Chương 340: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Nụ Hôn Sinh Nhật Tuổi Mười Tám
Vào đúng ngày sinh nhật mười tám tuổi của Đường Vũ An, Chu Khởi vẫn còn đang cùng với Đường Thăng rong ruổi trên đường đến khu an toàn.
“Chắc ba với anh Tiểu Khởi không kịp về đâu nhỉ?”
Mặc dù trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng Đường Vũ An cũng chẳng than vãn câu nào, thậm chí cậu còn chẳng dám nhắc họ hôm nay là sinh nhật của mình, chỉ sợ làm hai người bọn họ phân tâm. Cũng may là còn có mẹ và em gái ở bên cạnh bầu bạn với cậu.
Đường Tuyết Vân đã chuẩn bị sẵn mấy phần quà liền, từ năm mười ba tuổi cho đến mười tám tuổi, quà của năm nào thiếu bà cũng đều bù đắp lại cho đủ cả.
Lúc nhận được quà, Đường Vũ An ngạc nhiên và vui sướng vô cùng. Cậu vừa háo hức bóc quà, vừa cười tít mắt bảo: “Thực ra thì, mẹ với ba đồng ý cho con quen anh Tiểu Khởi, đối với con mà nói đã là món quà tuyệt vời nhất rồi!”
Thấy cậu mở miệng ra là Chu Khởi, ngậm miệng lại cũng là Chu Khởi, Đường Tuyết Vân liền làm bộ định giật lại quà:
“Thế con không cần nữa thì trả lại đây cho mẹ.”
“Cần chứ, con cần mà!”
Đường Vũ An vội vàng ôm chặt đống quà vào lòng: “Đã tặng cho con rồi thì làm sao mà đòi lại được nữa cơ chứ?”
Đường Tuyết Vân cũng chỉ đùa chút thôi, bà đưa tay xoa mạnh lên đỉnh đầu con trai một cái, rồi quay người đi bưng bánh kem ra.
Đây là chiếc bánh do chính tay bà làm, trong chợ bán buôn của hệ thống có bán kem tươi động vật, còn lò nướng thì là đồ thu thập được từ bên ngoài về. Bởi vì trong tiệm tạp hóa có nguồn điện cung cấp, nên cuộc sống sinh hoạt của bọn họ gần như chẳng khác gì so với thời trước tận thế cả.
“Cầu nguyện đi con, xong rồi thổi nến.”
Đường Vũ An nhìn chiếc bánh sinh nhật trước mặt, chợt nhớ lại những lần sinh nhật ở thế giới khác. Khi đó, lần nào cậu cũng ước có thể sớm ngày trở về, sớm ngày đoàn tụ với ba mẹ. Còn bây giờ, nguyện vọng ấy đã thành hiện thực rồi, thế nên tất nhiên là phải đổi sang một điều ước khác rồi. Hy vọng tận thế mau chóng kết thúc, cả gia đình cậu có thể mãi mãi hạnh phúc vui vẻ, bình an vô sự!
Sau khi Đường Vũ An cầu nguyện xong thì thổi tắt nến. Buổi tối ăn bánh kem xong xuôi, cậu liền trở về phòng, chui tọt vào trong lều. Tuy rằng phòng ốc ở tiệm tạp hóa phía Nam này cũng nhiều, lại còn rộng rãi, nhưng sống trong môi trường tận thế lâu ngày, cậu vẫn thích ngủ trong không gian nhỏ hẹp hơn, cảm giác như vậy an toàn hơn hẳn. Cậu vừa mới nằm xuống thì thông báo hệ thống đã nhảy ra.
【Nhân viên “Chu Khởi” đang yêu cầu thiết lập chi nhánh, bạn có muốn ủy quyền hay không?】
Đường Vũ An bật dậy ngay lập tức, vội vàng ấn chọn “Có”, tiếp đó là thông báo ủy quyền cho trận pháp dịch chuyển.
Sau khi thông qua, cậu cũng nhanh chóng chui ra khỏi lều ma pháp, đợi đến lúc cậu chạy lên phòng dịch chuyển trên lầu thì đã thấy bóng dáng của Chu Khởi xuất hiện ở đó rồi.
“Anh Tiểu Khởi!”
Đường Vũ An mừng rỡ reo lên rồi lao về phía anh, phấn khích ôm chầm lấy người ta.
Chu Khởi cũng dang rộng vòng tay, ôm trọn cậu vào lòng.
“An An, chúc mừng sinh nhật em.”
“Em còn tưởng anh không về kịp nữa chứ!”
“Anh đã bảo là sẽ ở bên em trong mọi dịp sinh nhật mà.” Chu Khởi mỉm cười nói.
Đúng lúc này, Đường Thăng đứng bên cạnh không nhịn nổi nữa, đành ho khẽ một tiếng nhắc nhở: “Ba vẫn còn lù lù ở đây đấy nhé.”
“Ba!”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của con trai, Đường Thăng khẽ thở dài một hơi, nhưng rồi vẫn cười hiền từ xoa đầu cậu: “Con trai, sinh nhật vui vẻ nhé, lại lớn thêm một tuổi rồi.”
Ông đưa món quà đã chuẩn bị sẵn cho Đường Vũ An, liếc mắt nhìn Chu Khởi một cái rồi lắc đầu bảo: “Hai đứa đi chơi đi, ba đi tắm trước đây.”
Để có thể kịp thời chạy về, bọn họ vừa mới dọn dẹp xong một khu trại tị nạn, giờ người ngợm toàn mùi hôi hám.
Lúc này Chu Khởi mới sực nhớ ra chuyện đó, vội vàng lùi lại tạo khoảng cách với Đường Vũ An, nói: “Anh cũng đi tắm cái đã.”
Đường Vũ An liền kéo anh về phòng, lấy quần áo sạch đưa cho anh.
“Có cần em giúp gì không?”
“Không cần đâu.”
Chu Khởi đóng cửa phòng tắm lại. Đường Vũ An không khỏi bĩu môi, hai người đã là người yêu của nhau rồi, có cái gì mà không thể nhìn cơ chứ? Tất nhiên là cậu cũng không dám xông vào, chỉ lầm bầm vài câu rồi đi chỗ khác.
Khi Chu Khởi mặc đồ ngủ bước ra khỏi phòng tắm, đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ chiếc lều ở góc phòng. Anh bước tới, đưa tay vén cửa lều lên.
Đường Vũ An đang bật một chiếc đèn bàn nhỏ, cuộn mình trong chăn đọc truyện tranh. Ánh đèn vàng ấm chiếu lên người cậu, khung cảnh ấy thật dịu dàng và tĩnh lặng. Cậu cũng đang mặc đồ ngủ, mùi hương dầu gội đầu thoang thoảng lan tỏa trong không gian chật hẹp của chiếc lều, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng thư thái và thoải mái.
Vốn dĩ ban nãy vừa mới kết thúc trận chiến, trong đầu vẫn còn vương lại những hình ảnh ở chiến trường, thế nhưng giờ phút này, tất cả những thứ đó dường như đã rời xa Chu Khởi rồi.Anh cũng chui vào trong lều, chen vào trong chăn, nằm sấp xuống bên cạnh Đường Vũ An.
Cái lều này là cái bọn họ dùng hồi lần đầu tiên đi núi Cự Phong, hiện tại đối với hai người mà nói thì nó đã quá chật chội, nhưng bọn họ lại cứ thích chen chúc như thế này, cảm giác yên tâm đến lạ.
Chu Khởi vừa vào, Đường Vũ An liền gập cuốn truyện tranh lại.
“Không xem nữa à?” Chu Khởi hỏi.
Đường Vũ An cười híp mắt nhìn anh: “Truyện tranh làm sao mà đẹp trai bằng anh được?”
Chu Khởi: “…”
Anh đưa tay nhéo mũi Đường Vũ An một cái, cười khẽ: “Học ở đâu ra cái thói dẻo miệng thế hả?”
“Em nghĩ sao thì nói vậy thôi mà.” Đường Vũ An cười hì hì, “Anh Tiểu Khởi nhà em là đẹp trai nhất quả đất luôn!”
Chu Khởi bất lực lắc đầu, rồi định bụng lấy quà sinh nhật ra cho cậu. Thế nhưng bỗng nhiên Đường Vũ An đè tay anh lại, nói: “Quà sinh nhật năm nay, em muốn…”
“Muốn cái gì?”
“Muốn anh hôn em!” Vừa nói, Đường Vũ An vừa chu mỏ lên.
Ban đầu Chu Khởi còn có chút sững sờ, nhưng sau đó liền bị dáng vẻ này của cậu chọc cho thấy cưng muốn chết, anh cười bảo: “Cái này mà tính là quà gì? Hôm nay là sinh nhật em cơ mà.”
Chứ có phải sinh nhật anh đâu….
Ánh mắt Chu Khởi rơi xuống đôi môi của Đường Vũ An, rồi bỗng nhiên khựng lại, anh khẽ nuốt nước bọt một cái, theo thói quen dời tầm mắt đi chỗ khác. Tuy rằng chú Đường và dì Đường đã chấp nhận chuyện anh và An An ở bên nhau rồi, nhưng dù sao cũng đã trôi qua nhiều năm như vậy, anh đã quen với nhẫn nhịn và kiềm chế, cách thức anh chung sống với Đường Vũ An cũng đã hình thành một khuôn mẫu cố định rồi….
“Hôm nay là sinh nhật em, đương nhiên là em quyết định rồi! Em cứ muốn anh hôn em đấy!”
Đúng vậy, cách thức chung sống của họ đã cố định, thế nên Đường Vũ An vẫn cứ như mọi khi, bắt đầu dùng chiêu kỳ kèo và trêu chọc anh.
“Bao nhiêu năm rồi, anh chẳng bao giờ chủ động hôn em cả! Có phải anh vốn dĩ không hề thích em không?”
Thực ra Đường Vũ An cũng chẳng phải là kẻ cuồng hôn gì đâu, chỉ là, ngay từ đầu cậu đã rất tò mò không biết cảm giác hôn Chu Khởi sẽ như thế nào. Nếu như Chu Khởi chịu thỏa mãn cậu ngay từ đầu, có lẽ cậu cũng chẳng suốt ngày tơ tưởng đòi hôn như thế. Thứ gì càng không có được thì lại càng muốn, trong suốt hai năm qua, đâu phải chỉ có mình Chu Khởi là chịu đựng cảm giác giày vò này đâu.
Vẻ mặt Đường Vũ An nhìn Chu Khởi tủi thân vô cùng, đôi mắt cũng đỏ hoe cả rồi.
“Bây giờ em cũng đã đủ tuổi, đã thành niên rồi, ba mẹ cũng đã đồng ý rồi, tại sao anh vẫn không chịu hôn em? Có phải anh….”
Mấy lời phía sau đã hoàn toàn bị chặn lại trong cổ họng cậu rồi, Chu Khởi rướn người tới, hôn lên cái miệng đang lải nhải không ngừng của cậu. Đường Vũ An chớp chớp mắt, cảm nhận sự mềm mại ấm áp truyền đến từ trên môi, mặc dù tim đập có hơi nhanh một chút, nhưng mà…
Sao cảm giác nó cũng na ná giống mấy lần cậu lén hôn trộm anh Tiểu Khởi thế nhỉ? Lúc cậu đang cảm thấy có chút thất vọng thì cơ thể Đường Vũ An bỗng nhiên cứng đờ. Cậu cảm nhận được Chu Khởi đã hé miệng ngậm lấy môi cậu, đầu lưỡi ướt át đang liếm láp trên cánh môi cậu.
Hóa ra còn có thể làm thế này nữa á….
Cậu học theo Chu Khởi hé miệng ra, kết quả còn chưa kịp đưa lưỡi ra ngoài, thì đầu lưỡi linh hoạt của Chu Khởi đã luồn vào trong. Đường Vũ An giật nảy mình, hai tay theo bản năng đẩy ra, nhưng lại bị Chu Khởi nắm chặt lấy cổ tay. Chu Khởi giữ chặt tay cậu đưa lên cao quá đầu, cách một lớp vải lều mỏng manh, lưng Đường Vũ An đập vào vách tường. Cơ thể nóng hầm hập của thanh niên đè chặt lên người cậu, mà nụ hôn cũng cuồng nhiệt và nóng bỏng không kém, như thể muốn nuốt chửng lấy cậu, tựa như mưa rền gió giật ập tới.
Hai mắt Đường Vũ An trừng to, đối diện với ánh mắt của Chu Khởi, đôi mắt vốn dĩ luôn nhìn cậu vô cùng dịu dàng ấy, nay lại xuất hiện sự xâm lược mạnh mẽ, khiến trái tim cậu đập loạn nhịp, máu huyết sôi trào. Anh cứ nhìn chằm chằm cậu như thế, nếu nói lúc đầu còn có chút dịu dàng, thì càng về sau lại càng mất kiểm soát. Con dã thú bị kìm nén suốt bao năm qua, bị Chu Khởi nhốt chặt nơi đáy lòng, vào ngày hôm nay cuối cùng cũng đã được thả xích.
Chiếc đèn bàn nhỏ trong lều bị hất đổ, ánh sáng chao đảo, không gian vốn đã lờ mờ trong lều lại càng thêm tối tăm, tiếng hít thở của cả hai cũng bắt đầu trở nên nặng nề, thô ráp.
Trong một không gian nhỏ hẹp như thế này, mọi sự va chạm của cơ thể hay kích thích của giác quan đều bị phóng đại lên gấp bội. Thậm chí cả tiếng tim đập lẫn tiếng môi lưỡi giao nhau cũng trở nên kịch liệt và hết sức ám muội.
Đầu óc Đường Vũ An trống rỗng, cậu đã thôi không còn giãy giụa nữa. Nụ hôn của Chu Khởi lại dần dần trở nên dịu dàng, lúc thì anh khẽ mút đầu lưỡi cậu, lúc lại ngậm lấy môi cậu day day… Không biết qua bao lâu mới chịu buông tha cho cậu.
Trán hai người tựa vào nhau, hơi thở quấn quýt lấy nhau.
Đường Vũ An thở hổn hển, đôi mắt mơ màng mờ mịt hơi nước vì bị hôn đến mụ mị, môi cũng bị hôn cho sưng đỏ cả lên, dưới ánh sáng yếu ớt, dường như giữa hai bờ môi của họ còn vương một sợi chỉ bạc lấp lánh.
Mãi cho đến khi bộ não thoát khỏi trạng thái thiếu oxy, Đường Vũ An mới hoàn hồn. Hóa ra hôn thực sự là như thế này!
“Anh Tiểu Khởi, anh… anh hôn giỏi thật đấy…” Cậu không kìm được mà thốt lên.
Chu Khởi chợt khựng lại một chút rồi ngẩng đầu lên, hôn nhẹ lên mí mắt cậu, giọng anh nghe khàn khàn trầm thấp: “Không phải là anh không thích em, chỉ là… anh sợ mình làm em sợ thôi…”
Đường Vũ An khẽ giãy tay mình ra một chút, cậu vẫn đang bị Chu Khởi khống chế, không cử động được. Nhận ra điều đó, Chu Khởi vội vàng buông cậu ra. Đường Vũ An đưa tay ôm lấy anh, rúc vào trong lòng anh, áp gò má nóng bừng lên lồng ngực anh.
Đúng là cậu có bị dọa một chút, nhưng mà…
“Em thích lắm luôn.” Cậu như chú cún con cọ cọ vào ngực Chu Khởi, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, “Em thích anh hôn em! Siêu thích luôn ấy!”
Cơ thể đang căng cứng của Chu Khởi cũng từ từ thả lỏng.
“Anh Tiểu Khởi…” Mãi một lúc lâu sau, giọng nói của Đường Vũ An lại vang lên lần nữa.
“Hửm?”
“Em muốn lên gác mái.”
“Bây giờ luôn à?”
“Vâng!”
Chu Khởi cũng không hỏi tại sao, hắn vén cửa lều ra rồi kéo cậu đứng dậy. Hai người lén lút đi lên lầu, thông qua trận pháp dịch chuyển quay trở về cửa tiệm chính, cũng chính là ngôi nhà thực sự của hai người họ. Về đến đây, Đường Vũ An mới từ từ thở phào nhẹ nhõm. Nơi này mới là chốn thân thuộc của cậu…
Hai người cùng nhau leo lên gác mái, Chu Khởi quen tay hay việc lấy chăn đệm từ trong tủ ra trải xuống sàn nhà. Đường Vũ An ngồi bên cạnh nhìn anh, bỗng nhiên cậu xoay người lại, thì thầm.
“Hệ thống, ban nãy mi lén nhìn trộm tao, đúng không?”
【…】
Nó thật sự chẳng muốn nhìn chút nào, được chưa hả?!
“Mi đi ngủ đông đi, chừng nào tao gọi thì hẵng dậy.” Tuy bình thường Đường Vũ An xuề xòa dễ tính, nhưng mấy chuyện thân mật thế này, cậu tuyệt đối không muốn bị kẻ khác dòm ngó đâu.
【1000 điểm tích lũy.】
“Chốt đơn!”
Sau khi xác nhận hệ thống đã vào chế độ ngủ đông, Đường Vũ An mới yên tâm quay người lại. Lúc này Chu Khởi đã trải xong chăn nệm rồi.
“Ngủ luôn à em?”
Đường Vũ An bỗng nhiên ấp a ấp úng, ngượng ngùng. Chu Khởi nhích lại gần, kéo tay cậu qua, kiểm tra cổ tay cậu: “Ban nãy anh có làm em đau không?”
Đường Vũ An lắc đầu, cậu nhìn Chu Khởi, cuối cùng vẫn cố nhịn cảm giác xấu hổ, ghé sát vào tai anh lí nhí nói: “Anh Tiểu Khởi, em, em lại lên rồi…”
Tiếp đó, cậu lại trưng ra vẻ mặt vô cùng khổ sở: “Mà hình như nó không chịu xẹp xuống… Giờ phải làm sao đây anh?”
Hết chương 340.
