Chương 353: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 8)
“Đoàn trưởng Lý, chúng ta lại gặp nhau rồi!”
Đường Vũ An điều khiển cho phi thuyền dừng lại giữa không trung, sau đó cậu và Chu Khởi mới bay xuống mặt đất.
Lý Triết Thành nhìn hai người bọn họ, vẻ mặt anh ta trông có hơi phức tạp.
“Mọi người định đi về hướng đó à? Hay là lên phi thuyền của bọn tôi luôn đi.” Đường Vũ An nhiệt tình mời mọc: “Thầy Tours đã nhờ chúng tôi giúp đỡ chăm sóc cho tộc nhân của anh ấy mà.”
Y Tác cũng có mặt trong đội ngũ này, vừa nghe Đường Vũ An nhắc đến thầy, hốc mắt của cậu ta và mấy người Xiasa xung quanh đều đỏ hoe. Bọn họ thật sự không ngờ rằng, dù thầy Tours đang ở một thế giới khác vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho bọn họ như thế…. Nỗi bất an và hoang mang về tương lai trong lòng bọn họ nhờ vậy mà cũng tan đi không ít.
Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là Tiểu Viên Bánh Quy cũng đi theo bọn họ! Là người bạn đồng hành đã gắn bó với Tours nhiều năm, dưới sự dạy bảo tận tình của anh ta, giờ đây Tiểu Viên Bánh Quy cũng đã trở thành một Minh Văn Sư mạnh mẽ rồi nhé. Lần này Tiểu Viên Bánh Quy đi theo Đường Vũ An sang đây, ngoài việc trông chừng nhóm người Y Tác ra, thì cậu nhóc vẫn còn có một mục đích khác nữa, đó chính là đến Roland để thiết lập trận pháp dịch chuyển. Làm như vậy thì nhóm người Y Tác mới có thể quay về Xiasa bất cứ lúc nào, coi như là chừa cho bọn họ một con đường lui vậy.
Thấy những di dân Xiasa đều đã lên hết phi thuyền, Lý Triết Thành do dự một chút rồi cũng dẫn quân đội đi theo sau. Đối với hai vị Thương Nhân Lang Thang này, đương nhiên là anh ta vẫn giữ tâm lý cảnh giác, nhưng mà việc bảo vệ những di dân này là trách nhiệm của bọn họ, thế nên là phải theo sát bên cạnh rồi. Cũng may là sau khi lên phi thuyền, cái bẫy mà anh ta lo lắng đã không hề xuất hiện.
Phi thuyền từ từ bay lên cao, còn lớp màn chắn bảo vệ khiến bọn họ kinh ngạc kia thì vẫn liên tục hoạt động, ngăn cách hoàn toàn những kẻ thống trị bầu trời ở bên ngoài.
Sau một hồi trao đổi, Đường Vũ An mới biết hóa ra Roland thực sự đã bước ra ngoài vũ trụ, còn liên lạc được với cả nền văn minh ngoài hành tinh nữa cơ. Có điều, do ảnh hưởng của thiên tai, nên quá trình giao lưu giữa bọn họ với bên ngoài đã không còn thường xuyên như hơn trăm năm trước nữa, trình độ khoa học kỹ thuật vẫn chưa thực sự bắt nhịp được với xã hội tinh tế. Nhưng mà, đối với mấy sản phẩm công nghệ như phi thuyền hay ô tô thì bọn họ cũng chẳng lạ lẫm gì. Bởi vì đế quốc Roland tuy không có chuỗi dây chuyền sản xuất liên quan, nhưng bọn họ đã nhập khẩu, mua không ít sản phẩm loại này từ Liên Minh Tinh Tế rồi.
Không chỉ có ô tô đâu nhé, bọn họ còn có cả tivi nữa đấy!
Đám trẻ như Y Tác đều lớn lên ở thành phố ngầm, nghe mấy người lính trạc tuổi trong quân đội miêu tả lại mà lòng không khỏi dấy lên niềm ao ước. Còn Đường Vũ An và Chu Khởi đối với đất nước có cả ma pháp và khoa học cùng tồn tại này, cũng lại càng thêm tò mò.
Trên đường phi thuyền di chuyển, Đường Vũ An vẫn luôn để mắt đến bản đồ. Chỉ thấy trên bản đồ hệ thống được thu nhỏ lại có chi chít những điểm sáng màu đỏ, nhìn qua cứ đỏ rực cả một mảng lớn. Mật độ sinh vật nguy hiểm ở thế giới này cao hơn ở thế giới hoang tàn không biết bao nhiêu lần! Nếu như ban đầu tiệm tạp hóa của bọn cậu mà đáp xuống thế giới này, Đường Vũ An cảm thấy chắc là hai người bọn cậu không sống nổi quá một ngày đâu. Trong cái môi trường nguy hiểm như thế này, rốt cuộc thì người dân của thế giới này làm sao mà sinh tồn được nhỉ?
Rất nhanh sau đó, bọn họ đã nhìn thấy một đường biên giới dài dằng dặc, giống như những pháo đài ở thế giới hoang tàn vậy, bức tường cao sừng sững ngăn cách đám thú tinh tế ở bên ngoài. Binh lính trên tường thành đang tập kết, trông bọn họ được huấn luyện vô cùng bài bản, trang bị cũng cực kỳ đầy đủ. Vì Đường Vũ An đã bật chế độ tàng hình, nên lính gác không phát hiện ra chiếc phi thuyền trên bầu trời, sự chú ý của bọn họ đều đang dồn hết vào đàn thú tinh tế bên ngoài bức tường kia rồi. Đàn thú tinh tế này ước chừng khoảng hơn một ngàn con, bọn chúng đang điên cuồng lao vào tấn công bức tường thành.
Đường Vũ An và Chu Khởi tạm thời cho phi thuyền dừng lại.
Mặc dù có màn chắn bảo vệ, nhưng màn chắn bảo vệ là hình cầu, khi ngăn cách sinh vật nguy hiểm ở bên ngoài thì vị trí dịch chuyển của chúng là ngẫu nhiên. Nếu Đường Vũ An và Chu Khởi mạo muội đến gần, rất có khả năng sẽ đưa đám thú tinh tế này vào bên trong tuyến phòng thủ, lúc đó thì không phải là giúp đỡ mà là thêm phiền toái.
“Tiểu Đường, phiền cậu mở cửa khoang ra, chúng tôi muốn xuống dưới chiến đấu!” Lý Triết Thành lên tiếng đề nghị.
“Mau nhìn bên kia kìa!” Đúng lúc này, phó quan của anh ta bỗng nhiên hét toáng lên.
Đường Vũ An và Chu Khởi cũng tò mò nhìn theo hướng đó, từ đằng xa, chỉ thấy một người đàn ông tóc vàng mặc quân phục trắng như tuyết đang bay từ phía sau bức tường thành ra. Nhờ có thần thể nên thị lực của Đường Vũ An bây giờ cực kỳ tốt, dù cách xa như vậy nhưng cậu vẫn nhìn rõ từng chi tiết một. Người đàn ông tóc vàng đó trông cực kỳ tuấn tú, đôi mắt màu xám xanh bình thản nhìn chăm chú vào đàn thú. Không biết đám thú kia bị cái gì thu hút, vốn dĩ bọn chúng đang lao về phía tường thành thì bỗng nhiên chuyển hướng, lao thẳng về phía người đàn ông tóc vàng.
Những luồng sóng năng lượng rợp trời oanh tạc lên người đàn ông, thế nhưng anh ta vẫn chẳng hề nhúc nhích. Dưới sự chứng kiến của mọi người, anh ta nâng thanh trường kiếm trong tay lên, ánh điện màu xanh lam từ thân kiếm tuôn trào, ngay sau đó, anh ta vung kiếm chém về phía đàn thú…
“Ầm!”
Thứ ánh sáng chói lòa khiến ngay cả Đường Vũ An cũng không dám nhìn thẳng, cậu nheo mắt lại, đợi đến khi ánh sáng tan đi thì chỉ thấy trên mặt đất đã xuất hiện một vết nứt dài cả ngàn mét. Hơn ngàn con thú tinh tế kia phần lớn đã rơi xuống vết nứt, còn những con vẫn nằm trên mặt đất thì đều bị cháy đen thui, ngã rạp tại chỗ.
Đường Vũ An và Chu Khởi không kìm được mà nhìn nhau một cái, bọn cậu theo bản năng nuốt nước bọt cái ực. Người này mạnh quá đi mất!
Hai người lại không nhịn được mà tiếp tục nhìn sang, chỉ thấy người đàn ông tóc vàng kia phất tay một cái, xác của hơn ngàn con thú tinh tế liền bay lên không trung, tất cả đều được đưa vào bên trong tuyến phòng thủ, chất thành một đống cao như ngọn núi nhỏ.
Làm xong hết thảy, người đó vẫn chưa thu tay về, mà lại đưa ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía Đường Vũ An và Chu Khởi!
“Là ngài Tư Thịnh! Chắc chắn là ngài ấy đã phát hiện ra chúng ta rồi!”
Lý Triết Thành có chút kích động nói: “Tôi phải đi chào hỏi ngài ấy một tiếng mới được.”
Nói rồi anh ta nhờ Đường Vũ An mở cửa khoang, nhanh chóng hóa thành một thanh trọng kiếm bay vút ra ngoài.
Đường Vũ An nhìn thanh trọng kiếm mang nhãn hiệu Lý Triết Thành dừng lại trước mặt Tư Thịnh, lắc trái lắc phải không biết đang nói cái gì.
Cũng may là vị đại nhân Tư Thịnh kia đã từ từ thu sát khí lại, rất nhanh sau đó anh ta liền thu hồi trường kiếm.
“Anh ta là ai thế?”
Đường Vũ An tò mò quay sang hỏi phó quan của Lý Triết Thành, nhóm người Y Tác cũng quay sang nhìn.
“Đó là ngài Tư Thịnh, Nguyên soái của đế quốc Roland chúng tôi, cũng là vị thần bảo hộ của chúng tôi đấy!” Viên phó quan trả lời, vẻ mặt vô cùng sùng bái.
“Đi thôi, chúng ta qua đó!”
Đường Vũ An và Chu Khởi lại nhìn nhau lần nữa, chần chừ một lát rồi cũng quyết định tắt chế độ tàng hình của phi thuyền. Sự xuất hiện của chiếc phi thuyền sang trọng này lập tức khiến quân biên phòng cảnh giác, may mà có Lý Triết Thành đứng ra bảo đảm nên hai bên không xảy ra xung đột gì. Đợi phi thuyền đáp xuống bên trong tuyến phòng thủ, bọn cậu đã cùng nhau tiếp kiến vị chỉ huy trưởng của đội vệ binh biên giới nơi này.
Đáng tiếc là bọn cậu không gặp được vị Nguyên soái Tư Thịnh kia.
Khi Đường Vũ An hỏi thăm, Lý Triết Thành cười ha hả. nói: “Ngài Tư Thịnh đã trở về Hoàng thành rồi, sắp tới là lễ trưởng thành của điện hạ Tư Nặc, ngài ấy phải vội về để chúc mừng điện hạ!”
“Điện hạ Tư Nặc?”
“Đúng vậy, chính là Tam hoàng tử điện hạ của chúng tôi.” Lý Triết Thành tự hào nói.
“Mọi người đến đúng lúc lắm, vì lễ trưởng thành của điện hạ, chúng tôi đã chuẩn bị lễ hội kéo dài ba ngày, nghe nói ngay cả Liên Minh Tinh Tế cũng cử người đến dự lễ, đến lúc đó chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm cho mà xem!”
Nói rồi anh ta nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi, lại nhìn sang nhóm di dân Xiasa như Y Tác, sau đó vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hẳn.
“Điện hạ Tư Nặc là người có uy tín cao nhất ở đế quốc Roland chúng tôi, thậm chí các vị có thể nói xấu bệ hạ, nhưng đối với điện hạ Tư Nặc thì tuyệt đối không được bất kính.”
“Bất kính với điện hạ Tư Nặc chính là tuyên chiến với toàn thể người dân Roland đấy, hiểu chưa?”
Hết chương 353.
