Chương 36: Hắc Lệnh Kỳ
Trần Thập Nhất ngẩn người một lúc, mắt nhìn vào hư không. Trong phòng khách, ngay cả tiếng khóc của em trai cũng dần dần im bặt. Bấy giờ cậu ta mới lật sách bài tập ra, nhưng tâm trạng nôn nao bồn chồn đến độ chẳng viết nổi một chữ.
Một lúc sau, ba Trần gõ cửa phòng rồi bước vào, tay bưng một đĩa bánh bao nóng hổi. Thấy vẻ mặt của con trai, ông đưa tay xoa đầu cậu ta mấy cái: “Con cũng biết mẹ con rồi đấy, mẹ con chỉ được cái miệng lưỡi ghê gớm thôi. Nè, sợ con đói nên mẹ cố tình hấp bánh bao cho con đó. Bài tập có nhiều không con?”
Trần Thập Nhất gật đầu. Ba Trần mỉm cười: “Vậy được rồi, ba không làm phiền con học bài nữa. Về chuyện học hành, ba và mẹ đều hy vọng con sẽ học giỏi, nhưng không phải là bắt buộc phải giỏi. Kể cả sau này không đỗ đại học cũng chẳng sao, học lấy một cái nghề gì đó cũng được.”
Trần Thập Nhất xé một miếng vỏ bánh bao: “Không đỗ đại học khéo mẹ nhai sống con mất. Con còn tưởng tượng ra được mẹ sẽ nói thế nào cơ. Chẳng hạn như: Bao nhiêu năm vất vả nuôi nấng, tiền bạc công sức đều đổ hết vào người mày, mày báo đáp tao thế này à? Bla bla bla…”
Đây đã trở thành nếp sống trong gia đình cậu ta. Ba Trần biết mẹ Trần vừa phải trông cửa hàng, vừa phải quán xuyến cả việc nhà nên rất vất vả. Ông cũng biết bà chỉ có nói miệng thôi, chứ thật tâm đã dốc hết mọi thứ cho gia đình này, cũng thật lòng thương yêu hai đứa con trai. Vì không thay đổi được vợ, nên ông đành cố gắng bù đắp cho con trai.
Ông rút từ trong túi ra một xấp tiền đưa cho con trai: “Muốn ăn gì, muốn chơi gì thì tự mua lấy. Không đủ tiền thì lại nói với ba, đừng để mẹ con biết.”
Trần Thập Nhất nhận lấy tiền rồi cất vào ngăn kéo. Bên ngoài vang lên tiếng đồ vật rơi vỡ loảng xoảng, rồi em trai lại khản giọng khóc ré lên. Ba Trần vỗ vai con trai, vội vã ra ngoài dỗ dành đứa con út trước khi vợ nổi trận lôi đình.
Cánh cửa phòng đóng lại, nhưng vẫn có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài. Nghe tiếng khóc khản đặc của em trai, Trần Thập Nhất cũng muốn ra ngoài dỗ nó nín, nhưng cậu ta biết hễ mình bước ra là sẽ bị mẹ mắng. Mắng cậu ta bài tập chưa làm xong đã chỉ nghĩ đến chơi, mắng cậu ta chỉ tổ giúp ngược, mắng cậu ta mắt mù không thấy người lớn đã đủ bận rồi còn bày trò thêm rối.
Mà không ra ngoài thì cũng bị mắng. Mắng cậu ta không biết phụ giúp, mắng cậu ta mắt không thấy việc, mắng cậu ta dửng dưng không biết thương người. Tóm lại, cậu ta làm gì cũng bị mắng.
Đang lúc tâm trạng bực bội, điện thoại bỗng hiện lên cuộc gọi video của Quý Nam Tinh.
Trần Thập Nhất đặt điện thoại lên giá đỡ rồi bắt máy: “Nam Tinh?”
Quý Nam Tinh tay cầm bút, hỏi: “Bài tập tiếng Anh và Toán hôm nay là gì thế?”
Trần Thập Nhất không nghĩ nhiều, vội lật vở ra đọc bài tập cho cậu nghe, rồi lại hỏi: “Cậu khỏe hơn chưa, còn thấy khó chịu ở đâu không?”
Quý Nam Tinh lắng nghe âm thanh nền từ phía cậu ta, khẽ cười: “Tôi ổn rồi. Nhà cậu náo nhiệt thật đấy.”
Trần Thập Nhất cười gượng gạo rồi thở dài: “Em trai tôi bị ốm nên đang quấy ấy mà, ho mãi không khỏi nên mẹ tôi phiền chết đi được. Hôm nay đi tiêm, cái phòng khám nhỏ dưới nhà tôi suýt nữa thì tiêm Cephalosporin cho nó. Em tôi bị dị ứng với Cephalosporin, hú vía, suýt nữa thì toi rồi.”
Quý Nam Tinh: “Vậy thì nguy hiểm thật. Dị ứng thuốc nguy hiểm lắm đấy. Cậu làm xong bài tập chưa?”
Trần Thập Nhất lắc đầu: “Chưa động đến chữ nào.”
Nhìn khuôn mặt như đưa đám trong video, Quý Nam Tinh lại mỉm cười: “Vậy cậu làm bài đi nhé. Sáng mai nếu kịp thì mua giúp tôi một phần bánh tráng nướng sốt tương ở chỗ cậu được không, tôi mang đồ uống cho cậu.”
Trần Thập Nhất giơ tay làm dấu OK: “Không thành vấn đề, cay vừa với không hành đúng không.”
Sau khi ngắt máy, tâm trạng của Trần Thập Nhất bỗng dưng nhẹ nhõm đi phần nào. Bạn bè mua đồ cho nhau, đây là chuyện mà trước đây cậu ta chưa từng có. Trước kia, chỉ có cậu ta đơn phương mang đồ đi lấy lòng người khác.
Mở vở bài tập, cầm lại bút, hôm nay cậu ta phải làm cho xong, không thể để dây dưa đến sáng mai được. Ngày mai phải dậy sớm một chút để đi mua bữa sáng cho Nam Tinh.
Nhìn khung chat vừa tắt, Tạ Phán Nhi vừa làm xong bài tập Toán, đưa mắt nhìn cậu: “Tôi làm xong Toán rồi mà cậu còn hỏi bài tập Toán làm gì. Muốn tìm người nói chuyện thì tìm tôi này, tôi có thể một lúc làm ba việc được đấy! Vừa làm bài tập vừa xem phim vừa tán gẫu luôn!”
Quý Nam Tinh liếc cô ta một cái: “Làm bài của cô đi.”
Tạ Phán Nhi hừ một tiếng, không nói thì thôi.
Cậu cứ ngỡ nhà Trần Thập Nhất xảy ra biến cố gì mới dẫn đến tử kiếp của cậu ta, xem ra chính là chuyện này. Nếu trưa nay cậu ta về nhà, nếu cậu ta không để ý đến việc em trai bị tiêm Cephalosporin, và nếu em trai cậu ta chết vì dị ứng thuốc, có thể tưởng tượng được gia đình bọn họ sẽ ra sao.
May mà kiếp nạn này có thể hóa giải.
Quý Nam Tinh nhìn ra ngoài cửa sổ. Kiếp nạn của Trần Thập Nhất đã qua, vậy đêm nay Hồ Tiểu Điệp có thể được như ý nguyện không đây.
Trang viên Hoa Hồng là một địa danh, bởi vì nơi đây có cơ sở trồng hoa hồng lớn nhất thành phố Ngọc Lan, cùng với một khu chợ đầu mối bán hoa tươi. Có người nói, sống ở đây, ngay cả ngọn gió thổi qua cũng mang theo hương thơm.
Đây cũng là một khu biệt thự lưng chừng núi nổi tiếng của thành phố Ngọc Lan. Thành phố Ngọc Lan có ba khu biệt thự cao cấp trứ danh: Trang viên Hoa Hồng, Trang Cách Lý, và Phúc Hưng Thành nằm ở trung tâm thành phố.
Càng đến gần khu trang viên Hoa Hồng, xe cộ trên đường càng thưa thớt, mãi cho đến khi một đoàn xe lao đến, xé tan màn đêm tĩnh lặng.
Mộ Xuân, đội trưởng đội hành động đặc biệt của Cục Quản lý dẫn đầu đội ngũ, anh ta đã mời đạo trưởng Sùng Minh của Ngọc Xuân Quan đến. đạo trưởng Sùng Minh giỏi nhất là thuật hóa vũ trừ âm. Để tránh cho cả khu trang viên Hoa Hồng bị âm khí ảnh hưởng, họ chỉ có thể mời đạo trưởng Sùng Minh đến lập đàn pháp xua âm khí.
Vì đã có thông tin từ phía Quý Nam Tinh, đội trưởng Mộ biết dù có nóng vội cũng vô ích, bèn ra lệnh cho các đội viên mang theo bùa chú, cùng với các đạo đồng do đạo trưởng Sùng Minh mang đến, bao vây và bố trí trận pháp quanh biệt thự nhà họ Vinh.
Đạo trưởng Sùng Minh dù đã gần sáu mươi tuổi, nhưng tóc ông vẫn còn đen, mái tóc dài được búi gọn trên đầu, cố định bằng một cây trâm gỗ trông rất bình thường. Nét mặt hiền từ hòa nhã của ông ẩn chứa vài phần uy nghiêm đã được tôi luyện qua năm tháng.
Nhìn ngôi nhà bị âm khí bao phủ trước mắt, đạo trưởng Sùng Minh chập hai ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua mắt mình. Thiên nhãn vừa mở, Hắc Lệnh Kỳ đang lượn lờ phía trên biệt thự liền hiện ra rõ mồn một.
“Quả nhiên là Hắc Lệnh Kỳ.”
Mộ Xuân cũng mượn sức mạnh của bùa chú để mở thiên nhãn. Nhìn lá lệnh kỳ đang bay lượn trên không, trong mắt anh ta cũng ánh lên vài phần kinh ngạc và chấn động: “Đây chính là Hắc Lệnh Kỳ sao? Truyền thuyết hóa ra là thật.”
Sùng Minh nghe vậy bèn cười một tiếng, cảm thán: “Yến lão đầu quả là không tầm thường, đồ đệ tìm được đứa nào cũng không tầm thường.”
Mộ Xuân thận trọng nói: “Đạo trưởng, Hắc Lệnh Kỳ đã xuất hiện, Huyền môn không được can dự. Vậy những người trong nhà đó, có phải là hết đường cứu chữa rồi không?”
Sùng Minh: “Còn phải xem bọn họ tạo nghiệt nặng đến đâu. Nhưng âm khí đã nhuốm màu đen, gió cũng mang theo tử khí, bên trong chắc hẳn đã có người chết rồi, có khi không chỉ một.”
Mộ Xuân có chút đau đầu: “Bên đại sứ quán vẫn đang tìm người, trong này có một thầy trừ tà rất nổi tiếng bên Thái Lan. Đạo trưởng, Hắc Lệnh Kỳ chắc sẽ không xử quyết người ngoại quốc đâu nhỉ, nếu không chúng ta khó mà ăn nói với phía Thái Lan được.”
Bất kể tên Kunda đó là người tốt hay kẻ xấu thì cũng là người nước khác, hiện tại dường như cũng chưa làm gì phạm pháp ở trong lãnh thổ nước mình. Nếu một đại sư của họ chết trên lãnh thổ mình, bên ngoại giao chắc sẽ đau đầu chết mất.
Sùng Minh cười khẽ: “Họ nhập cảnh có báo cáo với cơ quan đặc biệt không?”
Mộ Xuân lắc đầu, nếu có báo cáo thì đâu đợi đến khi người mất tích mấy ngày rồi bọn họ mới hay.
Sùng Minh nói: “Nếu đã không báo cáo, vậy chúng ta làm sao biết đại sư nào với đại sư nào. Thời buổi này, dù ở đâu thì tai nạn cũng là điều khó tránh khỏi. Thiên tai nhân họa, nếu thật sự xảy ra thì chúng ta biết làm thế nào.”
Mộ Xuân mặt mày ủ rũ, nói thì nói vậy, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì, vụ này chắc chắn sẽ rắc rối to.
Người của Cục Quản lý và các đạo đồng do đạo trưởng Sùng Minh mang đến vừa lập xong đại trận, đội trưởng đội hai của Cục cũng dẫn người tới.
Ba chiếc xe việt dã cỡ lớn màu đen chạy tới, mười hai người nhảy xuống xe. Người đàn ông đi đầu vai rộng chân dài, mái tóc xoăn nhuộm màu được túm thành một chỏm nhỏ sau gáy, ánh mắt ngông nghênh bất kham. Vừa thấy Mộ Xuân, khóe miệng anh ta đã nhếch lên một nụ cười cợt nhả: “Đội trưởng Mộ khỏe chứ.”
Mộ Xuân đau đầu nói: “Ở đây chắc không cần chi viện đâu.”
Hà Lang khoanh tay đứng cạnh Mộ Xuân, ngẩng đầu nhìn Hắc Lệnh Kỳ trên nóc biệt thự. Anh ta bẩm sinh đã có âm dương nhãn, nên không cần mượn sức của bùa chú để mở thiên nhãn: “Bọn tôi có đến chi viện đâu. Hắc Lệnh Kỳ đó, tôi còn chưa thấy bao giờ, vậy nên đặc biệt dẫn mấy thằng nhóc này đến mở mang tầm mắt.”
Mộ Xuân liếc nhìn đám thanh niên sau lưng anh ta: “Đã đến rồi thì cũng đừng đứng không. Đại trận đã lập xong, bảo bọn họ tự tản ra canh giữ trận pháp đi. Chuyện khác không sợ, chỉ sợ lát nữa âm khí bạo động, ảnh hưởng đến cư dân quanh đây.”
Hà Lang vẫy tay với đội viên của mình: “Đi giúp đi.”
Các đội viên dưới trướng anh ta tuổi đời không lớn lắm, đa phần là con cháu các gia tộc được gửi đến để rèn luyện, cũng khá nghe lời. Anh ta vừa ra lệnh, tất cả liền tự động tản ra giúp các thành viên đội một canh giữ trận pháp.
Mộ Xuân giới thiệu Hà Lang: “Vị này là đạo trưởng Sùng Minh của Ngọc Xuân Quan.”
Hà Lang nghiêng đầu, nói nhỏ với Mộ Xuân: “Anh không biết à? Chú ba của tôi đấy. Chuyện này trong Cục cũng không ai biết, tôi chỉ nói cho anh thôi, anh phải giữ bí mật giúp tôi đấy.”
Giọng anh ta không lớn, nhưng Sùng Minh đứng cạnh vẫn nghe thấy, thế là ông không khách khí mà vỗ một phát vào đầu anh ta: “Sao nào, chú ba của cậu không thể để người khác biết mặt à?”
Hà Lang cười hề hề: “Chẳng phải sợ người ta tưởng cháu đi cửa sau sao, ai bảo chú của cháu lại lợi hại và nổi tiếng như thế chứ.”
Sùng Minh đã miễn nhiễm với cái miệng dẻo quẹo của anh ta từ lâu, đến một cái liếc mắt cũng lười cho.
Xung quanh tĩnh lặng đến lạ thường, không một ngọn gió, không một tiếng côn trùng hay chim chóc.
Hà Lang huých tay Mộ Xuân một cái: “Anh đã xem hồ sơ về Hắc Lệnh Kỳ trong Cục Quản lý chưa? Sao yên tĩnh quá vậy, chúng ta cứ phải đợi thế này mãi à? Đợi đến bao giờ nữa.”
Mộ Xuân chưa kịp nói, Sùng Minh đứng bên đã lên tiếng: “Sắp rồi. Hắc Lệnh Kỳ sẽ không ở lại dương gian quá sáu canh giờ. Trước khi trời sáng, mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Theo thông tin Quý Nam Tinh cung cấp, cậu đã mở Quỷ Môn vào thứ Bảy. Trong đó, việc đánh trống minh oan để xét xử Hồ Tiểu Điệp cũng cần thời gian. Cục Quản lý có máy dò âm khí, phạm vi giám sát bao trùm cả thành phố, mà họ nhận được cảnh báo âm khí vượt mức vào khoảng sáu giờ chiều hôm nay.
Nói cách khác, muộn nhất là trước sáu giờ sáng mai, Hắc Lệnh Kỳ sẽ trở về địa phủ.
Mộ Xuân liếc nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ đêm. Tức là chỉ cần đợi thêm sáu tiếng nữa, bên trong sẽ có kết quả. Chỉ không biết sau khi trời sáng, tình cảnh trong nhà sẽ như thế nào.
Thời gian trôi đi từng phút từng giây. Lần lượt có thêm một vài thiên sư nghe tin cũng tìm đến khu vực lân cận. Hắc Lệnh Kỳ của địa phủ, thứ mà biết bao người cả đời cũng không được thấy, nay có cơ hội này, đương nhiên là phải đến để chứng kiến.
Ngay lúc Mộ Xuân đang cầm điện thoại xem thông tin liên quan đến Hắc Lệnh Kỳ trên ứng dụng “Mạng Lưới Nhân Gian”, Hà Lang là người không lúc nào chịu yên, anh ta lại chọc chọc Mộ Xuân: “Lão Mộ nhìn kìa, Hắc Lệnh Kỳ kia có phải đang chuyển sang màu đỏ không?”
Anh ta cứ nhìn chằm chằm vào Hắc Lệnh Kỳ, chủ yếu là vì anh ta bẩm sinh có âm dương nhãn, nhìn thêm vài cái cũng chẳng tốn chút sức lực nào, không có việc gì nên cứ nhìn. Nhờ vậy mới phát hiện ra sự thay đổi mơ hồ xung quanh Hắc Lệnh Kỳ.
Mộ Xuân không có âm dương nhãn, cũng không muốn lãng phí thêm một lá thiên nhãn phù, bèn đi sang bên kia đường xem xét chiếc máy quay đang ghi hình liên tục. Quả nhiên, xung quanh Hắc Lệnh Kỳ có sự thay đổi, dần dần ánh lên một quầng sáng đỏ.
Hà Lang hỏi chú ba của mình: “Chuyển sang màu đỏ là sao chú?”
Đạo trưởng Sùng Minh chau mày, vẻ mặt nghiêm trọng: “Là xét xử.”
Ông vừa dứt lời, một luồng âm khí cực mạnh quét tới từ bốn phương tám hướng, hội tụ vào trong Hắc Lệnh Kỳ, ngưng kết thành một thanh kiếm sắc bén rồi bay vút qua, chém thẳng xuống.
Sau cú chém này, biệt thự nhà Vinh Gia Minh như bị phá ra một lỗ hổng, âm khí tuôn trào ra ngoài như dòng suối.
Thế nhưng, bao nhiêu âm khí thoát ra ngoài đều bị Hắc Lệnh Kỳ hút vào bấy nhiêu, không hề rò rỉ ra ngoài một chút nào.
Âm khí bùng phát dữ dội kéo dài một lúc, tầng mây trên trời cũng bị nhuốm đen. Mây đen sà xuống thấp, tựa như đang cuồn cuộn ngay trên đỉnh đầu mọi người.
Ba thước đất của biệt thự nhà họ Vinh vẫn yên bình tĩnh lặng, nhưng những nơi khác lại nổi gió lớn. Cây cối ven đường bị thổi cho nghiêng ngả, quần áo phơi trên ban công bị cuốn phăng lên trời.
Nhiều người vội vàng đóng cửa sổ, lẩm bẩm mắng cái thời tiết quái quỷ gì không biết, nói thay đổi là thay đổi ngay. Có người còn bực bội vì dự báo thời tiết vẫn sai như mọi khi, chẳng hề báo trước tối nay có gió.
Trong lúc âm khí trong biệt thự điên cuồng tuôn trào, những người đang canh giữ trận pháp ở bốn phương tám hướng bỗng đau đớn bịt chặt tai. Âm thanh chói tai phát ra từ trong biệt thự, như ma âm rót vào tai, đâm vào màng nhĩ khiến đầu họ đau buốt.
Những thiên sư có kinh nghiệm lập tức lấy bùa chú ra. Thực ra cũng không cần loại bùa đặc biệt lợi hại nào, chỉ cần bùa trừ âm thông thường là có thể ngăn chặn được loại âm thanh truyền qua âm lực này.
Lúc này, Mộ Xuân phát tín hiệu, ra lệnh cho mọi người bắt đầu kết trận. Một luồng âm khí mạnh mẽ như vậy nếu đột ngột bùng phát ra ngoài, khu vực này e rằng sẽ gặp đại họa. Để phòng ngừa bất trắc, kết giới trận pháp ngăn chặn âm khí rò rỉ phải được chuẩn bị trước.
Nhưng may thay, lệnh kỳ chấp pháp của âm gian cũng không đến nỗi mặc kệ sống chết của dương gian. Hắc Lệnh Kỳ lượn lờ trên không trung hút sạch âm khí cuồng loạn xung quanh, rồi hóa thành một làn khói nhỏ biến mất.
Mọi người đang canh giữ ở cổng lớn nhìn nhau. Hà Lang có chút nôn nóng nhưng cũng không dám manh động: “Hắc Lệnh Kỳ xong việc rồi à? Vậy bây giờ chúng ta có vào không?”
Anh ta cứ nghĩ thế nào cũng phải có vài cảnh tượng hoành tráng bùng nổ, ví dụ như được thấy Đầu Trâu Mặt Ngựa trong truyền thuyết đến thu hồn, hoặc đột nhiên mở ra một cánh Quỷ Môn, rồi xích những oan hồn sau khi chết lại và dẫn đi.
Kết quả là chẳng có gì cả?
Mộ Xuân ra hiệu cho đội viên tiến lên. Mọi người tay cầm bùa chú phá cửa xông vào.
Cảnh tượng bên trong căn nhà khiến ngay cả những thiên sư đã từng chứng kiến đủ loại cái chết cũng phải rùng mình kinh hãi.
Trên lan can tầng hai, mấy sợi dây điện quấn vào nhau, treo lơ lửng một xác nam.
Giữa đại sảnh, một người đàn ông trung niên nằm úp trên tấm thảm, nhưng toàn bộ mảng da sau lưng đã bị lột sạch, máu thịt be bét khiến người ta không dám nhìn lần thứ hai.
Đó là còn chưa kể đến máu đặc quánh, gần như thấm đẫm cả tấm thảm, cả sàn nhà đỏ đến mức ngả sang màu đen.
Bên dưới thi thể bị treo còn có một chiếc đèn chùm pha lê vỡ nát, nhưng ở trên cùng, cây cột chính dùng để treo đèn, lại đâm xuyên qua một người.
Người đó chân tay dang rộng, mặt ngửa lên trời, cột đèn sắc nhọn xuyên qua cơ thể, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Không một ai dám bước nửa bước vào trong nhà. Đừng nói là vào, chỉ đứng ở cửa thôi cũng đã cảm thấy mùi máu tanh nồng nặc đến mức không tan nổi, còn đang ập tới từng đợt như sóng biển, nhấn chìm tất cả mọi thứ. Rất nhiều thiên sư trẻ tuổi chưa từng trải sự đời đã không nhịn được mà chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo.
Sùng Minh nhắm mắt lại, nhìn về phía Mộ Xuân: “Hiện trường cứ để Cục Quản lý các cậu xử lý. Tôi đi chuẩn bị đạo tràng, pháp sự hóa giải âm khí này vẫn nên làm một lần.”
Phất trần thấm đẫm nước cam lồ vẩy ra, chuông trấn hồn kết bằng sợi dây đỏ khẽ vang lên. Dưới sự gia trì công lực của Sùng Minh, từng tiếng chuông vang vọng, gột rửa oán khí nặng nề do cái chết mang lại.
………..
Quý Nam Tinh đang ngồi đả tọa trước bàn thờ tổ sư gia bỗng từ từ mở mắt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đêm nay cậu không kéo rèm cửa sổ trong căn phòng nhỏ, vì vậy chỉ cần quay đầu là có thể thấy biển đèn rồng giăng ngoài kia, muôn vàn ánh đèn của vạn nhà.
Đôi mắt vốn đen láy được ánh đèn đêm chiếu rọi trở nên sáng hơn vài phần. Nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy một vầng linh quang đang chảy trôi như ánh sao quanh viền con ngươi của Quý Nam Tinh.
Một lúc sau, Quý Nam Tinh quay đầu lại, nhắm mắt lần nữa, chuyên tâm tụng kinh làm công khóa.
Giữa làn khói xanh lượn lờ, vài hạt linh quang nhỏ như bụi trần khẽ lay động phiêu lãng, rồi từ từ hạ xuống người Quý Nam Tinh. Đó là sự hồi báo của công đức. Oán hận đã tiêu tan, tội nghiệt đã thanh toán, mọi chuyện xem như cũng đã có kết quả.
Hết chương 36.
Tác giả có lời muốn nói:
Hắc Lệnh Kỳ: Nói ra các người không tin đâu, Kỳ Kỳ tôi đây đến nhân gian một chuyến mà lại về tay không đó nha.
