Chương 344: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Người Cá Phiên Bản Giới Hạn Đã Quay Trở Lại

Chương 344: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Người Cá Phiên Bản Giới Hạn Đã Quay Trở Lại

 

Kể từ sau khi hoàn toàn hấp thụ được Thủy Linh Trùng, Chu Khởi vẫn chưa từng biến thành nhân ngư thêm một lần nào nữa, thế nhưng mà…

“Có thể thử xem sao.”

 

Dưới ánh mắt vô cùng mong chờ của Đường Vũ An, Chu Khởi giơ tay lên vẫy một cái. Chỉ thấy một khối nước bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung, ngay sau đó nó dần dần to ra, cho đến tận khi chiếm trọn một phần ba không gian bên trong Bình Phiêu Lưu mới thôi. Chu Khởi đưa tay ra thăm dò vào trong khối nước ấy, nhưng hình như anh sực nhớ ra điều gì đó, trên mặt lại thoáng hiện lên vẻ đắn đo do dự.

 

“Anh Tiểu Khởi?” Đường Vũ An nghiêng đầu nhìn anh, vẻ mặt có chút khó hiểu.

 

Chu Khởi khẽ mím môi, sắc đỏ vô cùng khả nghi chậm rãi lan từ cổ lên đến tận mặt anh. Chu Khởi mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thốt lên được lời nào, thay vào đó lại xoay người đi, bắt đầu chậm chạp cởi quần áo ra.

 

Nhìn thấy anh trút bỏ lớp áo trên, để lộ ra tấm lưng trần rắn chắc và vạm vỡ, hai má Đường Vũ An đỏ bừng. Thế nhưng cậu lại không dời mắt đi chỗ khác, cứ thế nhìn chằm chằm vào Chu Khởi không rời một giây. Theo từng động tác của anh, bỗng Đường Vũ An cảm thấy cổ họng mình như nghẹn lại, có chút khô khốc.

 

Chu Khởi cảm nhận được ánh mắt của cậu nên sống lưng cũng căng cứng, anh khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn chậm rãi cởi bỏ chiếc quần dài, để lộ ra đôi chân dài săn chắc và mạnh mẽ, rồi sau đó… anh bỗng dừng lại.

 

Đường Vũ An hơi nghiêng đầu, sau đó khẽ mỉm cười, bảo: “Có phải là anh đang ngại không?”

 

Chu Khởi hít một hơi thật sâu, vành tai anh sớm đã đỏ bừng lên rồi. Sự chú ý của Đường Vũ An thực sự khiến anh cảm thấy hưng phấn, chỉ cần bị cậu nhìn như vậy thôi là anh đã….

 

“Để em giúp anh cho nhé.”

 

Cùng với tiếng thì thầm khe khẽ ấy, Chu Khởi cảm nhận được Đường Vũ An đang ôm lấy mình từ phía sau. Ngay sau đó, đôi bàn tay ấy vươn về phía trước, lời nói dịu dàng lại một lần nữa vang lên bên tai anh: “Anh Tiểu Khởi, người anh nóng quá.”

 

Chu Khởi cảm nhận được đôi bàn tay mềm mại của Đường Vũ An, anh không kìm lòng được mà nhắm nghiền hai mắt lại. Thế nhưng, họ cũng mới chỉ thử qua có một lần, vậy nên động tác của Đường Vũ An vẫn còn vụng về lắm. Trên trán Chu Khởi đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi, cuối cùng, anh không nhịn được nữa mà nắm lấy tay Đường Vũ An, rồi xoay người nhìn vào khuôn mặt nhỏ đang đỏ bừng của cậu. Anh đưa tay chộp lấy sau gáy cậu, ấn mạnh về phía mình, rồi cúi đầu hôn ngấu nghiến.

 

Đường Vũ An bị hành động đột ngột này của anh làm cho giật mình, nhất thời đứng không vững, vậy là cả hai cứ thế ngã nhào vào khối nước ở ngay bên cạnh. Làn nước trong vắt lành lạnh bao trùm lấy cả hai người, cơ thể của Đường Vũ An vốn đã được thần lực trui rèn nên chẳng cần lo lắng chuyện bị ngạt nước, nhưng vì chưa quen nên theo bản năng vẫn quờ quạng tay chân. Mãi cho đến khi bám được vào vai Chu Khởi, cậu mới dần dần bình tĩnh trở lại, rồi cùng Chu Khởi quấn quýt bên nhau trong làn nước, đôi chân cậu cũng thuận thế mà quắp chặt lấy thắt lưng của Chu Khởi.

 

Ngay lúc đó, một cảm giác trơn tuột, lạnh buốt truyền đến từ đầu ngón chân. Đường Vũ An giật mình, cậu mở mắt ra thì nhìn thấy một đôi mắt xanh thẳm tuyệt đẹp. Không chỉ có đôi mắt, mà ngay cả mái tóc Chu Khởi cũng đã biến thành màu xanh thẳm, đôi tai nhọn hoắt cùng với đuôi cá đang quẫy đạp trong nước, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp vừa yêu dị lại vừa tĩnh mịch. Chu Khởi đã thực sự biến thành nhân ngư rồi!

 

Chưa kịp để Đường Vũ An bày tỏ niềm vui sướng, Chu Khởi lại một lần nữa đặt tay ra sau gáy cậu, kéo cậu trở lại, rồi tiếp tục ngậm lấy đôi môi của cậu. Đợi đến khi Đường Vũ An kịp phản ứng lại thì quần áo của cậu đã bị vứt bỏ trong làn nước, rồi rơi ra khỏi khối nước từ lúc nào không hay. Mãi đến lúc này cậu mới cảm thấy xấu hổ thực sự, rõ ràng là hồi nhỏ hai đứa còn tắm chung với nhau suốt, sao bây giờ lại thấy ngại ngùng đến thế này cơ chứ?

 

Họ ôm chặt lấy nhau rồi cùng bơi lên trên, cuối cùng thì lao vút ra khỏi mặt nước. Ngay phía trên đầu hai người họ chính là bầu trời sao rực rỡ và mê hoặc ở bên ngoài Bình Phiêu Lưu, những ngôi sao đủ màu sắc đang tỏa sáng lấp lánh trên tấm màn nhung đen kịt. Đường Vũ An được Chu Khởi ôm trọn trong lòng, tấm lưng cậu dán chặt vào khuôn ngực rắn rỏi của anh. Cậu khẽ nheo mắt lại, ánh mắt lúc này còn mờ mịt hơn cả ánh sao trời. Làn da trắng trẻo sớm đã nhuốm một tầng hồng nhạt, lại được khối nước thấm ướt, trông cậu cứ như một quả đào mật ngọt lịm và căng mọng vậy.

 

Chu Khởi cúi xuống nhìn chằm chằm Đường Vũ An, cậu nhóc mà anh nhìn từ nhỏ đến lớn đang trưởng thành từng ngày, sau khi trưởng thành đã dần rũ bỏ vẻ non nớt, ngũ quan cũng trở nên tinh xảo hơn. Vẻ quyến rũ chỉ thuộc về riêng cậu cũng đang dần được bộc lộ, từng cử chỉ điệu bộ đều có thể làm trái tim anh xao động.

 

“Anh Tiểu Khởi…”

 

Đường Vũ An ngửa đầu lên nhìn anh, cậu dần dần chìm đắm trong kiểm soát của anh. Chu Khởi cúi người xuống khẽ cắn vào vành tai cậu, rồi cất giọng trầm thấp vô cùng nam tính nói với cậu rằng: “Gọi tên anh đi, gọi anh là Chu Khởi.”

 

“Chu Khởi…”

 

“Chu Khởi…”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đường Vũ An ngoan ngoãn khẽ gọi cả tên lẫn họ của anh, giọng nói của cậu cũng dần trở nên đứt quãng.

 

Bình Phiêu Lưu Trong Mơ cứ thế lặng lẽ dập dềnh giữa Biển Mộng….

Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cuối cùng khi hai người đã chơi đùa đến thấm mệt, họ mới lặng lẽ trôi nổi trên mặt nước. Đường Vũ An gối đầu lên lồng ngực của Chu Khởi, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, bỗng nhiên cậu nhớ ra chuyện gì đó, liền lên tiếng: “Anh Tiểu Khởi, anh còn nhớ cái USB đó không?”

 

Trái tim Chu Khởi bỗng nảy lên một cái.

 

Mà Đường Vũ An thì đã lật người lại, cậu nằm bò trên người anh, vẻ mặt vô cùng mong đợi, nói: “Chính là cái USB trước kia Tiểu Thảo nhặt được rồi đưa cho chúng ta ấy, hình như bên trong có một ít tài liệu mà chỉ sau khi trưởng thành mới được xem thôi, anh còn nhớ không?”

 

Chu Khởi khẽ ho một tiếng, trước ánh mắt ngập tràn hy vọng của Đường Vũ An, cuối cùng anh vẫn gật đầu: “Ừm.”

 

“Chúng ta đã nói sẽ xem cùng nhau mà, anh không xem trộm đấy chứ?” Vẻ mặt Đường Vũ An nhìn anh vô cùng hoài nghi.

 

“Không có, nhưng mà…”

 

Chu Khởi khẽ mím môi, “Em chắc là muốn cùng xem ngay bây giờ hả?”

 

“Không được hả anh?” Đường Vũ An thấy lạ nên hỏi lại.

 

Chu Khởi nhìn cậu, trong ánh mắt bỗng thoáng qua một chút tối tăm mờ mịt, anh cất giọng khàn khàn, đáp: “Được chứ.”

 

Đường Vũ An cười hì hì, “Thế thì chúng ta dọn dẹp một chút rồi quay về phòng xem thôi!”

 

Bây giờ cậu đang trần như nhộng, mà nước này lại trong vắt như gương, cậu vẫn cảm thấy có hơi xấu hổ nên muốn mặc quần áo vào cho nhanh.

Thế nhưng Chu Khởi lại tóm cậu quay trở lại, anh cúi xuống nhìn cậu một lúc rồi bảo: “Cứ xem ở đây đi.”

 

“Ở đây sao? Có vẻ như không tiện cho lắm nhỉ?”

 

“Rất thuận tiện là đằng khác.” Khóe miệng Chu Khởi khẽ nhếch lên, anh mỉm cười, nói: “Học tập xong là có thể thực hành được luôn ấy.”

 

“Hả?”

 

Đường Vũ An vẫn còn đang ngơ ngác, nhưng Chu Khởi thì đã lấy chiếc máy tính quang học từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra rồi. Nhìn góc nghiêng đẹp trai của Chu Khởi, tuy rằng trong lòng vẫn còn rất thắc mắc, nhưng cuối cùng Đường Vũ An cũng chẳng kiên trì thêm nữa. Cậu tiếp tục ngâm mình trong nước, cứ thế rúc sâu vào trong lòng Chu Khởi.

 

“Em muốn xem bộ nào trước?”

 

Rất nhanh sau đó Chu Khởi đã đưa ra một danh sách, lúc này Đường Vũ An mới dời mắt ra khỏi khuôn mặt anh, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình ánh sáng, rồi trên đầu bỗng hiện ra một dấu hỏi chấm thật lớn.

 

“Mấy cái này là tài liệu học tập kiểu gì vậy? Sao cái tên… cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?”

 

Hết chương 344.

 

Chương 344: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Người Cá Phiên Bản Giới Hạn Đã Quay Trở Lại

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên