Chương 344: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 16)

Chương 344: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 16)

 

Kỳ phát tình ập đến dữ dội. Yêu tộc vẫn chưa hoàn toàn mất đi thú tính, phàm là những kẻ đang tuổi thanh xuân tráng kiện, ai cũng đều có kỳ phát tình. Đây là một trong những lý do khiến thế giới cấp cao tác động để thế giới này trở thành nơi người và yêu cùng tồn tại. Bọn chúng nghĩ rằng, nếu tấn công tôi vào kỳ phát tình, có lẽ sẽ dễ dàng hơn.

 

Ý Thức Thế Giới cũng nghĩ như vậy. Nó cho rằng, có lẽ sự đau đớn của kỳ phát tình có thể khiến tôi ngoan ngoãn đi theo kịch bản, hoàn thành những tình tiết yêu đương ngớ ngẩn đó.

 

Thế nên tôi mới là yêu tộc.

 

Là Long tộc, một khi hóa hình liền mang dáng vẻ trưởng thành. Rồng vốn dâm đãng, kỳ phát tình của Long tộc lại càng kéo dài vô tận. Cơn động tình này, cứ dằn xuống một lần lại một lần khác trỗi dậy, lần sau lại càng khó chịu đựng hơn lần trước.

 

Yêu khí của tôi khó mà áp chế nổi, sợi xích sắt khóa lấy tôi kêu lên loảng xoảng, những đường vân kinh Phật màu vàng kim sáng rực.

 

Lộ Nhân Giai vác tôi vào trong bồn tắm, từ trong mắt anh, tôi thấy đôi mắt mình đã biến thành con ngươi màu vàng kim của loài thú.

 

“Ráng chịu một chút.”

 

Anh vận công chạy như bay, dọc theo mười tám tầng của Tháp Trấn Yêu mà lên xuống liên tục, chẳng mấy chốc nước đã đổ đầy bồn. Thế nhưng cơ thể tôi lại nóng đến đáng sợ, dòng nước giếng lạnh lẽo trong vắt ấy, chỉ trong vài hơi thở đã bị tôi làm cho nóng lên. Anh cứ chạy đi chạy lại để thay nước cho tôi, nhưng vẫn không tài nào đuổi kịp tốc độ tôi làm nóng nước.

 

Trong lúc cấp bách, anh đưa tay ra triệu hồi một con thủy long toàn thân quấn quanh ánh sáng Phật pháp, từ một bờ sông xa xôi bay lên, trong nháy mắt đã lao đến trước mặt tôi.

 

Tôi gắng gượng cười một tiếng, toàn bộ sức lực đều dồn vào việc áp chế cái kỳ phát tình chết tiệt này. “Đại sư bị tôi làm cho mệt chết rồi, nên ngài muốn trừ khử tôi luôn cho xong sao?”

 

“Việc gì phải bày vẽ rườm rà như vậy.”

 

“Câm miệng.”

 

Con thủy long kia nuốt chửng lấy tôi, nhưng lại không hề có chút công kích nào, ngay cả những lớp ánh sáng Phật pháp kia cũng không hề làm tôi bị thương.

 

Thủy long hóa thành một cột nước hình trụ, bao bọc lấy tôi bên trong, còn những dòng kinh văn màu vàng kim thì bao bọc bên ngoài cột nước, đóng vai trò như một chiếc bồn tắm. Ngâm mình trong làn nước lạnh như băng, tôi từ từ thở ra một hơi.

 

Lộ Nhân Giai đúng là một thiên tài.

 

Công pháp của thế giới này chỉ chú trọng vào sức sát thương, do đó không thể ứng dụng vào đời sống thường ngày được. Vậy mà Lộ Nhân Giai lại có thể điều khiển thuần thục chiêu Ngự Thủy Thuật như vậy, chiêu này có thể đánh sập cả một tòa nhà cao tầng, và Băng Phong Thuật có thể đóng băng cả ngàn dặm sông, chỉ để cho tôi ngâm mình trong nước lạnh. Anh đúng là một kỳ tài.

 

Ở thế giới này, việc thu nhỏ sức sát thương của công pháp còn khó hơn cả việc khuếch đại nó.

 

Tôi ngâm mình trong “bồn tắm” rất lâu, lâu đến mức nhiệt độ cơ thể đã xuống thấp hơn cả mức bình thường, trên mặt “bồn tắm” còn kết một lớp băng mỏng. Chiếc áo choàng dài của tôi trôi nổi trong bồn, quyện vào cùng với mái tóc dài.

 

“Được rồi.”

 

Lộ Nhân Giai lên tiếng trước cả tôi, anh thẳng thừng rút con thủy long đi, khiến tôi ướt sũng rơi xuống đất.

 

Tay chân tôi đều đã đông cứng cả lại, anh đột ngột rút bồn nước đi như vậy, khiến tôi suýt chút nữa thì đứng không vững.

 

Tôi cảm thấy như anh đang trả thù tôi, bởi vì tôi đã khiến anh phải chạy lên chạy xuống Tháp Trấn Yêu bao nhiêu lượt giữa đêm hôm khuya khoắt như thế này.

 

Trước giờ tôi không bao giờ làm ăn thua lỗ, anh trả thù tôi thì tôi cũng phải trả đũa lại. Anh đứng rất gần tôi, thế là tôi liền thuận thế đu lên người anh, kéo theo cả bộ quần áo và mái tóc ướt sũng của mình. Nước sông lạnh buốt, thoáng chốc đã làm anh ướt đẫm.

 

“Ngươi…”

 

Tôi thấy anh nhíu mày, cảm thấy rất thú vị, bèn hỏi: “Đại sư, sao ngài lại rút nước đi rồi?”

 

“Kỳ phát tình của tôi vẫn chưa qua đâu.”

 

“Hay là… ngài giúp tôi nhé?”

 

“Ngươi!”

 

Mặt anh đỏ bừng lên chỉ trong chớp mắt, rồi vội vàng lùi về sau một bước lớn, nhưng anh vẫn không thể thoát khỏi tôi được.

 

Ngay cả dái tai của anh cũng đã hồng lên.

 

Thật thú vị.

 

Tôi liếm nhẹ răng nanh của mình, một cảm giác thích thú xa lạ trỗi lên trong lòng, giống như một con mèo vừa tìm được một món đồ chơi mới.

 

“Giúp ta đi.”

 

Sợi xích bị tôi kéo theo, thế nên mỗi lần tôi nhấc tay lên, nó lại phát ra một tràng tiếng “leng keng”.

 

“Giúp ta đi mà.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cái âm thanh leng keng đó, luôn khiến tôi nhớ về chiếc chuông gió kia. Bên ngoài cửa sổ lớp học mùa hè năm ấy là một màu xanh um tùm, đậm đậm nhạt nhạt, che đi ánh nắng chói chang, nhưng lại không thể ngăn được tiếng ve kêu rân ran.

 

“Giúp ta đi, được không?”

 

“Giai Giai… Lớp trưởng?”

 

Màu máu trên mặt anh đã rút đi sạch sẽ chỉ trong nháy mắt. Khoảnh khắc ấy, cơ thể anh bỗng trở nên cứng đờ như đá. Anh không nói một lời nào, chỉ kéo tôi ra khỏi người anh rồi lặng lẽ rời đi. Không hiểu tại sao, rõ ràng từng bước chân của anh đều rất vững vàng, nhưng tôi lại có cảm giác bước chân ấy đang loạng choạng.

 

Tôi đứng yên tại chỗ rất lâu, không ngừng nghĩ lại biểu hiện của anh. Rồi tôi dần nhận ra, hình như mình đã đùa một câu quá đáng rồi.

 

………..

 

Tôi đã nghĩ đến việc xin lỗi.

 

Nhưng có một vài chuyện, dường như không thích hợp để bị chọc thủng. Chúng tôi vẫn chung sống với nhau như trước, dường như cũng không có gì bất thường. Chỉ là, vào những đêm tỉnh giấc khỏi cơn mơ, tôi sẽ nhớ lại tấm thiệp đã ố vàng kia hết lần này đến lần khác, và cả khuôn mặt bỗng chốc trắng bệch của anh nữa.

 

Tình cảm là thứ quý giá nhất. Tôi biết thế nào là tình thân, thế nào là tình bạn, thế nào là tình thầy trò. Tôi có khả năng cảm nhận cảm xúc của hầu hết mọi người trên đời này hết sức nhạy bén, nhưng duy chỉ có một điều tôi không hiểu, đó là tình yêu.

 

Thiết lập nhân vật ban đầu của tôi, cái khuôn mẫu được tạo nên từ vô số tiểu thuyết Tổng Tài bá đạo đó đã nói với tôi rằng: Tình yêu là chiếm hữu, là mập mờ, là tán tỉnh, là bá đạo, là cường thế, là tiền bạc và địa vị, là bất chấp tất cả, là đau khổ và hối hận.

 

Bất kỳ ai trên thế giới này yêu tôi cũng đều là chuyện hiển nhiên, và dù tôi có làm gì với bọn họ đi nữa thì cũng đều là ân huệ tôi ban cho bọn họ. Thế nhưng, Lộ Nhân Giai đã lặng lẽ nói với tôi rằng, sự thật không phải như vậy.

 

Cách tôi hiểu về tình yêu như vậy là sai rồi.

 

Nhưng tình yêu thực sự là như thế nào thì tôi lại không hiểu.

 

Cho anh gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu, như vậy có được tính là yêu không?

 

Giam anh ở trong một tấc vuông, ngày đêm quấn quýt, như vậy có được tính là yêu không?

 

Che đi ánh hào quang vạn trượng của anh, để một mình tôi độc chiếm, như vậy có được tính là yêu không?

 

…Tôi không hiểu.

 

Chỉ biết rằng, ngày tháng cứ thế trôi qua, Công Lược Giả kia muốn công lược tôi, nhưng lại không tìm thấy bóng dáng tôi đâu, bèn dứt khoát phanh phui mọi chuyện.

 

Tin tức tôi mất tích nhanh chóng gây ra đại loạn trong thiên hạ.

 

Trước khi yêu tộc xâm lược, nhân tộc đã bắt đầu hỗn chiến với nhau. Ai ai cũng muốn trở thành Nhân Hoàng thống trị trời đất, duy ngã độc tôn.

 

Thế rồi, vào một hôm, Lộ Nhân Giai bước đến trước mặt tôi, anh không nói lời nào, chỉ im lặng rất lâu. Bên hông anh, chùm chìa khóa của Tháp Trấn Yêu khẽ đung đưa theo từng bước chân anh.

 

“Ngươi nói không sai, là ta đã sai rồi.”

 

“Ta sẽ để ngươi rời đi.”

 

Anh ra hiệu cho tôi đưa cổ tay ra, nhưng tôi lại không làm theo.

 

Tôi chỉ nhìn anh và hỏi: “Anh có muốn hợp tác với tôi không?”

 

Vẻ mặt anh khó hiểu nhìn tôi.

 

“Tôi sẽ nói cho anh biết sự thật của thế giới này.”

 

“Sau đó, anh hãy lựa chọn, xem có muốn hợp tác với tôi hay không.”

 

Tôi chậm rãi kể lại những phát hiện của mình trong suốt ba mươi kiếp, và trình bày toàn bộ kế hoạch của mình.

 

“Bây giờ, thế giới cấp cao đã để mắt đến tôi rồi, nhưng anh tự do hơn tôi.”

 

“Đối với tôi, anh là một người đặc biệt. Sau này tôi sẽ đảm bảo cho anh giữ lại được ký ức của các vòng luân hồi. Tôi cần anh giúp tôi, cùng tôi xây dựng thế giới của chúng ta.”

 

“Trong kiếp này, tôi sẽ cố gắng hết sức để giả vờ như chưa thức tỉnh, để đối phó với những Công Lược Giả kia, nhằm tranh thủ cơ hội cho vòng luân hồi tiếp theo của chúng ta.”

 

Anh nhìn tôi đăm đăm, rồi đột nhiên hỏi: “Để tôi giữ lại ký ức, cậu sẽ phải trả cái giá gì?”

 

“Cậu nói phải giả vờ như chưa thức tỉnh để đối phó với những Công Lược Giả kia, làm vậy có nguy hiểm gì không?”

 

Tôi sững người một chút, rồi cười nói: “Không có gì cả, yên tâm đi.”

 

Hết chương 344.

 

Chương 344: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 16)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên