Chương 35: Bạn Cũ
Tâm trạng con người ai cũng đều có giới hạn, do dự cũng vậy. Ban đầu, Hề Vi cho rằng bản thân vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo. Nhưng khi anh ngồi đối diện với Hề Vận Thành, nhìn vào đôi mắt nghiêm khắc đến mức khiến người ta mệt mỏi đó, bỗng dưng anh hiểu rõ bản thân muốn gì hơn bao giờ hết.
Nhưng mà, nhẫn nại của Hề Vận Thành cũng có hạn. Lần này gọi anh về không phải để thương lượng, mà là để thông báo.
“Năm nay ta đã bảy mươi tám tuổi rồi.” Hề Vận Thành ngồi trên chiếc ghế da trong thư phòng, trước mặt là một chồng tài liệu. Bên cạnh ông có hai người, một là bố của Hề Vi, người còn lại là luật sư.
Hề Vi đứng đối diện, nghe ông gọi mình: “Hề Vi, cháu nghĩ ta còn sống được mấy năm nữa?”
“….”
Không ngờ câu hỏi đầu tiên khi bước vào cửa lại nghiêm túc đến vậy, đương nhiên là Hề Vi phải nói những lời dễ nghe: “Ông nội khỏe mạnh thế này, muốn sống bao lâu chả được.”
“Giờ này rồi còn nói lời ngon tiếng ngọt, sao không sớm làm gì đi?” Hề Vận Thành khịt mũi lạnh lùng, “Hôm nay ta không cãi nhau với cháu, cũng không muốn nghe những lời ngụy biện vô nghĩa của cháu. Bố cháu và luật sư đều ở đây, lát nữa gọi cả cô cháu đến, để mọi người cùng chứng kiến.”
Hề Vận Thành đẩy chồng tài liệu dày cộp trên bàn về phía trước: “Di chúc, phân chia cổ phần và tài sản, có hai bản khác nhau, hôm nay ta ký bản nào là do một câu nói của cháu.”
“…..”
Thật là thẳng thắn, vào trọng tâm vấn đề luôn, không hề có lời dạo đầu nào.
Nhưng tài liệu đã được chuẩn bị nhanh như vậy, có vẻ như đã sớm được chuẩn bị từ trước, không phải là thứ bộc phát nhất thời vì tức giận hôm nay.
Những lời muốn nói ấp ủ trên đường về nhà của Hề Vi bỗng chốc nghẹn lại, anh im lặng một lúc mới hỏi: “Khác nhau chỗ nào ạ?”
“Chi tiết cụ thể lát nữa luật sư Trịnh sẽ nói rõ với cháu.” Hề Vận Thành nói, “Nói đơn giản, bây giờ cháu nghe theo sự sắp xếp của ta, đợi ta nhắm mắt xuôi tay, quyền thừa kế sẽ là của cháu. Nếu không nghe theo sự sắp xếp của ta, tất cả những thứ này.” ông chỉ vào tập tài liệu, “Cháu sẽ không được chia một xu nào.”
Hề Vận Thành càng không tức giận thì càng đáng sợ, cả thư phòng im lặng như tờ. Hề Vi liếc nhìn bố mình, ông ấy tránh né ánh mắt của anh, có vẻ như hoặc là đồng ý, hoặc là đã khuyên nhủ nhưng không được, dù sao cũng sẽ không nói gì giúp anh. Luật sư âm thầm đẩy gọng kính, càng không dám xen vào.
Hề Vi phát hiện, anh cảm thấy vấn đề mình phải đối mặt chưa đến mức nghiêm trọng cần phải đoạn tuyệt quan hệ, nhưng người nhà lại không nghĩ vậy.
Bọn họ nhất quyết phải ép anh đến bước đường cùng, giống như huấn luyện chim ưng, muốn anh phải hoàn toàn khuất phục.
“Ông muốn sắp xếp cháu như thế nào?” Hề Vi trầm giọng hỏi.
Hề Vận Thành nói: “Kết hôn. Nhà họ Chu không được thì đổi người khác, đây là việc thứ nhất.”
“Thứ hai ạ?”
“Chia tay với Chung Thận, sau này không được qua lại với người trong giới giải trí nữa, làm bại hoại thanh danh gia tộc.”
“…..”
“Việc thứ ba, chấn chỉnh hội đồng quản trị. Nhân lúc ta còn có thể quản lý, giúp cháu giải quyết hết mọi rắc rối, sau này giao Hoa Vận vào tay cháu ta cũng yên tâm.”
“Cháu chỉ có thể làm việc thứ ba.” Từ lúc Hề Vi bước vào cửa chưa hề nhúc nhích, đứng cách Hề Vận Thành vài bước, không có ý định lại gần, “Không còn chỗ thương lượng nữa sao ạ?”
Hề Vận Thành đã sớm dự liệu được anh sẽ phản kháng, dứt khoát đến mức gần như tàn nhẫn: “Không có. Hôm nay bản di chúc này tất cả mọi người đều phải ký tên, cháu nhất định phải từ bỏ một thứ.”
“…..”
“Vi Vi, mấy năm nay cháu việc gì cũng có thể làm tốt, ông đã lâu không dạy cháu điều gì, hôm nay sẽ dạy cháu bài học cuối cùng.” Hề Vận Thành rời khỏi bàn làm việc, đặt tay lên vai Hề Vi.
“— Cuộc đời không có gì là hoàn hảo, phải cân nhắc xem điều gì quan trọng hơn, lựa chọn từ bỏ điều không quan trọng, chính là con đường tất yếu của sự trưởng thành.”
******
Năm giờ chiều, bầu trời u ám, mưa phùn vẫn không dứt.
Chung Thận ra khỏi nhà như đã hẹn.
Mẹ của Hề Vi tên là Tưởng Tâm Như, bà xuất thân danh giá, gia thế cũng không tầm thường, Chung Thận đã từng gặp bà, nhưng đây là lần đầu tiên nói chuyện trực tiếp.
Bà chủ động hẹn gặp, địa điểm là một quán cà phê bên trong khu chung cư của Chung Thận.
Quán cà phê trong khu chung cư khép kín như vậy thường vắng người, an toàn, vừa công khai vừa riêng tư, thích hợp hơn là đến nhà làm khách.
Nhưng Chung Thận đã không còn tâm trí để ý đến vấn đề môi trường xung quanh nữa, từ khi nhận được điện thoại, trái tim cậu vẫn luôn treo lơ lửng. Thực ra trong lời nói của Tưởng Tâm Như đã có đáp án, nhưng không phải do Hề Vi tự mình nói ra, anh không tin.
Hai người ngồi ở bàn trong cùng, gọi đại hai ly cà phê, cả hai đều không có tâm trạng uống.
Tưởng Tâm Như lịch sự nói: “Tôi đã xem phim của cậu, diễn rất tốt.”
“Cảm ơn dì.” Chung Thận không muốn nghe những lời khách sáo vô nghĩa này, đi thẳng vào vấn đề, “Tình hình bên Hề Vi sao rồi ạ? Dì có thể nói thẳng cho cháu biết được không?”
“……”
Tưởng Tâm Như khuấy nhẹ hình vẽ trên cốc cà phê, bất đắc dĩ nói: “Nhìn tôi lớn tuổi thế này, đến làm khó một cậu nhóc như cháu, thật ngại quá. Nhưng hoàn cảnh gia đình chúng tôi chắc cháu cũng biết, ông nội Hề Vi nói một là một, hai là hai, không ai dám trái lời. Ông ấy cho rằng Hề Vi không muốn kết hôn là do ảnh hưởng từ cậu…”
“Thực ra cũng đúng, hai người ở bên nhau nhiều năm như vậy, nói không có tình cảm ai mà tin. Hơn nữa cháu còn che chở cho nó, thậm chí vì nó mà tự vẫn.”
“…”
Thế mà bà ấy biết cả chuyện này, khuôn mặt Chung Thận tái nhợt không nói gì, Tưởng Tâm Như nói tiếp: “Tóm lại, ông cụ muốn tôi đóng vai ác đe dọa cháu, bảo cháu biết khó mà lui, đừng ảnh hưởng đến Hề Vi nữa. Vậy nên tôi không muốn đến cũng phải đến.”
Tuy Tưởng Tâm Như dịu dàng lịch sự, nhưng những lời cần nói đều đã nói, hiệu quả ngôn ngữ không hề yếu chút nào.
Chung Thận muốn cười khổ một tiếng, nhưng khuôn mặt cứng đờ đến nụ cười gượng gạo cũng không thể hiện ra: “Cháu không ảnh hưởng đến anh ấy nhiều như vậy đâu, mọi người lo xa rồi ạ.”
“Tôi cũng nghĩ là vậy.” Tưởng Tâm Như lại nói, “Con trai mình thì mình hiểu rõ, từ nhỏ Hề Vi đã không thân thiết với ai, thứ nó thích cũng chẳng có gì đáng kể. Đầu óc nó rất tỉnh táo, có thể nhất thời phản nghịch, nhưng vào thời khắc quan trọng sẽ không đưa ra lựa chọn sai lầm.”
“Lựa chọn sai lầm”, Chung Thận thầm nghĩ, cậu ngay cả là một lựa chọn chắc cũng không được tính? Cùng lắm cũng chỉ là một trong những lựa chọn của Hề Vi mà thôi.
“Nhưng ông nội nó lại muốn mọi thứ phải nằm trong tầm kiểm soát, cho dù Hề Vi có chọn cậu thì cậu cũng không thể ở bên nó, cuối cùng nó vẫn phải về nhà kết hôn, nếu không nó sẽ cô độc, không nhận được gì cả.” Tưởng Tâm Như nói, “Tôi đến nói với cháu những điều này không phải là thật sự muốn đe dọa cháu. Nhưng với tư cách là mẹ của Hề Vi, xuất phát từ lòng ích kỷ của bản thân, muốn khuyên cháu hai câu.”
“Dì nói đi.”
“Chung Thận, cháu thích nó, có thể nó cũng có chút thích cháu, nhưng nó không cần cháu. Cháu hiểu đạo lý này, đúng không?”
Miệng bà nói không tin Chung Thận có thể ảnh hưởng đến Hề Vi, nhưng vẫn đang khuyên cậu rời đi: “Đã thích nó thì cũng nên suy nghĩ cho nó một chút, trở thành động lực chứ không phải là trở ngại của nó.”
“……”
“Tôi nói như vậy có thể sẽ tổn thương đến cháu, nhưng rất tiếc, tôi không thể không nói. Bây giờ Hề Vi đang bị ép phải lựa chọn giữa gia nghiệp và tự do, tôi không thể trơ mắt nhìn nó từ bỏ tất cả những gì mình đang có, đi làm chuyện ngu ngốc được. Truyền ra ngoài cũng rất mất mặt.”
Nếu Hề Vi không kế thừa Hoa Vận, quyền thừa kế sẽ rơi vào tay con trai của em chồng, Tưởng Tâm Như không thể chấp nhận được điều này, nhưng bà không nói rõ.
Bà uống một ngụm cà phê: “Cháu có thể giúp tôi một việc được không? Không cần tốn công sức làm gì cả, chỉ cần nhắn tin cho Hề Vi là được.”
“…. Nhắn gì ạ?”
“Nói là cháu đã bị tôi đe dọa, rất khó xử, sau khi suy nghĩ đã quyết định không cản trở sự nghiệp và gia đình của nó nữa, chúc nó hạnh phúc.”
“…..”
Chung Thận im lặng suốt ba phút, Tưởng Tâm Như cũng không thúc giục, kiên nhẫn chờ đợi.
Cuối cùng, Chung Thận lên tiếng: “Xin lỗi, cháu không làm được.”
Cậu là diễn viên, khi không thể bộc lộ vẻ suy sụp có thể che giấu cảm xúc một cách chính xác, nhưng lúc này khuôn mặt vô cảm ấy còn khiến người ta đau lòng hơn cả khóc: “Dì nói đúng, cháu giống như là… một trở ngại của anh ấy. Cháu rất khó có thể làm gì được cho anh ấy, vì vậy càng không thể từ bỏ việc yêu anh ấy, đó là thứ duy nhất cháu có thể cho anh ấy.”
“Có thể anh ấy sẽ không quay lại tìm cháu, nhưng ít nhất, nếu một ngày nào đó anh ấy muốn quay lại, cháu vẫn ở đây, cháu sẽ không để anh ấy thất vọng.”
Tưởng Tâm Như im lặng.
Ly cà phê trước mặt Chung Thận đã nguội lạnh, cuối cùng cậu nói: “Liệu có khả năng nào, kỳ thực không phải vì anh ấy mà là vì mọi người? Tất cả mọi người đều ép anh ấy phải lựa chọn, còn cháu chỉ muốn cho anh ấy tự do lựa chọn bất cứ lúc nào, không lựa chọn cũng không sao.”
“…”
Mưa bên ngoài quán cà phê ngày càng lớn, trời đã tối đen, đường đã lên đèn.
Tưởng Tâm Như nghe xong thì im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng không ép buộc Chung Thận nữa, bà chào tạm biệt cậu rồi rời đi.
Nhưng Chung Thận vừa rồi còn chính trực, kỳ thực trong lòng không hề tự tin chút nào. Người khác nghi ngờ Hề Vi bị cậu ảnh hưởng, nhưng bản thân cậu lại càng hiểu rõ hơn, có thể, có lẽ, đại khái là…. Hề Vi thật sự không yêu cậu.
Cho nên, sẽ không quay lại nữa.
Chung Thận bước ra khỏi quán cà phê.
Mưa đêm mịt mù, cậu cô độc bước vào màn mưa. Cơn mưa cũ trong ký ức dường như không có hồi kết, vĩnh viễn không ngừng nghỉ.
Đầu Chung Thận đau như búa bổ, nước mắt cố kìm nén như tràn vào não, cuốn trôi ký ức của cậu đi, thành một biển nước mênh mông.
Cậu theo bản năng đi đến một mái hiên, ngồi xổm xuống như một kẻ vô gia cư.
Mái hiên quá hẹp, không thể che hết những cơn giông bão ngả nghiêng, Chung Thận ướt sũng từ đầu đến chân, cơ thể lạnh đến mức như mất đi tri giác, nhưng ý thức vẫn còn sống.
Vậy mà cậu vẫn còn đang ảo tưởng.
Có lẽ giây tiếp theo người cậu chờ đợi sẽ xuất hiện, cậu không muốn Hề Vi thất vọng, Hề Vi cũng đừng để cậu thất vọng. Cậu có thể tiếp tục lên kế hoạch cho tương lai:
Không chỉ đăng nhẫn cưới trên Weibo, mà còn đăng ảnh chụp chung của cậu và Hề Vi.
Bọn họ cũng giống như những cặp đôi khác, có thể công khai, giao lưu bình thường, thi thoảng rủ bạn bè đi nhậu. Nếu phải nhận phim của Hoàng Di, thì sẽ gọi cả Hoàng Di và Chu Chỉ Ninh đến. Cậu không thích náo nhiệt, nhưng nếu ở bên Hề Vi, cậu có thể thử mọi thứ.
Cậu còn muốn đưa Hề Vi về nhà, thẳng thắn thừa nhận tình yêu của mình trước mặt người thân, hóa giải hiểu lầm, để mọi chuyện tốt đẹp hơn.
Tốt đẹp hơn —
Nếu còn có cơ hội.
Chung Thận chợt nghĩ, nếu Hề Vi không quay lại thì sao? Cậu phải làm thế nào?
Sự tình đã đến nước này, hình như ngay cả sức lực để chết thêm lần nữa cũng không còn. Cậu càng muốn làm một hòn đá, cứ ở đây, mặc cho gió táp mưa sa, không đau không ngứa, cũng không rời đi, đến lúc Hề Vi quay lại cậu vẫn kiên cường như vậy.
Chung Thận cứ thế mà ảo tưởng, càng lúc càng mơ hồ. Tri giác cũng dần yếu ớt, trong cơn mê man, cậu như nghe thấy tiếng bước chân người đi trong nước tiến lại gần.
Đương nhiên Chung Thận cho rằng đó là Hề Vi, người cậu chờ đợi cuối cùng cũng đã đến. Mắt cũng xuất hiện ảo giác, cậu nhìn thấy một đôi giày quen thuộc.
Ngay lúc này, nước mưa bỗng nhiên biến mất, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nước mưa rơi lộp bộp trên mặt dù…. dù à?
“…..” Chung Thận do dự một chút, chậm rãi ngẩng đầu lên, sợ nhìn thấy quá nhanh ảo giác sẽ biến mất.
Nhưng người che dù không phối hợp với nhịp độ của cậu, vừa dừng lại liền hỏi: “Em ở đây làm gì vậy? Anh tìm em nửa ngày rồi.”
Chung Thận há miệng, không đáp được.
Vậy mà Hề Vi trước mắt không phải ảo giác, một tay anh cầm chiếc ô gấp mà cậu đưa sáng nay, một tay kéo cậu đứng dậy: “Em làm sao vậy? Gọi điện cũng không được.”
“…”
Lúc này Chung Thận mới nhận ra, có lẽ mình vui mừng quá sớm, sắc mặt trắng bệch: “Nói bây giờ đi.”
Nếu không cậu không trụ nổi thêm một giây nào nữa, căn bản không thể về nhà được.
Hề Vi lại cố ý dừng một giây, rồi lại một giây. Chiếc ô trong tay khẽ rung rung trong gió đêm, hắt xuống những hạt mưa lấp lánh.
Chung Thận chậm chạp nhận ra, lúc này, cậu vậy mà đang ở dưới tán ô của Hề Vi —
“Anh đã suy nghĩ kỹ rồi.”
Khuôn mặt đẹp như tạc tượng của Hề Vi vẫn như năm nào, nhưng lại từ bờ bên kia xa xôi đến bên cạnh cậu, “Chung Thận, anh đồng ý ở bên cạnh em.”
“…”
“Anh không muốn kết hôn, cũng không muốn yêu đương. Nhưng nếu phải chọn một cách sống khiến anh vui vẻ, anh muốn ở bên cạnh em.” Hề Vi lại dừng một chút, “Có lẽ bởi vì….. anh vẫn thích cảm giác được bầu bạn bên cạnh em, được em chờ đợi, cho dù ‘Thích’ này là gì, ít nhất nó cũng chứng minh rằng, anh cần em.”
Đây nhất định không phải là lời tỏ tình, sẽ không ai tỏ tình mà lại bình tĩnh đến vậy.
Nhưng đây nhất định là Hề Vi, không phải ảo giác.
Chung Thận muốn khóc, nhưng khóc hình như không thích hợp. Thế là khuôn mặt đẹp đẽ ấy lại nhăn nhó, cho dù vậy, nước mắt vẫn cứ thế rơi xuống, “Thật sao?”
“Thật.”
“Gia đình thì sao, anh đã phải từ bỏ điều gì?”
“Không có gì, chỉ là một ít tiền thôi.” Hề Vi thản nhiên nói, “Anh đã suy nghĩ cả buổi chiều, nhưng không phải là suy nghĩ có nên từ bỏ những lợi ích đó hay không. Anh quen với việc gánh vác trách nhiệm, không thể buông tay bỏ đi. Cho nên sau đó anh đã nói với họ rằng, tiền anh không cần một xu nào, nhưng có thể tiếp tục giúp họ quản lý Hoa Vận, nếu như họ cần anh.”
“…”
Nếu để Hề Vi giải thích thế nào là gia đình và trách nhiệm, anh cảm thấy ít nhất là hôm nay, anh đã không phụ lòng gia đình nuôi dưỡng mình, không hổ thẹn với trách nhiệm mà anh nên gánh vác.
Sau đó, anh muốn lựa chọn cuộc sống mà mình mong muốn, cùng Chung Thận đi hết chặng đường dài “Sinh ly tử biệt” lẽ ra phải một mình trải qua.
“Em có nghe hiểu anh đang nói gì không?”
Thấy Chung Thận vẫn còn đang khóc, Hề Vi không nhịn được nói: “Em không vui sao?”
“Không, em chỉ là…” Chung Thận hắng giọng, đè nén tiếng nghẹn ngào xuống, “Không ngờ có một ngày em lại thực sự có thể, đợi được đến lúc đứng ở dưới tán ô của anh.”
Cậu cũng không quan tâm đến định nghĩa tình cảm là gì.
Cho dù là yêu, là thích, là quen thuộc, hay chỉ đơn thuần là cần có người bầu bạn, ít nhất thì từ hôm nay trở đi, cậu và Hề Vi đã trở thành duy nhất của nhau.
Chung Thận cố gắng kìm nén nước mắt, nhưng vẫn không thể khống chế được. Vô số lời nói sến súa vụt qua tâm trí, cuối cùng chỉ còn lại một câu: “Em yêu anh, cảm ơn anh.”
Hề Vi nghiêm túc nhìn cậu: “Cảm ơn anh làm gì?”
“…”
Cậu nắm lấy tay Hề Vi đang cầm ô, rơi xuống giọt nước mắt cuối cùng: “Cảm ơn anh đã bước một bước về phía em, sau này cùng em đợi mưa tạnh.”
Hoàn chính văn.
