Chương 346: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 1)

Chương 346: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 1)

 

Bên trong tầng hầm, Tours chăm chú nhìn cụ già đang thoi thóp trước mặt, đôi mắt anh ta cũng nhòe đi vì nước mắt. Tính ra thì, nhờ có sự hỗ trợ của Đường Vũ An, cuộc sống của nhóm Tours cũng đã dần dần khá lên rồi. Bọn họ tận dụng Ma Tinh Thạch để chống đỡ trận pháp bảo vệ dưới lòng đất, làm thế không những có thể ngăn cản dị thú mà còn che giấu được hơi thở của mọi người ở đây nữa.

 

Tours và Tiểu Viên Bánh Quy lại tốn thêm một năm trời để chế tạo ra minh văn tàng hình, khiến cho cả mật thất dưới lòng đất này không còn bị lũ dị thú dòm ngó nữa. Trừ khi bọn chúng xông thẳng vào bên trong mật thất, bằng không thì những con dị thú sống trong lòng đất kia chẳng thể nào nhìn thấy nhóm người Tours đâu.

 

Cứ như thế, chỉ cần không gây ra tiếng động quá lớn thì về cơ bản là tránh được việc bị dị thú phát hiện rồi. Vậy nên là bọn họ có thể thắp đèn ma pháp lên, tận dụng ánh đèn để trồng trọt hoa màu. Có đầy đủ thức ăn rồi thì cơ thể bọn trẻ cũng ngày một cường tráng hơn. Phạm vi hoạt động của lũ trẻ cũng được mở rộng, dần dà chúng cũng có đủ tinh lực để học chữ, tu luyện ma pháp, tiếp nhận truyền thừa minh văn….

 

Muốn trở thành một Minh Văn Sư hùng mạnh quả thực chẳng dễ dàng gì, nhưng cũng may là trong cơ thể những đứa trẻ này đều chảy dòng máu của Minh Văn Sư Xiasa. Bị nghịch cảnh tuyệt vọng kích thích, thiên phú của những đứa bé này đều được khai phá một cách triệt để. Trong số những đứa trẻ này, Tours còn phát hiện ra hai đứa có tư chất cực kỳ thông minh, rất có năng khiếu, anh ta tin rằng, dưới sự dạy dỗ tận tình của mình, chắc chắn trong tương lai chúng có thể kế thừa y bát của anh ta.

 

Cho dù việc giao lưu trao đổi với nhóm Đường Vũ An dần ít đi, khoảng cách thời gian Bình Phiêu Lưu tới ngày càng dài ra, nhưng như thế thì cũng chẳng gây ảnh hưởng gì lớn đến bọn họ. Suy cho cùng thì sự giúp đỡ đến từ bên ngoài chỉ là tạm thời thôi, chỉ có bọn họ dựa vào chính bản thân mình mới có thể thực sự sống sót được, Tours vẫn luôn hiểu rõ điều này. Cho nên đối với những viên Ma Tinh Thạch quý giá kia, anh ta đâu có dám lạm dụng, viên nào viên nấy đều được dùng vào những chỗ thiết thực nhất.

 

Lũ trẻ cứ thế lớn lên từng ngày, dưới sự dạy dỗ của Tours và hai cụ già, trình độ minh văn của chúng đã tiến bộ rất nhanh. Chuyện này thì không thể không nhắc tới những đơn đặt hàng và nguyên vật liệu mà Đường Vũ An gửi tới qua Bình Phiêu Lưu được. Những đơn hàng minh văn cấp thấp này đã cho bọn trẻ cơ hội để luyện tay nghề đầy đủ, đội ngũ Minh Văn Sư tập sự mới trưởng thành này cũng đã giúp giảm bớt áp lực cho ông Jackson và bà Lina rất nhiều.

 

Cuộc sống trong mật thất dưới lòng đất của Xiasa đang ngày một tốt lên, sau khi chế tạo ra minh văn cách âm, Tours đã dẫn dắt bọn trẻ mở rộng phạm vi của mật thất dưới lòng đất ra ngoài từng chút một. Anh ta hy vọng có thể giành thêm nhiều không gian sinh tồn hơn cho lũ trẻ, tốt nhất là có thể phát triển mật thất này thành một tòa thành dưới lòng đất, rồi lấy đó làm căn cơ, từ từ phát triển ngược lên mặt đất.

 

Khi chuyện cơm áo gạo tiền đã được giải quyết xong xuôi, mục tiêu của Tours không còn chỉ gói gọn trong việc truyền thừa văn minh Xiasa nữa. Anh ta còn muốn quay trở lại mặt đất, muốn dẫn dắt bọn trẻ tìm lại ánh sáng, cũng muốn xem thử Đế Quốc Roland bây giờ ra sao rồi? Liệu tộc Xiasa có còn tộc nhân nào khác sống sót hay không? Có điều, đối mặt với số lượng dị thú đông đảo và mạnh mẽ đến vậy, sức mạnh của bọn họ dù sao vẫn còn nhỏ bé quá, thế nên mục tiêu này tiến triển vô cùng chậm chạp. Nhưng mà, Tours chưa bao giờ bỏ cuộc cả.

 

Sau khi tốn mất mười mấy năm trời, cuối cùng anh ta cũng nghiên cứu và chế tạo thành công một tấm minh văn đặc biệt – gọi là “Thế Giới Yêu Tinh”. Kể từ đó, tòa thành ngầm mà anh ta và lũ trẻ xây dựng đã thay đổi hoàn toàn. Thế Giới Yêu Tinh, đúng như tên gọi của nó, ngoại trừ Tiểu Viên Bánh Quy ra thì bất kỳ sinh vật sống nào bước vào căn phòng có khắc loại Minh văn này đều sẽ bị thu nhỏ lại theo tỷ lệ giống như yêu tinh vậy. Dù là đám dị thú hung tàn kia hay là con người như bọn họ gì cũng vậy, hễ là vật sống thì đều chịu ảnh hưởng của tấm minh văn này hết.

 

Tours đã khắc tấm minh văn này vào trong tòa thành dưới lòng đất, chỉ giữ lại khu vực trung tâm là không khắc thôi. Làm như vậy thì cho dù có con dị thú nào phá vỡ được trận pháp bảo vệ mà xông vào, chúng cũng sẽ lập tức biến thành nhỏ xíu như lòng bàn tay mà thôi.

 

Mặc dù Tours cũng chẳng thể đi vào những khu vực đã bố trí “Thế Giới Yêu Tinh” để giết đám dị thú bị thu nhỏ kia được – bởi vì khi bọn họ đi vào cũng sẽ bị thu nhỏ theo tỷ lệ tương đương mà, đối mặt với đám dị thú này vẫn đầy rẫy nguy hiểm như thường. Nhưng mà, dị thú bị thu nhỏ muốn đi tới khu vực sinh hoạt của bọn họ cũng chẳng dễ dàng gì, thế nên độ an toàn đã được đảm bảo hơn rất nhiều.

 

Cuộc sống của bọn họ dưới lòng đất nhờ thế mà cũng trở nên tự do hơn hẳn. Khi tòa thành dưới lòng đất đã được bảo đảm, bước tiếp theo chính là tiêu diệt dị thú trên mặt đất, Tours đã nghĩ ra cách dẫn dụ chúng vào lòng đất để dùng bẫy tiêu diệt. Từ chỗ ban đầu còn đầy rẫy hiểm nguy, cho đến khi dần dần trở nên thành thạo và điêu luyện, việc gài bẫy giết dị thú đã cung cấp cho bọn họ nguyên vật liệu và Ma Tinh Thạch, khiến tốc độ phát triển của tòa thành ngầm cũng nhanh hơn hẳn. Thế nhưng nguyện vọng quay lại mặt đất của bọn họ vẫn chưa thực hiện được, bởi vì…. Đám dị thú kia thực sự nhiều quá, nhiều vô kể! Giết mãi không hết được! Hơn nữa, ngoại trừ dị thú ra, trong rừng rậm Xiasa còn mọc ra vô số thực vật biến dị có tính tấn công cực mạnh nữa. Bọn họ đâu thể dụ những cái cây biến dị này vào thành ngầm được, muốn tiêu diệt chúng nó chẳng dễ chút nào, cho nên cuộc chiến của nhóm Tours vẫn cứ kéo dài mãi không dứt.

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt một cái mà mấy chục năm cứ thế trôi qua. Những đứa trẻ năm xưa giờ đã trưởng thành, thậm chí còn kết hôn và sinh con, mái tóc của Tours cũng đã nhuốm màu sương tuyết. Cuối cùng, tuổi thọ của hai cụ già duy nhất còn sống sót từ thời văn minh Xiasa là Jackson và Lina cũng không trụ nổi nữa, bọn họ sắp đi đến hồi kết rồi.

 

Thực ra thì với tư cách là những Nguyên Tố Sư hùng mạnh, tuổi thọ của họ vốn không nên chỉ có hơn trăm năm ngắn ngủi thế này. Năm xưa Xiasa bị thất thủ trong cuộc tấn công của dị thú, ngoài việc số lượng dị thú quá nhiều, địa điểm xuất hiện nằm ngay vùng quan trọng của bọn họ ra, thì còn một nguyên nhân nữa…. Đó là cấp bậc của các Nguyên Tố Sư cao tinh đều đồng loạt bị rớt xuống, bị áp chế ở mức hai sao, đây cũng là nhân tố vô cùng then chốt đấy. Bao nhiêu năm nay, dù Tours và học trò của anh ta có cố gắng thế nào thì cấp bậc cũng chỉ đến hai sao là đứng im, không thể đột phá thêm được nữa, đây cũng là lý do hạn chế bọn họ không thể quay trở lại mặt đất.

 

Trên mặt đất bây giờ, dị thú hai ba sao nhan nhản khắp nơi, chưa nói đến mấy con cấp cao hơn, bọn họ mà mạo muội đi lên thì chẳng khác nào đi nộp mạng cả.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Ông Jackson, ông ráng chịu đựng thêm ít ngày nữa nhé…”

 

Tóc của Tours đã bạc phơ, cũng chỉ khi ở trước mặt Jackson và Lina, anh ta mới để lộ ra mặt yếu đuối như vậy thôi.

 

“Ông sẽ cố gắng hết sức…”

 

Ông Jackson thều thào yếu ớt nói: “Ông còn muốn nhìn thấy mặt trời thật sự thêm lần nữa, còn muốn quay về…. nhà của mình…”

 

Nước mắt của Tours đã ướt đẫm, làm mọi thứ xung quanh cũng nhòe đi. Anh ta lau nước mắt trên mặt rồi đứng dậy, nói: “Cháu sẽ nỗ lực hơn nữa, ông ráng chờ cháu thêm chút nữa nhé, làm ơn!”

 

Nói rồi anh ta xoay người đi ra khỏi căn phòng, Tiểu Viên Bánh Quy cũng vỗ cánh bay theo sau lưng anh ta, cả hai cùng tới phòng làm việc.

 

Đợi đến lúc tâm trạng Tours ổn định lại, anh ta ngẩng đầu lên nhìn tiểu yêu tinh, thì thấy cậu nhóc cũng đã khóc từ lúc nào rồi.

 

“Tiểu Viên Bánh Quy…”

 

Tours đưa tay nâng cậu nhóc trong lòng bàn tay.

 

Tiểu yêu tinh gạt nước mắt, cậu nhóc nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt Tours, bỗng òa khóc nức nở: “Sau này anh cũng sẽ chết đi giống như ông Jackson sao? Có phải sau này cũng chỉ còn lại một mình tôi thôi không?”

 

Cơ thể Tours khẽ run lên, anh ta nhìn Tiểu Viên Bánh Quy, bao nhiêu năm qua đi, ngoài việc chững chạc hơn một chút thì ngoại hình vẫn chẳng hề thay đổi gì, anh ta không kìm được mà mím chặt môi. Mãi một lúc lâu sau, anh ta mới cất tiếng: “Sẽ không đâu, cho dù có đến ngày đó thì tao cũng sẽ ở bên cạnh mi bằng một cách khác mà.”

 

“Thật hả?” Tiểu Viên Bánh Quy hỏi dồn.

 

Thực ra thì Tours cũng chẳng chắc chắn lắm, nhưng mà anh ta đã chế tạo ra bia đá minh văn rồi…. Đối diện với nước mắt của tiểu yêu tinh, Tours chỉ đành gật đầu an ủi: “Yên tâm đi, tao lừa mi làm gì.”

 

Tiểu Viên Bánh Quy vừa định nói gì đó thì thấy hai mắt Tours nhắm nghiền lại, đối với phản ứng này của anh ta thì tiểu yêu tinh đã quen thuộc quá rồi, vậy nên nó vội vàng thi triển ma pháp để anh ta có thể ngã xuống đất nhẹ nhàng êm ái nhất có thể. Chứ ở cái tuổi này mà ngã xuống đất rồi đập đầu một cái, chắc chắn là sẽ có chuyện lớn ngay!

 

Chỉ là, điều khiến tiểu yêu tinh nghi hoặc chính là, lần này sau khi Tours nhắm mắt rồi tỉnh lại, trong tay không nắm hờ cái chai thủy tinh như mọi khi, mà là…. Một chiếc xe nhà di động cực kỳ đẹp và tinh xảo, mang đậm phong cách dị tộc, cứ thế hiên ngang xuất hiện ngay trong phòng làm việc của Tours!

 

Hết chương 346.

 

Chương 346: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 1)

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên