Chương 355: Nhiều Hệ Thống Năng Lượng Quá Thì Phải Làm Sao?

Chương 355: Nhiều Hệ Thống Năng Lượng Quá Thì Phải Làm Sao?

 

Thất bại liên tiếp của thế giới Cao Võ và thế giới Tu Tiên đã khiến các thế giới cao cấp phải dấy lên cảnh giác — nhưng cũng không nhiều lắm.

 

Bởi vì, tuy nhóm xâm lược thứ ba có thực lực mạnh hơn rõ rệt so với trước đây, nhưng chúng vẫn đến từ cùng một thế giới.

 

Thực ra, phương pháp xâm lược tốt nhất của bọn chúng là hợp nhất sức mạnh chiến đấu tinh nhuệ nhất của nhiều thế giới cao cấp, thành lập một đội quân, rồi cùng nhau tấn công thế giới của chúng tôi.

 

Thế nhưng, tôi cũng hiểu tại sao những thế giới cấp cao này lại chọn cách đánh từng người một kéo đến, rồi lại từng người một bị hạ gục, chẳng khác nào đến nộp mạng này.

 

Suy cho cùng thì, thế giới của chúng tôi là một chiếc bánh ngọt thơm phức, bất cứ ai cũng muốn độc chiếm nó. Một thế giới sau khi đã trưởng thành, nếu không gặp phải đòn hủy diệt nào thì sẽ chỉ ngày càng trở nên hùng mạnh hơn.

 

Hiện tại, thế giới này vừa mới khởi động lại chín mươi chín lần, năng lượng đang trong giai đoạn suy kiệt. Nhìn xa hơn trong một trăm năm tới, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thì chính thời khắc này là khoảng thời gian thế giới yếu ớt nhất trong vòng một thế kỷ. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, về sau sẽ chẳng còn khả năng nào để độc chiếm năng lượng của thế giới này nữa.

 

Thực lực của thế giới cao võ, trong số các thế giới cao cấp, chỉ xếp ở mức trung bình thấp, có lẽ đã bị đẩy ra để làm hòn đá dò đường. Còn thực lực của thế giới tu tiên thì lại ở mức trung bình khá. Giới tu tiên vốn tự cao tự đại, nên tám chín phần mười là bọn chúng sợ miếng thịt béo đến miệng còn bay mất, tự thấy mình có khả năng đơn thương độc mã chiếm lấy thế giới này, nên mới hăng hái xung phong tấn công.

 

Mà nhóm xâm lược thứ ba trước mắt đây, theo như suy đoán của tôi, sức chiến đấu của bọn chúng hẳn phải thuộc top đầu trong số các thế giới cao cấp.

 

Những kẻ xâm lược thứ ba này tự cho rằng mình đã nhìn thấu sức mạnh của thế giới chúng tôi sau hai lần giao chiến trước, lại còn tự tin mình đã nắm chắc phần thắng, thế nên mới hùng hổ kéo đến hòng độc chiếm phần cơ duyên này.

 

Đồng thời, tôi cũng có thể chắc chắn một điều rằng đây chính là nhóm được chuẩn bị kỹ lưỡng nhất trong cả ba đợt.

 

Bởi vì khi lá chắn thế giới mở ra, thứ đầu tiên đập vào mắt không phải là diện mạo của những kẻ xâm lược, mà là một chiếc phi thuyền vũ trụ khổng lồ. Chiếc phi thuyền che trời lấp đất, từ từ tiến vào thế giới này, đổ bóng xuống mặt đất một vùng rộng lớn, bỗng chốc tạo ra một cảm giác như tận thế sắp đến, như thể hành tinh sắp va vào Trái Đất vậy.

 

Tổng thể con tàu mang đậm hơi thở công nghệ, hoàn toàn khớp với những tưởng tượng của nhân loại về khoa học kỹ thuật tương lai.

 

Tôi khẽ nhấc tay, trận pháp bên dưới Viện Nghiên Cứu đột nhiên mở rộng, lan ra cho đến khi bao trọn cả chiếc phi thuyền.

 

Phi thuyền dừng lại giữa không trung, nhiều cánh cửa nhỏ ở mặt bên được mở ra, rồi những kẻ xâm lược mặc quân phục màu bạc lần lượt nhảy xuống.

 

Chiếc phi thuyền này cực kỳ lớn, số người bước từ bên trong ra ngày một nhiều, nhiều không kể xiết. Cùng với số lượng người tăng lên, trận pháp cũng dần dần khuếch đại theo.

 

Sắc mặt của đội trưởng đội “Bá” cũng trở nên nặng nề. Anh ta nói vào bộ đàm yêu cầu thêm viện trợ.

 

Khi hai thế lực đối đầu, thực ra điều đáng sợ nhất không phải là một hay hai cao thủ đơn lẻ, mà là một đội quân hùng mạnh, có tổ chức và thống nhất, đều răm rắp.

 

Thế mà chiếc phi thuyền trước mắt này lại có sức chứa dường như là vô tận. Phải mất chừng năm phút đồng hồ sau, hành động ra khỏi khoang phi thuyền của những kẻ xâm lược mới dừng lại được. Ước tính sơ bộ, số lượng kẻ địch trước mắt đã vượt quá ba mươi nghìn người, và vẫn chưa biết bên trong phi thuyền còn có bao nhiêu binh lính đang chờ lệnh.

 

Kẻ dẫn đầu nhìn thẳng về phía tôi.

 

Hẳn đây là thủ lĩnh của đám xâm lược này.

 

Thân hình hắn ta rất cao lớn, cao gần hai mét, bộ quân phục đồng nhất mặc trên người vừa vặn như thể được may đo riêng. Bộ quân phục mặc trên người càng làm tôn lên vóc dáng hoàn hảo của hắn ta, cũng khiến người ta cảm nhận được sức mạnh bùng nổ kinh hoàng ẩn dưới lớp vải kia một cách trực quan hơn.

 

Hắn ta bước lên phía trước, thái độ tuy lịch sự, nhưng lại ẩn chứa một áp lực đáng sợ. “Tổng Tài, thế giới khoa học kỹ thuật Tư Thần xin gửi lời chào đến ngài.”

 

“Chào.” Tôi lướt qua cặp mày và đôi mắt tinh xảo như người máy của hắn ta. Biểu cảm của người này trông quá cứng nhắc, khuôn mặt cũng quá tinh xảo, ngược lại gây ra hiệu ứng thung lũng kỳ lạ, không giống người sống. “Xem ra các người là một thế giới công nghệ.”

 

“Đúng vậy, chúng tôi là một thế giới lấy khoa học kỹ thuật làm hệ thống năng lượng chính. Khi hạ cánh, phi thuyền của chúng tôi đã quét và phát hiện ra trình độ công nghệ của thế giới ngài và thế giới chúng tôi chênh lệch khoảng ba trăm năm.”

 

“—Thậm chí ngài vẫn còn đang dùng ‘điện thoại di động’, một thiết bị liên lạc cổ lỗ sĩ như vậy.”

 

Tôi cầm chiếc điện thoại, ngón tay khẽ gõ lên màn hình.

 

“Hẳn ngài cũng biết, khi chiến tranh công nghệ đã leo thang đến một mức độ nhất định, thì đó không còn là khoảng cách mà xác thịt có thể lấp đầy nữa rồi. Chúng tôi đối phó với thế giới của ngài, cũng đơn giản như một tu sĩ cao cấp tiện tay đè chết một con kiến.”

 

Gương mặt hắn ta bình thản nói ra những lời khinh miệt, ngược lại khiến cho người ta có cảm giác như hắn ta đang tử tế khuyên giải.

 

“Vì vậy, tôi sẽ tiến hành cuộc đàm phán cuối cùng với ngài, hy vọng ngài có thể từ bỏ việc chống cự.”

 

“Trong những trường hợp không cần thiết, chúng tôi không muốn làm hại đến ngài, cũng như những ‘nguồn dinh dưỡng’ trong thế giới của ngài. Bọn họ đều là những tài nguyên hữu dụng.”

 

Tôi cười: “Ồ? Theo cách nói của anh, nếu chúng tôi không chống cự thì cũng chỉ thành nguồn dinh dưỡng mà thôi. Nếu đã vậy, tại sao chúng tôi không chiến đấu một trận sống mái luôn?”

 

“Thế giới của chúng tôi có một câu, gọi là, thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành.”

 

Một tia sáng xanh tựa máy móc lóe lên trong mắt hắn ta.

 

“Đầu tiên tôi phải đính chính lại một điểm — thưa Tổng Tài, ngài không giống những người này, ngài không phải là nguồn dinh dưỡng. Nếu ngài đồng ý gia nhập liên minh các thế giới cấp cao, ngài sẽ trở thành một đối tác cao quý, hoàn toàn tách biệt khỏi đám ‘dưỡng chất’ này.”

 

“Thứ hai, tôi không đồng tình với cách làm ‘thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành’, tôi cho rằng đó là một lựa chọn cực kỳ ngu ngốc.”

 

“Năng lượng và tài nguyên là vô cùng quý giá, trong bất kỳ trường hợp nào cũng không nên phá hoại hay lãng phí, đó là một tội ác.”

 

Tôi cười mỉa: “Trở thành đối tác cao quý? E rằng là trở thành con rối của các thế giới cao cấp thì có?”

 

“Nhân tiện, có một chuyện tôi phải đính chính lại, tài nguyên không thuộc về phe ta thì không cần thiết phải để lại cho kẻ thù.”

 

Tên thủ lĩnh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. “Tôi đã nghĩ rằng vị Tổng Tài được hàng trăm thế giới cấp cao chú ý sẽ biết cân nhắc đại cục hơn, vì để cho nhân loại cấp cao của nhiều thế giới hơn có thể phá vỡ xiềng xích giới hạn của cơ thể con người.”

 

Tôi đáp: “Tôi quả thực cho rằng nhân loại nên cân nhắc vì nền văn minh chung của cả loài người, bởi lẽ nền văn minh nhân loại được tạo nên từ mỗi một cá nhân.”

 

“Nhưng trong mắt các người, thế giới cấp thấp và công dân cấp thấp có thực sự được các người xem là con người không?”

 

“Nếu chúng tôi trong mắt các người đã không được coi là người, vậy tại sao chúng tôi phải vì sự ích kỷ của các người mà chịu ấm ức, tự thiêu đốt bản thân mình?”

 

Con ngươi của hắn ta hoàn toàn chuyển sang màu xanh lam. “Vậy xem ra chúng ta không còn gì để nói nữa, phải không?”

 

Tôi không trả lời câu hỏi của hắn ta, chỉ hỏi ngược lại: “Anh là người nhân tạo à?”

 

Hắn ta có chút không hiểu, nhưng vẫn trả lời tôi: “Không, tôi không phải người nhân tạo, tôi là người bán cơ khí. Hơn 90% cơ thể của tôi đã được cơ giới hóa.”

 

“Những cơ quan được cơ giới hóa này có bao gồm cả bộ não của anh không?”

 

“Dĩ nhiên là không. Não là cơ quan duy nhất mà hầu hết người máy giữ lại. Thế giới của chúng tôi cho rằng, bộ não là bản thể của con người, nếu bộ não bị cơ giới hóa thì con người sẽ không còn tồn tại. Giữ lại bộ não cũng là sự khác biệt lớn nhất giữa chúng tôi và thế giới trí tuệ nhân tạo.”

 

“Việc cơ giới hóa các cơ quan trong cơ thể của chúng tôi chính là để bảo vệ bộ não.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Việc cơ giới hóa nhiều người như vậy là do tự bọn họ thực hiện, hay là do lãnh đạo thế giới các anh sắp xếp đồng loạt?”

 

“Dĩ nhiên là tiến hành đồng loạt. Việc cơ giới hóa cơ thể rất tốn kém, nhiều thường dân dành dụm cả đời cũng chỉ đủ tiền để thay một cánh tay giả cơ khí.”

 

“Ở thế giới chúng tôi, việc cơ giới hóa toàn thân là một phúc lợi mà chỉ những đội quân ưu tú mới có được.”

 

Tôi nhìn hắn ta, rồi đột nhiên bật cười. “Đội quân này của các anh, hẳn là đội quân mạnh nhất thế giới các anh rồi nhỉ.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Ngài đang thăm dò thực lực thế giới của chúng tôi sao?”

 

“Vậy thì tôi phải nói với ngài rằng, rất tiếc, một con kiến dù có nhìn thấy con voi cũng sẽ chỉ nghĩ đó là một ngọn núi mà thôi.”

 

“Không.” Tôi đánh giá hắn ta, ánh mắt dừng lại trên đỉnh đầu, nơi mà theo lời hắn ta nói, bộ não đang được đặt ở đó.

 

“Tôi chỉ đơn thuần không tin rằng, một thế giới cao cấp xem mạng người như cỏ rác lại có thể bỏ qua cơ hội khống chế bộ não của các anh. Đến cả mạng sống của các anh mà bọn chúng còn không quan tâm, vậy thì tại sao lại phải cho các anh quyền được suy nghĩ?”

 

Lần đầu tiên trên gương mặt tinh xảo của hắn ta lộ ra vẻ giận dữ.

 

“Đây có được xem là một lời khiêu khích không? Tôi thừa nhận, ngài đã chọc giận tôi rồi.”

 

Tôi cười: “Sao anh biết được những gì anh thấy nhất định là sự thật?”

 

“Ngài có ý gì?”

 

“Ý tôi là, các anh thật đáng thương.”

 

Tôi gõ nhẹ vào bể nuôi cấy bằng kính trong suốt trước mặt.

 

Trong chiếc bể nuôi cấy bằng thủy tinh, có một bộ não màu hồng đang lơ lửng.

 

Đây chính là cái mà tên thủ lĩnh đó gọi là bản thể của hắn ta.

 

Cùng với hành động của tôi, cảnh vật méo mó, ảo cảnh tan biến.

 

Vừa nãy còn đang ở trong không gian được tạo ra bởi kết giới của Viện Nghiên Cứu, vậy mà bây giờ, khung cảnh xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

 

Ngước mắt nhìn lên, một khu vực rộng hàng vạn mét vuông, những bể nuôi cấy bằng kính trong suốt như thế này nhiều vô kể.

 

Mỗi một bể nuôi cấy đều chứa một bộ não màu hồng.

 

Trên màn hình máy tính kết nối với bộ não trước mặt, hiện lên gương mặt tinh xảo và cứng đờ của tên thủ lĩnh.

 

“Từ lúc nào?”

 

“Rõ ràng là tôi vẫn luôn quét xung quanh, tôi vẫn luôn cảnh giác…”

 

“Đương nhiên là ngay từ đầu rồi.”

 

“Anh sẽ không nghĩ rằng, tôi cầm điện thoại trong tay, thực sự là vì hệ thống trí não của chúng tôi chưa được xây dựng hoàn chỉnh chứ?”

 

Đương nhiên là vì, Bất Dạ Thiên không thể xâm nhập vào hệ thống trí não, nên để liên lạc với cô bé, tôi buộc phải mang theo điện thoại bên mình.

 

Tôi thừa nhận, trình độ công nghệ của thế giới chúng tôi so với thế giới này quả thực còn nhiều thiếu sót. Nhưng thế giới của chúng tôi đâu chỉ có mỗi hệ thống năng lượng là công nghệ.

 

Ví dụ như, trí tuệ nhân tạo vượt xa trình độ công nghệ của thế giới này có Bất Dạ Thiên.

 

Trong thế giới mạng internet, Bất Dạ Thiên là vô địch.

 

Suy đoán của tôi đã được Bất Dạ Thiên chứng thực.

 

Các thế giới cao cấp đến cả mạng sống của tầng lớp dưới còn không quan tâm, thì làm sao có thể cho quân đội khả năng suy nghĩ hoàn toàn độc lập. Thứ bọn chúng muốn là một lưỡi dao sắc bén, một lưỡi dao sắc bén hoàn toàn trung thành với mình.

 

Bộ não của đội quân người máy xâm lược cũng giống như “não trong bình”, bọn chúng bị tẩy não, bị cấy vào vô số ký ức về lòng trung thành, về sự tin tưởng, đồng thời vẫn giữ được khả năng tư duy tác chiến.

 

Một đội quân được đào tạo theo cách này, vừa tuyệt đối tin tưởng cấp trên, lại vừa có năng lực tác chiến không tầm thường, không đến mức hoàn toàn trở thành những con rối cần điều khiển — nói cách khác, bọn chúng là những con rối có thể tự điều khiển bản thân để mưu lợi cho chủ nhân của mình.

 

Nhìn từ một góc độ nào đó, cũng có thể coi là đã thực hiện được tự động hóa hoàn toàn.

 

Đương nhiên là kiểu cải tạo này cũng có nhược điểm.

 

Những người máy này giống như một đống mã lệnh, những kẻ kia có thể thay đổi bộ não của bọn chúng thì tất nhiên là Bất Dạ Thiên cũng có thể. Bọn chúng tưởng rằng, chỉ mới có một cuộc đối thoại ngắn ngủi chưa đầy nửa tiếng với tôi.

 

Nhưng thực tế, bên ngoài đã trôi qua ba tiếng đồng hồ.

 

Trong ba giờ đó, bộ não của bọn chúng đã bị lấy ra khỏi cơ thể máy móc, nhóm xâm lược này đã hoàn toàn mất khả năng tấn công.

 

Mà cấu trúc cơ thể chỉ giữ lại bộ não này hoàn toàn dựa vào công nghệ bên ngoài để cảm nhận, nên mới khiến những kẻ xâm lược này không có chút sức đề kháng nào trước ảo cảnh.

 

Chỉ cần một lá bùa ảo cảnh cấp thấp nhất của tu chân giới là có thể khiến hơn ba mươi nghìn bộ não này chìm sâu vào ảo giác. Thậm chí còn tiết kiệm thời gian và công sức hơn cả việc để Bất Dạ Thiên tự mình điều khiển bọn chúng.

 

Chiếc phi thuyền này là kết tinh công nghệ vượt xa thế giới này ba trăm năm, thế giới của chúng tôi xin nhận lấy.

 

Còn về những bộ não này, bọn chúng sẽ có công dụng khác.

 

Tôi nhìn lên bầu trời.

 

Lần này không tốn một binh một tốt mà dọn dẹp được đội quân hơn ba mươi nghìn người, có lẽ cuối cùng cũng có thể khiến những thế giới cấp cao này bình tĩnh lại được rồi.

 

Nhờ phúc của các người mà thế giới của chúng tôi có rất nhiều hệ thống năng lượng.

 

Các người muốn trải nghiệm loại nào đây?

 

Hết chương 355.

 

Chương 355: Nhiều Hệ Thống Năng Lượng Quá Thì Phải Làm Sao?

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên