Chương 36: Thanh Xuân Vô Giá, Trượt Chân Một Phát Là Tới Lhasa Ngay
Sau khi Tô Vạn Đồng nói xong câu đó, phía sau cô chợt vang lên một giọng nói yếu ớt:
“Cái đó, có thể cho tôi đi cùng được không?”
Hai người đồng loạt quay đầu lại, phát hiện đó là Tống Nam, hai mắt cậu ta lóe lên ánh sáng kỳ dị, cậu ta nhìn Tô Vạn Đồng đầy mong đợi.
Từ lâu đã nghe nói trong giới giải trí có những người mê tín dị đoan, hay làm những chuyện âm khí nặng nề, không ngờ lại có thể tận mắt chứng kiến!
Tống Nam đã mở sẵn ghi chú, nhất định phải ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện này để làm tư liệu sáng tác.
Phương Lộc Dã đứng gần đó nãy giờ nghe được một nửa, ho khan một tiếng, thu hút sự chú ý của bọn họ: “Nếu đã đi thì coi như hoạt động team building, cho tôi đi cùng nữa.”
Tô Vạn Đồng nghiến răng.
Hay lắm, tất cả đều đến xem trò cười của cô đúng không?
“Không…”
“Được đó được đó!”
Ninh Lạc lập tức gật đầu đồng ý.
[Không được, trong lòng tôi vẫn có chút sợ, lỡ như có ma thật thì phải làm sao, a a a, vẫn nên kéo thêm người đi cùng cho an toàn.]
Tô Vạn Đồng im lặng.
Nói như thế, hình như… cũng có lý?
Nhưng mà, đến trước ngày nghỉ một ngày, Ninh Lạc vẫn còn lo lắng, Lộ Đình Châu để ý thấy, liền hỏi cậu bị làm sao vậy.
Ninh Lạc kể chuyện của Ngô Ý Hề và Tô Vạn Đồng cho Lộ Đình Châu nghe, lược bớt một vài chi tiết, mặt mày cậu ủ rũ: “Anh nói xem, trên đời này có ma thật không?”
Lộ Đình Châu không để ý lắm, những chuyện bẩn thỉu như thế này trong giới giải trí anh đã thấy nhiều rồi: “Không có, đều là tự mình huyễn hoặc hoặc tìm cớ an ủi bản thân thôi, những chuyện đó không có thật.”
Ninh Lạc thấy anh bình tĩnh như vậy, bèn hỏi tiếp: “Vậy lỡ như có thật thì sao?”
“Nếu như có thật,” Lộ Đình Châu suy nghĩ một chút rồi nói, “Vậy thì nguồn lao động miễn phí này không có quyền con người, cũng chẳng được pháp luật bảo vệ quyền lao động, nhất định sẽ bị khai thác làm năng lượng, làm việc bảy ngày một tuần, 24 giờ một ngày không ngừng nghỉ.”
Giọng điệu anh nói chuyện rất ôn hòa: “Không cần ăn, không cần nghỉ ngơi, còn có thể duy trì hiệu suất cao, dùng hỏng rồi thì vứt đi thay cái mới, tốt biết bao.”
Ninh Lạc bái phục: “… Đỉnh cao của tư bản.”
[ Bồ Tát thời nay thì thấy nhiều rồi, Diêm Vương thời nay thì đây là lần đầu tiên được nhìn thấy!]
Lộ Đình Châu cười nhạt: “Suy luận ngược lại, không bị khai thác nghĩa là không tồn tại, thứ không tồn tại thì có gì đáng sợ.”
Ninh Lạc im lặng một chút, phát hiện ra mình đã bị thuyết phục.
Ma quỷ cái quái gì chứ!
…………..
Buổi tiệc sinh nhật được tổ chức vào chiều hôm đó, Ninh Lạc cùng ba người nữa hùng hổ đến nhà Ngô Ý Hề.
Trên đường còn đụng phải một cô gái đang cầm điện thoại nói chuyện, trông rất hoạt bát đáng yêu.
Nhìn thấy cô ấy, tâm trạng u ám nhiều ngày liên tiếp của Tô Vạn Đồng tốt lên hẳn, từ xa cô đã lên tiếng gọi: “Thiên Thiên!”
Ninh Lạc thấy cô gái được gọi là Thiên Thiên đó hình như đã bị giật mình vì tiếng gọi đột ngột này, vội vàng cất điện thoại đi, thấy là Tô Vạn Đồng mới cười nói: “Chị Tiểu Tô, chị cũng đến ạ.”
Ninh Lạc nhỏ giọng hỏi: “Bọn họ quen nhau à?”
Phương Lộc Dã nói: “Cậu hỏi tôi là hỏi đúng người rồi, tôi quen biết không ít người trong giới đâu. Tôn Thiên Thiên, Tô Vạn Đồng và Ngô Ý Hề, ba người bọn họ đều là thành viên của một nhóm nhạc ra mắt từ chương trình tuyển chọn tài năng năm đó, nhưng là nhóm nhạc dự án có thời hạn, sau ba năm thì giải tán.”
“Gia đình Ngô Ý Hề có điều kiện, chơi chán rồi thì về nhà tiếp tục làm đại tiểu thư, Tô Vạn Đồng chuyển sang làm diễn viên, còn Tôn Thiên Thiên này….”
Ninh Lạc đang nghe đến đoạn gay cấn thì hỏi: “Tôn Thiên Thiên thì làm sao?”
Phương Lộc Dã nói: “Rất kỳ lạ, Tôn Thiên Thiên có quan hệ tốt nhất với đội trưởng của nhóm, nhưng kể từ khi đội trưởng của bọn họ ngã từ trên sân khấu xuống rồi biến mất, Tôn Thiên Thiên cũng không còn xuất hiện trước công chúng nữa, nghe nói hình như là do cô ấy không muốn.”
Vẻ mặt Tống Nam vô cùng sùng bái: “Anh biết nhiều thật đấy.”
Ninh Lạc cũng gật đầu.
[ Con công xòe đuôi mà hóng chuyện thì mấy loài chim khác không có cửa đâu.]
Công xòe đuôi?
Tống Nam nghiêm túc đánh giá trang phục sặc sỡ của Phương Lộc Dã, cộng thêm một chiếc kính râm siêu to trên mặt, gật đầu tán thành.
Ví von rất có hình tượng, không hổ là Tiểu Lạc!
Phương Lộc Dã tức giận quay đầu định tìm Ninh Lạc tính sổ, nhưng vì đeo kính râm nên không nhìn rõ đường, va vào góc bậc thang, loạng choạng suýt ngã, may mà vặn vẹo người, hai chân xoắn lại một cách kỳ quái mới giữ được thăng bằng.
Ninh Lạc khẽ liếc nhìn cậu ta.
[ Khỉ mới chui ra từ khe đá cũng không vặn vẹo bằng cậu, cậu mà đi nhảy quảng trường thì khối bà cụ mê mệt.]
Phương Lộc Dã giật phăng cái kính râm xuống, lồng ngực không ngừng phập phồng vì tức giận.
Tô Vạn Đồng vừa dẫn Tôn Thiên Thiên tới, ánh mắt dừng lại trên người Phương Lộc Dã một giây, rồi ghét bỏ dời đi: “Giữa ban ngày ban mặt mà uốn éo lả lơi cái gì.”
Phương Lộc Dã tức giận đến mức khí đồn đan điền: “Cút đi!”
Sau khi giới thiệu hai bên làm quen, mấy người cùng nhau đến cửa, nhìn thấy Ngô Ý Hề đang đứng đón khách.
Ninh Lạc liếc mắt một cái, liền nhìn thấy đôi giày cao gót hơn chục phân của cô ta, lại ngẩng đầu ước lượng chiều cao của cô ta, sau đó âm thầm lùi ra xa một chút.
“Gót giày cao thế…”
[ Thanh xuân vô giá, trượt chân một phát là tới Lhasa ngay.]
Cuối cùng Phương Lộc Dã cũng có cơ hội trả thù: “Gót giày đúng là có hơi cao, nhưng không bằng cái tên nào đó độn đế tăng chiều cao nhiều quá đến mức sợ độ cao, đúng không, Ninh Lạc cao 1m78,45?”
Ninh Lạc lẳng lặng liếc cậu ta một cái: “Thì ra cậu yêu tôi sâu đậm đến thế?”
Phương Lộc Dã nhíu mày: ? Bị điên à?
Ninh Lạc: “Đến chiều cao của tôi cũng có thể nhớ chính xác đến hai chữ số thập phân, tôi nói câu gì cũng lén ghi nhớ trong lòng rồi nghiền ngẫm.”
Cậu thở dài: “Tôi có vị trí quan trọng trong lòng cậu như vậy, mỗi lần tức giận cãi nhau với tôi đều là chiêu trò nhỏ để thu hút sự chú ý của tôi đúng không?”
Phương Lộc Dã: ???
Cậu ta muốn tuôn ra một tràng những lời lẽ thô tục, nhưng vì có các cô gái ở đây nên đành phải nuốt ngược vào trong.
Ngô Ý Hề chú ý đến bọn họ, hỏi: “Mấy vị này là?”
Tô Vạn Đồng giới thiệu bọn họ làm quen với nhau, mọi người cũng nhân tiện tặng quà đã chuẩn bị sẵn trước đó.
Đến lượt Ninh Lạc, Ngô Ý Hề theo thói quen mở ra xem, bỗng dưng cứng đờ tại chỗ: “Ờ, 《Dùng Tarot giải quyết 50% vấn đề trong cuộc sống của bạn》?”
“Đúng vậy,” Ninh Lạc gật đầu, “Cho nên tôi mua hai cuốn tặng cho cô.”
Tô Vạn Đồng không nhịn được, ôm Tôn Thiên Thiên cười đến run người.
Không biết Tôn Thiên Thiên đang nghĩ gì, đột nhiên giật mình bừng tỉnh, cũng nở nụ cười.
Khuôn mặt đang cười gượng gạo của Ngô Ý Hề càng thêm cứng đờ, cô ta không muốn nói chuyện với bọn họ thêm nữa, liền giục bọn họ vào trong: “Mấy vị vào trong trước đi.”
Ở một góc khuất mà mọi người không chú ý, Tôn Thiên Thiên lén nhìn vào chiếc điện thoại trong túi.
Màn hình tối om, nhưng ở góc dưới bên trái có vô số bình luận hiện lên, rõ ràng là đang livestream.
Cô nắm chặt tay, tự cổ vũ bản thân: Lần này, nhất định có thể…
Ninh Lạc vừa bước chân vào căn biệt thự này, ánh mắt đầu tiên liền nhìn về phía góc khuất nhất trên tầng hai, nơi không thể nhìn thấy được.
Có lẽ là do tác dụng tâm lý, cậu cứ cảm thấy sau lưng mình lạnh toát.
[ Yêu quái yêu quái xin chú ý, hiện đã tiến vào hang ổ của phù thủy Đông Á, hang ổ nằm ở góc khuất trên tầng hai, xin chi viện, xin chi viện!]
Tô Vạn Đồng cũng nhìn lên tầng hai cùng cậu, nụ cười trên môi phai nhạt, cô không rõ lời Ninh Lạc nói là thật hay giả, nhưng dù sao cũng quen biết Ngô Ý Hề nhiều năm, về mặt tình cảm thì cô không muốn tin.
Cô quay đầu lại, nói với người giúp việc của nhà họ Ngô: “Lúc tôi đến đây không cẩn thận giẫm phải vũng nước, cần lau giày một chút.”
Người giúp việc chỉ đường cho cô: “Cô Tô, mời đi theo tôi lên phòng nghỉ trên tầng hai.”
Tô Vạn Đồng: “Được, tôi tự đi là được rồi, cô cứ đi làm việc của mình đi.”
“Cái này…”
Thấy người giúp việc do dự, Tô Vạn Đồng nói: “Tôi và Ý Hề là chị em nhiều năm, cô yên tâm, cô ấy sẽ không nói cô chậm trễ đâu, tôi cũng biết đường.”
Người giúp việc đi rồi, thấy Tô Vạn Đồng muốn lên tầng hai, Ninh Lạc cố gắng ngăn cản: “Hay là chị suy nghĩ kỹ rồi hãy lên.”
[ Tầng hai là đại bản doanh của chị em tốt của chị đấy, còn không biết bày những thứ kỳ quái gì ở trên đó đâu.]
Tô Vạn Đồng đang muốn tìm những thứ này, sải bước lên cầu thang: “Có gì mà phải suy nghĩ kỹ hay không, tôi chỉ lau giày thôi.”
Phương Lộc Dã đã sớm muốn nhìn thấy những thứ đó, vội vàng đi theo: “Trùng hợp thật, cô ấy giẫm phải vũng nước làm bắn nước bẩn lên quần áo của tôi, tôi cũng lên trên lau một chút.”
Tống Nam không nghĩ ra được lý do gì, kéo Phương Lộc Dã ra làm lá chắn: “Tôi giúp anh Tiểu Dã lau một chút.”
Ninh Lạc nhìn bọn họ với ánh mắt kỳ quái.
[ Ba người các người là hồ lô cứu ông nội à, từng người từng người chui vào bẫy.]
Nhưng thấy đồng đội của mình lần lượt đi lên, cậu cũng không muốn ở lại một mình nên đi theo lên lầu.
Bên này, Ngô Ý Hề đi mấy vòng ở sảnh lớn dưới lầu, đột nhiên phát hiện thiếu người, bèn hỏi người giúp việc, mấy người Tô Vạn Đồng đi đâu rồi.
“Cô Tô dẫn bạn bè lên tầng hai rồi.”
Ngô Ý Hề hít thở không thông: “Sao cô không đi theo bọn họ?”
Người giúp việc nói: “Cô Tô nói tự mình có thể đi, tôi không đi theo, xuống dưới giúp việc…”
Không phải Tô Vạn Đồng có thể hay không, mà là cô ta không thể!
Ngô Ý Hề đột nhiên nhớ ra hôm nay cửa phòng chứa đồ không khóa, nếu bị Tô Vạn Đồng bọn họ nhìn thấy thì xong đời.
Nghĩ đến đây, cô ta vội vàng xách váy lên, quay người chạy lên tầng hai, vì chạy nhanh quá nên suýt chút nữa đã ngã khỏi đôi giày cao gót hơn mười mấy phân.
Leo hết cầu thang, vừa rẽ qua hành lang thì nhìn thấy mấy người Tô Vạn Đồng.
Vừa hay bọn họ đang dừng lại ở bên cạnh phòng chứa đồ trong góc cuối hành lang.
[ Đến rồi đến rồi, chính là chỗ này.]
Máu dồn lên não, suýt chút nữa thì Ngô Ý Hề ngất xỉu luôn, cô ta vội vàng gọi: “Tô Vạn Đồng!”
Tô Vạn Đồng quay đầu lại, thấy Ngô Ý Hề vội vàng đi tới: “Hửm? Sao cậu lại lên đây?”
Ngô Ý Hề cười, khoác tay Tô Vạn Đồng để kiềm chế cô lại: “Bên ngoài lạnh quá, tôi lên lầu tìm cái khăn choàng lông.”
Tô Vạn Đồng nhẹ nhàng rút tay ra, nói: “Vừa nãy tôi đã muốn nói rồi, cậu không phải là người chịu lạnh giỏi nhất sao, mùa đông đi dự tiệc đều mặc váy hở lưng mà? Sao hôm nay lại mặc nhiều lớp kín mít thế?”
Nụ cười của Ngô Ý Hề cứng đờ, kéo ống tay áo xuống: “Đương nhiên là tôi muốn bắt đầu dưỡng sinh rồi, mặc ít như vậy sẽ bị cảm lạnh đó.”
Ninh Lạc thu hồi ánh mắt đang quan sát phòng chứa đồ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lắng nghe bài phát biểu quan trọng của phù thủy Đông Á.
[ Bia bỏ thêm kỷ tử, gõ mõ trong quán bar hộp đêm, cao thủ dưỡng sinh chính là cô. ]
Trong lòng cậu điên cuồng phun tào:
[ Cái gì mà đẹp bất chấp lạnh, thời trang phang thời tiết, chẳng qua là do tự mình rạch cổ tay lấy máu nuôi thứ dơ bẩn, trên cánh tay toàn là sẹo không thể cho người ta nhìn thấy thôi, ra tay với bản thân cũng tàn nhẫn thật.]
[ Chị gái à, tâm tính thì tôi thấy chị luyện được rồi đấy, sao không luyện tập thêm cho bộ não đi? Suýt chút nữa thì biến thành cái xác khô rồi, có thấy Tô Vạn Đồng với mấy người kia bị gì đâu?]
Ngô Ý Hề nói: “Được rồi, phòng nghỉ không phải ở đây, tôi dẫn các cậu đi.”
Vừa xoay người định rời đi, cổ tay đã bị một bàn tay nắm chặt.
Ống tay áo bị vén lên, để lộ ra hình xăm màu đỏ rực thật lớn, màu sắc cực kỳ đậm, giống như màu máu tươi trào ra từ những vết sẹo, leo trên cánh tay trắng nõn, như dây leo hình rắn quấn chặt lấy.
Tay chân Tô Vạn Đồng lạnh toát, cô theo bản năng lật cổ tay Ngô Ý Hề lại.
Thật sự nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt, ẩn dưới hình xăm màu đỏ như máu đó.
Tôn Thiên Thiên kinh hãi hô lên một tiếng: “Đây là cái gì?”
Ngô Ý Hề vội vàng nhìn xung quanh, may mắn là vị trí của bọn họ khá khuất, không thu hút sự chú ý của những người khác, cô ta hoảng loạn giãy tay ra khỏi lòng bàn tay Tô Vạn Đồng, giọng nói căng thẳng đến run rẩy, lắp bắp giải thích: “Không có gì, cậu đừng có hét toáng lên như thế.”
Cô ta nuốt nước bọt, sắc mặt trắng bệch, trên mặt sớm đã không còn chút máu nào: “Tôi, tôi thật sự không có chuyện gì, người nhà đối với tôi rất tốt, vị hôn phu của tôi cũng rất yêu tôi, thật đó, các cậu đừng có suy nghĩ nhiều.”
Phương Lộc Dã nghe xong thì cười khẩy: “Giấu đầu lòi đuôi.”
Tống Nam gật đầu, hạ giọng: “Đây là cố ý để chúng ta nghi ngờ à.”
Đáng tiếc là không có ai ở đây nghĩ nhiều cả.
Ninh Lạc nhìn thấy hình xăm thì khẽ “Ồ” lên một tiếng.
[Hình xăm này, hình như tôi đã từng nhìn thấy mô tả về nó… Để tôi nghĩ xem, để tôi nghĩ xem ở đâu…..]
Hình xăm còn có quy tắc?
Tô Vạn Đồng cẩn thận quan sát hình xăm đó, càng nhìn càng giống một loại phong ấn cổ xưa.
Phương Lộc Dã thì hận không thể thay Ninh Lạc suy nghĩ.
Nhanh nhớ ra đi nhanh nhớ ra đi, hóng chuyện được một nửa đột nhiên hết, cả người cậu ta bức rứt khó chịu.
[A, nhớ ra rồi!]
Ninh Lạc đập hai tay vào nhau: [Hình xăm này là một loại tà thuật ở vùng núi Nam Mỹ, dùng các loại xương cốt kỳ quái làm vật trung gian, có thể cầu nguyện với thần linh của bọn họ.]
Ánh mắt Ninh Lạc bỗng trở nên phức tạp.
[ Chị gái à, tôi thật sự bái phục chị, chị học cũng tạp quá đi, kết hợp đông tây kim cổ, cái gì cũng có một chút. Sao, chị thích quỷ Đông Á và tà thần Nam Mỹ diễn tu la tràng cho chị xem à?]
Nỗi buồn và sự kinh ngạc trong lòng Tô Vạn Đồng bị một loạt bình luận liên tiếp của Ninh Lạc đánh cho tan tành không còn một mảnh, bây giờ cô chỉ muốn biết, tại sao Ngô Ý Hề lại làm những chuyện này, cô thăm dò, nói: “Hình xăm này của cậu, trước đây tôi từng thấy khi đi du lịch ở nước ngoài.”
“Hình xăm này rất tà môn, nghe nói còn phải lấy máu để tế lễ, Ngô Ý Hề,” Tô Vạn Đồng nhìn chằm chằm vào mắt cô ta, “Cậu sẽ không làm ra chuyện gì mờ ám đó chứ?”
Tôn Thiên Thiên vì lời này mà kinh ngạc mở to mắt.
Màn hình điện thoại trong túi cô ấy cũng khựng lại một chút.
Giây tiếp theo.
[ Chết tiệt, Ngô Ý Hề còn làm ra những chuyện tà môn này? Ghê tởm chết đi được.]
[ Không thể nào! Ý Hề sẽ không làm ra những chuyện này! Tôn Thiên Thiên, rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy? Cô không biết lén ghi hình người khác là phạm pháp sao? Mau dừng lại!]
[ Dừng cái gì mà dừng, bên trong này chắc chắn có dưa lớn, tôi gọi bạn bè đến xem!]
Ngô Ý Hề gần như hét lên: “Sao có thể!”
Những người giúp việc trên tầng hai và khách lên lầu vì tiếng hét này mà nhìn sang, dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Ngô Ý Hề miễn cưỡng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng: “Tôi không biết cô nghe những tin đồn này ở đâu, tôi chỉ thấy hình này đẹp nên mới xăm lên thôi.”
Cô ta lại nắm lấy cánh tay Tô Vạn Đồng, lần này là dùng sức kéo ra ngoài: “Thôi nào Tiểu Tô, đừng đứng đây lãng phí thời gian nữa, tôi đưa các cậu đi thay quần áo rồi chúng ta mau xuống dưới thôi, lát nữa phải cắt bánh kem rồi.”
Bình luận vẫn tiếp tục lướt qua, số người trong phòng livestream ngày càng nhiều.
[ Đúng vậy, có thể đi nhanh lên được không, lịch sự chút đi được không.]
[Không thể đi! Tôi cảm thấy nơi này nhất định có vấn đề!]
[Bà nó, rốt cuộc là có chuyện gì, ai giải thích cho tôi với được không? Tại sao Ninh Lạc cũng ở đây vậy?]
Tôn Thiên Thiên căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Cô đột nhiên có một loại linh cảm, chắc chắn trong căn phòng chứa đồ đó có thứ mà Ngô Ý Hề không muốn cho mọi người nhìn thấy.
Tôn Thiên Thiên đưa tay vào túi, lặng lẽ di chuyển camera ra ngoài.
Tô Vạn Đồng đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, Ngô Ý Hề kéo cô cũng không đi, cô gỡ tay đối phương ra, lạnh lùng nói: “Thế à, thật ra thì thay quần áo ở đâu cũng như nhau, tôi thấy căn phòng này rất tốt.”
Nói xong, cô đặt tay lên tay nắm cửa.
Đồng tử Ngô Ý Hề co rút lại: “Đợi…”
“Cạch”.
Cửa mở ra.
Một đôi mắt của Kumanthong nhìn thẳng vào đám người ở cửa, cực kỳ quỷ dị và đáng sợ.
Ninh Lạc nuốt nước bọt, nhắm mắt an tường.
[Tô Vạn Đồng, nghe tôi nói cảm ơn… Chị mở cửa thì cũng phải báo trước một tiếng chứ, a a a a a!]
Tôn Thiên Thiên trượt tay, điện thoại rơi trở lại.
Nhưng cư dân mạng trong phòng livestream thì lại nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng đó, lập tức bùng nổ.
Hết chương 36.
