Chương 341: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 13)

Chương 341: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 13)

 

Tốc độ trưởng thành của thế giới ngày càng nhanh hơn. Cũng vì thế mà đã gây ra sự cảnh giác của các thế giới cấp cao.

 

Ý Thức Thế Giới đã cảnh cáo tôi hết kiếp này đến kiếp khác, bảo tôi hãy đi theo cốt truyện, đừng thể hiện ra quá nhiều ý thức tự chủ.

 

Bởi vì việc thế giới trưởng thành là chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, các thế giới khác chỉ có thể cảm nhận được giai đoạn mà thế giới đang ở, chứ không thể phán đoán được tiến độ trưởng thành của thế giới. Bọn chúng chỉ có thể thông qua hành vi của tôi để phán đoán tiến độ thức tỉnh ý thức bản thân của tôi, từ đó phán đoán tiến độ trưởng thành của thế giới.

 

Và Ý Thức Thế Giới nói, tôi là một kẻ dị loại.

 

Ở các thế giới khác thì, sau khi thế giới trưởng thành mới thúc đẩy nhân vật chính nảy sinh ý thức bản thân. Còn thế giới này thì, sau khi tôi nảy sinh ý thức bản thân mới thúc đẩy thế giới trưởng thành.

 

Vì vậy, Ý Thức Thế Giới bảo tôi hãy thu mình lại một chút, đừng thể hiện ra quá nhiều ý thức bản thân, dùng biểu hiện hàng ngày để gây nhiễu phán đoán của thế giới bên ngoài.

 

Nhưng mà, nếu tôi muốn thế giới tăng tốc độ trưởng thành, thì tôi buộc phải làm những việc không phù hợp với diễn biến cốt truyện theo ý chí của mình.

 

Đây là một mệnh đề không có lời giải.

 

Trong mấy kiếp gần đây, thậm chí đã bắt đầu có khách từ thế giới cấp cao đến, chuyên để quan sát xem tôi có nảy sinh ý thức bản thân hay không.

 

Kiểu giám sát 24/24 này khiến người ta cảm thấy vô cùng tồi tệ, chỉ cần lơ là một chút là sẽ bị bọn chúng phát hiện ra ngay. Mặc dù tôi đã tìm ra một vài mẹo nhỏ để gây nhiễu sự giám sát, nhưng cứ thế này mãi cũng không phải là cách.

 

Thế là tôi chuyển tầm mắt sang một “biến số” khác.

 

Đó là Lộ Nhân Giai.

 

…….

 

Sau khi Lộ Nhân Giai thức tỉnh ý thức bản thân, anh không giống như tôi, không mang theo ký ức của mỗi kiếp để luân hồi. Anh chỉ có được khả năng thoát khỏi cốt truyện mà thôi.

 

Anh đã bước ra khỏi kịch bản, cuối cùng không còn là một nhân vật quần chúng bị cốt truyện trói buộc nữa.

 

Có đôi khi tôi sẽ cố ý tiếp cận anh, có đôi khi cả một kiếp cũng không xuất hiện trước mặt anh một lần nào.

 

Ký ức của anh chỉ có một kiếp, mỗi khi bắt đầu một kiếp mới, anh nhìn tôi như một người xa lạ. Nhưng mỗi một kiếp, tính cách của anh đều không có quá nhiều khác biệt. Anh vẫn dịu dàng, rạng rỡ, thẳng thắn, khiến người ta có thể dễ dàng nhận ra anh ngay.

 

Cho nên, dù anh mất hết ký ức, tôi vẫn không có cảm giác xa lạ với anh.

 

Tôi nghĩ, anh nhìn tôi cũng vậy.

 

Nếu không thì anh đã không ở một kiếp nào đó vừa gặp đã thân, vung bút đề chữ tặng tôi — Lần đầu gặp gỡ, ngỡ như cố nhân quay về.

 

Tình cảm là thứ quý giá nhất, là thứ không thể bị toan tính được.

 

Nhưng trớ trêu thay, tôi lại phải dùng chính tình cảm này của anh để toan tính với anh, để mưu tính cho tương lai của chúng tôi.

 

……..

 

Kiếp thứ ba mươi.

 

Ở kiếp này, các thế giới cấp cao gần như đã xác định rằng tôi sắp thức tỉnh ý thức bản thân, nhưng lại không nỡ từ bỏ “mảnh đất thí nghiệm” có thể khởi động lại vô hạn này của chúng tôi, liền đánh cược một ván tất tay, bỏ ra rất nhiều công sức để thăm dò.

 

Kiếp này, thế giới quan của thế giới đã từ một thế giới không có ma thuật, biến thành một thế giới mà con người và yêu ma cùng tồn tại.

 

Còn tôi, lại là long yêu cuối cùng giữa trời đất.

 

Không, nói chính xác hơn thì tôi là quả trứng rồng cuối cùng giữa trời đất. Tôi bị nhốt trong quả trứng rồng không biết bao lâu, cuối cùng vào một ngày nọ, đã đội vỡ vỏ trứng, chui ra ngoài.

 

Tôi vừa ra đời đã cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét. Bọn chúng đang quan sát động tĩnh của tôi.

 

Trong thời kỳ hỗn chiến giữa người và yêu, thời kỳ mà công nghệ và xã hội phong kiến cùng tồn tại, bọn chúng muốn xem tôi sẽ lựa chọn thế nào, bước tiếp theo sẽ hành động ra sao.

 

Long yêu có tuổi thọ rất dài, tôi mới nở được một ngày, lẽ ra phải hóa thành hình dạng trẻ con, nhưng lần đầu thử hóa hình, tôi đã là hình dạng người trưởng thành.

 

Tôi biết bọn chúng — bao gồm cả Ý Thức Thế Giới đang nghĩ gì.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hình dạng người trưởng thành có nhiều phương pháp công lược hơn, cũng dễ dàng quan sát lựa chọn và động tĩnh của tôi hơn.

 

Được, tôi sẽ làm theo ý bọn chúng.

 

Tôi đã là nhân vật chính Jack Sue, dĩ nhiên phải leo lên vị trí cao nhất của thế giới, làm đến mức cao nhất, tốt nhất.

 

Trong thời loạn thế, có gì Sue hơn việc thống nhất thiên hạ nữa?

 

Thế là tôi xuất hiện giữa thời loạn, dùng vũ lực trấn áp bốn phương, trở thành bá chủ của cả hai tộc người và yêu.

 

Vì thủ đoạn tàn độc, bọn họ lén gọi tôi là “Bạo Quân”.

 

Tôi không để tâm.

 

Là hôn quân hay minh chủ, bá tánh tự có phán xét.

 

Mang danh Bạo Quân, việc quản lý thiên hạ này ngược lại cũng tiện lợi, gần như tất cả những kẻ cứng đầu đều bị tôi dọa cho sợ vỡ mật, triều đình trở thành nơi tôi nói cái gì thì là cái nấy, không ai dám phản bác mệnh lệnh của tôi.

 

Và khi bọn họ phát hiện ra, tuân theo mệnh lệnh của tôi, kinh tế dân gian có chuyển biến tốt đẹp rõ rệt, thì chẳng còn ai dám có ý kiến gì với tôi nữa.

 

Dưới trướng tôi cũng bồi dưỡng được một nhóm thuộc hạ trung thành tuyệt đối. Tôi ra lệnh cho bọn họ đi tìm Lộ Nhân Giai của kiếp này. Nhưng mà, trước khi bọn họ tìm thấy tung tích của Lộ Nhân Giai, tôi đã gặp anh trước.

 

Khi đến ngôi chùa lớn nhất nước, ở trong chùa, tôi giẫm phải một viên sỏi không nghe lời. Loại sỏi nhỏ này chỉ cần tôi hơi dùng sức một chút là có thể giẫm nát. Thế nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Lộ Nhân Giai, tôi đã thay đổi ý định. Tôi giả vờ đứng không vững, thân hình lảo đảo, vừa vặn được Lộ Nhân Giai đỡ lấy.

 

Tôi biết, với tính cách của anh, chắc chắn anh sẽ đỡ tôi.

 

Thế là tôi có thể nhân cơ hội này để làm quen với anh.

 

“Cẩn thận.”

 

Giọng anh trong trẻo và lạnh lùng, lúc anh không cười, luôn khiến người ta liên tưởng đến dòng suối trên núi đầu xuân, trông như đã tan băng, nhưng khi đưa tay ra thử thì lại thấy lạnh buốt thấu xương.

 

Tôi mượn lực của anh, đứng thẳng người dậy.

 

“Đa tạ.”

 

Tôi đứng trước mặt anh, lần này chúng tôi ở rất gần.

 

Tôi có thể dễ dàng phân định cao thấp chiều cao của chúng tôi, như thể bù đắp cho sự tiếc nuối của kiếp đó, khi không thể so chiều cao với anh sau khi trưởng thành.

 

Tôi có chút khó chịu khi phát hiện ra, dù anh đã cạo trọc đầu, vậy mà vẫn cao hơn tôi có tóc khoảng một hai centimet.

 

Đúng vậy, anh đã cạo trọc đầu.

 

Chẳng trách đám thám tử tôi cử đi không tìm được anh, hóa ra ở kiếp này anh đã xuống tóc đi tu. Anh mặc một bộ tăng y màu trắng bạc, tuy đã cạo tóc, nhưng trên đỉnh đầu không có dấu giới sẹo.

 

Phương trượng và những người khác vội vã chạy đến, để nghênh đón vị đế vương nhân gian không tuân theo quy tắc này là tôi, khi phương trượng nhìn thấy Lộ Nhân Giai bên cạnh tôi, bàn tay cầm chuỗi Phật châu của ông ta khẽ run lên.

 

Xem ra danh tiếng Bạo Quân của tôi đã ăn sâu vào lòng người rồi.

 

Tôi cười tươi rói, “Được rồi, không cần đa lễ, trẫm với vị đại sư này vừa gặp đã thân, để ngài ấy đi cùng đi.”

 

Trong mắt Lộ Nhân Giai thoáng qua một chút kinh ngạc, theo sự hiểu biết của tôi về anh, có lẽ anh không ngạc nhiên vì tôi lại là hoàng đế, mà là ngạc nhiên tại sao “Bạo Quân” trong truyền thuyết lại vừa gặp đã thân với anh.

 

Tôi nghĩ đến những hoạt động nội tâm của anh, bỗng cảm thấy rất thú vị.

 

Dưới sự tiếp cận có chủ đích của tôi, chúng tôi đã nhanh chóng trở nên thân thiết.

 

Chúng tôi có cùng sở thích, có cùng quan điểm về đại sự thiên hạ, rất nhanh, tôi đã được anh xem là tri kỷ.

 

Ngay cả bản thân tôi cũng không thể nói rõ được, một tiếng “tri kỷ” này, rốt cuộc là do tôi cố ý chiều theo, hay là do tôi và anh thực sự ăn ý đến vậy.

 

Có lẽ chiêu trò lừa gạt cao cấp nhất, chính là trước khi lừa người khác, phải lừa được chính mình.

 

Hết chương 341.

 

Chương 341: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 13)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên