Chương 350: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 5)

Chương 350: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 5)

 

“Nồng độ nguyên tố ở thế giới của các cậu cao thật đấy!”

 

Sau khi quay trở lại thành phố ngầm Xiasa, Tiểu Viên Bánh Quy không kìm được mà buông lời cảm thán chân thành từ tận đáy lòng. Vốn là yêu tinh, nên cảm ứng của cậu nhóc về nguyên tố nhạy bén hơn con người rất nhiều. Cứ đi đi về về giữa hai thế giới như thế này thì sự khác biệt lại càng rõ rệt hơn.

 

“Cũng chẳng biết là Tinh Linh Nguyên Tố đã gặp phải vấn đề gì nữa…” Tiểu yêu tinh lẩm bẩm một mình.

 

“Tinh Linh Nguyên Tố sao?”

 

Nghe vậy, trong đầu Đường Vũ An lập tức hiện lên hình ảnh của mấy tộc Tiên thường thấy trong phim ảnh ngày trước, thế nhưng ngay sau đó, cậu lại nghe tiểu yêu tinh giải thích: “Đúng vậy, Ngài ấy chính là vị Thần cai quản các nguyên tố.”

 

“Ngày trước ấy à, nồng độ nguyên tố ở thế giới của chúng tôi cũng cao lắm, chẳng khác gì bên chỗ các cậu đâu.”

 

Tiểu Viên Bánh Quy có chút buồn bã nói: “Chắc chắn là Tinh Linh Nguyên Tố đã gặp chuyện rồi! Tất cả là tại lũ dị thú chết tiệt kia!”

 

Thế giới này vậy mà lại tồn tại Thần linh cơ đấy!

 

Đường Vũ An lập tức cảm thấy hứng thú vô cùng, thế nhưng cậu vừa mới định mở miệng hỏi thêm thì bỗng nghe tiếng còi báo động chói tai vang lên. Tiểu Viên Bánh Quy lộ rõ vẻ hoảng hốt, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

 

Đường Vũ An không kìm được bèn hỏi: “Đó là tiếng gì thế?”

 

“Có kẻ địch tấn công!”

 

Ngay sau khi Tiểu Viên Bánh Quy dứt lời thì tiếng còi báo động kia cũng ngừng lại, thay vào đó là một đoạn nhạc vang lên….

 

Vị trí mà bọn cậu đang đứng chính là phòng làm việc của Tours, chỉ thấy từ trên chiếc bàn trong góc, một quả cầu nhỏ đang bay vụt tới. Đó chính là chiếc máy tính quang học mà Tours đã giao dịch với nhóm của Đường Vũ An trước đó. Quả cầu máy tính quang học dừng lại ngay trước mặt tiểu yêu tinh, một màn hình ánh sáng bật ra, hiện lên hình ảnh của một thanh niên có mái tóc đỏ và đôi mắt cũng màu đỏ.

 

“Tiểu Viên Bánh Quy, thầy đâu rồi?” Chàng thanh niên kia vội vàng hỏi.

 

“Y Tác, có dị thú xâm nhập vào thành phố ngầm sao?” Tiểu yêu tinh không trả lời ngay mà hỏi ngược lại.

 

Y Tác lắc đầu: “Không phải dị thú đâu, hình như là có người xông vào rồi!”

 

Lúc này Đường Vũ An và Chu Khởi cũng đã mở bản đồ lên xem xét. Quả nhiên, trong thành phố ngầm không hề xuất hiện những chấm đỏ đại diện cho sinh vật nguy hiểm, ngược lại thì số lượng chấm xanh lại tăng lên đáng kể.

 

Tiểu Viên Bánh Quy chớp chớp mắt nghi hoặc.

 

“Ý cậu là… con người á?”

 

“Đúng vậy!”

 

“Bên ngoài vẫn còn con người sống sót sao? Là người của Xiasa à?”

 

“Tôi cũng không rõ nữa…”

 

Y Tác vốn là đứa trẻ lớn lên trong thành phố ngầm, từ bé đến giờ cậu ta chưa từng tiếp xúc với người ngoài bao giờ cả: “Bọn họ đã chạm phải cơ quan làm kích hoạt báo động, hiện tại thì đang bị vây khốn trong bẫy Minh Văn của chúng ta rồi!”

 

“Bây giờ phải làm sao đây?” Y Tác lo lắng nói, “Thầy đâu rồi? Có thể mời thầy qua xem thử được không?”

 

Tiểu yêu tinh khẽ nhíu mày, bọn họ đã chờ đợi bao nhiêu năm nay mà chẳng thấy bóng dáng con người nào khác, sao cứ nhè đúng lúc Tours vừa rời đi thì người ta lại kéo đến thế này?

 

Khó khăn lắm Tours mới khôi phục lại được dáng vẻ trẻ trung, Tiểu Viên Bánh Quy thật sự không muốn nhìn thấy anh ta lại biến về bộ dạng già nua đó nữa. Mỗi lần nghĩ đến việc Tours cũng sẽ có ngày già rồi chết đi, cậu ta lại không kìm được mà cảm thấy rất đau khổ. Nhưng cậu ta cũng biết, chỉ cần nói cho Tours biết chuyện này, thì dù thế nào anh ta cũng sẽ quay lại để xem xét tình hình thôi….

 

Tiểu yêu tinh suy nghĩ một chút rồi nói: “Tours đi vắng rồi, để tôi qua đó xem trước đã.”

 

“Vâng, vậy ngài mau qua đây nhé!”

 

Thế là tiểu yêu tinh tắt máy tính quang học đi, sau đó quay sang gọi Đường Vũ An và Chu Khởi: “Hai người cũng đi cùng tôi luôn nhé.”

 

Dù sao thì mục đích bọn họ đến đây cũng là để đón đám người Y Tác sang thế giới mới, nên đương nhiên là Đường Vũ An và Chu Khởi chẳng có lý do gì để từ chối cả. Thế là hai người bọn họ liền đi theo sau lưng tiểu yêu tinh, cùng nhau bay ra khỏi phòng làm việc của Tours.

 

Khi vừa bước qua một căn phòng nào đó, Đường Vũ An bỗng nhìn thấy thông báo của hệ thống bật lên trước mắt:

 

【Đã tiến vào khu vực đặc biệt, xin vui lòng chú ý an toàn.】

 

Ngay khi dòng chữ kia vừa hiện ra, cơ thể của bọn họ liền dần dần thu nhỏ lại sau khi bước qua cửa phòng, cho đến khi biến thành kích thước xấp xỉ với tiểu yêu tinh thì mới dừng hẳn.

 

Đây chính là “Thế giới Yêu Tinh” à?

 

Nhìn cảnh vật xung quanh bỗng chốc trở nên to lớn dị thường, Đường Vũ An có cảm giác như mình vừa quay trở lại vị diện của Người Khổng Lồ vậy.

 

“Bay thế này thì chừng nào mới tới nơi được?” Cậu không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Chúng ta sẽ dùng trận pháp dịch chuyển, sẽ tới rất nhanh.” Tiểu Viên Bánh Quy vừa đập cánh phành phạch, vừa nhanh chóng bay lại gần một cây cột đèn được gắn trên tường.

 

Chỉ thấy đằng sau cây cột đèn kia có giấu một cái lỗ nhỏ. Đường Vũ An và Chu Khởi liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó Đường Vũ An liền phóng ra một quả cầu ánh sáng, rồi cả hai cùng chui vào cái lỗ đó theo sau tiểu yêu tinh.

 

“Cậu là Nguyên tố sư hệ Quang à?” Tiểu Viên Bánh Quy ngạc nhiên thốt lên, “Đây là thiên phú rất hiếm gặp đấy.”

 

Đường Vũ An chỉ cười ngượng ngùng, ánh mắt lại dán chặt vào giữa cái hang nhỏ ấy. Ở đó, cậu nhìn thấy một hình vẽ tinh xảo và có phần quen mắt được khắc trên phiến đá bằng phẳng.

 

“Đây là trận pháp dịch chuyển à? Không ngờ Tours lại biết khắc chế cả trận pháp dịch chuyển.”

 

Tiểu Viên Bánh Quy nhìn hai người bọn họ với ánh mắt kỳ quái, đáp: “Đúng thế, trận pháp dịch chuyển cũng là một loại Minh Văn mà. Có điều, vì không đủ Ma Tinh Thạch nên Tours chỉ khắc chế được loại cỡ nhỏ này trong thế giới yêu tinh thôi.”

 

Đường Vũ An nhớ lại kích thước chỉ bằng bàn tay của tiểu yêu tinh, trong lòng thầm nghĩ: Cái này đâu phải là cỡ nhỏ, phải gọi là siêu nhỏ mới đúng chứ? Cậu lại một lần nữa nhìn vào trận pháp dịch chuyển, hai mắt sáng rực lên. Nếu họ có thể nắm giữ được phương pháp thiết lập trận pháp dịch chuyển, thì sau này không cần phải cứ thiết lập một trận pháp là phải mở một cửa hàng chi nhánh nữa.

 

Tất nhiên, họ cũng có thể coi loại trận pháp này như một loại hàng hóa để bán. Chắc chắn là chính phủ ở thế giới cũ của cậu cũng sẽ hứng thú với loại trận pháp này, thậm chí là người của thế giới khác cũng sẽ thích mê cho mà xem! Tuy nhiên, tạm thời Đường Vũ An không hỏi nhiều, đằng nào thì thầy Tours và hai vị trưởng lão kia cũng đã đến Mái ấm Hoang Thành của bọn họ rồi. Ngày tháng còn dài, sau này có thể từ từ học.

 

Hai người đi theo tiểu yêu tinh bước vào giữa trận pháp dịch chuyển. Một luồng ánh sáng chợt lóe lên, cả nhóm nhanh chóng biến mất tại chỗ. Đến khi nhìn rõ lại cảnh vật xung quanh thì Đường Vũ An phát hiện bọn cậu đã tới một cái hang nhỏ khác, Tiểu yêu tinh chỉ hô lên một tiếng “Đi theo tôi”, rồi bay vút ra ngoài trước. Đường Vũ An và Chu Khởi cũng vội vàng bay theo ngay phía sau.

 

Trận pháp dịch chuyển này cũng được đặt trong một khe hở trên tường, căn phòng này có vẻ là phòng nuôi cấy thì phải, có thể thấy những cây nấm lớn nhỏ mọc san sát nhau trong căn phòng đá tối tăm và ẩm ướt. Đợi đến lúc bay ra khỏi gian phòng đá này, bọn cậu liền nhìn thấy một thành phố thu nhỏ được xây dựng ngay bên trong lòng hang động đá…. Tất nhiên, vì lúc này bọn họ đang chịu ảnh hưởng của Minh Văn “Thế giới Yêu Tinh”, cơ thể đang ở trạng thái bị thu nhỏ, cho nên thành phố này trong mắt bọn họ vẫn có kích thước bình thường như bao thành phố khác.

 

Bên dưới có người đang vẫy tay gọi bọn cậu, có lẽ những người này không phải là Nguyên tố sư, hoặc không thuộc hệ Phong nên không thể bay lượn như bọn cậu được. Tiểu yêu tinh dẫn theo Đường Vũ An và Chu Khởi bay xuống đó.

 

“Y Tác, tình hình thế nào rồi? Có bao nhiêu người tới vậy?” Tiểu Viên Bánh Quy hỏi người thanh niên dẫn đầu.

 

“Chắc có khoảng sáu, bảy người gì đó đã tiến vào thành phố ngầm, hình như trên mặt đất vẫn còn nữa, nhưng mà cụ thể bao nhiêu thì tôi không rõ lắm.” Y Tác trả lời, “Mấy kẻ xông vào đây đã bị bẫy Minh Văn vây khốn rồi.”

 

Nói xong, ánh mắt của chàng thanh niên tóc đỏ liền chuyển sang nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi.

 

“Hai vị này chẳng lẽ là…” Y Tác có chút ngẩn người ra.

 

Tiểu Viên Bánh Quy gật đầu xác nhận: “Họ chính là những Thương Nhân Thần Bí vẫn luôn giúp đỡ Xiasa chúng ta đấy, đây là Đường và Chu.”

 

Y Tác và những người xung quanh cậu ta không khỏi cảm thấy kích động, mặc dù rất tò mò không biết làm sao mấy người Đường Vũ An lại đến được thành phố ngầm này, nhưng rõ ràng bây giờ không phải là lúc để bàn chuyện đó.

 

“Dẫn bọn tôi đi xem mấy kẻ đột nhập kia trước đã.” Tiểu yêu tinh lên tiếng.

 

“Vâng! Mời mọi người đi theo tôi!”

 

Y Tác dẫn đường đi trước, nhóm Đường Vũ An nối gót theo sau, mọi người thông qua trận pháp dịch chuyển để đi tới một gian phòng đá khác. Nghe tiểu yêu tinh giải thích thì bọn cậu mới biết, địa điểm dịch chuyển của trận pháp trong thành phố ngầm là cố định, một trận pháp chỉ có thể tương ứng với một điểm đến duy nhất, chứ không thể giống như loại ở cửa tiệm tạp hóa là một cái liên kết được với nhiều nơi. Nhưng dù có như vậy thì dùng cái này vẫn nhanh hơn tự chạy bộ nhiều lắm!

 

Dưới sự trợ giúp thi triển phép thuật của tiểu yêu tinh, Y Tác cũng tạm thời có được khả năng bay lượn, cậu ta dẫn cả nhóm bay thẳng về phía trước, rất nhanh sau đó mọi người đã nhìn thấy một cầu thang vừa cao vừa dài thăm thẳm.

 

“Bọn họ đi vào từ lối vào của thành phố ngầm à?”

 

“Vâng, đúng vậy.”

 

Nơi này là khu vực bên ngoài thành phố ngầm, đương nhiên cũng nằm trong phạm vi bao phủ của “Thế giới Yêu Tinh”, bất kỳ sinh vật nào từ bên ngoài tiến vào đây, đều sẽ bị thu nhỏ lại thành hình dạng tí hon ngay lập tức, ngoài cái đó ra thì tất nhiên là còn có đủ loại bẫy Minh Văn khác nữa rồi. Bởi vì Minh Văn không phải là vật thể sống nên sẽ không chịu ảnh hưởng của “Thế giới Yêu Tinh”. Chỉ cần chế tác xong xuôi rồi mang đến đây bố trí, chúng có thể phát huy uy lực mạnh hơn gấp mười mấy lần so với ban đầu. Vì cẩn thận, Y Tác không lao thẳng tới ngay mà dẫn Đường Vũ An và mọi người nấp vào chỗ tối, cùng nhau quan sát những kẻ đang bị mắc kẹt trong bẫy.

 

Nhìn vào trang phục của bọn họ thì có vẻ như là….

 

“Hình như bọn họ đang mặc quân phục của Đế quốc Roland thì phải?” Tiểu Viên Bánh Quy kinh ngạc thốt lên, “Roland phái quân đội tới đây sao?”

 

“Chắc là thế rồi.”

 

Người tiếp lời chính là Đường Vũ An.

 

Cậu nhìn trên bản đồ thì thấy, ngoài sáu người đang bị nhốt trong bẫy kia ra, trên mặt đất còn xuất hiện thêm ít nhất là cả ngàn chấm xanh nữa. Khi đến gần khu vực cầu thang này, bọn cậu còn có thể cảm nhận được những rung chấn truyền xuống từ trên mặt đất, rõ ràng là cả ngàn người kia đang giao chiến kịch liệt với đám dị thú bên trên!

 

“Thật sự là quân đội loài người sao?”

 

Vẻ mặt Tiểu Viên Bánh Quy có chút hoang mang: “Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi? Đế quốc Roland vẫn còn tồn tại ư? Mà sao lại trùng hợp thế nhỉ, cứ nhè vào đúng cái lúc này mà tới…”

 

“Đúng vậy, trùng hợp thật đấy.”

 

Đường Vũ An gật gù, cười nói: “Nhưng như vậy chẳng phải là tốt hơn sao?”

 

Thế này thì bọn cậu có thể đến thế giới ma pháp thật sự để mở mang tầm mắt rồi còn gì!

 

Chu Khởi đứng bên cạnh không kìm được mà liếc nhìn Đường Vũ An một cái, sau đó lại lẳng lặng thu hồi tầm mắt.

 

Phải rồi, trùng hợp thật đấy….

 

Hết chương 350.

 

Chương 350: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 5)

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên