Chương 356: Du Hành Qua Các Vị Diện (Phần 11)
Chu Khởi đưa mắt nhìn về phía cánh cửa sổ đang mở toang, chỉ một cái liếc mắt, cánh cửa sổ liền tự động khép lại, cánh cửa phòng cũng được khóa chốt cẩn thận, khiến ánh sáng trong phòng cũng mờ đi đôi chút. Anh lẳng lặng nhìn Đường Vũ An, ánh mắt dần trở nên nóng rực như lửa.
Thực sự đến lúc này rồi Đường Vũ An lại bắt đầu thấy xấu hổ, cậu né tránh ánh mắt như muốn thiêu đốt người ta của Chu Khởi, khẽ tựa trán vào vai anh.
“Anh muốn…. làm thế nào?”
Tay Chu Khởi ôm lấy eo cậu, ngón tay anh nhẹ nhàng vén vạt áo cậu lên, đầu ngón tay chậm rãi vẽ những vòng tròn lên làn da cậu, khiến Đường Vũ An khẽ run rẩy từng cơn. Bây giờ cậu đã sắp tròn 19 tuổi rồi, đã trổ mã hẳn hoi, ngũ quan tinh xảo dần trút bỏ vẻ ngây ngô non nớt ngày nào, so với thời niên thiếu lại càng thêm vài phần tuấn tú chững chạc, khiến người ta nhìn một lần là khó quên. Lúc nãy khi họ đi dạo trong hoàng thành Roland thôi cũng đã thu hút không ít ánh nhìn tò mò rồi, lại còn có cô thiếu nữ táo bạo tặng hoa cho Đường Vũ An nữa chứ.
Chu Khởi hoàn toàn có thể đoán trước được, đợi đến khi An An trưởng thành hơn chút nữa, sẽ còn trêu hoa ghẹo nguyệt, hút hồn người khác đến mức nào. Nhớ lại cảnh tượng trên phố lúc nãy, anh không nhịn được mà cúi đầu, há miệng ngậm lấy vành tai Đường Vũ An, dùng răng day nhẹ, rồi lại dùng đầu lưỡi liếm láp thật kỹ càng.
Đường Vũ An cảm thấy cơ thể mình bỗng chốc nóng bừng lên, đã thế, đầu ngón tay của Chu Khởi còn đang di chuyển lung tung trên sống lưng cậu, cứ như đang thi triển ma pháp vậy, làm cậu hưng phấn đến mức run lên bần bật.
“Hửm? An An?” Chu Khởi khẽ thì thầm bên tai cậu.
Đường Vũ An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, chỉ cần nghe giọng nói của Chu Khởi thôi cũng đủ làm cậu mặt đỏ tim đập mạnh, chân tay bủn rủn rồi.
“Thoải… thoải mái là được mà…” Cậu lí nhí đáp lại lời anh.
“Thế nào mới là thoải mái?” Chu Khởi nhất quyết không buông tha cho cậu, vừa nói vừa dùng lòng bàn tay vuốt ve khắp người cậu. Họ đã ở trong Biển Mộng bao nhiêu ngày như thế, đủ để Chu Khởi hiểu rõ những điểm nhạy cảm của Đường Vũ An, cũng đủ để anh dễ dàng khơi dậy cảm xúc mãnh liệt nhất của cậu.
“Ưm…” Đường Vũ An không kìm được khẽ rên lên một tiếng.
Chu Khởi bế bổng cậu lên, dịu dàng đặt cậu xuống giường, dù sao đây cũng là lần đầu tiên họ làm chuyện này ở bên ngoài, động tác của anh cẩn thận và nâng niu vô cùng.
Ánh mắt Đường Vũ An nhìn anh mơ màng đẫm lệ, cậu không kìm được mà đưa tay vòng qua cổ anh, chủ động hôn lên môi anh. Môi lưỡi hai người quấn quýt nhau, họ ôm chặt lấy đối phương không một kẽ hở. Rõ ràng hồi ở Biển Mộng đã làm rất nhiều lần rồi, cũng từng thử qua cái kiểu khóc lóc cầu xin Chu Khởi dừng lại, nói là em không muốn nữa các thứ, nhưng chẳng bao lâu sau lại bắt đầu thấy thèm muốn hơi ấm của anh. Đường Vũ An thích mùi hương trên người Chu Khởi, muốn anh, khao khát anh, muốn được ở bên cạnh anh mãi mãi không rời…. Nụ hôn dịu dàng chẳng mấy chốc đã biến đổi, trở nên mãnh liệt và dồn dập hơn.
Lúc thì Chu Khởi đè lên người Đường Vũ An, lúc thì Đường Vũ An lật ngược lại đè anh xuống, rồi lại bị Chu Khởi khống chế đè lại… Quần áo cứ thế rơi lả tả xuống sàn nhà lạnh lẽo. Chiếc giường gỗ không mấy chắc chắn của khách sạn phát ra tiếng kêu kẽo kẹt theo từng nhịp, tiếng nhạc du dương từ phía công viên âm nhạc vẫn văng vẳng bên tai, ngoài đường phố, tiếng người qua lại vẫn náo nhiệt rộn ràng như vậy…. Tại nơi đất khách quê người xa lạ, trong một căn phòng khách sạn bình thường giữa thế giới ma pháp kỳ diệu, họ ôm nhau, trao cho nhau những nụ hôn say đắm. Đây quả là một trải nghiệm vừa lạ lẫm, vừa kích thích, lại còn mang chút cảm giác mộng ảo khó tả nữa.
Đường Vũ An bị Chu Khởi ép chặt vào đầu giường, đôi chân dài quấn lấy hông anh, trên người chỉ còn lại mỗi một chiếc áo cuối cùng, cúc áo cũng đã được cởi tung ra hết, để lộ ra lồng ngực phập phồng. Cậu bị Chu Khởi hôn đến mức không thở nổi, sống lưng cứ thế mà va vào thành giường theo từng nhịp chuyển động.
“Thoải mái không? An An?”
Vào những lúc cao trào như thế này, Chu Khởi thường hay mất kiểm soát, chẳng còn vẻ dịu dàng kiềm chế như ngày thường nữa, mà mang theo vài phần phóng túng hoang dã, nhưng lại càng làm Đường Vũ An hưng phấn hơn gấp bội. Cậu thích nhìn dáng vẻ Chu Khởi phát điên vì mình, Chu Khởi càng lớn càng điềm tĩnh tự chủ bao nhiêu thì khi mất kiểm soát trông lại càng quyến rũ chết người bấy nhiêu.
Tất nhiên là thỉnh thoảng Đường Vũ An cũng phải nhận lấy hậu quả “tự làm tự chịu”, mỗi khi Đường Vũ An không chịu nổi nữa mà hét lên đòi dừng, rồi nhìn khuôn mặt điển trai ướt đẫm mồ hôi của Chu Khởi, được anh hôn rồi dỗ dành ngon ngọt, Đường Vũ An lại bị mê hoặc đến mụ mị đầu óc, dễ dàng gật đầu đồng ý mấy cái yêu cầu quá đáng của anh…. Đợi đến hôm sau tỉnh táo lại, Chu Khởi lại hối lỗi ôm lấy cậu xin lỗi rối rít, dịu dàng ân cần chăm sóc, làm cậu lại bị mê hoặc thêm lần nữa.
Kiếp này coi như cậu cam tâm tình nguyện rơi vào tay Chu Khởi rồi, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Đường Vũ An cũng thấy tận hưởng lắm. Chỉ cần được ở bên Chu Khởi thì thế nào cũng thấy vui hết!
Họ đã trải qua một ngày một đêm cuồng nhiệt khó quên tại hoàng thành Roland, đợi đến ngày hôm sau thì nhận được lời mời của Tái Nặc Tư. Hoàng đế Leopold của đế quốc Roland muốn gặp hai người họ một lần để bàn về chuyện của Thương Thần Giáo. Vị bệ hạ này cũng có mái tóc bạc và đôi mắt tím đặc trưng, mái tóc dài buông xõa đến tận eo, khí chất lạnh lùng nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm của một bậc đế vương, khiến người ta không dám làm càn.
Nhưng mà, điều khiến Đường Vũ An bất ngờ là, câu đầu tiên mà bệ hạ Leopold hỏi lại là, liệu trong tay họ có loại thần dược nào có thể kéo dài tuổi thọ hay không. Công pháp thì có đấy, nhưng dược liệu thì hiện tại chỉ có loại tăng cường thể chất thôi à.
Nghe cậu trả lời, Leopold lộ rõ vẻ thất vọng tràn trề, nhưng vẫn ngỏ ý muốn mua dược liệu tăng cường thể chất kia.
“Chắc phải đợi một thời gian nữa chúng tôi mới đưa cho ngài được.”
“Không vấn đề gì.”
Thế là họ lại chuyển sang nói chuyện về Thương Thần Giáo. Đường Vũ An và Chu Khởi vốn không có ý định truyền giáo quy mô lớn ở thế giới này, nên vẫn kiên trì giữ vững phương châm làm người trung gian giới thiệu, còn lại thì để Roland tự mình phát triển. Cuối cùng Leopold cũng gật đầu, đồng ý trả giá bằng mười cái xác thú tinh tế cấp ba để đổi lấy lời giới thiệu của Đường Vũ An và Chu Khởi…. Mà mười con thú tinh tế này chính là chiến lợi phẩm mà Nguyên soái Tư Thịnh đã đích thân săn giết được ở biên giới đấy nhé.
Còn về người được chọn để giới thiệu, Leopold cần thời gian để tuyển chọn kỹ càng, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng không vội vàng gì, chỉ nhắc lại chuyện Học viện Ma pháp.
“Hai cậu muốn vào học ở Học viện Nguyên tố sư à? Chuyện này trẫm e là không làm chủ được đâu.”
Học viện Nguyên tố sư của Roland quy định ngặt nghèo lắm, chỉ cần đủ 18 tuổi, bất kể thành tích ra sao cũng đều bị bắt buộc tốt nghiệp ra trường, mà Đường Vũ An và Chu Khởi thì rõ ràng là đã quá tuổi quy định rồi. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó Leopold đã đổi giọng, mở ra một hướng đi khác.
Ông nói: “Có điều, các cậu có thể thử hỏi Tư Nặc xem sao, nếu thằng bé chịu giúp các cậu nói vài câu, thì có thể Học viện Nguyên tố sư sẽ phá lệ nhận các cậu vào học đấy.”
Hết chương 356.
