Chương 342: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Những Bông Hoa Nhỏ Màu Đỏ

Chương 342: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Những Bông Hoa Nhỏ Màu Đỏ

 

Mãi đến sáng ngày hôm sau, Đường Vũ An mới mơ mơ màng màng tỉnh dậy, vừa hay nhìn thấy Chu Khởi bên cạnh cũng đang ngồi dậy. Đường Vũ An đưa tay lên dụi dụi hai mắt vẫn còn đang nhập nhèm rồi cũng ngồi dậy theo, cậu vòng tay ôm lấy Chu Khởi từ phía sau, áp cả khuôn mặt vào lưng của anh, miệng thì lầm bầm: “Anh Tiểu Khởi, anh dậy rồi đấy à…”

 

Chu Khởi hơi khựng lại một chút rồi bảo: “Phải về rồi.”

 

“Không muốn đâu, ngủ thêm một tí nữa đi mà…”

 

Bị Đường Vũ An nhõng nhẽo đeo bám một hồi, Chu Khởi đành phải bất lực nằm xuống lại. Dù sao thì hai thế giới cũng có sự chênh lệch múi giờ, tính ra thì chắc bên phía Hoa Hạ trời vẫn chưa sáng đâu. Thế là anh và Đường Vũ An lại chen chúc cùng nhau trong cái chăn ấm, cơ thể hai người dán chặt vào nhau, đầu cũng tựa sát vào nhau. Đường Vũ An dụi dụi vào người anh, rất nhanh sau đó lại ngủ thiếp đi mất.

 

Đợi đến khi Chu Khởi mở mắt ra lần nữa, vừa quay đầu sang đã thấy Đường Vũ An tỉnh ngủ từ bao giờ rồi. Lúc này ánh mắt cậu sáng lấp lánh, chẳng biết là đang toan tính cái gì trong đầu nữa.

 

“Chào buổi sáng…”

 

“Chào buổi sáng!”

 

Đường Vũ An ghé sát lại gần anh, mổ nhẹ lên môi anh một cái, rồi cười hì hì, bảo: “Anh Tiểu Khởi này, môi anh mềm thật đấy, lại còn thơm nữa chứ!”

 

Chu Khởi: “…”

 

Trên mặt anh thoáng hiện lên một vệt đỏ ửng, có chút mất tự nhiên mà dời mắt đi chỗ khác, thế nhưng ngay giây sau đó, anh lại hơi rướn người lên, chủ động hôn lên môi Đường Vũ An một cái thật khẽ.

 

“Được rồi, đến lúc phải ngủ dậy rồi đấy.”

 

“Chờ đã nào…”

 

Đường Vũ An vội vàng ôm lấy cánh tay anh, nhất quyết không cho anh ngồi dậy. Thấy Chu Khởi thắc mắc quay sang nhìn mình, mặt mũi cậu đỏ bừng, nhưng giọng điệu lại có chút phấn khích mà bảo: “Hay là…. chúng mình thử lại chuyện tối qua thêm lần nữa… được không anh?”

 

Chu Khởi nhìn cậu chằm chằm, yết hầu khẽ chuyển động, anh nuốt nước bọt một cái. Chẳng bao lâu sau, sàn gỗ cũ kỹ trên căn gác mái lại bắt đầu vang lên những tiếng kẽo kẹt vô cùng nhịp nhàng. Phải một lúc lâu sau đó, động tĩnh ồn ào trên gác mái mới chịu dừng lại.

 

Hai người nằm sóng soài bên nhau, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở đang dồn dập, mắt thì nhìn lên cửa sổ giếng trời trên mái nhà. Bỗng nhiên Chu Khởi lên tiếng hỏi: “An An, em thuyết phục dì Đường bằng cách nào thế?”

 

Đường Vũ An ngẫm nghĩ một chút rồi mới mở lời: “Em đã về thị trấn phía Nam một chuyến…”

 

Cậu bắt đầu kể cho Chu Khởi nghe chuyện mình và mẹ quay trở về quê hương, tất nhiên là bao gồm cả chuyện họ trở lại nền đất cũ của tiệm tạp hóa, cũng như những lời mà cậu đã nói với mẹ vào ngày hôm đó nữa.

 

Đường Vũ An tựa trán vào vai Chu Khởi, khẽ nói: “Anh Tiểu Khởi, anh có muốn cùng em quay về đó xem thử không?”

 

Thực ra thì cậu đã từng đi tìm mộ phần của bà ngoại Chu Khởi, nhưng mà khu nghĩa trang cũng đã bị thiên thạch và đám quái vật chủng biến dị phá hủy tan hoang hết rồi, cuối cùng cậu chẳng tìm thấy gì cả….

 

Cơ thể Chu Khởi cứng đờ, mãi một lúc lâu sau đó mới vỗ vỗ tay cậu: “Được, chúng ta cùng về xem sao.”

 

Thế là hai người thức dậy vệ sinh cá nhân, ăn uống xong xuôi rồi mới đi qua trận pháp dịch chuyển về thế giới cũ. Đợi đến lúc họ quay trở lại Hoa Hạ thì trời bên này vẫn chưa sáng. Trong màn đêm tĩnh mịch, họ dùng trận pháp dịch chuyển quay về thị trấn phía Nam, tìm đến nơi mà cả hai đã cùng nhau lớn lên. Nhìn cái hố sâu hoắm do thiên thạch đập xuống, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng trong lòng Chu Khởi vẫn không nhịn được cảm thấy xót xa vô cùng.

 

Anh cùng Đường Vũ An đi tìm quanh mấy con phố gần đó, cuối cùng cũng tìm được ít hương nến, thắp lên rồi bày biện hoa quả ra cúng bái. Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi lại lấy ra một tấm ván gỗ, nắn nót từng nét khắc chữ lên đó.

 

Trần Tích Trang.

 

“Đây là tên của bà hả anh?”

 

“Ừ.”

 

Chu Khởi nhìn cái tên trên tấm bài vị gỗ, những ký ức thuở nhỏ cũng lũ lượt ùa về, viền mắt anh bất giác đỏ hoe. Anh gọi bà là bà ngoại suốt mười mấy năm trời, vậy mà mãi đến khi bà mất rồi, anh mới biết tên thật của bà là gì…. Chu Khởi đặt bài vị xuống đất, rồi cùng Đường Vũ An quỳ xuống vái lạy.

 

“Bà ơi, cháu đã về rồi đây…”

 

Anh nhẹ nhàng kể lại những chuyện đã trải qua trong mấy năm nay, còn Đường Vũ An thì cứ ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe. Đến cuối cùng, cậu mới nắm lấy tay Chu Khởi, nói: “Bà ơi bà cứ yên tâm nhé, cháu sẽ luôn bảo vệ anh Tiểu Khởi thật tốt, chúng cháu sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau ạ!”

 

Chu Khởi nghe vậy thì mỉm cười.

 

Cuối cùng thì phía đường chân trời cũng hửng sáng, bình minh đã tới rồi. Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, hình như bên dưới hố thiên thạch có thứ gì đó đang lấp lánh chớp động. Trong lòng Chu Khởi khẽ rung lên, anh nhẹ nhàng nâng tay, thứ đang nhấp nháy kia liền bay thẳng vào lòng bàn tay anh.

 

“Cái gì thế anh?” Đường Vũ An tò mò ghé sát lại gần xem.

 

Hình như đó là một miếng ngọc bình an đã vỡ chỉ còn lại một nửa, không ngờ trải qua vụ thiên thạch rơi kinh khủng thế mà nó vẫn còn giữ lại được.

 

“Là miếng ngọc bà để lại cho anh…” Chu Khởi lẩm bẩm nói.

 

Miếng ngọc bình an này là món đồ hồi nhỏ bà ngoại mua ở sạp lề đường trong một lần dẫn anh đi xem hội hoa đăng, mặc dù nó chẳng đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng Chu Khởi vẫn luôn trân trọng cất giữ nó như báu vật. Vì sợ làm mất nên anh vẫn luôn cẩn thận để ở nhà… Không ngờ bây giờ nhà cửa tan hoang hết rồi, vậy mà mà miếng ngọc này vẫn còn? Dù đã bị vỡ mất một nửa, nhưng ít nhất thì nó vẫn còn đó…

 

Đường Vũ An nhìn miếng ngọc, bỗng nhiên chớp chớp mắt, bảo: “Anh Tiểu Khởi, miếng ngọc này…. hình như có gì đó không đúng thì phải?”

 

Chu Khởi sửng sốt, chính anh cũng cảm nhận được trên miếng ngọc có một luồng khí tức kỳ lạ, chẳng lẽ không phải là ảo giác của anh sao? Ngay lúc này, chiếc Ô Che Bóng đang được Đường Vũ An đeo sau lưng bỗng nhiên bay vút lên. Nó tự động bung mở, lơ lửng ngay trên đầu hai người. Khi chiếc ô khẽ xoay tròn, từ trong miếng ngọc bỗng có những đốm li ti bay ra. Ngoài miếng ngọc này ra, từ khắp nơi trong thị trấn nhỏ cũng có những đốm sáng lấp lánh đang tụ về phía này, rồi bị chiếc Ô Che Bóng từ từ hấp thụ hết. Đợi đến khi dị tượng này kết thúc, chỉ thấy trên mặt ô đen tuyền, ngoài những đường vân xanh lục ra thì nay còn có thêm một bông hoa nhỏ màu đỏ thắm.

 

【Chúc mừng! Bạn đã hoàn thành tâm nguyện của Khí Linh, “Ô Che Bóng” đã giải trừ toàn bộ hạn chế, đồng thời hoàn thành một lần thăng cấp.】

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đường Vũ An hơi ngẩn người ra một chút, vội vàng mở phần mô tả đạo cụ của chiếc ô ra xem.

 

【Ô Che Bóng】

 

Mô tả: Đứng dưới ô có thể che giấu mọi tung tích, đồng thời giúp ngưng thần tĩnh khí, không bị ảo ảnh mê hoặc, khi ở trong rừng rậm có thể hòa làm một với môi trường xung quanh.

 

Trạng thái: Đã nhận chủ.

 

Người ràng buộc: Đường Vũ An.

 

Kỹ năng:

 

【Hiện Hồn】: Có được nhờ hấp thụ sức mạnh từ nỗi nhớ và cảm giác quyến luyến của vong hồn. Sau khi sử dụng, có thể nhìn thấy vong hồn của người mình thương nhớ dưới tán ô.

 

Đường Vũ An ngây người nhìn dòng mô tả kỹ năng, rồi quay sang nhìn miếng ngọc trên tay Chu Khởi.

 

“Anh Tiểu Khởi, là bà của chúng ta!”

 

“Cái gì cơ?”

 

Đường Vũ An chộp lấy chiếc ô, che lên đỉnh đầu hai người, sau đó kích hoạt kỹ năng 【Hiện Hồn】.

 

Chỉ thấy nửa miếng ngọc bình an trong lòng bàn tay Chu Khởi bỗng tỏa ra những đốm sáng lấp lánh, những đốm sáng ấy từ từ tụ lại thành một bóng người. Chu Khởi sững sờ nhìn bóng hình hư ảo đó, nước mắt bất giác trào ra khỏi hốc mắt.

 

“Bà ơi…”

 

Ban đầu bà cụ có vẻ hơi ngơ ngác, nhưng ngay khi nhìn thấy Chu Khởi, bà liền nở nụ cười hiền hậu, tỏ vẻ mình rất an lòng.

 

Chu Khởi đưa tay muốn ôm lấy bà, nhưng lại xuyên qua cơ thể bà, bản thân anh cũng bước ra khỏi phạm vi che chắn của chiếc ô. Vừa quay đầu lại, bóng dáng kia đã biến mất tăm… Đường Vũ An vội vàng di chuyển chiếc ô sang, Chu Khởi lại nhìn thấy bóng dáng ấy lần nữa, lúc này anh mới vỡ lẽ ra mọi chuyện.

 

Bà cụ Trần mấp máy môi nói chuyện, nhưng anh chẳng nghe thấy tiếng bà, chỉ có thể nhìn khẩu hình miệng mà đoán được bà đang nói: “Cháu ngoan của bà…”

 

Bà đưa tay muốn xoa mặt anh, Chu Khởi vội vàng cúi thấp người xuống. Dù âm dương cách biệt, không thể chạm vào nhau, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm ấy.

 

“Đừng khóc.” Bà cụ Trần bảo anh.

 

Nước mắt Chu Khởi cứ thế tuôn rơi không ngừng, anh đưa tay quệt nước mắt, muốn nhìn bà cho rõ hơn chút nữa. Năm đó anh đã liều mạng chạy từ trường về nhà, nhưng cuối cùng vẫn không kịp gặp mặt bà lần cuối, điều đó đã trở thành nỗi tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai được trong lòng anh. Giờ anh mới biết, hóa ra bà chưa từng rời đi, bà vẫn luôn ở lại trong nhà để che chở cho anh….

 

Lúc này, bà cụ Trần nhìn sang Đường Vũ An.

 

Đường Vũ An cũng đã rưng rưng nước mắt từ nãy giờ, thấy bà định nắm tay mình, cậu vội vàng phối hợp giơ tay lên. Cuối cùng, bà cụ Trần đặt bàn tay của cậu và Chu Khởi chồng lên nhau. Bà nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tay hai đứa cháu, nở nụ cười từ bi và mãn nguyện.

 

“Phải bình an và hạnh phúc nhé…”

 

Sau khi nói câu đó xong, bóng dáng bà ngày càng mờ nhạt dần đi dưới ánh nắng ban mai, cuối cùng lại hóa thành những đốm sáng li ti rồi tan biến vào giữa đất trời bao la. Chu Khởi theo bản năng đưa tay muốn níu giữ, nhưng giữa chừng thì anh đã dừng lại. Âm dương khác biệt, bà vì anh mà lưu luyến ở lại trần gian lâu như vậy, cũng đã đến lúc bà được an nghỉ rồi….

 

Nói thì nói vậy, nhưng nước mắt Chu Khởi vẫn cứ rơi mãi, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng ấy nữa, anh vẫn cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không, mãi không chịu thu hồi ánh mắt.

 

“Anh Tiểu Khởi…”

 

Đường Vũ An khẽ gọi anh một tiếng. Chu Khởi nhìn sang cậu, rồi kéo cậu vào lòng mình ôm thật chặt.

 

“Hứa với anh đi.” Giọng anh khàn đặc, vẫn còn nghẹn ngào tiếng nấc, “Em phải sống thật tốt, chúng mình phải mãi mãi ở bên nhau, được không em?”

 

“Vâng, em hứa với anh mà.” Đường Vũ An cũng sụt sùi đáp, “Chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi, không ai có thể chia cắt được chúng ta đâu!”

 

Hai người ôm nhau khóc một hồi, mãi một hồi lâu sau mới bình tĩnh lại được, nỗi u uất trong lòng Chu Khởi cũng vơi đi nhiều. Anh nhổ vài sợi tóc của mình, kết hợp với các vật liệu khác tết thành một sợi dây bền chắc, buộc nửa miếng ngọc bình an kia lại, rồi đeo lên cổ Đường Vũ An.

 

Đường Vũ An định từ chối: “Cái này là bà để lại cho anh mà…”

 

“Em giúp anh bảo quản nó đi.” Chu Khởi nói, “Để ở chỗ em thì anh mới thấy yên tâm được.”

 

Cuối cùng thì Đường Vũ An cũng nhận lấy. Cậu nhìn về phía thị trấn nhỏ. Có lẽ nhờ được ngọn lửa Phượng Hoàng thanh tẩy, nên dù nơi đây vẫn chỉ là một đống đổ nát hoang tàn, nhưng dưới ánh mặt trời lại khiến người ta có cảm giác thật thanh bình và linh thiêng đến lạ thường.

 

“Hy vọng những người đã hy sinh trong tận thế đều có thể an nghỉ.”

 

Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi bảo: “Chúng ta đi đến từng nhà tế bái một lượt nhé?”

 

“Dạ được, đi thôi!”

 

Khói hương từ từ bay lên trong thị trấn nhỏ, chiếc Ô Che Bóng lặng lẽ bay theo sau chủ nhân. Trong làn khói hương lảng bảng, dường như có thể loáng thoáng thấy được những linh hồn thuần khiết và lương thiện hiện ra dưới tán ô, bọn họ đang nói lời từ biệt cuối cùng với nhân gian này, để rồi cuối cùng tan biến vào giữa đất trời bao la rộng lớn….

 

Hết chương 342.

 

Chương 342: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Những Bông Hoa Nhỏ Màu Đỏ

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên