Chương 340: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 12)
Lộ Nhân Giai, thích tôi ư?
Là bắt đầu từ khi nào?
Là cú đập tay sau khi chúng tôi cùng nhau đánh bại đội đối thủ?
Hay là từ một ngày nào đó, khi anh bắt đầu cố gắng tránh tiếp xúc thân thể với tôi?
Hay là ánh mắt ăn ý nhìn nhau lần đó, khi chúng tôi bị bắt vì trèo tường lúc nửa đêm và bị phạt úp mặt vào tường viết bản kiểm điểm?
Là khi tôi mời anh đến nhà tôi ở cùng?
Hay là vào một khoảnh khắc nào đó mà tôi không hề hay biết, trong lòng anh có một tình cảm mơ hồ ái muội chợt nảy mầm, thứ tình cảm ấy như một hạt hướng dương vô tình rơi xuống bậu cửa sổ, cứ thế lặng lẽ điên cuồng lớn lên trong những năm tháng cấp ba bận rộn và ngây ngô, để rồi khi những đóa hướng dương ngoài cửa sổ đã kết thành một biển vàng tựa sóng vỗ, anh mới chợt rung động?
Tôi không biết.
Rất nhiều người thích tôi, đối với tôi mà nói, việc người khác thích mình là chuyện đương nhiên, chẳng có gì đặc biệt cả.
Vốn dĩ phải như vậy.
Vậy thì tại sao, sau khi nhìn thấy tấm thiệp này, lòng tôi lại như bị một tầng mây đen kịt bao phủ, sắp sửa trút xuống một cơn mưa lạnh lẽo và dai dẳng.
Có lẽ là vì áy náy.
Tôi là một thương nhân đủ tiêu chuẩn, khi cần thiết, ngay cả bản thân tôi cũng có thể trở thành một con bài được đặt lên bàn cược.
Nhưng tình cảm thì không.
Nếu tôi đẩy tình cảm của người khác dành cho mình lên bàn cược, thì tôi cũng đã lột bỏ lớp da người của mình.
Vậy mà trớ trêu thay, trong những lần luân hồi trước đó tôi lại coi Lộ Nhân Giai là một biến số, là con cờ đắc lực nhất trong tay mình.
Mà tình cảm của anh lại là thứ tôi đã định trước là không thể đáp lại.
Bù đắp duy nhất của tôi là, để cho anh thoát khỏi cái chết đã được định sẵn trong những lần luân hồi sau này.
……….
Một kiếp sống mới, vào ngày định mệnh anh phải chết, tôi đã ở bên cạnh anh.
Khi chiếc xe tải sắp lao tới, người của tôi định xông lên kéo anh lại, ngăn cản bước chân anh. Nhưng đúng lúc này, anh lại đột nhiên dừng bước. Anh nghiêng đầu nhìn con đường, vẻ mặt có chút hoang mang, nhíu mày, rồi lại lấy điện thoại ra, không biết mình đang tìm kiếm cái gì.
Chỉ một phút trì hoãn này đã giúp anh lướt qua tử thần.
Cốt truyện của anh đã bị thay đổi.
Tại sao lại đột nhiên bị thay đổi?
Lẽ nào là vì anh… đã thức tỉnh?
Một cảm giác phấn khích khó lòng kiềm chế được trào dâng trong lòng tôi, cảm giác phấn khích này giống như tìm thấy đồng loại giữa chốn hoang vu vậy.
Nhưng kiếp này tôi lại không định làm phiền anh.
Tôi bắt đầu quan sát anh.
Chỉ coi anh như một niềm vui bất ngờ nho nhỏ trong chuỗi ngày đấu trí nhàm chán vô vị của mình.
Tôi biết anh từ nhỏ đã luôn đứng đầu lớp. Tôi biết anh đã nhận được rất nhiều thư tình trong bữa tiệc sau kỳ thi đại học. Tôi biết anh lại một lần nữa bị cha mẹ bỏ rơi trong một lựa chọn lúc sinh tử.
Khi nhìn đến đây, tôi không khỏi nhíu mày.
Lộ Nhân Giai không có ký ức của những kiếp trước.
Kiếp nào anh cũng tin tưởng cha mẹ mình tuyệt đối, và kiếp nào cũng bị bỏ rơi trong những bài toán lựa chọn.
Kiếp sau nữa, tôi có nên vạch trần chuyện này sớm hơn không?
Nhưng vạch trần sớm quá, đối với anh mà nói, đó có phải là chuyện tốt không?
Đúng là một bài toán khó.
……
Trong sự bận rộn và cái chết của tôi, thế giới bắt đầu trưởng thành.
Một ngày nọ, trong đầu tôi đột nhiên vang lên một giọng nói.
【Cốt truyện.】
【Cốt truyện.】
Giọng nói này không phân biệt nam nữ, không phân biệt già trẻ, chi bằng nói, nó là một luồng thông tin được rót thẳng vào đại não tôi.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy, tự nhiên tôi hiểu ra, giọng nói này chính là “Ý Thức Thế Giới”.
Thế giới càng hoàn thiện thì Ý Thức Thế Giới càng cô đọng, đến nay đã có thể truyền đạt cho tôi những ý chí đơn giản.
Ví dụ như bây giờ, nó muốn tôi đi theo “cốt truyện”.
Ý Thức Thế Giới không có khả năng tư duy, chỉ có bản năng để thế giới tồn tại và phát triển. Trong bản năng nguyên thủy của Ý Thức Thế Giới, tôi nên diễn vai một Tổng Tài bá đạo theo khuôn mẫu, cùng với nửa kia của mình diễn một câu chuyện tình yêu kinh thiên động địa. Không ngừng lặp lại khuôn mẫu này, thế giới cũng sẽ dần dần trưởng thành.
Đây là phương pháp an toàn nhất.
Cho nên, chỉ cần những thế giới cấp cao không gây ra thiệt hại quá lớn cho thế giới này, Ý Thức Thế Giới sẽ không cố ý chống lại sự xâm nhập của kẻ ngoại lai. Bởi vì những kẻ ngoại lai này có thể lấp vào chỗ trống của “Bạn đời của nhân vật chính”, cùng tôi diễn vở kịch “Tổng Tài bá đạo và bạn đời của anh ta sau khi trải qua một hồi ngược luyến tình thâm đã sống một cuộc sống hạnh phúc”, điều này phù hợp với lợi ích của Ý Thức Thế Giới.
Ý Thức Thế Giới hoàn toàn không nhận ra rằng, nếu tôi thực sự yêu Công Lược Giả, thế giới này mới thực sự bị hủy diệt hoàn toàn.
Cái thứ này chỉ có bản năng, không thể giao tiếp, lại còn không ngừng nhồi nhét vào đầu tôi ý nghĩ phải đi theo cốt truyện, quả thực chẳng khác nào như một đồng đội heo ngu ngốc.
Giá mà có thể để Lộ Nhân Giai làm đồng đội của tôi thì tốt rồi.
Tôi đối với cái Ý Thức Thế Giới hở một tí là giết tôi để khởi động lại thế giới này, chẳng có chút thiện cảm nào. Trong đầu có thêm một Ý Thức Thế Giới, dường như cũng không có gì khác biệt.
Lợi ích duy nhất là, thỉnh thoảng nhân lúc không có ai, tôi có thể nói chuyện với Ý Thức Thế Giới. Tôi gánh vác vận mệnh của thế giới, có những chuyện chỉ có thể chôn chặt trong lòng. Trong lòng giấu quá nhiều bí mật sẽ khiến người ta phiền muộn, có một đối tượng để giãi bày cũng tốt.
Mặc dù đối tượng giãi bày này chẳng đưa ra được ý kiến gì, chỉ biết lặp đi lặp lại hai từ: 【Cốt truyện】【Cốt truyện】.
Tôi vốn tưởng rằng kiếp này sẽ cứ thế bình lặng chờ đợi Công Lược Giả đến, sau đó giết chết Công Lược Giả, rồi bản thân lại bình lặng chết đi. Nhưng không ngờ, vào một buổi sáng nọ, tôi nhận được tin Lộ Nhân Giai đã chết.
Lúc nhận được tin, tôi ngồi chết lặng trước bàn hai giây, sau đó mới đọc tiếp.
Anh bị chậu hoa rơi trúng đầu mà chết.
Là một tai nạn ngoài ý muốn.
Đến nỗi vệ sĩ mà tôi cử đi âm thầm bảo vệ anh cũng không có cơ hội ra tay. Dù nhìn thế nào cũng là một tai nạn, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy cái chết của anh quen thuộc đến kỳ lạ.
Giống như là—định mệnh.
Bởi vì cuốn sách định mệnh đã viết rằng anh phải chết, nên anh không thể không chết.
Tôi hỏi Ý Thức Thế Giới, “Là mi làm phải không?”
Ý Thức Thế Giới vốn chỉ lặp lại hai chữ 【Cốt truyện】, lần đầu tiên đã cho tôi một câu trả lời.
“Anh ta không nên sống.”
“Sống, phá hoại 【Cốt truyện】.”
Bản năng của Ý Thức Thế Giới khiến nó điều khiển mọi thứ trong thế giới này để phục vụ cho 【Cốt truyện】. Những gì không phù hợp với 【Cốt truyện】 đều phải bị loại bỏ.
Một nhân vật quần chúng nảy sinh ý thức bản thân, đó cũng là một trong những bug cần phải loại bỏ.
Tôi tức đến bật cười.
Tôi hỏi, “Còn tao thì sao, có phải cũng nên bị loại bỏ luôn không?”
Ý Thức Thế Giới chỉ lặp đi lặp lại hai từ【Cốt truyện】.
Tôi nhếch mép, rút con dao găm sắc bén ra, kề vào động mạch cổ, dùng sức ấn mạnh một cái, máu rỉ ra thành từng giọt.
“Muốn loại bỏ bug phải không? Không cần mi ra tay, tự tao làm.”
Trong khoảnh khắc đó, thời gian xung quanh dường như chậm lại, hình như tôi nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của Ý Thức Thế Giới, đó là một cơn sóng thần chỉ tồn tại trong tâm trí tôi.
Nó đang cầu xin tôi, cầu xin tôi đừng tự sát.
Thế giới vì tôi mà sinh ra, cũng sẽ vì tôi mà chết đi.
Khi tôi định từ bỏ việc tiếp tục sống, thế giới cũng vì tôi mà sụp đổ.
Tôi nới lỏng tay, dịch con dao ra khỏi cổ, một giọt máu tươi văng ra khỏi mũi dao.
Tôi cười, “Cho nên mi thấy đấy, không phải lúc nào cũng cần loại bỏ bug, hiểu chưa?”
Ý Thức Thế Giới không dám phản kháng, chỉ có thể gật đầu.
Thế là, trong những thế giới sau này, Lộ Nhân Giai không còn chết một cách khó hiểu nữa.
Hết chương 340.
