Chương 345: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Học Phải Đi Đôi Với Hành

Chương 345: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Học Phải Đi Đôi Với Hành

 

“Mấy cái này… thật sự là tài liệu học tập hả anh?”

 

Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào tên video hiển thị trên màn hình máy tính quang học, rồi lại không nhịn được mà nghi ngờ, liếc mắt nhìn sang phía Chu Khởi.

 

Thực ra thì trước đó Chu Khởi cũng chưa có xem kỹ nội dung trong cái USB này đâu, giờ phút này, nhìn mấy cái tiêu đề file có phần trần trụi và lộ liễu nằm chình ình ở đó, biểu cảm trên gương mặt anh cũng khó tránh khỏi có vài phần mất tự nhiên. Anh khẽ ho khan một tiếng, nhưng rồi vẫn gật đầu xác nhận: “Ừm, đúng vậy.”

 

Đường Vũ An lại nghi ngờ nhìn anh thêm lần nữa, rồi lại cúi xuống nghía mấy cái tên video đó. Trong lúc cậu đang soi xét kỹ càng, Chu Khởi thật sự chỉ hận không thể tắt phụt ngay cái máy tính quang học đi cho rồi. Xấu hổ chết mất… An An mà bị mấy thứ này dạy hư thì biết làm sao bây giờ!

 

Nhưng mà, cuối cùng thì anh vẫn kiềm chế được, vẫn giữ được tay mình lại. Dù sao thì cả hai cũng đã lớn rồi, quả thực là cũng đã đến cái tuổi có thể tìm hiểu về những chuyện tế nhị này rồi.

 

Đường Vũ An lại tiếp tục hỏi: “Thế mấy cái video này…. có thể học được kiến thức về phương diện nào vậy anh?”

 

“Xem xong là biết ngay thôi.”

 

Chu Khởi trả lời qua loa cho xong chuyện, sau đó anh xem xét một hồi, cuối cùng cũng chọn mở một bộ phim trông có vẻ khá là văn nghệ. Bộ phim nhanh chóng được phát lên, không ngờ đây lại là một bộ phim hoạt hình, màu sắc tươi sáng, phong cách có chút trong trẻo, trẻ trung nhẹ nhàng. Nghe tiếng nhạc mở đầu êm dịu, Đường Vũ An liền lấy từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra một chiếc thuyền bơm hơi thả xuống nước, sau đó cậu leo tót lên thuyền, lấy thêm một chiếc khăn tắm quấn quanh người cho ấm. Chu Khởi cũng chẳng ngăn cản cậu, có điều, hiện tại anh đang ở trong trạng thái người cá, vì không tiện leo trèo nên anh vẫn ngâm mình dưới nước chứ không leo lên cùng cậu.

 

Đường Vũ An lại lôi thêm đồ ăn vặt ra, trước tiên là đút cho Chu Khởi một miếng khoai tây chiên, sau đó cậu mới vừa xem phim, vừa ung dung hưởng thụ cảm giác nhàn nhã này.

 

Tuy mang tiếng là “tài liệu học tập”, nhưng cậu cảm thấy cũng chẳng khác gì xem phim giải trí bình thường, đã thế lại còn là phim hoạt hình nữa chứ, thế nên cậu cũng chẳng có bất kỳ hành động nào gọi là chuẩn bị tâm lý cả. Thế là, ngay trong lúc cậu không hề đề phòng đó, một cánh cửa dẫn đến thế giới mới đã từ từ mở toang ra ngay trước mắt cậu. Bộ phim này là phim hoạt hình, nhân vật chính là hai chàng trai trạc tuổi cậu, câu chuyện thay đổi kể từ lúc bọn họ bắt đầu cuộc sống đại học của mình, và rồi…. Họ yêu nhau! Y hệt như cậu và anh Tiểu Khởi vậy!

 

Đường Vũ An không kìm được mà bị nội dung cuốn hút, cậu thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây là dạy người ta cách yêu đương sao? Cho đến khi…. Một nhân vật chính giúp nhân vật kia cởi quần áo, ống kính máy quay không hề che đi hay làm mờ, cũng chẳng chuyển cảnh, thân hình hoàn hảo của nhân vật cứ thế mà hiện lên rõ mồn một trên màn hình lớn. Sau đó, hai người bắt đầu thực hiện những hành động thân mật!

 

Lon Coca mà Đường Vũ An đang cầm trên tay đã bị cậu hạ xuống từ lúc nào không hay, ngay cả Chu Khởi cũng bị những hình ảnh đó thu hút ánh nhìn. Phải công nhận là nét vẽ của bộ phim này vô cùng duy mỹ, tuy rằng trần trụi đấy, nhưng lại không hề dung tục chút nào, ngược lại còn miêu tả chuyện đó hết sức đẹp đẽ và lãng mạn. Cộng thêm phần âm nhạc dịu dàng lay động lòng người nữa, quả thực là một bữa tiệc thị giác và thính giác.

 

Có điều, dù đẹp đẽ đến đâu thì cũng không che giấu được cảm giác nóng bỏng của cảnh phim, đúng kiểu dùng nét vẽ trong sáng nhất để lái xe với tốc độ cao nhất vậy. Ngay cả Chu Khởi cũng phải chịu sự đả kích khó mà diễn tả thành lời đó, chứ đừng nói gì đến một tấm chiếu mới như Đường Vũ An.

 

Bộ phim này rất ngắn, tổng thời lượng chưa đến mười phút, thế nhưng sau khi xem xong, hình ảnh hai nhân vật chính quấn quýt bên nhau trong phim lại cứ lởn vởn mãi trong đầu hai người họ không tan.

 

Đường Vũ An không nhịn được mà quay sang nhìn Chu Khởi.

 

Mặc dù đang ngâm mình trong nước, nhưng cậu vẫn thấy rõ ràng là vành tai của Chu Khởi đã đỏ bừng lên rồi. Cậu đưa tay sờ lên má mình, phát hiện ra mặt mình cũng nóng hầm hập như lửa đốt. Đường Vũ An vội vàng nâng lon Coca lên uống một ngụm, muốn che đi những xao động rạo rực trong lòng, nhưng lại phát hiện ra càng uống càng khát, cổ họng cứ khô khốc mãi. Cuối cùng thì cậu cũng hiểu tại sao Chu Khởi lại bảo bộ phim này là “tài liệu học tập” rồi…

 

Hóa ra… giữa con trai với nhau cũng có thể làm chuyện đó sao? Đường Vũ An không kìm được mà bắt đầu tưởng tượng nhân vật trong phim thành cậu và Chu Khởi, rồi sau đó… sau đó….

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

(//o////o//)

 

Đường Vũ An không nhịn được lại liếc mắt nhìn trộm Chu Khởi thêm cái nữa, rồi cậu phát hiện ra, không biết từ bao giờ Chu Khởi cũng đã quay đầu lại nhìn mình chằm chằm. Gương mặt anh tuấn đẹp đến yêu dị kia, vì có thêm chút ửng hồng nên càng trở nên mê người, hấp dẫn hơn bao giờ hết. Đường Vũ An không nhịn được mà nuốt nước bọt một cái ực.

 

Chu Khởi chăm chú nhìn cậu, khuôn mặt trắng nõn của Đường Vũ An lúc này cũng đã đỏ lựng như quả gấc chín rồi. Thậm chí, dưới ánh mắt chăm chú của anh, Đường Vũ An còn khẽ vô thức liếm môi một cái, đôi mắt ấy đang nhìn thẳng vào anh, để lộ ra vẻ khao khát không thể che giấu được.

 

Chu Khởi không kìm lòng được mà giơ tay lên, lòng bàn tay ướt sũng nước vuốt ve gò má Đường Vũ An, ánh mắt anh ngày càng trở nên thâm trầm, tối tăm hơn.

 

“Có muốn… xem lại lần nữa không?” Anh khàn giọng hỏi.

 

Đường Vũ An lại nuốt nước bọt thêm lần nữa, mãi một lúc lâu sau mới gật đầu lí nhí: “Dạ được.”

 

Cậu phát hiện giọng mình cũng trở nên khàn khàn, định uống thêm một ngụm Coca nữa cho đỡ khát, nhưng lại phát hiện lon Coca đã cạn sạch từ lúc nào rồi. Đường Vũ An đang định đổi lon khác thì bàn tay của Chu Khởi đã luồn ra sau gáy cậu, ấn cậu cúi xuống, sau đó chiếm lấy đôi môi cậu.

 

Cái lon rỗng trên tay cậu rơi tõm xuống nước, nhưng lúc này Đường Vũ An đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến nó nữa. Hai tay cậu vòng qua ôm chặt lấy cổ Chu Khởi, cả người cũng lật nhào xuống làn nước mát lạnh. Trong lúc bọt nước tung toé, có lẽ là do vô tình chạm phải nút nào đó thôi, bộ phim trên màn hình ánh sáng vốn đã dừng, bây giờ bắt đầu phát lại một lần nữa.

 

Tiếng nhạc nhẹ nhàng lãng mạn lại vang lên, rất nhanh sau đó, bộ phim hoạt hình ngắn không lời thoại này đã chiếu đến đoạn thu hút ánh nhìn nhất: tiếng hôn nhau, tiếng bàn ghế ma sát va chạm khi bị vấp ngã, còn có cả tiếng thở dốc khiến người ta mặt đỏ tim đập nữa chứ…. Tất cả mọi thứ, không gì là không kích thích hai người mới lần đầu nếm trải chuyện mây mưa này. Tất nhiên là, vì đây chỉ là một bộ phim hoạt hình ngắn chưa đầy 10 phút, vậy nên không có mô tả quá chi tiết từng bước đâu. Dù cho có xem đi xem lại bao nhiêu lần thì đến lúc thực hành cụ thể, hai người bọn cậu vẫn cần phải tự mình mày mò, khám phá thôi. Mà cái quá trình này thì… ừm, không tiện trình chiếu cho lắm.

 

Cũng may là với cái đầu óc thông minh của Chu Khởi, lại có “tài liệu học tập” làm mẫu ở trước, nên tốc độ bắt nhịp và vào việc của anh rất nhanh.

 

Mặt nước vốn phẳng lặng bắt đầu gợn lên từng vòng, từng vòng sóng nước lan xa. Đường Vũ An bám vào mép thuyền bơm hơi, mười ngón tay bấu chặt vào lớp nhựa dẻo, Chu Khởi thì vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau, anh vẫn giữ nguyên hình dạng người cá…

 

“An An, thả lỏng nào.”

 

Giọng nói trầm khàn vô cùng gợi cảm của Chu Khởi vang lên bên tai cậu.

 

“Đau…”

 

Đường Vũ An khẽ nức nở, đuôi mắt đã nhuốm một màu đỏ nhạt, nhưng cậu không hề giãy giụa, mà ngược lại, trông càng giống như đang làm nũng với anh hơn, nụ hôn dịu dàng của Chu Khởi rơi xuống sau gáy nhạy cảm của cậu. Bộ phim đã dừng lại một lần nữa, thế nhưng bên trong chiếc Bình Phiêu Lưu này, những âm thanh ám muội kia vẫn chưa hề dứt. Kèm theo đó là từng đợt bọt nước bắn tung toé, động tĩnh mà họ tạo ra càng ngày càng lớn hơn.

 

Chỉ có điều, ở trong vùng Biển Mộng không một bóng người này, ngoại trừ những chiếc Bình Phiêu Lưu ra thì họ chẳng kinh động đến ai cả, và cũng sẽ chẳng có bất kỳ sinh vật nào đến quấy rầy không gian riêng tư của hai người họ đâu…. Hành trình chỉ thuộc về riêng họ bây giờ mới thực sự bắt đầu.

 

Hết chương 345.

 

Chương 345: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Học Phải Đi Đôi Với Hành

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên