Chương 353: Một Trận Chiến Không Có Gì Gọi Là Kịch Tính (Trung)

Chương 353: Một Trận Chiến Không Có Gì Gọi Là Kịch Tính (Trung)

 

Ý Thức Thế Giới truyền tin cho tôi, báo rằng có những vị khách không mời mà đến.

 

Sau khi thế giới trưởng thành, lớp ngoài cùng sẽ sinh ra một tầng lá chắn, tầng lá chắn này có thể giúp thế giới ngăn chặn phần lớn sự can thiệp từ bên ngoài.

 

Mà hiện giờ, những vị khách không mời này đang ra sức tấn công vào tấm lá chắn thế giới đó. Lá chắn thế giới sẽ bị tổn hại, nhưng cũng sẽ tự phục hồi.

 

Nhưng chuyện đối đầu với bên ngoài là chuyện sớm muộn, không thể cứ rụt cổ mãi trong lá chắn được.

 

Hơn nữa, từ miệng vô số Công Lược Giả và quả cầu hệ thống tròn vo này, tôi đã biết được đại khái về thực lực và tác phong của thế giới cấp cao bên ngoài.

 

Theo phân tích phán đoán của tôi, khả năng cao là đám người này đến từ một thế giới cấp cao nào đó, nhưng không quá mạnh, là hòn đá ném ra để dò đường. Thực lực tổng thể chắc cũng chỉ ở mức trung bình khá, không quá yếu, nhưng tuyệt đối không gọi là mạnh, vừa khéo có thể để luyện tay.

 

Tôi nheo mắt cười: “Không sao, thả bọn chúng vào đi.”

 

Tôi xoay người, vỗ tay với các nghiên cứu viên phía sau: “Nhóm khách đầu tiên sắp đến rồi, chúng ta phải tiếp đãi bọn họ thật chu đáo mới được.”

 

“Rõ!”

 

Các nghiên cứu viên đồng thanh hô, sau đó ai nấy trở về vị trí của mình.

 

Mỗi người bọn họ đều là một phần tử không thể thiếu trong cuộc đối đầu này, mỗi người đều là nhân vật chính trong cuộc sống của bọn họ.

 

Ánh sáng ngũ sắc rực rỡ dâng lên từ các hướng trong phòng thí nghiệm, chùm sáng chiếu thẳng lên không trung, dù là giữa ban ngày đầy nắng, ánh sáng rực rỡ này cũng có thể vẽ nên những hoa văn phức tạp trên bầu trời.

 

Những hoa văn này đan xen quấn quýt lấy nhau, tạo thành một trận pháp khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Nếu có ai học thức đủ uyên bác nhìn kỹ, sẽ kinh hãi phát hiện ra trận pháp này không chỉ dung hợp những thứ thuộc về tu chân giới.

 

Trận pháp hoàn toàn khởi động, cùng lúc đó, Ý Thức Thế Giới cũng mở bỏ lá chắn bảo vệ thế giới.

 

Cổng kết nối thời không vặn vẹo, đã kết nối hoàn hảo với trận pháp, thế nên khi kẻ xâm nhập ngoại lai bước vào thế giới này, đối mặt với chúng không phải là đám dân thường cho chúng mặc sức tàn sát, mà là một kết giới trận pháp trong suốt.

 

Bọn chúng như bước vào một chiếc lồng kính khổng lồ trong suốt, lại như bước vào một đấu trường mở cửa cho công chúng.

 

Vô số người thường vốn chẳng đáng nhắc tới trong mắt bọn chúng, giờ bọn họ đang ngẩng đầu lên nhìn bọn chúng. Những người thường này không hề hoảng sợ như bọn chúng tưởng tượng, trái lại còn pha lẫn vài phần ngạc nhiên và tò mò, thậm chí còn có cả kích động và hưng phấn.

 

Không ít người chỉ trỏ vào bọn chúng, thần thái đó, không giống như đang nhìn kẻ xâm lược, mà giống như đang xem khỉ trong sở thú.

 

Thái độ đó đã kích động mạnh mẽ đến đám xâm lược này.

 

Trong số đó có một kẻ sinh ra đã cao to lực lưỡng, chiều cao chắc phải hơn hai mét ba, vô cùng nổi bật. Gã vác trên vai một thanh đao khổng lồ, ánh mắt quét qua người dân bên dưới, rồi cười gằn vung đao chém xuống. Theo cú vung đao của gã, lưỡi đao thế mà lại sinh ra một ngọn lửa hừng hực, tựa như đao khí, quất thẳng xuống dưới.

 

Người bên dưới ồ lên kinh hãi, nhưng chưa đợi bọn họ bỏ chạy, luồng đao khí đó đã chạm vào kết giới trong suốt. Kết giới nhúc nhích vài cái rồi nuốt chửng ánh lửa.

 

Gã cao to lực lưỡng lập tức trợn tròn mắt trâu, thất thanh: “Sao có thể?! Cái thứ này mà đỡ được Liệt Diễm Đao của ông đây á??”

 

Gã như không tin vào sự thật, giơ thanh đao khổng lồ trong tay lên định chém xuống lần nữa, nhưng lại bị người ta cản lại.

 

Tôi cười hỏi: “Các vị không mời mà đến, lại còn đập phá trong nhà người khác, e là có chút thất lễ nhỉ?”

 

Thư ký số 7 có khuôn mặt thanh tú xinh đẹp như con gái, đưa một bàn tay to lớn ra nắm chặt lấy cổ tay gã đô con, nhẹ nhàng ngăn cản động tác vung đao của gã.

 

Thư ký số 7 liếc nhìn cơ tay trước và cơ tay sau của gã đô con hiện lên cuồn cuộn do dùng sức, rồi lại nhìn cơ xô rộng lớn của gã, sau đó cười tự hào, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Người anh em, cơ bắp của cậu luyện chưa to bằng tôi đâu.”

 

Có lẽ đám người này đến từ thế giới Cao Võ, trên người mặc áo vải thô ngắn tay, trông thì giản dị đó nhưng lại lưu chuyển ánh sáng nhàn nhạt.

 

Kẻ cầm đầu toàn thân mang đầy sát khí, chắc hẳn ở thế giới cũ cũng là một nhân vật tàn nhẫn cỡ hộ quốc tướng quân.

 

“Ngươi chính là Tổng tài trong truyền thuyết?”

 

Tôi cười tươi rói: “Đúng vậy, tôi chính là ‘Tổng tài’ trong truyền thuyết đây.”

 

“Các hạ xưng hô thế nào? Đến từ thế giới nào?”

 

Hắn ta cười lạnh một tiếng: “Ngươi rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, tưởng lần này ta đến là muốn nói chuyện tử tế với ngươi chắc?”

 

Hắn ta còn chưa dứt lời, cây thương bạc trong tay đã điểm thẳng vào mắt tôi. Tốc độ của hắn ta quá nhanh, đến mức tàn ảnh kia còn chưa tan biến, người thật đã đến trước mặt tôi rồi, thoạt nhìn còn tưởng hắn ta biết thuật phân thân.

 

Thế nhưng, cũng giống như gã đô con kia, cây thương bạc còn cách tôi một đoạn thì không thể tiến thêm được nữa. Tên thủ lĩnh giật mình, hẳn là kẻ đã kinh qua trăm trận chiến, gặp biến cố như vậy thì thần thái vẫn trầm ổn, không chút do dự lùi lại phía sau, nhưng lại phát hiện mình bị cố định tại chỗ, không thể cử động được dù chỉ một chút.

 

Trợ lý khẽ nâng tay phải lên, trong lòng bàn tay anh có một cơn gió đang xoáy tròn. Anh vung tay phải lên, cơn gió kia cũng theo đó bay ra khỏi lòng bàn tay, đập vào ngực tên thủ lĩnh, khiến hắn ta bay ngược ra sau. Thuộc hạ của hắn ta vội vàng đỡ lấy, nhưng không chịu nổi sức mạnh của đòn tấn công này, cả đám người ngã rạp ra sau, giống như một hàng bowling bị đánh đổ.

 

Thư ký số 1 còn cố tình xuýt xoa một tiếng, “Ôi chao”, như thể cảm thán trước thực lực yếu đến khó tin của đối phương.

 

Tên thủ lĩnh vô cùng hung tợn trừng mắt nhìn cô, tuy biểu cảm hung dữ, nhưng hành động lại không hề bốc đồng chút nào. Có thể thấy, cú đánh có vẻ như bốc đồng ban nãy chẳng qua chỉ là một màn thăm dò. Hắn ta ra hiệu cho đám thuộc hạ, lập tức khí thế của đám người trước mắt đột nhiên dâng cao.

 

Những bộ y phục vải thô trông có vẻ tầm thường trên người bọn chúng cũng bao phủ những vầng sáng màu sắc khác nhau. Ước chừng đám người này có khoảng hai mươi tên, mỗi tên đều có thực lực cỡ đại sư võ học, kẻ cầm đầu kia lại là thực lực cỡ tông sư võ học.

 

“Ta thừa nhận người bên cạnh ngươi quả thực có chút thực lực, nhưng thế giới này của ngươi dù sao cũng vừa mới trưởng thành, mọi thứ mới chỉ là bắt đầu. Ngươi đã dùng thủ đoạn này nhốt chúng ta ở đây, chắc là vì cao thủ của thế giới này quá ít, sợ chúng ta tiến vào thế giới rồi thì hoàn toàn không có sức ngăn cản chứ gì?”

 

Ánh mắt hắn ta quét qua người tôi và đoàn thư ký của tôi.

 

“Đây là toàn bộ sức mạnh của thế giới các ngươi rồi, đúng chứ?”

 

Hắn ta nhìn tôi.

 

“Cho ngươi cơ hội cuối cùng, nếu bây giờ ngươi đầu hàng thế giới cấp cao, rồi đem một nửa con dân của ngươi làm nguồn cung cấp năng lượng cho thế giới cấp cao, chúng ta có thể dừng cuộc chiến này lại.”

 

Tôi chẳng thèm tiếp lời hắn ta.

 

Thay vào đó hất cằm về phía đoàn thư ký.

 

Thư ký số 7 phấn khích nhìn đám đối thủ trước mắt.

 

Tiếc là có người tốc độ còn nhanh hơn anh ta. Em gái anh ta là thư ký số 2 đã lao vút ra ngoài. Anh ta hét lên thảm thiết: “Em gái, chừa cho anh hai đứa để đánh với! Bài cardio hôm nay anh còn chưa tập xong đâu!”

 

Cùng với những tiếng binh binh bốp bốp vang lên, mọi thứ bỗng trở về trạng thái yên tĩnh. Thư ký số 4 và số 8 rất thạo việc, vội vàng đưa khăn lông cho hai anh em vừa chiến đấu trở về.

 

Thư ký số 1 cười hì hì hất tóc.

 

Cái mặt cười ngộ nghĩnh trên đầu cô như đang phát ra tiếng cười nhạo không lời.

 

“Chỉ có thế thôi à?”

 

Chương 353.

 

Chương 353: Một Trận Chiến Không Có Gì Gọi Là Kịch Tính (Trung)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên