Chương 343: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Thế Giới Riêng Của Hai Người
Chuyện đăng ký kết hôn của Đường Vũ An và Chu Khởi rốt cuộc vẫn bị chặn lại. Ở thế giới cũ của họ, nam giới phải đủ 22 tuổi mới được đăng ký kết hôn, dù là Đường Vũ An hay Chu Khởi gì cũng đều chưa đáp ứng được điều kiện này. Tuy bây giờ đã đổi sang thời đại mới, nhưng Hoa Hạ vẫn giữ lại phần lớn cấu trúc xã hội cũ. Mà bên phía Mái ấm Hoang Thành cũng đang học tập theo luật pháp của thế giới Hoa Hạ. Dù dân số ở Mái ấm không nhiều, nhưng dù sao cũng có nguồn bổ sung từ thế giới Hoa Hạ, để nâng cao tố chất dân số, ông Lý cũng cho rằng cần phải giới hạn độ tuổi kết hôn. Sau khi nghe yêu cầu của Đường Vũ An, ông Lý đã trực tiếp từ chối ngay.
“Là người đứng đầu Mái ấm, cháu càng phải làm gương chứ.”
Ông nhìn Đường Vũ An, rồi lại nhìn sang Chu Khởi. Tuy đây là lần đầu tiên ông biết chính xác chuyện này, nhưng trông ông Lý cũng chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên cả.
“Rất tốt.” Ông cười hiền từ rồi nói một câu như thế.
Được ông công nhận và chúc phúc, Đường Vũ An cảm thấy vui lắm, chỉ có điều, không đăng ký kết hôn được nên trong lòng cũng có hơi thất vọng tẹo.
Còn Chu Khởi thì vừa cảm thấy thấy hụt hẫng, lại vừa thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì An An cũng mới trưởng thành chưa được bao lâu, kết hôn như thế nhanh quá, kể ra cũng hơi đường đột thật.
“Kể cả không phải đi tuần trăng mật thì chúng ta vẫn có thể đi chơi được mà.”
Chu Khởi xoa xoa đỉnh đầu Đường Vũ An, bảo: “Bây giờ tình hình hai thế giới cũng ổn định rồi, hơn nữa còn có thể mang theo cửa hàng chính đi cùng, vậy nên là chúng ta muốn về lúc nào cũng được cả.”
Không gian của cửa hàng chính vốn dĩ gắn liền với vị diện gốc, theo lý thuyết thì, cho dù có đi đến các vị diện khác thì cũng có thể dịch chuyển về vị diện gốc bất cứ lúc nào – tất nhiên, kể cả không được thì cũng có thể dịch chuyển xuyên vị diện về thế giới cũ của họ mà.
“Anh nói cũng phải!”
Đường Vũ An liền đi tìm ba mẹ để bàn bạc chuyện này. Cứ tưởng ba mẹ sẽ phản đối, ai ngờ ông bà lại chẳng hề ngăn cản, chỉ dặn dò hai đứa con phải thường xuyên báo bình an về nhà.
Trong mắt Đường Thăng và Đường Tuyết Vân thì con trai mình đã thành thần rồi, mà thằng bé Chu Khởi kia có vẻ cũng rất có tham vọng về mặt này, tương lai của hai đứa nhỏ đã không còn là thứ mà bọn họ có thể tưởng tượng nổi nữa rồi. Đã vậy thì chi bằng cứ buông tay để bọn trẻ tự do bay nhảy, thế là chuyến du lịch xuyên vị diện của Đường Vũ An và Chu Khởi cứ thế được quyết định.
【Bạn có muốn tiêu tốn 100.000 điểm tích lũy để chuyển đổi “Tiệm tạp hóa Bình An” sang chế độ “Bình Phiêu Lưu Trong Mơ”, đồng thời thả vào Biển Mộng hay không?】
Một lần đi tốn những 10 vạn điểm tích lũy, chi phí cho chuyến đi xuyên vị diện này kể ra cũng chát thật đấy. Cơ mà bây giờ họ đâu có thiếu chút điểm lẻ này! Đường Vũ An chọn ngay nút “Có”.
【Đã Khấu trừ điểm tích lũy thành công! Cửa hàng chính đang thay đổi chế độ, vui lòng không rời khỏi….】
Đường Vũ An và Chu Khởi đã vào trong tiệm tạp hóa, họ nhìn cảnh tượng bên ngoài cửa kính bắt đầu biến đổi dữ dội. Khoảng mười phút sau, khung cảnh bên ngoài cửa kính bỗng chốc hóa thành một vùng biển màu xanh thẫm, trông vô cùng huyền bí.
【Đã Thay đổi chế độ thành công!】
【“Tiệm tạp hóa Bình An” đã tiến vào Biển Mộng, chính thức bắt đầu cuộc phiêu lưu.】
【Chú ý: Trước khi kết thúc chuyến phiêu lưu, chức năng trận pháp dịch chuyển sẽ tạm thời đóng lại.】
“Hả? Nói thế nghĩa là nếu cái chai chứa cửa hàng chính không được ai nhặt, thì chúng ta cứ phải ở lì trong này suốt, không được ra ngoài à?”
Đường Vũ An trợn tròn mắt, cảm thấy chuyện này hơi khác so với tưởng tượng của cậu.
【Biển Mộng liên quan đến nhiều vị diện, không gian và thời gian không ổn định, không thể định vị để dịch chuyển được.】
“Thế thì thà đợi có người nhặt được cái chai rồi mình hẵng dịch chuyển qua cho xong.” Đường Vũ An lầm bầm.
【Thương nhân cần phải ở trong cửa hàng chính, thì lúc đó hệ thống mới có thể tự động thả cửa hàng chính ở chế độ Bình Phiêu Lưu vào Biển Mộng được.】
Đường Vũ An ngẫm nghĩ một hồi, thôi đành gật đầu chấp nhận vậy.
Dù sao thì cửa sổ của Bình Phiêu Lưu Trong Mơ cũng được lắp đặt ngay trong cửa hàng chính, thế nên khi cửa hàng chính biến thành cái chai rồi, hình như ngoài hệ thống ra cũng chẳng có ai ném được cái chai này xuống Biển Mộng cả.
【Vui lòng chọn vị diện bạn muốn đến.】
Bên dưới hiện ra vài cái vị diện mà trước đây họ từng liên hệ, ngoài ra còn có tùy chọn “Trôi dạt ngẫu nhiên” và “Tự nhập mã số vị diện”. Cái này mà là hồi trước thì chắc chắn phải tốn thêm điểm tích lũy mới mở khóa được, giờ thì nó hiện lù lù ngay trên bảng điều khiển luôn rồi.
“Bây giờ mình đi đâu trước nhỉ?” Đường Vũ An hỏi.
Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi bảo: “Chúng ta đến vị diện của anh Tours nhé?”
Tours là người đã dạy minh văn cho họ, cũng coi như là một người thầy khác của họ. Bây giờ tuy tình hình bên đó đã ổn định, nhưng họ vẫn phải sống chui rúc dưới lòng đất. Nếu hai người qua đó, biết đâu còn có thể đón bọn họ sang Vị diện Người Khổng Lồ? Như vậy thì Tours và bọn trẻ sẽ có môi trường sống tốt hơn.
“Được!” Đường Vũ An liền chọn ngay vị diện của Tours. Còn về phía cô nàng Korsona thì họ đã giao đủ toàn bộ số nước theo đúng giao kèo, hơn nữa còn dùng kỹ thuật minh văn mà Tours dạy để chế tạo ra thiết bị tạo nước. Chỉ cần gắn Thủy Tinh Thạch vào là có thể tạo ra nước tinh khiết liên tục, bọn họ chỉ cần giao dịch Thủy Tinh Thạch là được, tiện lợi và hiệu quả hơn trước rất nhiều.
Chọn xong xuôi đâu đấy, Đường Vũ An lại hỏi: “Thế trước khi đến được vị diện của Tours, chúng ta chỉ có thể ru rú ở trong tiệm tạp hóa này thôi hả?”
【Chỉ cần không rời khỏi Bình Phiêu Lưu Trong Mơ là được.】
Nghe vậy, Đường Vũ An vội vàng chạy ra cửa, đẩy cửa nhìn ra ngoài thì phát hiện bên ngoài vẫn còn một khoảng không gian khá lớn. Dưới chân là nước biển màu xanh dập dềnh, còn trên đầu là bầu trời đầy sao tuyệt đẹp. Đường Vũ An thử thò chân ra, liền giẫm lên được “sàn nhà” trơn bóng. Cậu thả thần thức ra quan sát, phát hiện hình như hai người bọn cậu đã bị thu nhỏ lại rồi tống vào trong bình, còn cái “sàn nhà” mà cậu đang giẫm lên thực chất chính là vỏ chai thủy tinh.
“Oa, thần kỳ ghê!”
Đường Vũ An chạy ra khỏi tiệm tạp hóa, cậu chạy nhảy bay lượn tung tăng trong cái bình, “Có khi nào mình bị thu nhỏ lại bằng con kiến rồi không anh?”
Chu Khởi bay theo sau cậu, xác định không có nguy hiểm gì mới gật đầu: “Chắc là thế đấy.”
Thế này cũng hay, không gian hoạt động rộng rãi hơn một chút, trong quá trình trôi dạt cũng đỡ buồn chán hơn…. Nghĩ đến đây, Chu Khởi không nhịn được mà nhìn sang Đường Vũ An, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ đăm chiêu. Bây giờ có được tính là thế giới hai người, thế giới thực sự chỉ thuộc về riêng họ không nhỉ? Giờ phút này, bỗng Chu Khởi có cảm giác như mình đang quay ngược thời gian, trở về lúc ban đầu khi chỉ có hai người họ cùng nhau đến thế giới khác. Tất nhiên là vẫn có sự khác biệt, bây giờ họ không còn yếu đuối như lúc đầu nữa, họ đã có khả năng tự bảo vệ mình và có đầy đủ vật tư, không cần phải lo lắng chạy vạy vì miếng ăn cái mặc nữa.
Đợi Đường Vũ An bay về, Chu Khởi liền cười hỏi: “Tiếp theo em muốn làm gì?”
Đường Vũ An đảo mắt, đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, rồi rướn người hôn chụt một cái lên môi anh. Sau đó cậu cười hì hì bảo: “Hôn anh!”
Chỉ là, Đường Vũ An còn chưa kịp lùi ra thì Chu Khởi đã vươn tay, lòng bàn tay nóng hổi giữ chặt lấy gáy cậu, rồi lại một lần nữa hôn lên môi cậu. Trời đất quay cuồng, Đường Vũ An bị đè xuống ngay trước cửa tiệm tạp hóa. Cậu trợn tròn mắt, nghe tiếng tôn sắt sau lưng kêu lên loảng xoảng, rồi cậu từ từ nhắm mắt lại, hai tay vòng qua ôm lấy vai Chu Khởi, chủ động đáp lại anh.
Kể từ sau cái đêm sinh nhật 18 tuổi ấy, thời gian của họ toàn bị mấy việc linh tinh chiếm hết, thỉnh thoảng còn phải mỗi người một nơi, đã lâu lắm rồi không được thân mật như thế này…. Tất nhiên là trước khi chìm đắm vào nụ hôn, Đường Vũ An vẫn không quên tắt hệ thống đi. Bây giờ cậu đã thành thần rồi, cũng nắm giữ toàn bộ quyền hạn của hệ thống tiệm tạp hóa ngày tận thế, đương nhiên là bao gồm cả khả năng tùy ý bật và tắt hệ thống thông minh nữa.
Mãi một lúc lâu sau Chu Khởi mới buông cậu ra, trán của hai người vẫn còn tựa sát vào nhau.
“Anh Tiểu Khởi…”
“Hửm?”
Chu Khởi bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh của gió đang vây quanh mình, ngay sau đó anh mất đà ngã ngửa ra sau. Vì hai tay anh vẫn đang ôm chặt lấy Đường Vũ An, nên khi ngã xuống, Đường Vũ An cũng đè lên người anh. Cậu nằm sấp trên ngực Chu Khởi, mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh nhìn anh, vừa có chút xấu hổ lại vừa có chút mong chờ mà bảo: “Hay là… mình thử lại cái kiểu lúc trước… có được không anh?”
“Anh giúp em… xong rồi em giúp anh?”
Chu Khởi nuốt nước bọt cái ực.
“Mình lên gác mái đi.” Anh bảo.
Đường Vũ An lại tỏ vẻ e thẹn: “Làm ở đây được không anh?”
“Ở… ở đây á?”
“Em muốn vừa làm vừa ngắm sao trời trong Biển Mộng… Dù sao thì ở đây cũng chỉ có hai đứa mình thôi mà.”
“…”
Những đám mây hồng từ từ leo lên gò má Chu Khởi. Vừa nãy hôn Đường Vũ An ở ngoài cửa đã là một trong những hành động táo bạo nhất anh từng làm rồi, giờ An An lại còn đòi…
Trái tim anh đập thình thịch liên hồi, nhưng cuối cùng anh vẫn không nỡ từ chối.
Thế nhưng ngay sau khi anh gật đầu, Đường Vũ An lại ghé sát tới, trong đôi mắt sáng ngời chứa chan ý cười. Cậu hỏi: “Anh Tiểu Khởi này, anh còn biến thành người cá được nữa không? Em… em muốn xem.”
Hết chương 343.
