Chương 354: Một Trận Chiến Không Có Gì Gọi Là Kịch Tính (Hạ)
Thế giới Cao Võ không trụ nổi quá nửa giờ dưới tay đoàn thư ký của tôi.
Dân chúng bên dưới xem đến say mê, bọn họ cũng chẳng hề lo lắng cuộc chiến bên trên sẽ lan đến mình.
Thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng bình luận bên dưới.
“Ối giời ơi! Cái cơ tay trước kia! Cái cơ xô kia! Cái cơ cầu vai kia! Luyện kiểu gì thế nhỉ, quan trọng là tóc tai chẳng thấy rụng cọng nào!”
“Đây là Thể tu đúng không, chắc chắn là Thể tu rồi?! Thể tu bình thường có luyện được đến mức này không? Tôi không tin là không cắn thuốc! Có Đan tu nào ra giải thích chút không?”
Đây là mấy thanh niên tập gym bị cơ bắp chi phối não bộ.
“Đây là thế giới cấp cao á? Sao tôi cảm giác chiêu thức của bọn họ không đẹp bằng bên mình nhỉ?”
“Đúng rồi đấy, thế giới cấp cao rồi mà vẫn đánh đấm tay đôi, cùng lắm cầm mấy món vũ khí lạnh. Tuy cũng có dị tượng, nhưng thực sự không hoa lệ bằng chiêu thức hệ Ngũ Hành ở bên mình.”
Đây là hội những người yêu cái đẹp.
“Hai đứa phía trước kia đứng lại đó! Một đứa dị năng hệ Hỏa một đứa Pháp tu thì ngon lắm hả? Hai đứa bây có ý gì? Không coi hệ thống Kiếm Tu, Thể tu, võ công chúng ta ra gì phải không?”
Đây là mấy thanh niên đang hừng hực khí thế.
“Ôi dào, mấy người cãi nhau cái gì? Đánh nhau thật rồi thì ai quan tâm chiêu thức đẹp hay không, miễn mạnh là được chứ gì.”
“Chuẩn, tôi lại thấy đấm phát nào ra phát nấy thế này, đánh rất trực quan, ai cũng nhìn ra bên mình đang chiếm ưu thế lớn. Thế này chẳng kích thích hơn xem đấu quyền anh nhiều à?”
Đây là chủ nghĩa thực lực lên ngôi.
Đám xâm lược bị đoàn thư ký của tôi đè xuống đất nghe những lời bàn tán bên dưới, sắc mặt càng lúc càng đen.
“Thật vô lý! Quá quắt! Dám coi chúng ta như khỉ trong sở thú mà xem!” Gã đô con gầm lên giận dữ, muốn thoát khỏi trói buộc kiềm chế, nhưng lại bị đè chặt xuống đất.
Đôi mắt tên thủ lĩnh âm u nhìn tôi, hỏi: “Tổng tài, ngươi cứ thế mà phơi bày cuộc chiến của chúng ta cho đám người hạ đẳng này xem sao? Ngươi không sợ bọn họ nhận ra điều gì à?”
“Anh đang ám chỉ cái gì? Là kế hoạch xâm lược của thế giới cấp cao? Hay là việc các người thông qua việc tiêu diệt các thế giới nhỏ và nuốt chửng vận may của dân chúng để tăng cường sức mạnh?”
Đối diện với đồng tử co rút đột ngột của hắn ta, tôi chỉ tay về phía màn hình lớn bên dưới: “Chẳng lẽ các người không để ý đến mấy cái màn hình lớn này sao? Hay là các người luyện võ đến mức não cũng biến thành cơ bắp rồi, thứ rõ ràng thế này mà cũng không thấy?”
Lúc này bọn chúng mới dồn ánh mắt về phía những màn hình lớn đó. Nội dung phát trên màn hình lớn bên dưới là phát vòng lặp, khoảng vài phút là bọn chúng đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Vẻ kiêu ngạo ẩn hiện trên gương mặt bọn chúng —— cái loại kiêu ngạo mà dù đã bị chúng tôi đè xuống đất vẫn không xóa nhòa được —— nhưng bây giờ đã tan thành mây khói.
Không phải bọn chúng không để ý đến những màn hình này, mà là sau khi thấy rồi cũng chẳng thèm để tâm. Bọn chúng hoàn toàn không tin lại có thế giới nào đem những chuyện này nói toạc ra hết cho dân thường.
“Ngươi, ngươi thế mà dám nói những chuyện này cho đám người hạ đẳng biết? Ngươi không sợ bọn họ làm phản sao?”
“Nước có thể nâng thuyền, nhưng cũng có thể lật thuyền. Cho dù những cao thủ này đều đứng về phía ngươi, nhưng nếu tầng lớp dưới nổi dậy làm phản thì cũng sẽ có rắc rối lớn đấy, ngươi thực sự không sợ nói hết cho bọn họ biết rồi bọn họ sẽ làm thế giới loạn cào cào lên à??”
Tôi cười: “Anh cũng biết đạo lý nước nâng thuyền lật thuyền, vậy sao anh không nghĩ thử xem, tại sao tôi lại dám nói hết những chuyện này cho người dân biết?”
Đúng là một cuộc chiến vô vị tẻ nhạt.
Có lẽ nhận ra vẻ chán chường trên mặt tôi, hắn ta nghiến răng trừng mắt nhìn tôi như muốn liều mạng: “Đừng có đắc ý! Cho dù ngươi có thể đánh bại chúng ta, nhưng ngươi có thể đánh bại được tất cả các thế giới cấp cao không?”
“Song quyền khó địch được bốn tay, bên cạnh ngươi cao thủ nhiều, nhưng cao thủ được vô số thế giới cấp cao lâu đời nuôi dưỡng còn nhiều hơn!”
Tôi, “Thế à?”
Ý Thức Thế Giới lại truyền tin cho tôi, tôi có thể cảm nhận được, một luồng sức mạnh ngoại lai đang dần áp sát thế giới của chúng tôi.
Tất nhiên là tên cầm đầu này cũng cảm nhận được khí thế cường hãn đó, hắn ta nhe răng cười, vết sẹo trên mặt phải càng trở nên dữ tợn.
“Nếu ta đoán không lầm thì khí thế này hẳn là đến từ một thế giới tu chân. Cao thủ trong thế giới tu chân, kẻ nào kẻ nấy đều là lão quái vật sống mấy ngàn mấy vạn năm, thế giới nhỏ bị bọn họ nuốt chửng nhiều không đếm xuể.”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời như bị thủng một lỗ.
Phía sau vòm trời, một thế lực mới đã đến.
Những kẻ vừa tới là hàng chục tu tiên giả mặc áo bào rộng tay áo dài, có người ngự kiếm lăng không, có người ôm đàn tỳ bà, có người trên cổ tay cổ chân đeo vòng ngọc leng keng, có người lại dẫn theo quái thú khổng lồ sau lưng.
Dã thú gầm lên một tiếng, từng đợt sóng âm lan ra xung quanh. Thậm chí sóng âm mãnh liệt còn cuốn theo một trận cuồng phong, thổi cho cây cối bên dưới rung chuyển.
Dã thú lại vươn cổ, gầm lên tiếng thứ hai. Tiếng gầm thứ hai còn lớn hơn tiếng thứ nhất, uy lực mạnh hơn.
Mắt thấy sắp làm bị thương những người trên mặt đất, từ xa xa, một luồng ánh sáng bảy màu từ rìa bầu trời lao tới với tốc độ cực nhanh. Luồng ánh sáng này lại chính là một đạo sóng âm.
Hai luồng sóng âm va vào nhau, rồi đều tan biến vào hư vô.
Vẻ mặt của đám người tu tiên giới dần trở nên nghiêm túc. Chỉ trong nháy mắt, hàng loạt bóng người lao vun vút về phía chúng tôi.
Năm trăm Kiếm Tu có Thiên sinh Kiếm cốt.
Năm trăm Đao Tu có Thiên sinh Đao tâm.
Năm trăm đan tu có Thiên sinh Luyện đan chi thể.
Năm trăm pháp tu có Thiên linh căn cực phẩm.
Năm trăm ngự thú linh tu có Thú ngữ chi thể.
……..
Các Tu sĩ từ nhiều lĩnh vực khác nhau, dưới sự dẫn dắt của trưởng lão nhà mình, nhanh chóng lao đến như bay. Giống hệt đám sinh viên đại học tranh nhau hoạt động kiếm điểm rèn luyện.
Sau khi các Kiếm Tu xuất hiện, biểu cảm của đám tu tiên giả kia lộ rõ sự nghi hoặc, không chắc chắn lắm. Sau khi các Đao Tu xuất hiện, biểu cảm của đám tu tiên giả lộ rõ vẻ không thể tin nổi. Đợi đến khi tất cả thiên tài tu chân giả đều xuất hiện, biểu cảm của của bọn chúng cũng trở nên trống rỗng.
Vì quá mức khiếp sợ, thậm chí bọn chúng còn vô thức nói toạc ra suy nghĩ trong lòng.
“Lừa người à? Sao nơi này lại có nhiều thiên tài đến vậy?”
“Không thể nào, ở tu tiên giới ta đã là thiên tài hiếm có trên đời rồi… Ta là thiên tài vạn người có một mà! Tại sao… tại sao cái thế giới này, tại sao Thiên sinh Đao tâm vạn người có một giống như ta lại có tới năm trăm người?!”
“Đây không phải là thế giới công nghệ sao? Tại sao lại biết tu tiên?!”
Trưởng lão các bộ phận đi về phía tôi, vẻ mặt khó xử: “Tổng tài, ngài xem, kẻ xâm nhập ở đây chỉ có mấy mống, chúng ta chia thế nào đây?”
“Đúng đấy, ai cũng đều muốn dẫn học sinh ưu tú nhà mình đến mở mang tầm mắt, rèn luyện khả năng chiến đấu, không ngờ đối thủ lại vô dụng quá, thế mà chỉ đến có vài tên xâm nhập.”
Trưởng lão Đan Tu xoa tay lân la làm thân với tôi: “Tổng tài, ngài xem, đệ tử nhà chúng tôi không giống như mấy tên ‘tỳ hưu’ Kiếm Tu da dày thịt béo kia, đệ tử nhà chúng tôi chân tay đều yếu, đã lặn lội đường xa đến đây rồi, chia cho chúng tôi vài tên để đệ tử luyện tay chút đi mà.”
Trưởng lão Thể Tu không vui: “Ông có ý gì hả? Cái gì gọi là chúng tôi da dày thịt béo, đệ tử của chúng tôi không phải là đệ tử chắc? Tổng tài, ngài không được thiên vị đâu đấy, ít nhất cũng phải chia cho chúng tôi vài tên xâm nhập để luyện tay chứ?”
Đối thủ từ thế giới tu tiên vừa xuất hiện, tất cả các trưởng lão đều xúm lại.
Xử lý mấy cái vụ “đất chật người đông” thế này, tôi rất có kinh nghiệm.
Chẳng qua chỉ là làm cho cái bánh to ra và mạnh lên thôi.
Tôi mỉm cười gật đầu trấn an: “Đừng vội, ai cũng sẽ có phần.”
Kẻ cầm đầu của thế giới Tu tiên bị giọng điệu đại hạ giá xả hàng tồn kho của tôi chọc cho tức đến run người.
“Đúng là khinh người quá đáng!”
Hắn ta vừa giơ tay lên, hàng vạn đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào hắn ta.
Mỗi đôi mắt đều viết bốn chữ to đùng——
Chậm chân thì hết.
Hai phút sau, trận chiến kết thúc.
Các đệ tử tu tiên giả chán ngắt quay trở về phe mình.
“Cứ tưởng ghê gớm lắm chứ.”
“Thực ra cũng khá ghê gớm đấy, nhưng mà dù có ghê gớm đến đâu, bên mình cả vạn người cùng xông lên đánh… chậc chậc.”
“Chán chết đi được, kiếm của tôi còn chưa kịp rút ra khỏi vỏ.”
“Cậu thôi đi, ít nhất cậu còn dùng vỏ kiếm gõ được vào đầu hắn ta hai cái, tôi chen còn chẳng lọt vào được đây này!”
Các đệ tử giống như đám học sinh vừa chạy thể dục xong, vừa thì thầm to nhỏ vừa đi về.
Lại kết thúc một trận chiến chẳng hề có chút kích thích nào.
Hết chương 354.
