Chương 354: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 9)

Chương 354: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 9)

 

Sau khi vị Nguyên soái Tư Thịnh kia giải quyết gọn gàng hơn ngàn con thú tinh tế như bẻ gãy cành khô, trận chiến này cũng coi như kết thúc. Binh lính bắt đầu xử lý chiến lợi phẩm, còn Lý Triết Thành thì đi báo cáo kết quả chuyến đi lần này.

 

Vốn dĩ anh ta chỉ định ra ngoài trinh sát, không ngờ nhờ có sự giúp đỡ của hai vị “Thương Nhân Lang Thang”, không những đưa về được cả trăm di dân Xiasa, mà còn không có chiến sĩ nào hy sinh! Còn chuyện bị thương thì trên chiến trường là chuyện như cơm bữa rồi, chỉ cần còn một hơi thở là Thủy Dũ Sư và Quang Dũ Sư đều có thể cứu sống được hết.

 

Cho nên lần này quả thực là một thắng lợi vô cùng vang dội!

 

Đương nhiên là Lý Triết Thành vui sướng đến phát điên, chỉ là, cụ thể phải đối đãi với hai vị “Thương Nhân Lang Thang” thần bí này như thế nào thì anh ta cũng cần phải xin chỉ thị của cấp trên đã.

 

Rất nhanh sau đó, Đường Vũ An và Chu Khởi đã được Tổng tư lệnh quân biên phòng tiếp kiến. Đó là một người đàn ông tóc bạc mắt tím, dung mạo tuấn tú, khí chất bất phàm, khiến Đường Vũ An không nhịn được mà nhìn đến ngẩn cả người ra.

 

Sau đó thì…. Chu Khởi liền bước tới và chắn ngay trước mặt cậu. Đường Vũ An chớp chớp mắt, có chút kỳ lạ nhìn Chu Khởi một cái. Hình như anh Tiểu Khởi không vui thì phải?

 

“Xin chào hai vị.” Người đàn ông tóc bạc mở lời: “Tôi là Đại hoàng tử của đế quốc Roland, Tái Nặc Tư Roland, cũng là chỉ huy tối cao ở nơi này.”

 

Hóa ra là hoàng tử của đất nước này sao? Thảo nào khí chất lại xuất chúng đến vậy!

 

“Xin chào, tôi là Chu Khởi.”

 

Chu Khởi cũng đã khôi phục lại vẻ mặt bình thường, anh tự giới thiệu bản thân xong lại nhìn sang Đường Vũ An: “Còn đây là….”

 

“Tôi là Đường Vũ An, anh cứ gọi tôi là Tiểu Đường được rồi.”

 

Đường Vũ An bước lên một bước, rồi nắm lấy tay Chu Khởi, nói: “Chúng tôi là Thương Nhân Lang Thang đến từ thế giới khác, chúng tôi đang đi du lịch hưởng tuần trăng mật!”

 

Chu Khởi: … (//o///o//)

 

Anh cúi đầu nhìn Đường Vũ An đang nói hươu nói vượn, trên gương mặt trắng trẻo hiện lên sắc đỏ rõ rệt. Đơn xin kết hôn của họ đã bị bác bỏ rồi mà, làm sao tính là du lịch trăng mật được chứ? Nhưng mà cái dáng vẻ hào phóng, muốn tuyên bố quan hệ của hai người cho cả thế giới biết này của Đường Vũ An, quả thực là khiến Chu Khởi vô cùng hài lòng. Anh thích cảm giác được Đường Vũ An kiên định lựa chọn mình như thế này.

 

Tái Nặc Tư có chút ngạc nhiên, anh ta đánh giá cặp đôi trẻ trước mặt này. Bởi vì đế quốc Roland đã trạng thái tồn tại thoi thóp trong thiên tai suốt cả trăm năm, trong khoảng thời gian đó suýt chút nữa thì diệt quốc, cũng mới mười năm trở lại đây tình hình mới được cải thiện được đôi chút. Vậy nên đế quốc cũng đã hình thành nên phong tục dân gian, tận hưởng niềm vui kịp lúc, trân trọng hiện tại, chuyện người đồng giới yêu nhau cũng chẳng bị ai dị nghị gì.

 

Chỉ là…. Thương Nhân Lang Thang đến từ thế giới khác ư?

 

Tuy rằng đã nghe Lý Triết Thành báo cáo rồi, nhưng Tái Nặc Tư vẫn cảm thấy rất kinh ngạc.

 

“Chẳng lẽ…. hai vị đến từ thế giới của Dũng Giả?”

 

Lần này thì đến lượt Đường Vũ An và Chu Khởi ngạc nhiên, hai người nhìn Tái Nặc Tư: “Thế giới của Dũng Giả?”

 

“Đúng vậy, ở Roland chúng tôi có một truyền thuyết cổ xưa.”

 

Tái Nặc Tư ôn tồn giải thích: “Tương truyền rằng, khi đạt được một điều kiện nào đó, trận pháp triệu hồi khổng lồ do thượng cổ để lại sẽ được giải trừ phong ấn.”

 

“Dũng Giả đến từ dị giới sẽ được triệu hồi tới, giải cứu dân chúng khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, đồng thời dẫn dắt đế quốc Roland quay trở lại thời kỳ đỉnh cao.”

 

Anh ta nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi, ánh mắt sáng rực.

 

“Lẽ nào, hai vị chính là Dũng Giả?”

 

Theo báo cáo của Lý Triết Thành, hai vị Thương Nhân Lang Thang này sở hữu sức mạnh vô cùng to lớn, có thể ngăn cách toàn bộ thú tinh tế trong một phạm vi nhất định ở bên ngoài. Tuy rằng chưa được tận mắt chứng kiến, nhưng với sự hiểu biết của Tái Nặc Tư về Lý Triết Thành, trong chuyện này anh ta tuyệt đối không thể nói dối được. Hơn nữa Tái Nặc Tư cũng đã kiểm chứng với những binh sĩ đi cùng khác, lời kể của bọn họ còn khoa trương hơn cả Lý Triết Thành nữa cơ. Chuyện này chẳng phải rất khớp với truyền thuyết về Dũng Giả sao?

 

Đối diện với ánh mắt dần trở nên nhiệt thiết của Đại hoàng tử Tái Nặc Tư, Đường Vũ An và Chu Khởi không kìm được mà nhìn nhau.

 

【Bảng tin nhắn (Trò chuyện riêng với bạn bè).】

 

【Đông Thổ Đại Đường: Anh Tiểu Khởi, làm sao bây giờ?】

 

【Cháo Đẹp Trai: Thật không ngờ đế quốc Roland lại lưu truyền truyền thuyết như vậy, tính ra thì cũng đỡ cho chúng ta, khỏi phải tốn công giải thích.】

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Đông Thổ Đại Đường: Nhưng chúng ta đâu phải Dũng Giả….】

 

Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định nói thật: “Chúng tôi chưa từng nghe nói về truyền thuyết Dũng Giả, cũng không phải đáp lại lời triệu hồi mà đến, có lẽ ngài đã hiểu lầm rồi.”

 

Tái Nặc Tư hơi sững người, anh ta đánh giá lại Đường Vũ An và Chu Khởi, chần chừ một chút rồi lại nói: “Nhưng hai vị quả thực là đến từ thế giới khác, hơn nữa còn sở hữu sức mạnh to lớn như vậy, điều này rất phù hợp với lời tiên tri.”

 

“Hai vị tự xưng là Thương Nhân Lang Thang, vậy nếu Roland muốn có được thứ sức mạnh có thể ngăn cách thú tinh tế kia, không biết chúng tôi phải trả cái giá như thế nào?”

 

Nghe thấy câu này, Đường Vũ An không nhịn được mà gãi gãi đầu. Bọn cậu thật sự là đi ra ngoài du lịch mà, đâu có nghĩ tới chuyện mở chi nhánh phát triển nghiệp vụ ở Roland đâu! Tất nhiên là, nếu có thể phát triển thêm nhiều khách hàng thì đối với họ chỉ có lợi chứ không có hại. Chỉ là, không có đá định vị vị diện, việc đi lại giữa hai thế giới sẽ khá phiền phức, trừ phi bọn cậu cứ ở lì ở đây luôn, cửa hàng chính cũng giữ lại ở thế giới này.

 

Đường Vũ An và Chu Khởi bàn bạc với nhau trên bảng tin nhắn một lát, cuối cùng cũng đưa ra quyết định. Nếu đã có thể hợp tác với chính phủ Hoa Hạ rồi, thế thì việc thiết lập quan hệ hữu nghị với một quốc gia ở thế giới ma pháp nữa, hình như cũng chẳng có vấn đề gì lớn lắm. Hơn nữa, trong việc truyền bá tín ngưỡng thì việc này còn có lợi cho Đường Vũ An, giúp cậu thu được nhiều thần lực hơn. Chắc là ở thế giới ma pháp có tồn tại thần linh chứ nhỉ?

 

Thế là hai người chuẩn bị sẵn lời thoại, sau đó nói với Tái Nặc Tư rằng: “Điện hạ Tái Nặc Tư, thực sự không dám giấu giếm gì ngài, chúng tôi là tín đồ của Thần Thương Nghiệp.”

 

“Tín đồ của Thần Thương Nghiệp ư?”

 

“Đúng vậy, Thần Thương Nghiệp là một vị thần linh vĩ đại, Ngài ấy lương thiện và nhân từ, tôn chỉ của ngài là muốn giúp cho tất cả những vùng đất nghèo khổ trở nên phồn vinh hưng thịnh, để thương nghiệp phủ khắp mọi nơi trên mặt đất này.”

 

Lại một lần nữa nghe thấy mấy lời thoại kiểu này, Đường Vũ An không nhịn được mà cảm thấy thật xấu hổ, muốn dùng ngón chân đào một cái hố trên mặt đất quá. Trước kia chỉ là “cáo mượn oai hùm”, là “lừa đảo bịp bợm” thì cũng thôi đi, bây giờ cậu thật sự đã có thần cách, trở thành Thần Thương Nghiệp hàng thật giá thật rồi. Vậy nên cậu chỉ đành cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, tưởng tượng bản thân mình đang đeo chiếc mặt nạ bạc rồi.

 

Lông mày Tái Nặc Tư nhíu lại.

 

Trên Ngải Tuyết Tinh trước đây cũng từng tín ngưỡng và phụng dưỡng đủ loại thần linh, tín ngưỡng tôn giáo cực kỳ hưng thịnh, thế nhưng từ khi thiên tai giáng xuống, thần linh chẳng làm được tích sự gì, vậy nên con người cũng dần dần từ bỏ tôn giáo. Giờ đây người dân Roland đã không còn mấy ai tin vào thần linh nữa, và đương nhiên là Tái Nặc Tư cũng vậy. Hơn nữa, với thân phận là người thừa kế hoàng vị, anh ta lại càng hiểu rõ hơn về những mối nguy hại mà tôn giáo có thể gây ra cho một quốc gia.

 

“Hai vị muốn truyền giáo ở Roland à?”

 

Chu Khởi lắc đầu, Roland không giống với Hoang Thành, muốn thiết lập tín ngưỡng tôn giáo ở đây không dễ dàng gì, họ chỉ muốn gieo xuống một hạt giống mà thôi. Còn về việc hạt giống này sẽ phát triển thành hình dạng gì trong tương lai, liệu có phù hợp với kỳ vọng của họ hay không…. Chu Khởi có lòng tin tuyệt đối vào Đường Vũ An : )

 

“Chúng tôi không phải Thần Sứ, chỉ là thứ sức mạnh mà ngài mong muốn đó, cần phải mượn thần lực vĩ đại của Thần Thương Nghiệp.”

 

“Vậy hai vị cần tôi làm gì?”

 

“Ngài cần tìm một người đáng tin cậy, người đó phải có tài năng kinh doanh, chúng tôi sẽ tiến cử người đó với Thần Sứ đại nhân, nếu như có thể vượt qua thử thách của Thần Sứ, vậy thì các vị sẽ có được thứ mình muốn.”

 

Lông mày Tái Nặc Tư nhíu chặt lại, anh ta quan sát hai thiếu niên trước mặt mình. Khí chất của họ quá đỗi trong sáng chính trực, khiến anh ta không thể nào liên hệ với tà giáo được, nhưng có đụng chạm đến vấn đề tôn giáo thì anh ta buộc phải thận trọng.

 

“Người này cần phải trả cái giá như thế nào?” Anh ta hỏi lại lần nữa.

 

Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi nói: “Sẽ trở nên vô cùng bận rộn, người đó cần phải hoàn thành nhiệm vụ giao dịch mỗi ngày, giao dịch hoàn thành càng nhiều thì mới nhận được nhiều ưu ái của Thần Thương Nghiệp hơn.”

 

“Chỉ là làm giao dịch buôn bán thôi sao?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Giao dịch gì cũng được à?”

 

“Chỉ cần phù hợp với quy định, không làm chuyện thương thiên hại lý gì là được.”

 

Tái Nặc Tư lại ngạc nhiên thêm lần nữa, chuyện này nghe qua có vẻ rất đơn giản? Nhưng chính vì quá đơn giản nên mới càng khiến cho người ta nghi ngờ.

 

“Xin lỗi, chuyện này rất quan trọng, có lẽ tôi cần phải xin chỉ thị của phụ hoàng.”

 

Tái Nặc Tư nói đến đây, vẻ mặt bỗng nhiên dịu lại.

 

Anh ta mỉm cười nói: “Đúng lúc em trai Tư Nặc của tôi sắp tổ chức lễ trưởng thành, hay là hai vị cùng tôi đến dự lễ luôn nhé, thế nào?”

 

Hết chương 354.

 

Chương 354: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 9)

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên