Chương 34: Hãy Đi Đòi Lại Công Lý Cho Mình
Người nhà họ Vinh hành động rất nhanh, hoặc phải nói là, có tiền thì có thể sai khiến được cả ma quỷ. Chưa đầy một tuần đã mời về được một vị pháp sư rất lợi hại.
Vị pháp sư này tên là Kunda, rất nổi danh ở Thái Lan trong việc chế tạo âm bài, nghe nói còn có không ít ngôi sao các nước tìm đến lão để cầu âm bài.
Ngoài âm bài ra, vị đại sư Kunda này còn có nghiên cứu sâu về một số loại chú thuật âm hồn. Do đó, lần này nhà họ Vinh đã phải chi một khoản không nhỏ mới mời được người về, chỉ mong là có thể bỏ tiền tiêu tai giải hạn.
Tình hình của Vinh Gia Minh đã rất tệ. Vết ấn ký màu đen trên lưng vốn chỉ to bằng lòng bàn tay, chưa đầy một tuần đã lan ra khắp cả sau lưng. Trước đó ông ta còn có thể ngồi dậy hoạt động một chút, giờ thì chỉ có thể nằm sấp trên giường, hơi cử động một cái là đau đến xé gan xé ruột.
Nhà bọn họ cũng đang tìm mọi cách để xoa dịu tiểu quỷ. Trước đây khi mời âm bài về, vị đại sư họ Đồ kia đã nói phải đi tuần tự từng bước, đồ ăn ngon đồ chơi vui phải cúng dần dần, không được cho quá nhiều một lúc, kẻo nuôi ra tiểu quỷ tham lam.
Vì vậy, khi con trai cả nhà họ Vinh sang Thái Lan mời đại sư, những người còn lại ở nhà thực sự hết cách, đành phải chất đống đồ chơi, đồ ăn vặt để cúng cho tiểu quỷ. Trước kia bọn họ cúng đâu có nhiều đến thế. Hai ngày đầu, những thứ này đổi lại được chút bình yên, nhưng rất nhanh sau đó, đống đồ chơi và đồ ăn vặt kia cũng không còn thỏa mãn được tiểu quỷ nữa.
Cho đến khi hai con chó săn to lớn trong nhà bị tiểu quỷ cắn chết, tình hình trong nhà lại lần nữa trở nên tồi tệ.
Trước đây tiểu quỷ chỉ quậy phá, đêm đến thì chạy nhảy đập phá đồ đạc, hoặc đẩy người một cái. Nhưng từ sau khi hai con chó săn bị nó cắn chết, mấy người nhà họ Vinh cảm nhận rõ rệt rằng tiểu quỷ đã biến thành ác quỷ.
Cô con gái út nhà họ Vinh, Vinh Diệu Đồng đang co ro trong một góc vườn. Dù trời đang nắng chang chang, nhưng cô ta lại không cảm nhận được chút hơi ấm nào từ ánh mặt trời, toàn thân lạnh buốt, run lẩu bẩy. Quần áo thì vừa bẩn vừa rách, chẳng còn chút tinh tế nào của ngày xưa, cả người ngập trong nỗi sợ hãi.
Mãi cho đến khi có tiếng động nhỏ truyền đến, đồng tử Vinh Diệu Đồng co rút lại. Cô ta hoảng loạn nhìn quanh tìm nơi ẩn nấp khác, nhưng chưa kịp động đậy, tiếng cười khúc khích đã vọng tới.
Trong khu vườn bị mây đen bao phủ, một con tiểu quỷ toàn thân trắng bệch chui đầu từ trong bụi cây ra. Vừa mở miệng ra là hàm răng nhọn hoắt không giống người, tròng mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào Vinh Diệu Đồng: “Chị ơi, em tìm thấy chị rồi này.”
Tiếng quỷ khóc than ai oán, ánh mắt tà ác nhìn thẳng vào Vinh Diệu Đồng.
Vinh Diệu Đồng sợ đến mềm nhũn cả chân, mấy lần muốn bò dậy lại ngã ngồi xuống. Cô ta kinh hoàng run rẩy cầu xin: “Tha cho tôi, cầu xin ngài tha cho tôi.. Ngài muốn gì tôi cũng cho, đồ chơi, đồ ăn vặt, chó… ngài thích chó phải không, tôi mua thật nhiều chó cho ngài nhé, cầu xin ngài tha cho tôi… huhu…”
Tiểu quỷ nào có nghe những lời đó, trò chơi trốn tìm đã kết thúc, nó cũng đói rồi, thế là nó lao thẳng tới ôm lấy chân Vinh Diệu Đồng rồi há cái miệng máu ra.
Một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp trang viên. Đáng tiếc, trong trang viên ngập tràn âm khí quỷ dị này đến một con chim bay qua cũng chẳng có.
Vinh Diệu Đồng không muốn chết ở đây, cô ta giãy giụa muốn chạy ra ngoài, nhưng cảm giác đau đớn dữ dội ở chân khiến cô ta không thể đứng dậy được. Dù vậy, cô ta vẫn cố gắng bò về phía trước, muốn thoát khỏi tiểu quỷ đang gặm nhấm trên chân mình.
Cô ta không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Sau khi anh cả đi, tiểu quỷ tuy quậy phá nhưng chỉ là những trò đùa ác ý, chứ không trực tiếp hiện hình giết người như thế này. Về sau, khi bọn họ cúng cho nó ngày càng nhiều, nó càng ngày càng không thỏa mãn, đến lúc bọn họ muốn đi cũng không đi được nữa.
Tòa trang viên từng là biểu tượng cho sự giàu có và địa vị của nhà họ Vinh, giờ đây lại giống như một lời nguyền không lối thoát. Cô ta và anh hai đã dùng rất nhiều cách, thậm chí là vừa đi vừa rắc máu của hai con chó trong nhà, nhưng vẫn không thể đi ra ngoài.
Đúng lúc này, tiếng ô tô chạy tới ngày một rõ hơn. Vinh Diệu Đồng vốn tưởng hôm nay mình sẽ phải chết ở đây, lập tức bùng lên ý chí sinh tồn mãnh liệt. Cô ta kéo lê một bên chân đẫm máu đứng dậy, chạy về phía chiếc xe đang tiến vào trang viên.
Vinh Văn Hàn không đợi xe dừng hẳn đã đẩy cửa lao xuống, đỡ lấy cô em gái đứng không vững. Thấy bộ dạng thảm hại, mình mẩy đầy máu của em, hắn ta kinh hãi: “Có chuyện gì thế này?!”
Vinh Diệu Đồng níu chặt lấy tay áo anh cả, khóc nức nở: “Anh hai chết rồi, anh hai bị nó giết chết rồi! Chúng ta không ra ngoài được, chúng ta bị kẹt ở đây, làm cách nào cũng không ra được, điện thoại cũng không gọi được. Anh cả… huhu… em sợ lắm, em sợ lắm!”
Nghe tin em trai bị giết, Vinh Văn Hàn đầu tiên là kinh ngạc, sau đó ánh mắt thoáng lóe lên điều gì đó, nhưng rất nhanh hắn ta đã thu lại cảm xúc, quay sang nhìn vị đại sư vừa được mời đến: “Đại sư! Cầu xin ngài cứu người nhà của tôi!”
Kunda nhìn tòa trang viên hoa lệ đã bị âm khí bao phủ, lẩm bẩm mấy câu tiếng Thái.
Người đệ tử biết tiếng Trung bên cạnh phiên dịch: “Sư phụ tôi nói nơi này của các vị quá hung hiểm, âm đồng này đã giết người thấy máu, đã thành hình rồi.”
Vinh Văn Hàn đỡ cô em gái đang không ngừng run rẩy lên, hỏi: “Vậy phải làm sao đây, đại sư có cách nào không?”
Đệ tử của Kunda nói: “Sư phụ nói cứ vào trong xem trước đã.”
Vừa nghe phải đi vào, Vinh Diệu Đồng liền run lên bần bật: “Thi thể của anh hai… ở trong phòng khách, em… em không dám vào.”
Vinh Văn Hàn: “Không sao, đừng sợ, có đại sư ở đây rồi, chúng ta được cứu rồi. Ba đâu?”
Vinh Diệu Đồng lắc đầu: “Ba ở trên lầu, em không biết ba thế nào rồi.”
Kunda đi đầu, đệ tử của lão theo sát phía sau. Hai anh em nhà họ Vinh hết cách, bọn họ không dám rời xa đại sư nên đành phải đi theo vào trong.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vừa mở cửa đã thấy một cái đầu người bị treo lủng lẳng trên chiếc đèn chùm pha lê, Vinh Văn Hàn vẫn sợ đến biến sắc.
Đệ tử của Kunda cũng coi như đã theo sư phụ kinh qua nhiều chuyện, nhưng thấy cảnh này vẫn giật mình một cái.
Lúc này, trên lầu truyền đến tiếng cười khúc khích. Một đứa trẻ đang ngồi xổm trên tầng hai, hai tay vịn vào lan can cúi đầu nhìn họ.
Khi mọi người ngẩng đầu lên nhìn, rắc một tiếng, chiếc đèn chùm pha lê đột nhiên đứt lìa. Mấy người vội vàng né ra. Sau một tiếng rầm vang dội, chiếc đèn chùm pha lê đắt giá vỡ tan tành, cái đầu bị treo trên đó cũng lộc cà lộc cộc lăn đến tận chân hai anh em nhà họ Vinh.
Vinh Diệu Đồng hét lên thất thanh, vừa bò vừa lết để tránh đi.
Vinh Văn Hàn nhìn cái đầu của em hai, đối diện với đôi mắt không thể nhắm lại của em mình, hắn ta quay ngoắt đầu đi nôn thốc nôn tháo.
Kunda ngẩng đầu nhìn lên lầu, tiểu quỷ đã biến mất, nhưng ngay giây sau, tiếng bước chân đã vang lên sau lưng. Kunda một tay quấn chuỗi Phật bài bằng vàng, tay kia thò vào túi vải bên hông, vốc ra một nắm gạo rồi ném đi.
Tiểu quỷ bị những hạt gạo bắn trúng người, hét lên một tiếng thảm thiết rồi chạy đi trốn.
Vinh Văn Hàn thấy vậy, mắt sáng rỡ: “Đại sư! Ngài có cách đối phó với tiểu quỷ đó phải không ạ!”
Kunda nói mấy câu, đệ tử bên cạnh phiên dịch lại: “Sư phụ tôi nói tiểu quỷ không khó đối phó, cái khó đối phó là âm khí mang đầy mùi nguyền rủa trong căn nhà này. Chúng ta lên lầu xem sao đã, sư phụ nói có lẽ ba của anh vẫn còn sống.”
Không còn tiểu quỷ cản đường, mấy người thuận lợi lên lầu. Vinh Gia Minh trên lầu vẫn còn sống, nhưng sống không bằng chết.
Ông ta nằm sấp trên giường, cả tấm lưng mọc ra một hình xăm đen kịt trông như một khuôn mặt quỷ dữ tợn. Vinh Gia Minh đã bị dày vò đến mức thân hình khô héo, nhưng lạ thay vẫn còn hơi thở, không chết được.
Vinh Diệu Đồng vừa thấy ba mình như vậy thì vừa kinh vừa sợ, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Vinh Văn Hàn thì quay mặt đi không dám nhìn nhiều.
Nghe thấy tiếng động, Vinh Gia Minh khó nhọc ngẩng đầu, thấy con trai cả và hai người lạ mặt rõ ràng không phải người trong nước, ý chí cầu sinh khiến ông ta gắng gượng vươn tay ra, giọng khản đặc: “Cứu tôi… Đại sư, cứu tôi với…”
Vinh Văn Hàn nhìn Kunda: “Đại sư, chuyện của ba tôi phải làm sao đây? Lời nguyền trên người ông ấy có giải được không?”
Trước đó Vinh Diệu Đồng hoàn toàn không dám nhìn lưng bố mình, lúc này quần áo bị xé rách vì đau đớn, bộ dạng sau lưng mới lộ ra. Cô ta liếc một cái liền sợ đến quay mặt đi, níu lấy tay áo anh trai mình, run rẩy hỏi: “Anh, cái này có phải là quỷ diện sang không?”
Đệ tử của Kunda nói: “Đây không phải quỷ diện sang. Nếu là quỷ diện sang thì còn dễ giải quyết. Đây là sức mạnh của oán chú. Rốt cuộc thì nhà các vị đã làm chuyện ác gì mà lại chiêu dụ phải oán khí mạnh mẽ đến thế.”
Vinh Văn Hàn cau mày, giọng điệu mang theo vài phần thương cảm và bất nhẫn: “Gia đình tôi kinh doanh trong lĩnh vực bất động sản, mấy năm nay kinh tế nói chung không tốt, mấy dự án của công ty đều đổ bể, chuỗi tài chính bị đứt gãy. Vì vậy một khu nhà đang xây dựng bị bỏ hoang, một cô gái đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời để mua nhà… Chúng tôi cũng rất tiếc về chuyện này, cũng đang cố gắng hết sức để bù đắp, nhưng cô gái đó đã suy nghĩ dại dột, nhảy lầu tự tử. Sau khi chết, âm hồn của cô ấy không tan, ít lâu trước còn liên tiếp giết hại nhiều người.”
Kunda khẽ nheo mắt nhìn Vinh Văn Hàn rồi mở miệng, đệ tử phiên dịch: “Nữ quỷ kia đâu rồi?”
Vinh Văn Hàn: “Nữ quỷ đó đã bị một thiên sư ở đây giải quyết rồi, nhưng nghe nói lúc hồn bay phách tán, cô ta đã buông lời nguyền. Đại sư, cầu xin ngài giúp chúng tôi, tôi biết chuyện này khó giải, về phần thù lao, chúng tôi nhất định sẽ khiến ngài hài lòng.”
Kunda đi đến bên cạnh Vinh Gia Minh, lấy ra một cái bát nhỏ bằng vàng, trong đó đựng một nắm gạo, lại lấy ra một chai thủy tinh cỡ lòng bàn tay, đổ nước bên trong vào gạo. Sau khi dùng hai ngón tay khuấy ba vòng, Kunda vốc một nắm gạo ướt, áp lên lưng Vinh Gia Minh.
Vinh Gia Minh đau đớn hét lên, nhưng đồng thời lưng ông ta cũng bốc lên một làn khói đen.
Một lát sau, Kunda lắc đầu.
Vinh Văn Hàn vội vàng nhìn đệ tử của lão: “Đại sư nói gì vậy?”
Đệ tử đáp: “Sư phụ tôi nói nữ quỷ vẫn còn đây, vì thế sức mạnh của oán chú mới cường hãn như vậy. Muốn giải quyết chuyện này cũng không khó, một là diệt trừ triệt để nữ quỷ, hai là khắc phù văn lên người các vị để áp chế lời nguyền.”
Vinh Văn Hàn: “Áp chế, tức là không thể loại bỏ hoàn toàn?”
Đệ tử: “Cũng có thể, nhưng đòi hỏi các vị phải thật tâm hối cải, phân tán gia tài để bù đắp lỗi lầm, từ nay về sau ăn chay niệm Phật, tích lũy công đức làm việc thiện, oán chú trên người tự nhiên sẽ được công đức hóa giải.”
Vinh Diệu Đồng cà nhắc một chân ngồi trên ghế, nhìn ba mình rồi lại nhìn anh cả. Đương nhiên là cô ta không muốn ăn chay niệm Phật, nhưng tình hình hiện tại cô ta cũng không thể tự quyết, chỉ có thể xem anh cả lựa chọn thế nào.
Vinh Văn Hàn hỏi: “Vậy khắc phù văn có thể áp chế được bao lâu?”
Đệ tử nói một tràng tiếng Thái với Kunda, sau khi Kunda giải thích, đệ tử phiên dịch: “Sư phụ tôi nói phù văn chỉ là tạm thời. Sau này nếu các vị làm nhiều việc tốt, hiệu lực của phù văn sẽ kéo dài, còn nếu làm nhiều việc ác, sẽ chỉ kích phát lại oán chú. Ba năm, năm năm hay mười mấy năm là tùy vào bản thân các vị.”
Vinh Văn Hàn: “Còn diệt trừ triệt để nữ quỷ thì sao?”
Đã làm việc cho những kẻ nhà giàu này quá nhiều rồi, trong lòng Kunda và đệ tử của lão sớm đã đoán được bọn họ sẽ chọn thế nào. Nếu bọn họ thực sự có nửa điểm hối cải, sức mạnh của oán chú này cũng sẽ không phát triển đến mức đáng sợ như bây giờ.
Đang phơi nắng ngủ trưa trong nhà, Quý Nam Tinh bỗng nghe thấy một tiếng chuông rất khẽ vang lên rồi đột ngột mở mắt. Cậu đứng dậy khỏi chiếc ghế bành, đi về phía căn phòng nhỏ thờ phụng tổ sư.
Tạ Phán Nhi đang ôm máy tính bảng trốn trong góc tránh nắng, ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái. Thấy cánh cửa phòng nhỏ không bị Quý Nam Tinh đóng lại, cô nàng bèn lén lút bay qua, muốn ngửi thử mùi nhang khói được thờ bên trong.
Cô nàng không định ăn trộm, chỉ muốn ngửi mùi thôi. Tiểu thiên sư thiên vị này, loại nhang mỗi ngày dâng cho tổ sư của cậu tốt hơn của cô nàng nhiều. Giành nhang với tổ sư gia nhà người ta? Cô ta không có lá gan đó, nhưng ngửi mùi một chút chắc không quá đáng đâu nhỉ.
Kết quả là vừa thò đầu vào xem, cô nàng đã thấy chiếc chuông vàng nhỏ đặt trên bàn thờ đang khẽ rung lên.
Tạ Phán Nhi tò mò: “Sao nó tự động đậy thế? Lẽ nào có ma đến?”
Quý Nam Tinh cầm chiếc chuông vàng lên khẽ lắc, lập tức có vài sợi khói từ trong đó bay ra.
Sắc mặt Quý Nam Tinh lạnh đi. Xem ra ông chủ công ty bất động sản kia đã mời được một kẻ có chút bản lĩnh, muốn đuổi cùng giết tận để phá giải lời nguyền.
Tiếc là có bản lĩnh, nhưng không nhiều.
Quý Nam Tinh đã chừa lại cho người một con đường sống, chừa lại cho quỷ một tia sinh cơ. Nay người đã muốn triệt để đoạt đi sinh cơ của quỷ, vậy thì sao có thể không cho quỷ một chút cơ hội phản kháng chứ.
Quý Nam Tinh lấy từ trong tủ ra một lọ bột màu lẫn lộn vàng và đỏ, vẽ một vòng tròn ở góc Đông Bắc, rồi đặt một cái chậu sắt vào trong vòng tròn. Sau đó, cậu lấy ra mười thỏi vàng mã to bằng lòng bàn tay, không ngẩng đầu mà nói với Tạ Phán Nhi đang lấp ló ngoài cửa: “Không muốn bị âm sai bắt đi thì đóng cửa lại, trốn xa ra.”
Mặc dù Tạ Phán Nhi không biết có chuyện gì, nhưng rõ ràng lúc này cô nàng không muốn đi, bèn vội vàng đóng cửa lại. Thậm chí còn cảm thấy trong nhà không an toàn, vậy nên cô nàng đã trực tiếp trốn ra ngoài cửa, rồi lại thấy ngoài cửa cũng không an toàn, bèn bay thẳng xuống cầu thang, chỉ hận không thể cách ngôi nhà này càng xa càng tốt.
Quý Nam Tinh mỉm cười, vung tay lên, rèm cửa trong nhà lập tức đóng kín. Căn phòng không một tia sáng mặt trời, chỉ còn ánh nến thờ phụng soi rọi.
Quý Nam Tinh bắt ấn quyết, gương mặt thanh tú lạnh lùng, thần sắc trang nghiêm mà thấp giọng niệm chú Quỷ Môn. Vòng bột được rắc ra theo tiếng chú thuật bỗng chốc tự bốc cháy mà không cần lửa.
Quý Nam Tinh đặt từng thỏi vàng mã vào chậu sắt trong vòng lửa: “Nay có âm hồn oan khuất không nơi tỏ bày, đệ tử đời thứ mười bảy của phái Xá Sơn, Quý Nam Tinh, khẩn cầu mở Quỷ Môn, cho phép âm hồn kích oan cổ, giãi bày oan tình. Đặc biệt dùng nguyên bảo công đức làm lễ, khẩn cầu Thượng Thanh Hạ Phủ soi xét tiền kiếp, phán quyết hậu thế!”
Dứt lời, ngọn lửa trong chậu sắt bùng lên cao vút. Quý Nam Tinh ném hết số vàng mã còn lại vào trong, rồi khẽ lắc chuông vàng, một đám khói mơ hồ có thể thấy được hình người từ trong chuông bay ra.
Quý Nam Tinh nhìn cô: “Đi đi, hãy gióng trống kêu oan, đi đòi lại công lý cho mình đi.”
Ánh lửa dần ngưng tụ thành hình dạng xiềng xích. Nếu lắng nghe kỹ, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng xiềng xích kéo lê trên mặt đất. Hồ Tiểu Điệp bay vào trong lửa, thân hình âm hồn hỗn độn dần ngưng tụ lại, lý trí cũng dần tỉnh táo. Trước khi đi, cô quay đầu lại nhìn vị thiên sư đã từng ngăn cản mình báo thù, người khiến cô hận đến cực điểm.
Cô im lặng nói một tiếng cảm ơn, Hồ Tiểu Điệp dang rộng hai tay, lao vào ngọn lửa rực cháy.
Ngay khoảnh khắc thân hình Hồ Tiểu Điệp biến mất, vòng lửa bột cũng đột ngột tắt lịm. Quý Nam Tinh nhìn cái chậu sắt trống không, không còn sót lại chút tro tàn nào, khẽ thở dài một tiếng.
Vốn định đợi lời nguyền trên người ông chủ công ty bất động sản có kết quả, đợi Hồ Tiểu Điệp buông bỏ rồi mới siêu độ cho cô, nào ngờ cuối cùng vẫn phải mở Quỷ Môn, gióng trống kêu oan.
Cái trống này mỗi lần gõ lên một tiếng, âm thanh chấn động đó âm hồn bình thường căn bản không chịu nổi, huống chi là Hồ Tiểu Điệp chỉ còn lại một hồn một phách. Không có ý chí kiên cường, mười tiếng trống kêu oan đâu phải dễ mà gõ cho xong.
Nhưng đây cũng là cơ hội duy nhất để cô có thể báo thù cho chính mình, thậm chí là có được cơ hội đầu thai chuyển kiếp.
Hết chương 34.
