe MP3: “Chẳng phải cũng có rất nhiều cách giải quyết sao? Bảo kẻ xin gạo tự đếm, hoặc là trực tiếp giết chết hắn ta.”
Anh ta đột nhiên dừng lại.
Thiếu niên gấp giấy thu hồi hạc giấy: “Rõ ràng ông chủ tiệm gạo không có khả năng đó, cho nên chỉ có thể tiếp tục nhận gạo để lấp đầy.”
Nếu lúc đó trả lời một con số khổng lồ, chắc chắn sẽ khiến ông chủ nổi giận.
Sự tức giận của NPC thường đại diện cho điều kiện tử vong.
Không ngờ tên kia lại có chút khôn khéo. Người chơi nghe MP3 cau mày: “Rõ ràng tiệm gạo có thể lấy được nhiều thông tin hơn.”
Muốn hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, nhất định phải tìm hiểu nguồn gốc vấn đề kỳ dị của tòa nhà Kim Tường, kẻ xin gạo kia chính là chìa khóa. Tìm được nguồn gốc, liền có thể lần theo manh mối của nhiệm vụ chính tuyến.
Chọn đúng cửa hàng để làm việc là vô cùng quan trọng.
Thiếu niên gấp giấy: “Chúng ta hợp tác, tan ca thì đến tầng 3.”
Người chơi nghe MP3 cau mày, tùy tiện chạy lung tung giữa các tầng có thể gặp nguy hiểm.
“Cho nên mới phải hợp tác.” Thiếu niên gấp giấy cười lạnh: “Tên ngốc kia tưởng rằng chiếm được chút tiên cơ là ghê gớm lắm, cậu nói xem nếu ông chủ tiệm gạo ngày hôm sau phát hiện tài sản trong tiệm bị mất, liệu có còn giữ lại tên nhân viên kia nữa hay không?”
Làm thế nào để có thể làm việc ở cửa hàng có nhiều thông tin hơn? Rất đơn giản, giải quyết người đang làm việc ở đó.
Để chắc chắn, cậu ta từ bỏ ý định nhắm vào người đội mũ trùm đầu. Thiếu niên gấp giấy hoàn toàn không có ấn tượng gì về người này, lo lắng sẽ đá phải tấm sắt.
Người chơi nghe MP3 do dự một chút, nói: “Tôi cảm thấy tên kia chưa chắc đã đơn giản như vậy, nhỡ đâu lại là kẻ giả heo ăn thịt…”
Nói được một nửa thì dừng lại.
Hình như cũng không có giả heo, anh ta vẫn còn nhớ rõ vẻ kiêu ngạo của đối phương trên xe.
Hơn nữa, vì che giấu thực lực mà đắc tội với tất cả người trên xe, chỉ có kẻ ngốc mới làm vậy.
Thiếu niên gấp giấy: “Cậu nghĩ xem tại sao tôi lại tìm cậu?”
Cẩn tắc vô áy náy, hai người hợp tác, có thể đảm bảo không xảy ra sai sót.
“… Làm đi!”
………..
Các cửa hàng ở tầng 3 đóng cửa rất sớm.
Ông chủ tiệm gạo cũng chuẩn bị rời đi, Chu Kỳ An thì không được, nơi này yêu cầu nhân viên trực đêm.
“Công việc trực đêm rất đơn giản, canh giữ tài sản trong tiệm, sau đó là nhận gạo.”
Chu Kỳ An theo bản năng hỏi: “Làm thế nào…”
Ông chủ tiệm gạo nhìn cậu, khuôn mặt gầy gò lộ ra vẻ ác ý khó tả.
Chu Kỳ An ngừng hỏi.
Ông chủ tiệm gạo nặn ra một nụ cười khó coi đến đáng sợ, dường như rất thân thiết hỏi: “Con muốn hỏi gì? Nói tiếp đi.”
Chu Kỳ An im lặng một lát, chuyển chủ đề: “Phải nhận đủ bao nhiêu gạo?”
Ông chủ tiệm gạo tiếc nuối thu hồi ánh mắt, dường như đang tiếc nuối điều gì đó: “Tôi còn tưởng con muốn hỏi nhận gạo như thế nào.”
Nếu là nhân viên gì cũng không biết, vậy thì không cần thiết phải tồn tại.
Chu Kỳ An: “Con rất chuyên nghiệp.”
“Càng nhiều càng tốt, nhưng không được ít hơn bốn cân.”
Ông chủ tiệm gạo vội vã tan ca, rảo bước về phía thang máy, dường như đang sợ hãi điều gì đó. Trên đường đi, ông ta cảnh giác nhìn không khí xung quanh, lẩm bẩm: “Nhanh chóng lấp đầy, lấp đầy rồi thì người phụ nữ kia sẽ có thể…”
Sẽ có thể cái gì?
Chu Kỳ An ngẩng đầu lên.
Lúc này cửa thang máy đã đóng lại, tiếng lẩm bẩm của ông chủ tiệm gạo bị ngăn cách bên trong cánh cửa kim loại.
Thang máy bắt đầu đi lên, Chu Kỳ An đặc biệt để ý, những ông chủ cửa hàng khác khi rời đi cũng đều chọn đi lên, điều này chứng tỏ rất có thể bọn họ đều sống trong tòa nhà này.
Sau khi ông chủ đi, Chu Kỳ An tiếp tục canh giữ tiệm gạo vắng vẻ.
“Nhất định là ma quỷ mới đi xin gạo.”
Người ta đều ham tiền, ai lại đi tống tiền gạo chứ?
Chu Kỳ An âm thầm tính toán: “Là một nhân viên xuất sắc, ông chủ đi làm thì tôi tăng ca, ông chủ nhận gạo thì tôi bán gạo…”
Ông chủ bị con ma xin gạo kia hại chết, tôi sẽ làm chủ tiệm gạo.
Cho nên biện pháp tốt nhất chính là bán hết số gạo này đi.
Hàng tồn kho giảm, ông chủ không đáp ứng được yêu cầu của con ma xin gạo, tám phần là sẽ gặp chuyện không may. Hơn nữa, không có lương mà còn bắt mình trực đêm kiêm luôn cả việc canh giữ tài sản, thật không biết xấu hổ! Gạo trong tiệm nhiều như vậy, bị trộm bị cướp bị chuột ăn, cũng không thể nào phát hiện ra được.
“Nhưng mà chỉ cần không có tài sản, thì không cần phải canh giữ nữa.” Chu Kỳ An thầm nghĩ, quyết tâm tạo ra môi trường làm việc tốt đẹp cho bản thân sau này.
Nghĩ là làm, cậu quan sát xung quanh.
Bà lão hai đầu hôm nay có nhắc đến phòng tranh, Chu Kỳ An nhớ hình như ở tầng này, không biết lúc này có đóng cửa hay chưa, nếu đóng cửa thì chỉ có thể xuống siêu thị bên dưới xem thử.
Ở phía đối diện, người đội mũ trùm đầu vẫn ngồi im như pho tượng, tạo cảm giác rất kỳ quái, rời rạc, nói chung là không giống người sống.
Nhiệm vụ của anh ta cũng bắt đầu vào ban đêm, lúc này đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không biết đã qua bao lâu, một mùi hương đặc biệt bay tới.
Rất nhạt, nhưng người đội mũ trùm đầu lập tức nhận ra, đó là mùi sơn.
Chu Kỳ An không biết từ đâu tìm được một tấm bảng quảng cáo cũ kỹ, đang miệt mài sáng tạo.
Rất lợi hại. Mặc dù cách một khoảng cách chỉ có thể nhìn thấy một góc, nhưng người đội mũ trùm vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp của cách phối màu và kết hợp font chữ, nhưng mà… làm cái này để làm gì?
Thiết kế poster cơ bản nhất đối với Chu Kỳ An mà nói, dễ như trở bàn tay, cậu đã tiến hành đến bước thiết kế nội dung cuối cùng.
Màu sắc của gạo không đẹp mắt.
Không sao, trên slogan cứ viết là gạo hữu cơ đặc biệt tốt cho sức khỏe.
Về giá cả, Chu Kỳ An không dám tự ý hạ giá, chỉ ghi chú là từ nay có giảm giá, dù sao cũng chẳng ai biết giá gốc.
“Tôi xuống dưới dựng bảng quảng cáo.” Chu Kỳ An tự nhiên nói với người đội mũ trùm đầu: “Giúp tôi trông tiệm một lát.”
“?”
Trời đã tối, dự đoán trung tâm thương mại sẽ sớm đóng cửa, Chu Kỳ An cũng không vội, cứ chờ xem biểu cảm của ông chủ tiệm gạo.
Cách đó không xa, người đầu trâu đang lau xe, hình như không để ý đến nơi này.
Chu Kỳ An nhanh chóng dựng bảng quảng cáo ở cửa, trước khi đi còn không nhịn được mà thưởng thức lại một lần.
Lúc trước vì muốn tiết kiệm thời gian, cậu đã trực tiếp áp dụng mẫu thiết kế năm nay cho công ty, còn tỉ mỉ chỉnh sửa theo khu vực, tính thẩm mỹ và độ tinh xảo tăng gấp mười lần.
Nghĩ đến lúc trước mình chỉ dùng tám phần công lực, ông chủ keo kiệt kia đã không tiếc lời khen ngợi, còn đặc biệt khen ngợi trong đại hội.
“Đồ nhà quê…”
Đồ nhà quê, cả đời mày cũng không bao giờ được thấy tác phẩm đỉnh cao của nhân viên này đâu.
Hết chương 34.
