Chương 34: Trốn Học (Phần 2)
Tiểu Ninh dán tất cả những lá bùa lấy từ người tôi xuống vào mặt trong của hoàng bào, rồi đưa kiếm gỗ đào cho tôi, vẻ mặt nghiêm trọng nói: “E rằng Đoạn Hữu Liên đã cuồng hóa rồi, ngay cả một con quỷ có pháp lực cao thâm như thầy Lưu cũng bị cô bé đó đưa đi, không thể xem thường được. Anh dùng thanh kiếm gỗ đào này sẽ có uy lực hơn tôi, vậy nên anh hãy dùng nó đi. Khi cần thiết, hãy cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu vào mặt cô bé, có thể giữ được mạng.”
Cậu ấy lại lôi từ trong chiếc túi đeo chéo ra một đống cờ nhỏ trông khá giống loại cờ cắm trong các sự kiện, miệng lẩm nhẩm khấn vái, mỗi lá cờ đều được niệm một lần, tôi đếm thử, có cả thảy sáu mươi tư lá cờ.
“Đây là pháp khí của Bát Quái Âm Dương Trận, có thể hóa âm chuyển dương, nhốt nữ quỷ vào trong trận. Năm xưa tổ sư phái Mao Sơn từng dùng nó để đối phó với phi thiên dạ xoa, pháp lực vô biên. Chỉ tiếc là với công lực của tôi, không thể phát huy hết sức mạnh của pháp trận.” Tiểu Ninh trông như thể sắp liều mạng đến nơi, môi cũng trắng bệch ra.
Tôi thực sự cạn lời: “Chỉ là… một học sinh trốn học thôi mà… Trốn học là chuyện bình thường mà, hồi năm nhất đại học tôi cũng từng trốn học, hôm đó thầy giáo điểm danh luôn, thế là bị trừ mười điểm thi cuối kỳ, từ đó về sau không dám trốn nữa.”
“Yên tâm.” Tiểu Ninh trịnh trọng nói, “Dù cho tôi có hồn bay phách tán cũng sẽ không để anh chịu bất cứ tổn hại nào.”
Tôi thật sự là khóc không ra nước mắt, tại sao tìm một học sinh trốn học thôi mà lại phải bày binh bố trận lớn đến thế này. Tiểu Ninh nói Đoạn Hữu Liên là thủy quỷ, khả năng lớn nhất là trở về nơi mình chết, tức là con sông ngoài thành phố H.
Thành phố H được xây dựng ven sông, ngày xưa là sông ở ngoài thành, nhưng giờ đã hoàn toàn nằm trong phạm vi của thành phố H rồi. Ven sông mọc lên một dãy các khu đô thị cao cấp, đến vào cổng cũng không cho, chúng tôi phải tìm một lúc lâu mới ra khỏi khu biệt thự. Ven sông còn có lan can, dựng tấm biển “Nước sâu nguy hiểm, bơi lội phạt 500 tệ”.
“Có thể Đoạn Hữu Liên đang ở dưới đáy sông.” Tiểu Ninh nheo mắt nói, “Muốn tìm được cô bé, có lẽ phải lặn xuống sông mới được.”
Nói xong cậu ấy định cởi quần áo rồi nhảy xuống sông, liền bị tôi kéo lại: “Đừng đừng đừng, không thấy cái biển kia à? Phạt tiền đấy. Hơn nữa, ven sông này từ năm năm trước khi thi công đã có camera giám sát rồi, về cơ bản đã phủ sóng toàn bộ, tôi thấy khả năng ném xác xuống đây cực kỳ nhỏ. Hay là cậu cứ lấy kim chỉ nam… à không, la bàn ra tìm thử xem.”
Mấy năm nay, để xây dựng khu biệt thự có môi trường trong lành, thành phố H đã tăng cường xử lý nước thải, ngày nào cũng cho người vớt rác trên sông. Nói thật, chuyện xác chết chìm dưới đáy sông, mười năm trước thì còn có thể, chứ bây giờ thì… hơi khó, đội vệ sinh vớt một cái là lên ngay…
Trước đây còn thường có người đi bơi bị chết đuối dưới sông, mấy năm gần đây quản lý nghiêm ngặt, bảo vệ cứ hai tiếng lại đi tuần một vòng ven sông, thà vào bể bơi còn hơn là bị bắt phạt tiền.
Cuối cùng Tiểu Ninh cũng bị tôi thuyết phục, không nhảy xuống sông nữa, cậu ấy lấy la bàn ra tìm kiếm xung quanh. Sợ cậu ấy mải nhìn la bàn mà sẩy chân rơi xuống sông, tôi bèn khoác tay cậu ấy, hai chúng tôi vừa đi dạo ven sông, vừa hóng cơn gió mát lành.
Đi được khoảng nửa tiếng, mấy người bảo vệ đi đến trước mặt chúng tôi: “Hai cậu kia, chúng tôi đã quan sát hai cậu qua camera nãy giờ rồi, định làm gì đấy? Ở đây không được bơi!”
“Chỉ đi dạo thôi mà.” Tôi ôm cánh tay Tiểu Ninh nói, “Chúng tôi có vào khu đô thị đâu, ven sông cũng không cho đi dạo à?”
“Một nam một nữ thì tôi thấy rồi, chứ hai thằng đàn ông…” Đội trưởng bảo vệ nhìn chúng tôi, ánh mắt vô cùng nghi ngờ.
“Sao, anh kỳ thị nhóm thiểu số à?” Tôi ưỡn ngực nói, “Hai người đàn ông thì không được sao?”
Ánh mắt của đội trưởng bảo vệ hiện rõ vẻ không tin, nhưng tôi và Tiểu Ninh cũng chẳng làm gì, chỉ đi dạo ven sông, đây là khu vực công cộng, mở cửa cho người dân ngắm cảnh.
Tôi cứ thế bướng bỉnh nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đúng lúc này, Tiểu Ninh bỗng nghiêng mặt, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi một cái, rồi nhìn đội trưởng bảo vệ nói: “Anh nghĩ xem, có ai vì muốn xuống sông bơi mà phải hy sinh lớn đến thế không? Tôi và anh ấy ở bên nhau phải chịu rất nhiều áp lực xã hội, ban ngày ở đây toàn là các cặp đôi nam nữ hoặc bạn thân đi dạo, hai người đàn ông sao dám thân mật giữa thanh thiên bạch nhật được, chúng tôi nhân lúc đêm hôm đến đây giải tỏa một chút áp lực cũng không được sao?”
Đội trưởng bảo vệ bị hành động dũng cảm của Tiểu Ninh dọa cho điếng người, miệng há to bằng quả trứng, phải hớp gió sông một lúc mới nói được: “Hai cậu… chú ý một chút, đi dạo thì được, nhưng tuyệt đối đừng có ‘mây mưa’ ven sông nhé, camera đang quay đấy.”
Nói xong liền dẫn người chạy đi như chạy nạn. Tôi nhìn bóng lưng của anh ta, vỗ vỗ cánh tay Tiểu Ninh nói: “Làm tốt lắm!”
Tiểu Ninh hít một hơi thật sâu: “Thầy Thẩm, rốt cuộc anh…”
“Rốt cuộc cái gì?” Tôi đợi một lúc lâu không thấy cậu ấy nói tiếp, bèn ngước lên nhìn cậu ấy dưới ánh đèn đường ven sông.
Dưới ánh đèn đêm, Tiểu Ninh thật đẹp trai. Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra cậu ấy vừa hôn mình.
Nếu không tính hồi bé được bố mẹ họ hàng hôn hít lúc còn là một đứa trẻ sơ sinh đáng yêu vô cùng, thì đây… có khi lại là nụ hôn đầu của tôi…
Ngọn gió se lạnh ẩm ướt ven sông thổi qua mặt, lúc này tôi mới phát hiện ra mặt mình thế mà lại đỏ lên, vừa đỏ vừa nóng.
Tiểu Ninh nhìn tôi một lúc, rồi cầm la bàn lên nói: “Anh nói đúng, ở đây rất sạch sẽ, mấy năm nay thành phố xử lý nước thải rất tốt, không có âm khí, chúng ta đến trường Nhân Ái đi.”
Cậu ấy đã chuyển chủ đề, tôi cũng không tiện nói thêm gì nữa, biết đâu Tiểu Ninh chỉ làm vậy để đối phó với bảo vệ thôi, dù sao thì người sờ tôi trong thang máy hôm đó cũng không phải cậu ấy, là tôi hiểu lầm rồi.
Tôi theo cậu ấy lên xe, suốt quãng đường đi, không khí trong xe vừa im lặng vừa ngột ngạt, lại còn có một thứ cảm giác mà tôi chưa bao giờ trải qua đang lan tỏa.
Ban đêm xe cộ thưa thớt, chúng tôi nhanh chóng đến trường trung học Nhân Ái. Sau khi xuống xe, cuối cùng mặt tôi cũng đỡ nóng hơn, dần dần trở lại nhiệt độ bình thường.
Lần này cửa sau đã khóa, chúng tôi đành phải trèo tường. May mà Tiểu Ninh thân thủ tốt, cậu ấy bay lên tường trước, rồi kéo tôi qua.
Lúc này tôi mới phát hiện Tiểu Ninh cao hơn tôi, chân dài hơn tôi, tay cũng to hơn tôi, còn sức lực thì hình như… hình như vẫn là tôi khỏe hơn.
“Một học sinh trốn học lại trốn vào chính trường của mình, thế này có được coi là trốn học không?” Tôi vừa tìm kiếm trong sân trường, vừa hỏi.
“Ở đây âm khí rất nặng.” Tiểu Ninh giơ chiếc la bàn có kim chỉ đang xoay tít lên, nói: “Anh đi sát vào tôi, đừng tách ra.”
Có một chuyện tôi cảm thấy rất khó hiểu: “Không phải cậu và Ninh chưởng môn nói tôi có chính khí hộ thân, không sợ ma quỷ sao? Cho dù Đoạn Hữu Liên thật sự là xác sống, trước đây tôi đã cắt được móng tay một lần, bây giờ cũng có thể cắt thêm lần nữa chứ.”
“Bây giờ niềm tin của anh đã dao động rồi.” Tiểu Ninh mím môi nói, “Trước đây anh không sợ hãi là vì anh kiên định tin vào khoa học, cho rằng bọn họ đều là người, là một đám học sinh không nghe lời, nên sẽ không nảy sinh lòng sợ hãi. Còn bây giờ, một khi xuất hiện dao động, chính khí của anh có thể sẽ bị dồn nén trong lồng ngực không thể tỏa ra ngoài, chưa chắc đã là đối thủ của Đoạn Hữu Liên sau khi cuồng hóa, tôi rất lo cho anh.”
Câu cuối cùng lại thành công khiến mặt tôi đỏ lên.
Tôi đi theo la bàn của Tiểu Ninh dạo một vòng khắp các tòa nhà dạy học mà không tìm thấy Đoạn Hữu Liên. Ngược lại, phòng học lớp 12/4 thì âm khí rất nặng, Tiểu Ninh nói có lẽ đám học sinh của tôi đều ở đây, nhưng tôi vào trong cũng không thấy ai, chỉ là, nhiệt độ trong lớp 12/4 thấp hơn ngoài hành lang một chút mà thôi.
“Những kẻ có thể hiện hình trước mặt người khác đều là lệ quỷ, những con ma bình thường như trong thang máy và trên xe buýt thì không thể hiện hình được, chúng có thể khiến người thường sinh ra ảo giác, nhưng với thầy Thẩm thì… có lẽ chỉ cảm thấy hơi mát mẻ một chút thôi.” Ninh Thiên Sách giải thích, “Còn lệ quỷ thì có thể không hiện hình, tuy chúng đang ở trong lớp, nhưng không muốn để anh nhìn thấy.”
“Tại sao?” Tôi nói với không khí trong lớp 12/4, “Các em không thích thầy à?”
Viên phấn trên bục giảng thế mà lại tự bay lên, viết lên bảng đen hai chữ “Không thích”.
Tôi rất tổn thương, đến mức chẳng còn bận tâm đến chuyện viên phấn tự động bay lượn nữa, tiếp tục hét vào không khí: “Tại sao không thích, thầy đối xử với các em không tốt sao!”
Trên bảng đen lại xuất hiện ba chữ “Bài kiểm tra”.
Thôi được rồi, hồi đi học tôi cũng không thích kiểm tra thi cử chút nào.
“Đoạn Hữu Liên đang ở đâu?” Tôi lại hỏi.
Viên phấn viết lên bảng đen: “Ký túc xá cũ.”
“Ngoan lắm.” Tôi nói với không khí, “Đều là những học sinh ngoan ngoãn chăm chỉ, thầy sẽ đi đưa Tiểu Đoạn về ngay, chúng ta vẫn phải cùng nhau lên lớp.”
Tôi nói với Tiểu Ninh: “Các em ấy bảo tôi đến ký túc xá cũ, đi xem thử không?”
Tiểu Ninh nhìn tôi chằm chằm hỏi: “Anh không sợ sao? Anh đã tận mắt thấy viên phấn tự viết chữ, chắc cũng đã tin lời tôi đến tám chín phần rồi chứ, tại sao lại không có chút ý sợ hãi nào vậy?”
Tôi cũng không biết nữa, có lẽ là vì đám học sinh rất ngoan, tôi không thể xem các em ấy là dị loại được.
Cùng Tiểu Ninh chạy đến khu ký túc xá cũ, trường trung học Nhân Ái khuyến khích học sinh ở nội trú. Nơi Đoạn Hữu Liên ở là khu ký túc xá nữ. Tiểu Ninh nói ở đây âm khí rất nặng, bảo tôi phải cẩn thận, chúng tôi quay lưng vào nhau mà đi tới.
Lên đến tầng bốn của khu ký túc xá, chúng tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít. Chúng tôi lần theo tiếng khóc, cửa phòng ký túc xá 404 đang khép hờ, một cô gái đang ngồi thụp dưới đất khe khẽ cất tiếng khóc.
Bên cạnh cô bé có một cuốn sổ tay đang lơ lửng. Tiểu Ninh điểm một cái vào mắt và tai tôi, cuốn sổ tay trong mắt tôi liền biến thành thầy Lưu đang ngồi trên ván giường.
“Haiz, đừng khóc nữa, em xem em khóc suốt từ trường về đến khu Bỉ Ngạn, bắt tôi giúp em trộm đề kiểm tra, thấy trộm không được lại khóc lóc quay về đây, nước mắt làm ướt hết cả sàn nhà tôi rồi.” Thầy Lưu khổ sở khuyên nhủ.
“Em không quan tâm, không có đề kiểm tra thì em không thi đâu, hu hu hu…” Đoạn Hữu Liên khóc lóc, “Em chết rồi mà, tại sao vẫn phải học luật chứ?”
“Không phải tôi không giúp em trộm, cái máy tính của thầy Thẩm ấy… lần trước bạn Tiểu Vương trốn trong email để dọa cậu ấy, cậu ấy thật sự đã cạy pin ra đấy, hai tay Tiểu Vương bám chặt lấy cục pin không buông, nhưng mà vẫn bị cậu ấy cạy ra được. Bây giờ hai cánh tay của Tiểu Vương trật khớp chưa lành mà vẫn kiên trì làm bài thi đấy, em bảo tôi vào máy tính của cậu ấy trộm đề kiểm tra, tôi, tôi thật sự…” Thầy Lưu vừa nói vừa lau nước mắt, trông vô cùng đau khổ, “Tôi còn sợ em nghĩ quẩn, một cuốn sổ tay bay ra đi theo em có dễ dàng gì đâu, em còn chẳng thèm mang tôi theo nữa.”
Nghe cuộc đối thoại của bọn họ, Tiểu Ninh lặng lẽ nhét sáu mươi tư lá cờ trong tay vào lại chiếc túi đeo chéo, tôi cũng trả lại kiếm gỗ đào cho cậu ấy.
Đến lúc này, với tư cách là một giáo viên, tôi không thể không ra mặt.
Tôi gõ mấy cái lên cửa phòng ký túc xá rồi bước vào, nói với Đoạn Hữu Liên: “Tiểu Đoạn, trước đây thầy không biết các em là ma, lại dùng pháp luật của thế giới hiện thực để các em làm bài kiểm tra, thật sự là không đúng, thầy sai rồi, sau này thầy sẽ không làm vậy nữa.”
Tiểu Đoạn thấy tôi bước vào, ban đầu còn kinh hãi, nhưng sau khi nghe lời tôi nói thì kích động đứng dậy, vui mừng cười nói: “Thầy ơi, thầy tốt quá!”
“Nhưng pháp luật vẫn phải học, người sống có pháp luật của người sống, người chết cũng có quy tắc của người chết. Tiểu Ninh, phái Mao Sơn của cậu có biết… trong giới ma quỷ có quy tắc gì không?”
“Có.” Tiểu Ninh gật đầu, “Trong cổ thư của Mao Sơn có ghi chép.”
“Tốt lắm, các em chờ thầy về nghiên cứu cổ thư Mao Sơn một chút, chúng ta sẽ cập nhật chương trình học, học luật của ma rồi hẵng thi, được không?”
Nghe lời tôi nói xong, Tiểu Đoạn cứ thế ngã ngửa ra đằng sau.
Hết chương 34.
Tác giả có lời muốn nói:
Đoạn Hữu Liên: Tôi không làm nữa, tôi tự siêu độ cho bản thân mình không được sao? Ninh thiên sư, cầu xin anh siêu độ cho tôi đi QAQ
Thầy Thẩm: Siêu độ là đi đầu thai đúng không? Vậy thì tìm hiểu luật pháp hiện đại một chút nhé…
——-
Không có gì có thể lay chuyển được ý chí của thầy Thẩm. Đối với thầy Thẩm mà nói, những con ma này trước hết là học sinh, sau đó mới là ma.
