Chương 351: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 6)

Chương 351: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 6)

 

Ánh sáng lờ mờ trong thành phố ngầm cũng chẳng thể nào cản trở được tầm nhìn của Đường Vũ An, cậu vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng mấy người đang bị mắc kẹt trong cái bẫy minh văn ở đằng kia. Quân phục trên người bọn họ đã chẳng còn nguyên vẹn nữa, chỗ nào cũng thấy rách nát, lại còn thấy cả máu tươi đang rỉ ra từ miệng vết thương nữa. Trạng thái của mấy người lính này trông không được ổn lắm, cứ như là vừa mới trải qua một trận chiến đấu vô cùng gian khổ vậy.

 

Lúc này Chu Khởi cũng ngẩng đầu nhìn lên phía trên, ở vị trí này đã cách mặt đất rất gần rồi, anh có thể nghe thấy những rung động truyền đến từ phía trên mặt đất, chắc là do quân đội đang giao chiến với đám dị thú gây ra đây mà.

 

“Tình hình của bọn họ không được khả quan cho lắm.” Chu Khởi nói.

 

Đường Vũ An nghe vậy cũng thả thần thức ra ngoài, vươn thẳng lên tận mặt đất. Chỉ thấy đội quân hơn ngàn người kia toàn là những người có ma pháp cả, bọn họ phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý, uy lực phát huy ra cũng có thể ngăn cản hiệu quả những con dị thú mạnh hơn bọn họ rất nhiều. Nhưng mà, sự chênh lệch thực lực giữa hai bên vẫn rõ ràng quá, đội quân nhân loại này đã bắt đầu xuất hiện thương vong rồi.

 

“Chúng ta cứ cứu người trước đã!”

 

Đường Vũ An đưa ra quyết định ngay lập tức, rồi bảo Tiểu Viên Bánh Quy đưa hai người bọn cậu lên mặt đất.

 

“Hai người có cách gì để đối phó với đám dị thú kia không?” Tiểu yêu tinh vừa dẫn họ bay về phía góc tường vừa hỏi.

 

“Bọn tôi có thể bảo vệ những người đó.” Đường Vũ An đáp. Thực ra thì cậu cũng chẳng dám chắc là mình có diệt sạch được đàn dị thú đó không, nhưng để bảo vệ được đội quân nhân loại này thì vẫn có cách.

 

“Vậy hai người định làm thế nào?” Tiểu yêu tinh hỏi tiếp.

 

“Đợi lên đến mặt đất thì cậu sẽ biết ngay thôi.”

 

“Thôi được rồi.”

 

Tiểu yêu tinh dẫn hai người họ chui vào một lối đi bí mật, bay lượn vòng vèo bảy lần tám lượt, cuối cùng mọi người cũng nhìn thấy ánh sáng. Đợi đến lúc thoát khỏi cái môi trường tăm tối kia, Đường Vũ An chỉ cảm thấy trước mắt mình bỗng nhiên sáng bừng lên. Cậu phát hiện ra mình đang đứng trong một cái hốc cây, nhìn ra ngoài là có thể thấy rõ chiến sự đang diễn ra trong rừng rậm Xiasa. Rõ ràng là quân đội nhân loại đã bắt đầu rơi vào thế yếu rồi.

 

“Chỉ cần rời khỏi hốc cây này là hiệu quả minh văn của Thế Giới Yêu Tinh sẽ bị giải trừ ngay lập tức.” Tiểu yêu tinh giải thích.

 

Đường Vũ An gật đầu.

 

“Chúng tôi ra ngoài đây, cậu với Y Tác cứ ở lại đây trước nhé.”

 

Nói xong, Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn nhau một cái, rồi ăn ý cùng bay ra khỏi hốc cây. Ngay khoảnh khắc bay ra khỏi hốc cây, cơ thể của hai người cũng dần dần biến trở lại kích thước ban đầu. Chiến sự trong rừng rậm vô cùng kịch liệt, bọn cậu vừa mới xuất hiện là đã bị tấn công ngay lập tức.

 

Chu Khởi bảo vệ xung quanh Đường Vũ An, thay Đường Vũ An đỡ hết mấy đòn tấn công của đàn dị thú lẫn dư chấn từ trận chiến của quân đội loài người. Còn Đường Vũ An thì nhanh chóng ra lệnh cho hệ thống.

 

“Hệ thống, tao muốn triệu hồi cửa tiệm chính Tiệm tạp hóa Bình An! Di chuyển tiệm tạp hóa đến vị trí tao chỉ định ngay!”

 

Đây chính là một trong những chức năng mà Đường Vũ An đã mở khóa được sau khi có được quyền hạn cao nhất của hệ thống, miễn là ở cùng một vị diện, Đường Vũ An có thể triệu hồi cửa tiệm chính ở chế độ xe RV hoặc phi thuyền đến bên cạnh mình bất cứ lúc nào.

 

【Đang triệu hồi “Tiệm tạp hóa Bình An” đến vị trí chỉ định, xin vui lòng chờ trong giây lát…】

 

Thực ra thì trong lúc đang chiến đấu với đàn dị thú, cũng có người trong đội quân Roland chú ý đến sự xuất hiện của Đường Vũ An và Chu Khởi mặc dù bọn họ đang chiến đấu.

 

“Có phải là người dân địa phương bị mắc kẹt ở đây không?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Lý Triết Thành là chỉ huy của đội quân này, cũng là người mạnh nhất trong quân đội, anh ta là người đầu tiên phát hiện ra hai người họ.

 

“Nhìn cách ăn mặc thì không giống lắm đâu.” Phó quan của anh ta đáp lại.

 

Ngải Tuyết Tinh đã thất thủ nhiều năm rồi, Đế quốc Roland cũng chịu tổn thất nặng nề, cứ phải co cụm lại ở vùng trung tâm để cầm cự, mãi đến những năm gần đây mới bắt đầu có sức để thu hồi lại lãnh thổ đã mất. Trong quá trình liên tục đẩy mạnh tuyến phòng thủ của đế quốc để thu hồi lại đất đai, bọn họ phát hiện ra, thế mà vẫn còn đồng bào đang sống lay lắt trong vòng vây của đàn dị thú Tinh tế. Và rừng rậm Xiasa này cũng là do gần đây tuyến phòng thủ được đẩy tới gần, lính trinh sát phát hiện có dấu vết hoạt động của con người, nên quân biên phòng mới phái đội tiên phong tới đây để thăm dò.

 

Chỉ là, không ngờ số lượng dị thú trong rừng rậm này lại vượt xa dự tính của bọn họ, mới đi sâu vào một chút thôi đã rơi vào khổ chiến rồi.

 

“Mặc kệ thế nào, cứ cứu người về trước rồi tính sau!”

 

Vẻ mặt Lý Triết Thành nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào một con thú Tinh tế, trong lòng thầm niệm: Trọng Kiếm Thuật!

 

Chu Khởi chỉ thấy trước mắt hoa lên, theo bản năng né người sang một bên. Sau đó anh liền nhìn thấy một thanh kiếm có kiểu dáng cổ xưa, dày nặng bay vút qua trước mắt, đâm thẳng vào một con thú Tinh tế đang định đánh lén mình, ghim chặt nó xuống mặt đất. Chu Khởi khẽ giật mình, chẳng lẽ Ma Pháp Sư của thế giới này cũng biết điều khiển kim loại sao?

 

Và đúng lúc này, chiếc xe RV của Tiệm tạp hóa Bình An bỗng nhiên xuất hiện giữa hư không, nó lơ lửng ở vị trí cách mặt đất khoảng hơn một mét, sau đó rơi xuống đất, phát ra tiếng động thật lớn! Trong lúc chờ xe RV dịch chuyển tới, Đường Vũ An cũng chẳng hề nhàn rỗi chút nào. Cậu nhanh chóng cấp quyền hạn cho tất cả những điểm xanh có mặt tại hiện trường, đợi đến khi xe RV tiếp đất là cậu cũng đã hoàn tất mọi khâu chuẩn bị rồi.

 

Kích hoạt màn chắn bảo vệ!

 

Cùng với mệnh lệnh đó, một lớp màn chắn trong suốt cứ thế lặng lẽ xuất hiện rồi nhanh chóng lan rộng ra bốn phía, nơi nào có màn chắn bảo vệ đi qua là dị thú cứ biến mất từng con một như thế. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, ngoại trừ xác dị thú ra thì trong phạm vi hai cây số quanh xe RV, đàn thú đã hoàn toàn biến mất, không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Những người lính nhân loại vừa mất đi mục tiêu, bất giác rơi vào trạng thái ngơ ngác.

 

Tiểu Viên Bánh Quy và Y Tác trốn trong hốc cây nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ này, cuối cùng cũng không nhịn được mà bay ra khỏi thân cây.

 

“Đường Đường, chuyện này là sao?” Tiểu Viên Bánh Quy bay đến đậu trên vai Đường Vũ An, kinh ngạc hỏi, “Đám dị thú kia đi đâu cả rồi?”

 

“Bị đưa ra ngoài màn chắn bảo vệ hết rồi.” Đường Vũ An giải thích. Nguy cơ đã được giải trừ, Chu Khởi liền đáp xuống bên cạnh Đường Vũ An, đồng thời nhìn về phía những người lính nhân loại đang ngơ ngác kia. Khác với tưởng tượng của bọn họ, những người này không phải ai cũng có khuôn mặt phương Tây đâu, mà có khá nhiều người tóc đen mắt đen mang đậm nét giống người Châu Á. Đường Vũ An cũng tò mò quan sát những người này, lúc cậu đang định mở miệng chào hỏi thì nghe thấy tiếng loảng xoảng loảng xoảng vang lên.

 

Đường Vũ An nhìn theo hướng phát ra tiếng động, chỉ thấy thanh trọng kiếm đang cắm trên cơ thể một con thú khổng lồ tự mình chuyển động. Bởi vì cắm sâu vào đầu con thú quá nên việc di chuyển của nó trông có vẻ hơi vất vả, nhưng mà nó vẫn rút được lưỡi kiếm ra từng chút từng chút một.

 

Chu Khởi cảnh giác che chắn trước mặt Đường Vũ An.

 

“Vút ——”

 

Sau khi rút được kiếm ra, thanh trọng kiếm liền bay về phía bên này.

 

Gương mặt Chu Khởi lạnh lùng, mặc dù đang ở trong màn chắn bảo vệ, nhưng anh cũng chẳng dám lơ là chút nào, dù sao thì họ cũng vừa đến một thế giới mới, chưa rõ hệ thống sức mạnh của thế giới này ra sao. Nhưng mà, thanh trọng kiếm kia chẳng hề tấn công họ, mà dừng lại cách trước mặt họ không xa, sau đó…. Biến thành một người đàn ông mình đầy máu me?

 

Đường Vũ An và Chu Khởi đều không nhịn được mà trợn tròn cả mắt lên. Cái gì vậy? Thanh trọng kiếm này không phải do dị năng giả hệ Kim điều khiển, mà là do con người biến thành á!

 

Người đàn ông kia dùng sức lau vết máu trên mặt, chân thành tán thưởng hai thiếu niên: “Hai cậu tên là gì thế? Thân thủ khá thật đấy!”

 

Sau đó như sực nhớ ra điều gì, anh ta vỗ đầu một cái, nói: “Lần đầu gặp mặt, tôi là Đoàn trưởng Đoàn tiên phong của Đế quốc Roland, Lý Triết Thành.”

 

Hết chương 351.

 

Chương 351: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 6)

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên