Chương 359: Tưởng Mỗi Mình Các Người Có Viện Binh Thôi À? (Hoàn)
Một vị Tổng Tài Jack Sue sao có thể chỉ có một loại năng lực? Một nhân vật chính chỉ có một năng lực thì đâu còn là Jack Sue nữa.
Kẻ xâm lược kia sử dụng máy móc điện tử, tôi liền ném một tia sét qua đánh gục toàn bộ. Kẻ xâm lược này dùng dị năng hệ thủy, tôi liền ném một luồng băng linh khí qua, làm cho dòng nước đóng băng hoàn toàn. Còn kẻ xâm lược này là một ma tu trong thế giới tu tiên, tôi liền ném qua một đạo Kim Quang Chú, trực tiếp siêu độ cho Vạn Quỷ Trận đang bốc khói đen của hắn ta.
Năng lực trong thiên hạ tương sinh tương khắc, nhưng thật không may, bất cứ năng lực nào mà bọn chúng sợ, tôi đều biết hết — Nếu không biết thì tiếp xúc với hệ thống năng lượng của bọn chúng, học và dùng ngay là được mà.
Đối phương kinh hãi thất sắc.
“Không, khoan đã! Có gì đó không đúng lắm.”
“Trước đây thế giới này có tồn tại công pháp huyền khí hả?”
“Tại sao hắn lại biết công pháp Văn khí.”
“Tại sao, tại sao ta lại như nghe thấy lời thì thầm của Cổ Thần??”
Ngày càng có nhiều kẻ xâm lược hoang mang, động tác tấn công cũng trở nên do dự. Cuối cùng, tất cả đều dừng tay, chỉ phòng thủ chứ không tấn công.
Tôi đánh chưa đã thèm, nhưng cũng đành phải dừng lại.
“Sao không tiếp tục nữa?”
Mấy loại phương pháp tấn công mới học này, tôi vẫn chưa dùng thành thạo hoàn toàn.
Cuối cùng cái kẻ xâm lược dùng quạt máy móc cũng mở mắt ra, hắn ta kinh ngạc và nghi ngờ nhìn tôi: “Ngươi đang học năng lực của chúng ta?”
Tôi cười: “Đúng vậy, không rõ ràng sao?”
Hắn ta không tin nổi mà lắc đầu: “Không thể nào, sao ngươi có thể học được năng lực của chúng ta, mà còn học nhanh như vậy?!”
Tôi tiện tay chỉ xuống dưới: “Nếu không học được, thì nhiều hệ thống năng lượng trong thế giới của chúng tôi từ đâu mà ra?”
Huống hồ chi, sao hắn ta có thể dùng tốc độ học tập của người thường để đo lường một vị tổng Tài Jack Sue được vậy?
Tôi ba tuổi đã trở thành hacker thiên tài, năm tuổi thành thần chứng khoán, mười hai tuổi hoàn thành chương trình đại học, mười sáu tuổi lấy được bằng tiến sĩ kép. Vài ba hệ thống năng lượng cỏn con này thì có gì mà nghiên cứu cho không thấu?
Hơn nữa, qua nghiên cứu, tôi cũng đã hiểu được quy luật vận hành của những thế giới này. Những hệ thống tu chân như huyền khí, tài khí mà chúng nói, về cơ bản không khác gì hệ thống tu tiên, hạn chế duy nhất chẳng qua là thế giới này chỉ có linh khí, chứ không có huyền khí và tài khí mà chúng dùng để tu luyện.
Nhưng đó cũng không phải là vấn đề. Chỉ cần sửa đổi công pháp của chúng một chút là có thể biến thành của mình.
Thế giới quan Cthulhu, thế giới quan ma pháp, thế giới quan triệu hồi có quy luật vận hành tương tự nhau. Chúng tấn công bằng cách mượn năng lượng của các sinh vật siêu phàm trong thế giới gốc, nhưng do bị quy tắc vận hành của thế giới hạn chế, những sinh vật siêu phàm mà chúng kết nối lại không thể giáng lâm xuống thế giới này, do đó thực lực của bọn chúng đã giảm đi đáng kể.
Nếu bản chất quy tắc vận hành của loại thế giới này là “mượn sức mạnh”. Vậy tại sao tôi không thể trở thành vị Cổ Thần trong truyền thuyết, trở thành sinh vật siêu phàm đó? Ý nghĩ này vừa nảy ra, hệ thống năng lượng thứ năm của thế giới này đã dần dần hình thành.
Tôi và thế giới là một, cùng với sự lĩnh ngộ của tôi, tốc độ hồi phục năng lượng của thế giới ngày càng nhanh, bản thể thế giới cũng dần dần lớn mạnh. Sự lớn mạnh của thế giới lại ảnh hưởng ngược lại đến tất cả các sinh vật sống trong đó, cảm xúc vui sướng và sự gia tăng năng lượng cùng vận khí của sinh vật lại nuôi dưỡng ngược lại cho thế giới, cứ thế tuần hoàn, sinh sôi không ngừng.
Còn thế giới của những kẻ xâm lược này thì lại khác, bọn chúng xem người dân như cỏ rác để thu hoạch, e rằng chưa bao giờ thấy tình huống như thế này, do đó bọn chúng đã không nhận ra sự thay đổi của thế giới ngay từ đầu.
Đến khi nhận ra thì đã muộn.
Những kẻ xâm lược này ra vẻ cao ngạo, chỉ nghĩ đến việc đùa giỡn với tôi như mèo vờn chuột, nhưng lại không ngờ rằng, trong những đòn tấn công chưa hết sức của chúng, tôi lại xem chúng như những huấn luyện viên để luyện tập.
Gã đàn ông có vẻ thô lỗ, lần đầu tiên tỏ ra nghiêm túc, nói với tất cả những kẻ xâm lược xung quanh: “Mọi người thấy cả rồi chứ? Đừng nương tay nữa, các ngươi làm vậy chỉ khiến thực lực của hắn ngày càng tăng lên, chỉ có kết hợp sức mạnh của mọi người lại, dùng toàn lực để tiêu diệt hắn ngay lập tức mới được! Nếu không thực lực của hắn sẽ không ngừng tăng lên, đừng để đến lúc tất cả chúng ta đều trở thành người luyện tập cho hắn, tập hợp sức mạnh của hai mươi ba thế giới cũng không thể tiêu diệt được hắn, đến lúc đó thì thật là nực cười.”
“Chúng ta sẽ trở thành trò cười cho tất cả các thế giới cấp cao!”
“Làm gì có chuyện khoa trương như vậy…”
Có người bất mãn lẩm bẩm.
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Ban đầu tôi còn lo chúng đủ thông minh, sau khi phát hiện ra ý đồ của tôi, sẽ bất chấp tất cả mà dùng toàn lực tung ra đòn chí mạng.
Bây giờ xem ra, đôi khi quá thông minh cũng không phải là chuyện tốt.
Chưa chắc gì chúng đã không biết đến khả năng học hỏi đáng sợ của tôi. Nhưng, những kẻ này đều có ý đồ riêng, những kẻ đã lăn lộn trong các thế giới cấp cao đã mất đi sự tin tưởng vào đồng đội.
Huống hồ chi, chúng vốn chỉ là một liên minh tạm thời, chỉ vì muốn tấn công thế giới này mới tạm thời liên kết. Bây giờ ai cũng không chịu tung hết sức, chỉ sợ sau khi đánh bại tôi, kẻ nào kiệt sức sẽ trở thành con mồi tiếp theo.
Chúng biết thế giới của chúng không đáng tin cậy, hoàn toàn không thể vì vài người mà dốc toàn bộ sức mạnh của thế giới để đối đầu với các thế giới khác. Cho nên chúng chỉ có thể dựa vào chính mình, cho nên chúng chỉ có thể giữ lại con bài tẩy, giữ lại thể lực, để phòng mình trở thành con mồi trong mắt kẻ khác.
Đợt tấn công tiếp theo quả nhiên mạnh hơn một chút.
Nhưng cũng chỉ là “một chút” mà thôi.
Nửa bên sa bàn bị phá hủy, áo khoác vest của tôi xuất hiện nhiều vết rách.
Tôi nhấc cánh tay phải bị tấn công lên, không khỏi nhíu mày.
Chậc.
Tổn thất một chiếc áo vest đặt may mất một tháng mới xong.
“Tổng Tài.”
Trợ Lý ở bên phải phía sau đi đến bên cạnh tôi.
Anh kéo cánh tay tôi lên, kiểm tra cẩn thận.
Ngón tay anh hơi lạnh mà lòng bàn tay lại mềm mại.
Bị kiểm tra như vậy dưới con mắt của bao người, tôi bỗng cảm thấy có chút không được tự nhiên.
“Em không sao.”
Trợ Lý còn định nói gì đó, nhưng lại bị một tiếng quát cắt ngang.
“Khinh thường tôi phải không? Đến lúc này rồi mà còn ở đó tình tứ!”
Tôi quay đầu nhìn lại, thấy gã đàn ông mặc áo sơ mi đang trừng mắt giận dữ nhìn chúng tôi.
Hắn ta nghiến răng: “Vốn không muốn dùng thứ này ở đây, không ngờ lại bị lũ ngu ngốc kia nói trúng thật.”
Hắn ta vung tay, một lỗ hổng tròn màu đen lập tức mở ra. Một luồng áp lực đáng sợ từ lỗ hổng đó thẩm thấu ra ngoài.
Có người kinh hãi kêu lên: “Sao có thể! Người chủ đạo lần này không phải là Will sao? Tại sao lại để ngươi mang theo máy truyền tống!”
“Không phải nói chúng ta đã là toàn bộ lực lượng chiến đấu của các thế giới tham gia rồi sao? Máy truyền tống bên kia là của thế giới nào?”
“Ba mươi, bốn mươi, hay là năm mươi?! Sao lại có nhiều luồng sức mạnh thế giới như vậy?! Chết tiệt, nếu bọn chúng đều qua đây, đám tiên phong chúng ta còn vớt vát được gì không?”
Gã đàn ông mặc áo sơ mi nhìn tôi: “Mẹ kiếp, không ngờ cậu lại khiến tôi phải dùng đến con bài tẩy mà đám lão già đó bắt tôi mang theo.”
“Tôi thừa nhận cậu rất mạnh, nhưng hai tay khó địch được bốn tay, thiên tài có thể trưởng thành mới gọi là thiên tài, chết yểu trước khi thành danh thì chỉ có thể gọi là người chết!”
Khuôn mặt hắn ta méo mó, vẻ cao ngạo trước đó đã biến mất hoàn toàn, trên mặt chỉ còn lại sự ghen ghét.
Tôi nhướng mày: “Vậy nên, là viện quân, đúng không?”
Hắn ta cười lạnh: “Đúng!”
“Tôi đã nói, với sức mạnh của một mình thế giới này, hoàn toàn không thể chống lại nhiều thế giới như vậy.”
Tôi cười: “Vậy sao? Tưởng mỗi mình các người có viện binh thôi à?”
Lời tôi vừa dứt, một cánh hoa màu hồng phấn từ từ rơi xuống, giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên: “Tổng Tài, chúng tôi đến rồi!”
Nơi giọng nói vang lên, hoa anh đào rơi như mưa.
Hết chương 359.
