Chương 356: Tưởng Mỗi Mình Các Người Có Viện Binh Thôi À? (Phần 1)
Sau ba lần xâm lược thất bại, cuối cùng các thế giới cấp cao cũng đã học được cách đánh giá lại thực lực của thế giới này.
Lá chắn của thế giới không còn bị ai gõ cửa nữa, những kẻ vô lễ đó chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào thế giới của chúng ta, hòng tìm kiếm sơ hở và điểm yếu. Chắc hẳn lần tấn công tiếp theo, chúng sẽ không ngu ngốc như ba lần trước, ảo tưởng dựa vào sức mạnh của một thế giới mà đơn thương độc mã thôn tính thế giới này vào trong tay.
Có lẽ nếu một thế giới cấp cao hàng đầu nào đó, dốc toàn bộ sức lực để quyết một trận sống mái, quả thực sẽ gây ra một vài phiền phức cho thế giới này. Thế nhưng, cái đạo lý “trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi” đó thì ai cũng hiểu. Không có thế giới nào lại đi làm một chuyện ngu xuẩn như vậy cả.
Mục đích chính của việc xâm lược thế giới này là để tự làm mình mạnh lên, nếu vì cuộc xâm lược này mà khiến thực lực của kẻ xâm lược cũng như thế giới gốc của bọn chúng bị suy giảm nghiêm trọng, thậm chí là diệt vong, thì đúng là mất nhiều hơn được. Cho nên, cách tốt nhất là nhiều thế giới cấp cao hợp tác với nhau, mỗi thế giới cử ra vài kẻ xâm lược có thực lực mạnh mẽ để tấn công thế giới này.
Nhưng mà, quy tắc của các thế giới cấp cao là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, liên minh của chúng cũng chẳng phải là không thể phá vỡ. Do đó, những vấn đề như: “Mỗi thế giới cử ra bao nhiêu kẻ xâm lược”, hay “Thực lực của những kẻ xâm lược này xếp thứ mấy trong số tất cả những kẻ đi xâm lược” — đều trở nên mơ hồ và khó đoán.
Nếu cử đi quá ít người có thực lực cao cường, thì khi chia chác chiến lợi phẩm chắc chắn sẽ rơi vào thế yếu. Nhưng nếu cử đi quá nhiều, một khi có tổn thất sẽ khiến thế giới của mình rơi vào tình thế bất lợi.
Một khi có thế giới cấp cao nào bước vào giai đoạn suy yếu, nó sẽ từ một kẻ săn mồi cao cao tại thượng trở thành miếng mồi ngon trong đĩa của kẻ khác. Các thế giới khác sẽ xúm vào, nhân lúc nó yếu thế mà chia nhau ăn thịt.
Vì vậy, có lẽ khoảng cách từ giờ cho đến trận chiến tiếp theo sẽ còn một thời gian nữa.
Khoảng thời gian này sẽ không quá dài, bởi vì mỗi một phút trì hoãn, thế giới của chúng tôi sẽ mạnh lên một phần. Những thế giới cấp cao này sẽ không kéo dài chiến tuyến quá lâu đâu. Nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi này đối với thế giới của chúng tôi mà nói, như vậy cũng đã đủ rồi.
Tôi nhìn về phía Trợ Lý, chẳng cần mở lời, anh đã lập tức đưa một chồng tài liệu vào tay tôi. Trên tài liệu ghi chép về tất cả các thế giới nhỏ hiện đang hợp tác với thế giới này.
Máy dịch chuyển giữa các vị diện sáng lên.
Cũng đã đến lúc chúng tôi bắt đầu chuẩn bị rồi.
……
Tốc độ của bọn chúng chậm hơn tôi tưởng một chút. Xem ra mối quan hệ giữa các thế giới cấp cao còn căng thẳng hơn cả dự đoán của tôi. Chỉ trong vài giây, tấm lá chắn bảo vệ thế giới đã phát ra những tiếng kêu nặng nề, như không thể chịu đựng nổi nữa.
Lần này đối phương đến với khí thế hừng hực.
Những kẻ xâm lược từ thế giới khác xuất hiện trên bầu trời của thế giới này. Lần này số lượng đến rất đông, chúng giống như một đám mây đen được tạo từ người, nặng trĩu, đè lên đám đông qua lại bên dưới. Mọi người ở phía dưới đều dừng công việc đang làm trong tay, ngẩng đầu nhìn lên.
Chuông báo động vang lên, những người dân thường đã được huấn luyện an toàn cũng nhanh chóng rút vũ khí của mình ra, di chuyển về phía khu vực an toàn.
Vô số đội đặc nhiệm được huấn luyện bài bản nhanh chóng bay lên từ bốn phương tám hướng, nhanh chóng tập hợp thành từng phương trận ngay ngắn giữa không trung. Dựa theo sự phân chia hệ thống năng lượng của thế giới này, tổng thể được chia thành bốn phương trận lớn, lần lượt là Võ Giả, Dị Năng Giả, Tu Tiên Giả và Chiến Binh Cơ Khí.
“Không ngờ thế giới của các người lại tồn tại nhiều hệ thống năng lượng đến vậy.”
Kẻ lên tiếng mặc trường bào tay rộng, tay cầm một cây quạt xếp, nhưng nhìn kỹ lại, cây quạt này lại được làm bằng kim loại.
Một kẻ khác không chịu thua kém, lập tức tiếp lời: “Chắc là đã hấp thụ năng lượng của đám Công Lược Giả trước đây rồi — Ông đây đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có phô diễn sức mạnh vượt quá thế giới này trước mặt đám thổ dân, lũ ngu chúng bay cứ không nghe! Cứ không nghe! Không biết đám Jack Sue, Mary Sue này có khả năng học hỏi rất mạnh à?!”
Người này trông có vẻ ăn nói thô tục, nhưng qua lời nói lại có thể thấy hắn ta không chỉ cẩn thận, mà còn có tầm nhìn xa.
“Hừ, thì đã sao? Chẳng qua chỉ là một thế giới vừa mới trưởng thành mà thôi. Nếu không phải sợ lũ chó chúng bay nhân lúc bọn tao đi săn mà tấn công thế giới của bọn tao, thì chỉ cần vài người bọn tao là đủ để hạ gục thế giới này rồi.”
Kẻ này toàn thân từ đầu đến chân đều toát ra vẻ kiêu ngạo, nhưng hắn ta cũng có tư cách để kiêu ngạo, trong đám người đến đây, khí thế trên người hắn ta là mạnh nhất. Hắn ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen đơn giản, trên chiếc áo sơ mi trắng còn treo lủng lẳng rất nhiều món đồ trang trí nhỏ, khiến hắn ta trông như một cây thông Noel màu trắng di động. Không nhìn ra được sức mạnh mà hắn ta nắm giữ thuộc hệ thống năng lượng nào.
Sau đó, lại có thêm vài người nữa nhao nhao bàn tán xôn xao, tôi đếm sơ qua, có thể thấy những người này đến từ ít nhất hai mươi thế giới khác nhau.
Bọn chúng cứ thế nói chuyện, hoàn toàn không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, rõ ràng là chẳng xem tôi và cả thế giới này ra gì. Tôi cũng không tức giận, chỉ mỉm cười lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn chúng. So với những đối thủ thận trọng từng bước một, tôi lại thích loại đối thủ kiêu ngạo, tự cao tự đại, không coi ai ra gì này hơn.
Chúng nói chuyện như vậy khoảng hai phút, cuối cùng mới đưa mắt nhìn về phía tôi.
Kẻ mặc trường bào phe phẩy cây quạt, mỉm cười gật đầu với tôi: “Tổng Tài, hân hạnh.”
Trong khi đó, kẻ xâm lược mặc áo sơ mi trắng, rõ ràng là một kẻ theo chủ nghĩa sức mạnh cá nhân cực đoan, ánh mắt hắn ta lướt qua các đội quân của thế giới chúng tôi, lộ rõ vẻ chế giễu: “Kiến có nhiều đến đâu cũng chỉ là kiến, cậu sẽ không nghĩ rằng — kiến thật sự có thể cắn chết voi đấy chứ?”
Tôi chỉ nói: “Đối thủ của anh là tôi.”
Hắn ta săm soi đánh giá tôi: “Nếu là cậu thì miễn cưỡng cũng có thể qua vài chiêu với tôi, không đến nỗi khiến trận đấu này quá nhàm chán.”
Hắn ta lười biếng vẫy tay, một lỗ hổng lớn đột nhiên xuất hiện giữa hư không, vô số côn trùng máy móc đổ xuống.
Theo động tác của hắn ta, những kẻ xâm lược khác cũng lần lượt mở ra những lối đi giữa hư không. Nhìn ra xa, bầu trời xanh thẳm bị khoét ra vô số lỗ đen, dày đặc, khiến người ta nhìn mà sinh lòng sợ hãi.
Từ trong những lỗ đen đó không ngừng tuôn ra người hoặc các cổ máy chiến tranh. Kẻ xâm lược mặc áo sơ mi trắng khinh miệt ngoắc ngoắc ngón tay về phía tôi.
“Vốn dĩ bọn ta rất xem trọng cậu, muốn cậu làm đối tác của bọn ta, tiếc là cậu chẳng ngoan ngoãn chút nào, đúng là thứ không biết điều.”
“Những con vật nhỏ này sẽ dùng số lượng để đè bẹp quân đội của cậu, sẽ cắn nát những ‘nguồn dinh dưỡng’ mà cậu coi như báu vật.”
“Còn tôi, tôi sẽ ăn tươi nuốt sống cậu.”
Tôi hỏi: “Anh có nhầm lẫn gì không?”
“Thứ nhất, lực lượng chiến đấu mà các người mang theo, tạm thời vẫn chưa thể tạo ra ưu thế về số lượng đối với lực lượng của chúng tôi.”
“Thứ hai, tôi nói kẻ địch của anh là tôi, nhưng tôi không hề nói kẻ địch của tôi chỉ có mình anh.”
Tôi mỉm cười: “Ý của tôi là, một mình tôi sẽ đối đầu với tất cả các người.”
“—Sa bàn.”
Hết chương 356.
