Chương 36: Thiết Kế

 

Chương 36: Thiết Kế

 

“Được rồi, chụp đi.”

 

Chu Kỳ An nhận được lợi rồi thì thu tay lại, chỉnh sửa bộ tóc giả, sau đó dựa vào tường đứng dậy, cậu há miệng nói bằng giọng điệu như ban ơn.

 

Chân cậu có chút mềm nhũn.

 

Cậu liếc nhìn hai cô lễ tân: “Lại đây đỡ tôi.”

 

Hai cô lễ tân ban nãy còn vênh váo, lúc này đành cười gượng gạo, dìu vị khách khó tính đi, chậm rãi di chuyển đến nơi chụp ảnh.

 

Chỉ còn lại một phút rưỡi, nhiếp ảnh gia không thể chờ đợi thêm, trực tiếp vác thiết bị lao tới.

 

Cạch!

 

Ánh đèn flash lóe lên rồi biến mất.

 

Chu Kỳ An mở to mắt, đôi đồng tử đã tiến hóa bắt được tia oán hận trong mắt nhiếp ảnh gia khi anh ta nhấn nút chụp.

 

Đúng là kẻ cướp gặp bà già, Cửa hàng làm ăn không đàng hoàng gặp phải khách hàng lòng dạ hiểm độc, sau khi bất hạnh kết hợp với nhau, nhiếp ảnh gia hận không thể móc tim Chu Kỳ An ra để bù đắp tổn thất.

 

Toàn bộ studio chụp ảnh bận rộn đến mức tối mắt tối mũi.

 

Nhân viên quầy lễ tân phụ trách rửa ảnh, quá trình rửa ảnh diễn ra cực kỳ nhanh chóng. Ảnh 14 inch, đen trắng, cô lễ tân đưa ảnh với tốc độ nhanh nhất có thể: “Quý khách, mời ngài.”

 

Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào “Di ảnh” của mình, chỉ cảm thấy khuôn mặt này vừa giống vừa không giống cậu.

 

Nhìn lâu giống như viết đi viết lại một từ, hoàn toàn không nhận ra nữa.

 

【Thu được manh mối: Bức ảnh.

 

Đã có ảnh đăng ký, vui lòng đến tiệm gạo để nhận gạo càng sớm càng tốt.】

 

Người thợ cắt tóc lại xuất hiện phía sau, anh ta cao hơn Chu Kỳ An nửa cái đầu, đôi mắt như thạch nhìn chằm chằm vào cái gáy đẹp đẽ của cậu.

 

“Đến cửa hàng đầu tiên là cậu có thể nhận được gạo. Nhớ kỹ, tính tình ông chủ không tốt, tốt nhất là rời đi ngay sau khi lấy được gạo.”

 

Chu Kỳ An cất “Di ảnh” và tiền bồi thường, xoay người bỏ đi.

 

“Dịch vụ rất tốt, lần sau tôi sẽ ghé lại.”

 

Giọng nói nhàn nhạt vang lên phía sau. Không lâu sau khi cậu rời đi, vẻ mặt u ám của người thợ cắt tóc dịu đi, anh ta nhìn chằm chằm vào hướng Chu Kỳ An rời đi, cười dữ tợn: “Dám lừa tôi, chờ chết đi!”

 

………..

 

Người mặc áo hoodie xuất quỷ nhập thần, đến rồi đi, hành tung bí ẩn. Khi Chu Kỳ An rời khỏi cửa hàng, cậu đã không nhìn thấy ai, nhưng sau khi đi được vài bước, người mặc áo hoodie lại xuất hiện cách đó vài mét.

 

Dường như cố tình giữ khoảng cách với cậu.

 

Một cục giấy bay tới.

 

Chu Kỳ An nhanh nhẹn xoay người, chụp lấy cục giấy ngay khoảnh khắc nó sắp va vào vai.

 

Trên tờ giấy có viết bốn chữ: Cậu rất kỳ lạ.

 

Rõ ràng có thể kích hoạt nhiệm vụ phụ, nhưng lại nhất định phải ở lại đó chịu đau đớn về thể xác.

 

Chu Kỳ An bước chậm lại, mắt cứ nhìn chằm chằm vào con đường dưới chân, cậu cảm thấy người mặc áo hoodie còn kỳ lạ hơn, chuyện có thể nói ra lại nhất định phải viết giấy.

 

“Có thể, nhưng không cần thiết.”

 

Cậu bấm ngón tay tính toán: “Bất kỳ nhiệm vụ phụ nào trong phó bản cấp bốn đều rất nguy hiểm, còn tôi thì chỉ cần chọc giận người thợ cắt tóc, chịu chút đau đớn về thể xác là có thể vừa được lợi, vừa không cần mạo hiểm, tại sao không làm?”

 

Hơn nữa, lượng máu bị tổn thương do những cơn đau đó gây ra không lớn lắm, chủ yếu là tác động trực tiếp lên hệ thần kinh, tạo cảm giác đau đớn mà thôi.

 

Bóng đen im lặng.

 

Chu Kỳ An tưởng hắn lại chơi trò biến mất, vừa quay đầu lại thì một tờ giấy suýt nữa đã dính vào trán cậu.

 

Nội dung trên giấy lại thay đổi: Bên A cứu mạng bên B, B sẽ đi làm cho A, toàn bộ thu nhập từ lao động thuộc về A.

 

Cái gọi là bên A, bên B là do Chu Kỳ An tự động thay thế trong đầu, trên thực tế vẫn là hình vẽ linh hồn phiên bản chibi.

 

“Anh chưa từng cứu tôi.”

 

Bóng đen không nói, dường như hắn chắc chắn rằng, sớm hay muộn gì Chu Kỳ An cũng sẽ cầu cứu mình.

 

Chu Kỳ An không hiểu hắn lấy đâu ra tự tin, nhưng rất nhanh sau đó, sự chú ý của cậu đã không còn đặt trên người người mặc áo hoodie nữa, bởi vì điểm đến nhận gạo lần này đã xuất hiện trong tầm mắt.

 

Cậu bước về phía trước vài bước, cảm giác kỳ lạ càng lúc càng rõ rệt.

 

“Không đúng.”

 

Một tay cầm di ảnh, một tay cầm lễ vật, sao lại có cảm giác như đang tự mình đi đưa tang cho mình vậy?

 

Chu Kỳ An nhìn tên cửa hàng: “Tiệm Gạo Xương Kim Đào Đào”. Cuối cùng, ánh mắt cậu dán chặt vào hai chữ “Gạo Xương”.

 

Gạo Xương, dịch theo nghĩa đen là: Gạo làm từ xương.

 

Cậu như nghĩ đến điều gì, bước chân đột ngột dừng lại, đặt lễ vật xuống, xoay người bỏ chạy.

 

Bóng đen không đuổi theo, mà chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu biến mất trong bóng tối, không biết đang tính toán điều gì.

 

Cuối cùng, nó bơi trở lại dưới chân người mặc áo hoodie, đánh thức người kia dậy.

 

Một lúc sau, người mặc áo hoodie mới tỉnh lại.

 

Bóng đen ban đầu nhảy múa tưng bừng để báo hiệu nhiệm vụ phụ đã hoàn thành, sau đó lại diễn tả những gì đã xảy ra ở tiệm cắt tóc.

 

Sau khi nghe xong, người mặc áo hoodie khàn giọng nói: “Cậu ta đúng là rất có chính kiến.”

 

Đã lâu rồi không gặp được người nào thú vị như vậy.

 

…………

 

Bên kia.

 

Chu Kỳ An bước thật nhanh, khi đi ngang qua tiệm cắt tóc, cậu nhìn thấy người thợ cắt tóc qua lớp kính, vỗ vỗ vào cái túi bên hông, sau đó lập tức bỏ chạy khi thấy sắc mặt đối phương tái mét.

 

Rất nhanh, Chu Kỳ An đã quay lại nơi ở của bà cụ đầu tiên.

 

Lúc nãy khi chủ động đóng cửa, cậu đã dùng một chút kỹ thuật, cánh cửa không đóng chặt hoàn toàn. Trong trường hợp không kinh động đến ai, Chu Kỳ An đã lẻn vào trong dễ dàng.

 

Bà cụ không biết đã đi đâu, chỉ còn lại bức di ảnh im lặng nhìn kẻ xâm nhập.

 

Nắp quan tài đã được đóng lại.

 

Nhân lúc không có ai, Chu Kỳ An xắn tay áo lên, định đẩy quan tài ra ngoài, so với lúc nãy, bề mặt quan tài mềm nhũn, cảm giác như một lớp màng mỏng. Cậu không khỏi rùng mình, nghiến răng đẩy quan tài đi.

 

May mà chiếc quan tài này không quá nặng, chỉ là cảm giác mười ngón tay đâm vào lớp mỡ thật sự rất khó tả.

 

“Cậu muốn đưa con trai tôi đi đâu?”

 

Là giọng của bà cụ.

 

Chu Kỳ An đột nhiên hoàn hồn, trước sau không có ai, vậy giọng nói phát ra từ đâu?

 

Cúi đầu xuống, trên nắp quan tài dần dần hiện lên một khuôn mặt già nua, làn da bị kéo căng khiến ngũ quan của bà cụ méo mó biến dạng, bà ta cười toe toét: “Cậu muốn đưa con trai tôi đi đâu?”

 

Lần trước đã bị thiệt thòi một lần, bây giờ, bà ta phải canh giữ bên cạnh con trai mọi lúc mọi nơi.

 

Cái bọc lấy bề mặt quan tài lại là da của bà cụ.

 

Nghĩ đến việc mình đã đẩy chiếc quan tài bọc da người đi được một đoạn, Chu Kỳ An bỗng dâng lên một cảm giác buồn nôn.

 

“Đưa…” Chu Kỳ An lặng lẽ lùi lại một bước: “Đưa mẹ mày!”

 

Tại sao những người mẹ mà cậu gặp đều đáng sợ như vậy?!

 

Chu Kỳ An quay đầu bỏ chạy vào trong nhà.

 

Phía sau, một lớp da người đỏ tươi dính đầy thịt mỏng bám theo như hình với bóng.

 

Nó không ngừng áp sát vào tấm lưng gầy gò của chàng trai, dường như muốn dung hợp hoàn toàn với cậu, khoác lớp da của mình lên người khác.

 

Da thịt đỏ tươi bay vào trong nhà.

 

Cửa phòng bên trái đóng chặt, lớp da người phát ra tiếng cười lạnh lẽo đầy mỉa mai, dễ dàng chui vào từ khe hở.

 

Ngay khoảnh khắc lớp da người chui vào, một bóng người lóe lên từ phía sau cửa chính, Chu Kỳ An lao nhanh về phía cửa, tốc độ tăng vọt, lúc này cậu di chuyển nhanh như gió!

 

Tiếng bước chân chạy thục mạng vang lên ngoài hành lang, bà cụ da người nhận ra mình bị lừa, vẻ mặt càng thêm hung dữ.

 

“Đã đến lúc làm đèn lồng rồi…”

 

Đứa trẻ không biết điều, da phải lóc ra làm mặt đèn, xương phải mài ra làm thành khung đèn.

 

Nếu bị tóm được, chắc chắn sẽ sống không bằng chết.

 

Chu Kỳ An bình tĩnh hít thở, nhanh chóng kiểm tra quan tài, sau khi mất đi lớp da người bao bọc, cậu có thể dễ dàng đẩy nắp quan tài ra. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo phả vào mặt.

 

Xác chết bị đông cứng phủ một lớp băng giá, môi của người đàn ông đã bị thối rữa, bong tróc lộ ra phần thịt đỏ tươi bên trong.

 

Bỏ qua hình ảnh kinh khủng của xác chết, Chu Kỳ An cõng thi thể lên, chạy như bay về phía trước.

 

Trong môi trường mờ tối, tiếng bước chân được phóng đại vô hạn.

 

Rất nhiều cửa hàng hai bên đều đóng cửa im ỉm, nhưng Chu Kỳ An lại cảm giác có vô số ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.

 

Cho đến khi một tia sáng ấm áp đột ngột chiếu đến từ phía sau, soi sáng con đường phía trước.

 

Chu Kỳ An quay đầu lại nhìn, mười mấy chiếc đèn lồng san sát nối đuôi nhau phía sau. Dưới ánh lửa phản chiếu bên trong, có thể nhìn thấy trên lớp giấy mỏng như cánh ve của những chiếc đèn lồng đó, chi chít những đường kinh mạch phức tạp của con người.

 

Toàn bộ đều là đèn lồng làm từ da người!

 

Bên ngoài vang lên tiếng kêu cứu không biết từ tầng nào, vào thời điểm này, tòa nhà nguy hiểm trùng trùng, người chơi liều mạng chạy trốn không chỉ có mỗi Chu Kỳ An.

 

Cõng trên lưng một cái xác chết đã làm tốc độ chạy của cậu chậm đi rất nhiều.

 

“Sắp đến rồi.” Chu Kỳ An tự cổ vũ bản thân.

 

Xác chết trở nên ngày càng nặng, hai cánh tay ban đầu buông thõng hai bên đã lặng lẽ quấn lên cổ Chu Kỳ An, siết chặt từng chút một.

 

“Chậc…”

 

Cậu khịt mũi hừ lạnh một tiếng, dường như đã sớm biết sẽ như vậy. Cậu không lãng phí sức lực để giãy giụa, mà dồn toàn lực chạy về phía nơi có xà ngang. Bạch Lăng bay ra trước một bước, quấn quanh xà ngang, thực hiện nhiệm vụ treo người.

 

Lúc Chu Kỳ An chạy qua, cậu đột ngột cúi người xuống, thi thể bị treo lơ lửng trên không trung.

 

【 Dải lụa trắng câu cá của bạn rất vui, cuối cùng nó cũng câu được con mồi đầu tiên.】

 

Chu Kỳ An ho khan vài tiếng, nhìn chằm chằm vào xác chết phía sau: “Dám bóp cổ tao à?”

 

Đèn lồng da người sắp đuổi kịp, Chu Kỳ An ra tay cực kỳ tàn nhẫn, trực tiếp bẻ gãy tay xác chết, giọng nói hung ác: “Bóp cổ nữa, tao bẻ gãy cổ mày đấy.”

 

Nói xong, cậu lại vác xác chết lên, cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước.

 

Gần rồi.

 

Đã có thể nhìn thấy điểm cuối của tầng này.

 

Sau khi cánh tay xác chết bị bẻ gãy, sức nặng trên lưng đã giảm đi một chút, cậu nắm bắt thời gian, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

 

Cuối cùng, cậu lao thẳng vào cửa hàng ở cuối đường!

 

Trong cửa hàng chỉ có một nhân viên mặc đồ bảo hộ, anh ta đeo găng tay được dệt bằng dây thừng trắng thô, trên găng tay dính đầy vết máu khô.

 

Chu Kỳ An cố gắng điều chỉnh hơi thở, cẩn thận bước vào trong.

 

“Chào mừng quý khách.” Người mặc đồ bảo hộ đeo khẩu trang, không nhìn rõ biểu cảm.

 

Mọi động tác của anh ta đều rất máy móc, đưa quyển sổ đăng ký cho cậu, không nói gì cả.

 

Chu Kỳ An suy nghĩ một chút, đặt bức ảnh vừa chụp lên. Ngay khi bức ảnh tiếp xúc với mặt giấy, nó liền tự động dung nhập vào đó.

 

Phía trên bức ảnh đen trắng hiện lên một dòng chữ máu: Đăng ký thành công (Tự mang nguyên liệu).

 

Sau khi cất quyển sổ đăng ký đi, người mặc đồ bảo hộ đột nhiên tiến lại gần Chu Kỳ An, cậu theo bản năng lùi lại một bước.

 

“Đưa tôi.” Người mặc đồ bảo hộ tiến lại gần, nhưng ánh mắt âm u lại lướt qua cậu.

 

Chu Kỳ An vội vàng giao thi thể cho anh ta.

 

Người mặc đồ bảo hộ trực tiếp đẩy thi thể đông cứng đi về phía lò lửa gỉ sét phía trước.

 

Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm.

 

Nếu như cắm đầu cắm cổ chạy đến đây để nhận gạo, không mang theo thi thể, có lẽ chính bản thân cậu sẽ trở thành nguyên liệu.

 

Dù sao thì di ảnh cũng đã chụp rồi, nếu không chết thì thật là bất lịch sự.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trong lúc chờ đợi, Chu Kỳ An liếc mắt nhìn mặt đất thêm vài lần, trong khe hở của gạch lát nền lẫn lộn những mảnh vụn màu trắng kỳ lạ, màu sắc của gạch men rất giống với gạo của tiệm gạo, chứng tỏ có khả năng cũng được làm từ tro cốt.

 

Cậu không khỏi nuốt nước bọt, đây là oán hận sâu đậm đến mức nào vậy!

 

Lại còn lấy tro cốt để lát nền, để cho bọn họ sau khi chết cũng bị người người giẫm đạp.

 

Cửa lò lửa vừa mở ra, Chu Kỳ An bị luồng nhiệt bức lui về phía sau một bước.

 

Người mặc đồ bảo hộ thành thạo đặt thi thể vào trong một chiếc hộp, đẩy theo đường ray vào trong, bên trong lò nhanh chóng vang lên tiếng tí tách, cho dù có cánh cửa kim loại chắc chắn ngăn cách, cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng da thịt bị thiêu đốt trên diện rộng.

 

Không lâu sau, người mặc đồ bảo hộ dùng móc sắt móc phần xương cốt còn sót lại trong lò ra, đổ vào máy nghiền xương.

 

Tiếng máy hoạt động rầm rầm càng đáng sợ hơn bao trùm khắp căn phòng.

 

Tay người mặc đồ bảo hộ bận rộn làm việc của mình, nhưng ánh mắt lại luôn nhìn chằm chằm vào Chu Kỳ An, cuối cùng, anh ta trộn xương cốt với những phần tro cốt khác, đổ vào một thiết bị kỳ lạ.

 

Từ miệng máy, từng hạt gạo xương màu xám bắt đầu rơi xuống.

 

Gạo xương sau đó được cho toàn bộ vào một chiếc chum bằng đất nung.

 

Người mặc đồ bảo hộ đi đến trước mặt Chu Kỳ An, đồng thời, mùi hôi thối nồng nặc của xác chết cũng ập vào mặt.

 

Mặc dù có đeo khẩu trang, nhưng Chu Kỳ An vẫn có thể phán đoán anh ta đang cười thông qua đôi mắt hơi nheo lại kia.

 

“Đơn hàng của quý khách đã hoàn thành.”

 

Trên chum dán một cái nhãn:

 

Kim Thiên Phú, bốn cân.

 

Chu Kỳ An nuốt nước bọt, nhận lấy chiếc chum, ngay sau đó, một giọng nói máy móc lạnh lùng như chiếc chum vang lên:

 

【 Chúc mừng bạn đã nhận được (Gạo Xương Kim Đào Đào) * 1】

 

【Gạo Xương Kim Đào Đào:

 

Được làm từ thi thể tươi mới, vinh dự đạt giải thưởng “Lựa chọn gạo xanh sạch hàng đầu năm XX”.

 

Quy cách: Bốn cân

 

Hạn sử dụng: 36 tháng】

 

【 Bạn có muốn nộp gạo xương và kết thúc nhiệm vụ này ngay bây giờ không?】

 

【 Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bạn sẽ nhận được phần thưởng manh mối.】

 

“Không.”

 

【…】

 

Giọng nhắc nhở rõ ràng là bị nghẹn một lúc.

 

Chu Kỳ An bĩu môi, trước đây sao không thấy giọng nhắc nhở chu đáo như vậy, còn cố ý bổ sung thêm một câu là sẽ phát phần thưởng.

 

“Cảm ơn.” Chu Kỳ An cảm ơn nhân viên, nhận lấy chiếc chum, sau đó làm như muốn rời đi, động tác rất chậm chạp.

 

Lướt qua những cỗ máy đồ sộ, ánh mắt quét qua một thứ gì đó trên tường, ngón tay Chu Kỳ An đang ôm chiếc chum siết chặt, dường như nghĩ đến điều gì, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu.

 

Người mặc đồ bảo hộ thấy cậu vẫn còn lớ ngớ ở đó thì hỏi hỏi: “Quý khách, còn nhu cầu gì nữa không?”

 

Chu Kỳ An mở bảng điều khiển, đồng thời lắc đầu nói: “Không còn.”

 

Bịch.

 

Âm thanh động tĩnh khiến người mặc đồ bảo hộ quay đầu lại, là quyển sổ đăng ký rơi xuống đất.

 

Lén lút dùng dải lụa trắng hất quyển sổ đăng ký xuống, Chu Kỳ An nhanh chóng áp sát vào tường. Chỉ thấy trên tường treo một lá cờ đỏ tung bay, trên bề mặt lá cờ có rất nhiều vết dầu mỡ kỳ lạ, chữ viết gần như không nhìn rõ.

 

“Thiếu… cân… lạng”

 

Chu Kỳ An cố gắng đọc.

 

Cuối cùng, cậu cũng có thể chắc chắn rằng, trên lá cờ viết ba chữ “Tiệm Thiếu Cân”.

 

“…” Cậu đã nói là có gì đó không đúng mà.

 

Trong phần giới thiệu về gạo xương, không có câu nào là thật, thi thể đã được đông lạnh từ lâu, làm sao có thể coi là tươi mới được.

 

Bà nó chứ.

 

Ở đây toàn là lũ gian thương!

 

Một luồng khí lạnh lẽo khó tả đột nhiên ập đến từ phía sau, trong nháy mắt, Chu Kỳ An chỉ cảm thấy hai chân như bị dán dính chặt xuống đất, luồng khí lạnh lẽo này còn đang tiếp tục đông cứng máu của cậu.

 

Ánh mắt cậu trở nên sắc bén, dùng sức giật mạnh lá cờ đỏ xuống, ném về phía sau, lá cờ rơi trúng đầu người mặc đồ bảo hộ, Chu Kỳ An quay đầu bỏ chạy!

 

“Tên thợ cắt tóc chết tiệt.”

 

Chu Kỳ An nghiến răng nghiến lợi, còn nói cái gì mà tính khí nhân viên không tốt, khuyên mình lấy đồ xong thì đi ngay.

 

Giọng nói nhắc nhở cũng không phải thứ tốt đẹp gì, nếu thật sự cầm thứ thiếu cân thiếu lạng đi nộp nhiệm vụ, chắc chắn sẽ bị đánh giá là nhiệm vụ thất bại.

 

Vừa ra khỏi cửa không lâu, Chu Kỳ An đột ngột dừng bước, bà cụ da người lại đứng cách đó không xa.

 

Thịt da trên người bà ta đã khôi phục được một chút, trên tay cầm một con dao rọc giấy.

 

Ánh sáng kỳ dị của những chiếc đèn lồng chiếu xuống từ không trung, phản chiếu khuôn mặt âm trầm của bà ta.

 

“Con trai, con trai tôi đâu…”

 

Người mặc đồ bảo hộ cũng cầm theo móc sắt đi ra khỏi cửa hàng.

 

Chu Kỳ An không chút do dự xoay người, điên cuồng chạy về phía bên kia.

 

Tầng lầu hình vuông vắn, nhưng lại giống như đang xếp chồng lên nhau nhiều lớp bản đồ khác nhau, có vài khoảnh khắc, Chu Kỳ An có cảm giác như đang mơ thấy mình giẫm hụt cầu thang, tim đập thình thịch.

 

Khi cậu cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt càng thêm khó coi, trên gạch men chi chít những khuôn mặt xanh xao.

 

Cậu không chạy loạn xạ, mà liên tục chú ý đến tất cả các biển báo và bức tường đi ngang qua, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

 

Vì có treo cờ cảnh báo thiếu cân thiếu lạng, chứng tỏ là có nơi quản lý.

 

Trung tâm thương mại này chắc chắn có nơi tiếp nhận khiếu nại.

 

Sau khi đi lòng vòng một vòng lớn, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy một quầy dịch vụ đơn độc ở góc đường, trên đó chỉ đặt một cuốn sổ nhỏ và một chiếc điện thoại màu đỏ.

 

Bên dưới quầy dịch vụ, dán một dòng chữ nhỏ không hề bắt mắt:

 

Khiếu nại, tố cáo vui lòng gọi số: 400-XXX.

 

Chu Kỳ An dừng bước, nhanh chóng bấm số, ấn nút gọi, đồng thời giơ cao chiếc chum về phía sau: “Con trai bà đang ở trong chiếc chum này, là tên nhân viên mặc đồ bảo hộ kia đốt đấy!”

 

“Bước thêm một bước nữa, tôi sẽ ném chiếc chum này xuống lầu, cho đống tro cốt này nở hoa lần hai.”

 

Chu Kỳ An không hề có chút thương xót nào.

 

Tình yêu và thù hận trong phó bản đều có thể tìm thấy mối liên hệ nhân quả, ai biết được những người trong tòa nhà này lúc còn sống đã làm những chuyện gì, mà lại bị hồn ma oán hận đến vậy.

 

Bà cụ da người trừng mắt nhìn Chu Kỳ An đầy căm hận, nhưng lại không dám manh động vì chiếc chum trong tay cậu. Bà ta yêu thương con trai đến mức bệnh hoạn, cho dù sau khi chết cũng phải dùng cơ thể để “mang thai” thi thể của con trai một lần nữa, đối mặt với sự uy hiếp của Chu Kỳ An, bà ta không thể không kiêng dè.

 

Bà cụ càng thêm căm ghét người mặc đồ bảo hộ: “Mày dám đốt con trai tao…”

 

“Mày đồng lõa làm bậy, cả mày và người phụ nữ kia đều không được chết tử tế!”

 

Chu Kỳ An nhướng mày, xem ra giữa những gian hàng ở đây quan hệ không được tốt lắm.

 

“Người phụ nữ kia” là một manh mối quan trọng, sau khi quay lại phải nghĩ cách điều tra thân phận của người này.

 

“Alo.”

 

Cuối cùng cũng có người nghe máy, một giọng nói khàn khàn truyền đến.

 

Chu Kỳ An: “Tôi muốn tố cáo tiệm Gạo Xương Kim Đào Đào thiếu cân thiếu lạng, lừa gạt khách hàng.”

 

“Cảm ơn bạn đã tố cáo, Trung tâm thương mại Kim Tường sẽ trừng trị nghiêm khắc mọi cửa hàng làm ăn gian dối.” Giọng nói nghe có vẻ quen thuộc, là của bà cụ hai đầu, bà ta không ngừng cười khúc khích: “Bây giờ tôi sẽ đến xử lý cho bạn.”

 

Rõ ràng là đang nói chuyện qua điện thoại, nhưng một mùi hôi thối lại truyền ra từ ống nghe, tạo cảm giác như có một xác chết đang áp sát vào mặt cậu nói chuyện vậy.

 

Từ lúc điện thoại được kết nối, người mặc đồ bảo hộ đã dừng lại, nhìn chằm chằm vào Chu Kỳ An không nhúc nhích.

 

Ánh sáng kỳ dị của những chiếc đèn lồng chiếu xuống từ đỉnh đầu anh ta, nụ cười dưới lớp khẩu trang dường như càng mở rộng hơn.

 

Bà cụ da người cũng cười, những chiếc đèn lồng bắt đầu bay tứ tung.

 

Chu Kỳ An không dám nán lại, ném ống nghe xuống, bỏ chạy.

 

Cho dù là bà cụ da người hay người mặc đồ bảo hộ gì lúc này cũng tạm thời không đuổi theo cậu.

 

Bọn họ gõ cửa những cửa hàng khác gần đó, tiếng cười đục ngầu vang lên, trên bề mặt gạch lát nền được xây dựng bằng tro cốt, những khuôn mặt kỳ dị cũng đang cười toe toét hết cỡ.

 

Chu Kỳ An lại quay trở lại tiệm Gạo Kim Ký.

 

Người mặc áo hoodie ở ngay gần tiệm gạo, đang lim dim ngủ gật.

 

Hắn nhìn Chu Kỳ An đang thở hổn hển, giọng nói có chút tiếc nuối: “Tôi còn tưởng cậu sẽ thông minh hơn chứ.”

 

Giữa các cửa hàng cũng giống như những người hàng xóm bình thường, đôi khi họ nhìn nhau không vừa mắt, nhưng đôi khi lại rất đoàn kết. Ví dụ như trước bất kỳ cuộc kiểm tra nào, bọn họ sẽ thông báo cho nhau trong nhóm nhỏ.

 

Một khi gọi điện thoại tố cáo, sẽ kinh động đến các cửa hàng khác trên ba tầng lầu.

 

Quả nhiên, những nơi mà đèn lồng da người trôi nổi lướt qua, những cánh cửa vốn đóng chặt bắt đầu có động tĩnh.

 

“Kiểm tra cân, kiểm tra hàng, hàng giả…”

 

Đèn lồng da người cười nham hiểm, thông báo.

 

Theo như những người bán hàng lần lượt bị đánh thức, độ khó để Chu Kỳ An tìm được một thi thể khác để bổ sung đủ số cân nặng tăng lên vô hạn, đồng thời, cậu còn phải đối phó với những con quái vật đang không ngừng hồi sinh.

 

“Con trai, mau giúp tôi tìm con trai.”

 

Lúc này, bà cụ da người không còn gấp gáp nữa, bà ta dùng tình cảm để xúi giục những người bán hàng khác bắt giữ kẻ đã mang con trai bà ta đi, còn bản thân bà ta thì cầm con dao rọc giấy cỡ lớn đi lang thang trên hành lang.

 

Vừa gọi con trai, bà ta vừa thỉnh thoảng phát ra tiếng rít quái dị: “Nên cắt con thành hình gì đây?”

 

Gió âm u thổi vù vù giữa tòa nhà, người mặc áo hoodie nói: “Rắc rối mà cậu phải đối mặt không chỉ có vậy đâu.”

 

Vấn đề chất lượng hàng hóa do nhân viên quản lý quản lý.

 

Rõ ràng bà cụ hai đầu đang thèm thuồng thứ gì đó trên người chàng trai, sau khi bà ta xuống đây, mới là lúc cơn ác mộng thực sự bắt đầu.

 

Mùi hôi thối trong không khí xung quanh ngày càng nồng nặc, bóng ma lay động, ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Chu Kỳ An trốn dưới tủ, cẩn thận thò đầu ra, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm nơi tạm thời có thể trốn.

 

Cậu giơ tay ra hiệu số “Năm” quen thuộc, ám chỉ trong vòng năm phút nữa là có thể giải quyết xong.

 

“Nhưng tôi lại cảm thấy, tôi vẫn còn thời gian.”

 

Sẽ có người giúp cậu thu hút sự chú ý của lũ quái vật, tranh thủ thời gian vàng.

 

Vừa dứt lời, cửa thang máy đột nhiên mở ra—

 

Vào ban đêm tối mịt, tiếng “ding” này đặc biệt vang dội.

 

Người bước ra từ bên trong không phải là quản lý, mà là hai bóng dáng trẻ tuổi.

 

Chàng trai gấp giấy tự tin dẫn theo người chơi nghe MP3 bước ra ngoài.

 

Một lúc sau, nguy hiểm trên tầng của họ dần lộ ra, đúng như phán đoán ban đầu, nếu không chọn được cửa hàng tốt, ban đêm cũng sẽ nguy hiểm hơn.

 

Theo kế hoạch đã bàn bạc từ trước, hai người chuẩn bị chuyển tầng, nhân tiện phá hoại tiệm gạo, để vị trí nhân viên bị khuyết.

 

Chàng trai gấp giấy: “Bây giờ an toàn hơn nhiều rồi.”

 

Nụ cười trên mặt cậu ta trong nháy mắt cứng đờ rồi biến mất.

 

Sau khi nghe thấy tiếng cửa thang máy mở ra, ánh sáng của tất cả những chiếc đèn lồng da người ở đằng xa đều tập trung chiếu tới, giống như đang chiếu một chùm đèn sân khấu khổng lồ lên đỉnh đầu hai người chơi.

 

Họ trở thành mục tiêu di động.

 

Bà cụ da người cầm con dao rọc giấy trong tay làm bạn, bắt đầu di chuyển về phía thang máy, người mặc đồ bảo hộ cũng lặng lẽ áp sát, sau cánh cửa cuốn đang được kéo lên một nửa gần đó, một cô bé cầm dao chặt xương bước ra, dịch cơ thể không ngừng nhỏ giọt từ trên trần nhà xuống.

 

Người chơi nghe MP3 nuốt nước miếng: “Chúng ta… đi nhầm tầng rồi à?”

 

Chàng trai gấp giấy không nói gì, nhưng ngón tay lại không ngừng ấn nút đóng cửa, động tác nhanh đến mức có thể nhìn thấy tàn ảnh.

 

Cửa thang máy không sao đóng lại được, vất vả lắm mới có chút động tĩnh, nhưng lại không phải phát ra từ cửa.

 

Tấm ván phía trên buồng thang máy không biết từ lúc nào đã bị mở ra, hai cái đầu của bà cụ hai đầu đồng thời treo lơ lửng ở đó, tấm thẻ nhân viên quản lý gần như rơi xuống trước mặt bọn họ.

 

“Vừa nãy, là hai người tố cáo à?”

 

Hết chương 36.

 

Chương 36: Thiết Kế

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên