Chương 34: Điềm Báo
Cuộc gọi kết thúc, Hề Vi trầm mặc một hồi lâu.
Tối qua ngủ vội, rèm cửa sổ phòng ngủ không được kéo kín, nhưng gần như không có tia sáng nào lọt vào, tạo cho người ta cảm giác trời chưa sáng. Vậy mà điện thoại đã hiển thị hơn mười giờ, hóa ra là trời âm u.
Anh ngồi trên giường, dời mắt khỏi màn hình nhìn sang Chung Thận. Người sau vốn đang bình tĩnh, bị anh nhìn như vậy, lập tức hiểu ra anh muốn nói gì. Điều gì đến rồi cũng đến, bất kể Hề Vi nghĩ thế nào, hôm nay cũng phải nói chuyện rõ ràng với Hề Vận Thành. Chuyện tình cảm cũng đến lúc phải “Cân nhắc”.
Bỗng chốc Chung Thận luống cuống, cố tỏ vẻ bình tĩnh, ngón tay vô thức bấm điện thoại, chuyển từ WeChat sang màn hình chính, mở ngẫu nhiên vài ứng dụng rồi tắt đi, cuối cùng mở dự báo thời tiết.
“Hôm nay có mưa.” Giọng nói Chung Thận khô khốc, “Bây giờ anh phải đi sao?”
“Ừm, sớm muộn gì cũng phải đối mặt.” Hề Vi xuống giường mặc quần áo, trên bờ vai trần có vài vết đỏ như dấu răng, bản thân anh không nhận ra, qua loa mặc áo sơ mi vào, quay đầu lại nói, “Chung Thận, hẳn là em nhìn ra rồi, thật ra tôi cái gì cũng không muốn từ bỏ, cũng không muốn lựa chọn.”
“…..”
“Nếu như thật sự có thể lựa chọn, tôi hy vọng thời gian quay trở lại nửa năm trước. Gia đình, sự nghiệp, quan hệ của chúng ta, tất cả đều là dáng vẻ mà tôi hài lòng…. Hiện tại tôi biết, nói như vậy có hơi tàn nhẫn với em.”
“Nửa năm trước” không phải là mốc thời gian nói suông, Hề Vi vẫn luôn cho rằng bản thân không để tâm đến chuyện cũ, những chuyện đã xảy ra giữa anh và Chung Thận giống như một bộ phim đã chiếu xong, theo thời gian trôi qua sẽ dần quên lãng, không có gì đáng để ghi nhớ.
Nhưng anh đột nhiên nhớ ra, nửa năm trước đã từng xảy ra một chuyện khá đặc biệt.
Hôm đó là một ngày rất đỗi bình thường.
Hề Vi vẫn như mọi ngày thức dậy đúng giờ, rửa mặt, thay quần áo, ăn bữa sáng do nhà bếp đặc biệt canh thời gian anh xuống lầu mà chuẩn bị sẵn sàng; hai chú chó trong nhà ngoan ngoãn dụi vào chân anh làm nũng; tài xế đợi sẵn ngoài cửa, bất kể nắng mưa đưa anh đến tòa nhà trụ sở chính của Hoa Vận để làm việc.
Điều duy nhất khác biệt là, khi ra khỏi cửa, Hề Vi nhìn thấy quản gia đang xem video trên điện thoại, trên màn hình xuất hiện khuôn mặt Chung Thận, anh đã dừng lại xem vài giây.
Đó là một video phỏng vấn, Chung Thận phong độ ngời ngời đứng giữa đám đông, trước mặt là một hàng micro, có phóng viên nói đùa: “Gần đây không có tin tức gì, thành tích ảm đạm quá. A Thận à, cho chút tin sốt dẻo đi, phim mới đang hot mà cậu cũng không tương tác với nữ chính, có phải là lạnh nhạt quá không?”
Một phóng viên khác liền chớp lấy thời cơ: “Xin hỏi, hiện tại cậu vẫn còn độc thân chứ?”
Những câu hỏi tương tự gần như xuất hiện trong mỗi lần phỏng vấn công khai, không ai cho rằng Chung Thận sẽ trả lời, các phóng viên giải trí chỉ cần chụp lại một biểu cảm của cậu, về nhà sẽ tự biên tự diễn: “Bị hỏi thẳng mặt về tình trạng tình cảm, đỉnh lưu biến sắc tại chỗ”, mười phần câu view.
Nhưng không ngờ, Chung Thận nhìn phóng viên kia, thản nhiên buột miệng một câu: “Không phải.”
Các phóng viên đều sững sờ, video đến đây đột ngột kết thúc, người sửng sốt hơn cả các phóng viên có mặt tại hiện trường chính là cư dân mạng đang xem video, khu bình luận sôi sục, toàn cõi mạng như dậy sóng.
Hề Vi vẫn còn nhớ rõ lúc đó anh đã rất kinh ngạc, nhưng vào thời điểm đó, mọi chuyện liên quan đến Chung Thận trong mắt anh đều không đáng để tâm, kiểu suy nghĩ cố hữu kéo dài bảy năm này khiến anh theo thói quen không suy nghĩ sâu xa.
Cho đến tối hôm đó hẹn hò, hai người vẫn thân mật như thường lệ, sau khi kết thúc, Hề Vi đột nhiên nhớ đến chuyện này – Bởi vì người thật việc thật ở ngay trước mắt, người trong video kia bỗng chốc trở nên xa vời và giả tạo, lời nói với phóng viên kia cũng khiến anh cảm thấy không đúng, không giống như đang PR bình thường.
Hề Vi đẩy Chung Thận ra, hỏi: “Cậu thoát kiếp độc thân lúc nào vậy? Đang hẹn hò với ai thế?”
“…..”
Bây giờ nghĩ lại, khoảng thời gian đó quan hệ của bọn họ thật ra rất tốt: Vừa lúc Hề Vi đang trong giai đoạn sự nghiệp thuận lợi, vừa giành được thị trường ở một lĩnh vực mới, tâm trạng tốt nên đối xử với Chung Thận cũng ôn hòa hơn, tần suất gặp mặt tăng lên, mỗi lần sau khi cùng nhau ăn tối xong đều ôm nhau hôn say đắm, chuyện chăn gối cũng thường xuyên, nếu loại bỏ việc không phải đang yêu đương thì có thể coi là thời kỳ mặn nồng hiếm có.
Nhưng câu “Không phải” của Chung Thận khiến Hề Vi rất hụt hẫng, bởi vì không chắc chắn thật giả, anh không nổi giận, trong lạnh nhạt lại xen lẫn chút quan tâm xa cách, nói: “Tôi biết câu nói đó của cậu không phải nói cho fan nghe, chủ yếu là nói cho tôi nghe. Yên tâm, nếu cậu muốn theo đuổi tình yêu đích thực, tôi sẽ không cản trở, chúng ta có thể kết thúc trong hòa bình.”
Dường như Chung Thận có lời muốn nói, nhưng nghe thấy câu này thì lập tức im lặng, hai mắt đỏ hoe, giống như bị anh bắt nạt. Nhưng biểu cảm này chỉ lóe lên rồi biến mất, Chung Thận quay người tránh đi, ậm ừ đáp: “Nói sau đi.”
Sóng gió nổi lên rồi lại nhanh chóng lắng xuống.
Sau đó Chung Thận ra ngoài giải thích là nói đùa, thuận theo lời của phóng viên trước đó giúp anh ta hoàn thành nhiệm vụ. Còn với Hề Vi thì không bao giờ nhắc lại nữa.
Trùng hợp là, tối hôm đó Hề Vi còn chưa ngủ đã nhận được một cuộc điện thoại, lần đầu tiên Hề Vận Thành nhắc đến chuyện kết hôn thương mại, bảo anh suy nghĩ một chút.
—— Đó thật sự là một ngày rất đỗi bình thường.
Cũng giống như mỗi một bước ngoặt của số phận đều không phải đột ngột xảy ra, lúc đó Hề Vi thản nhiên cúp điện thoại cũng không hề biết rằng, tương lai mình sẽ vì chuyện kết hôn thương mại đó mà khiến cả nhà chấn động, cũng không biết chàng trai giả vờ ngủ say sau lưng anh thật ra đã yêu anh rất nhiều năm rồi, khoảnh khắc thử thăm dò thất bại kia, nuốt nước mắt vào trong, chút hy vọng mong manh cuối cùng về việc Hề Vi sẽ yêu mình cũng tan vỡ trong câu nói “Chúng ta có thể kết thúc trong hòa bình”, từ đó càng thêm đánh mất dũng khí giao tiếp, cho đến khi gieo mình xuống dòng sông kia, rồi sống lại một lần nữa.
Chung Thận sống lại rồi, nhưng dường như không trở lại như trước, cậu giống như một hồn ma ký sinh trên người Hề Vi, Hề Vi nắm lấy, cậu sẽ sống, Hề Vi buông tay, rất khó tưởng tượng cậu sẽ trở thành con người như thế nào.
Vài tháng nữa là bọn họ sẽ ở bên nhau được tám năm.
Hề Vi mặc quần áo xong, kéo rèm cửa sổ ra, đứng lặng im bên cửa sổ vài phút.
Trời âm u, áp suất thấp, trong không gian vô hình phảng phất như một điềm báo chẳng lành, Chung Thận im lặng nhìn bóng lưng anh, nhịn không được hỏi: “Anh ra ngoài rồi… còn quay về nữa không?”
Bây giờ hôn sự coi như hủy bỏ, nhưng cơn giận của Hề Vận Thành chỉ có tăng chứ không giảm, cho dù tạm thời chưa tìm được đối tượng kết hôn thương mại tiếp theo, ông ta cũng sẽ không cho phép Hề Vi ở bên Chung Thận.
Nếu Hề Vi yêu cậu rất nhiều, nguyện ý vì cậu mà tranh đấu, dường như cũng không phải là không có cách giải quyết.
Nhưng Hề Vi có yêu không?
Ngoại trừ bản thân Hề Vi ra thì không ai có thể đoán được.
Lúc này, ngay cả việc suy đoán cũng là một sự tàn nhẫn, Chung Thận chỉ có thể chờ kết quả, chắc là sẽ không kéo dài quá ngày hôm nay.
Hề Vi không trả lời cậu, nhìn những đám mây đen dày đặc ngoài cửa sổ một lúc rồi bước ra khỏi phòng ngủ, cứ như vậy rời đi. Chung Thận theo bản năng đuổi theo anh: “Anh có đói không, ăn chút gì rồi hãy đi?”
“Không có cảm giác muốn ăn.” Hề Vi đi đến cửa ra vào, đột nhiên quay đầu lại nói, “Nếu tôi về ăn tối, sẽ báo trước cho em biết.”
Có câu nói này, Chung Thận cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, nhưng vẫn không nỡ để anh đi.
Chỉ là đi nói chuyện thôi mà, đâu phải sẽ không trở về, ỉ ôi như vậy ngược lại có chút xui xẻo. Chung Thận cố gắng nặn ra một nụ cười, lấy từ trong tủ đồ ra một chiếc ô gấp đưa cho người trong lòng: “Hề Vi, đừng để bị ướt mưa.”
“…..”
******
Vào buổi chiều thì mưa bắt đầu rơi.
Chung Thận mở toang cửa sổ tất cả các phòng, từ trên cao nhìn xuống, cơn mưa phùn giống như một màn sương mù xám xịt, làm mờ nhạt mọi thứ giữa đất trời, làm ướt bệ cửa sổ, cũng làm ướt tay áo cậu.
Chung Thận không lên mạng, công ty quản lý sẽ xử lý truyền thông ngay lập tức, bất kể cư dân mạng có đánh giá thế nào, cậu đều không có hứng thú xem.
Cậu cảm thấy bản chất của làn sóng dư luận giống như việc cậu đang phải chịu đựng Cửu Thiên Lôi Kiếp, người ngoài chỉ nhìn thấy một chút tia lửa, lại lấy tia lửa đó làm trò, tô vẽ cậu trở nên tốt đẹp hoặc xấu xa, thỏa mãn tính tò mò của chính mình.
Chung Thận không tức giận cũng không muốn lên án, chỉ là không thể hòa nhập, cảm xúc của người khác cách cậu rất xa, còn cảm xúc của cậu đều đặt hết lên người Hề Vi. Hề Vi không ở đây, ngay cả biểu cảm cậu cũng tiết kiệm, ủ rũ dựa vào bệ cửa sổ, yên lặng nghe tiếng mưa rơi.
Chờ đợi rất giày vò, hôm nay lại càng giày vò hơn. Để giải tỏa tâm trạng, Chung Thận bắt đầu tưởng tượng về tương lai.
Vừa rồi Hề Vi nói muốn quay trở lại nửa năm trước, nếu như lúc đó trạng thái hòa hợp ngắn ngủi của bọn họ khiến anh hài lòng, vậy thì sau này mỗi một ngày cậu đều sẽ khiến Hề Vi càng thêm hài lòng.
Tiền đề là Hề Vi hôm nay phải quay về, và không bao giờ rời đi nữa.
Sau đó, có thể bọn họ có một buổi hẹn hò thực sự. Đi du lịch, dạo phố, xem phim, chơi game, tập thể dục… Những chuyện nhỏ nhặt bình thường này cậu và Hề Vi gần như chưa từng làm qua.
Cậu còn muốn mua thêm vài chậu hoa, trang trí bệ cửa sổ trống trải kia. Thay cho Tiểu Hắc và Tiểu Bạch một cái ổ mới, mua thêm một ít đồ chơi, dẫn chúng cùng nhau đi du lịch, chó cũng giống như con người, lúc nào cũng ở một chỗ sẽ rất nhàm chán.
Có lẽ Hề Vi sẽ thích đi dạo hiệu sách, mua những cuốn sách gốc tiếng nước ngoài ít người hỏi đến. Anh ấy biết tiếng Đức cũng biết tiếng Pháp, Chung Thận muốn học, tốt nhất là do chính anh ấy dạy, học giỏi sẽ được thưởng, học dốt cũng cam tâm tình nguyện chịu phạt. Bất cứ điều gì cũng được, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã thấy mãn nguyện rồi.
Phòng bếp cũng nên cải tạo lại một chút, chức năng chưa đầy đủ lắm. Chung Thận thích nấu ăn cho Hề Vi, mặc dù dường như Hề Vi chưa bao giờ đặc biệt hài lòng, nhưng lần nào cũng đều ăn hết, cậu coi đó là sự trân trọng đối với công sức lao động của mình, hiểu theo nghĩa đơn giản: Hề Vi trân trọng cậu.
Trước đây chưa từng chụp ảnh chung, sau này có thể bù đắp. Tạo dáng trước ống kính là sở trường của cậu, Hề Vi có lẽ cũng sẽ không gò bó, nhưng chắc chắn sẽ không có động tác gì phong phú, chịu nhìn vào ống kính là tốt lắm rồi, có thể cười một cái thì càng tốt, không cười cũng không sao, lạnh lùng cũng rất cuốn hút.
Chung Thận không thích thể hiện tình cảm, nhưng nếu có cơ hội chia sẻ, cũng không cần phải che giấu. Có những minh tinh sẽ đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn lên Weibo, cậu và Hề Vi không thể đăng ký kết hôn, nhưng có thể đăng nhẫn cưới…
… Nhẫn cưới, có phải là nghĩ xa quá rồi không?
Chung Thận chìm đắm trong trí tưởng tượng vô hạn của chính mình, bất tri bất giác buổi chiều đã sắp trôi qua, Hề Vi lại không hề gửi đến một tin nhắn nào.
Vừa rồi tưởng tượng ấm áp bao nhiêu thì lúc này hoàn hồn lại, những giọt mưa làm ướt áo cậu lại lạnh lẽo bấy nhiêu. Chung Thận nhìn chằm chằm vào bầu trời đen kịt ngoài kia, chủ động gửi một tin nhắn WeChat hỏi thăm.
“Hề Vi, bây giờ thế nào rồi?”
Không có hồi âm.
Ngoại trừ Hề Vi ra, cậu đã tắt thông báo của tất cả mọi người. Điện thoại lúc này im ắng đến đáng sợ, nhưng không có tin tức cũng coi như là một tin tốt, chứng tỏ vẫn chưa kết thúc.
Cuối cùng Chung Thận cũng cởi bỏ chiếc áo ướt sũng, thay một chiếc khác khô ráo hơn.
Bốn giờ chiều, cậu phải tìm việc gì đó cho bản thân làm, nếu không sẽ bị giày vò đến phát điên mất, vì vậy cậu đã đi nấu cơm.
Điều kỳ lạ là, không biết từ lúc nào Chung Thận đã hình thành thói quen: Ngay cả khi xào rau cho bản thân cũng làm theo khẩu vị của Hề Vi, thậm chí còn không nhớ rõ trước kia mình thích ăn gì.
Cậu mở tủ lạnh ra, tùy tiện lấy một ít nguyên liệu. Đang định rửa thì chiếc điện thoại vẫn luôn im lặng đột nhiên vang lên.
Chung Thận lập tức cầm điện thoại lên, nhưng ID người gọi lại không phải Hề Vi, mà là một dãy số lạ.
Chung Thận do dự một chút rồi bắt máy: “A lô.”
“Chung Thận phải không? Chào cậu.” Giọng nói đối phương rất dịu dàng, bà tự giới thiệu, “Tôi là mẹ của Hề Vi.”
“…”
Chung Thận kìm nén kinh ngạc trong lòng, gọi một tiếng: “Dì ạ.”
Đối phương dịu dàng nói: “Là thế này, hiện tại Hề Vi đang rất bận, tạm thời không thể qua đó, cho nên có một số chuyện giữa hai đứa chỉ có thể để tôi thay mặt nó xử lý.
Chung Thận sững sờ: “Ý của dì là…?”
“Thật ra cũng không nên là tôi ra mặt, nhưng mà…” Đối phương bỗng nhiên thở dài, không biết là đang thở dài cho ai, “Tôi đã tìm hiểu tình huống của hai đứa rồi, có vài lời muốn nói trực tiếp với cháu, cháu có tiện ra ngoài gặp tôi một chút không?”
Hết chương 34.
