Chương 365: Đại Chiến (Phần 6)

Chương 365: Đại Chiến (Phần 6)

 

Sấm sét lập lòe lóe lên giữa không trung, ngưng tụ thành một con rồng lớn màu bạc, song hành cùng với con rồng gió.

 

Uy áp cường đại khiến cơ thể của Thiên Diện nứt ra ngày càng nhiều những vết rạn nhỏ. Một mảng da nhỏ vỡ vụn, tan vào không trung, tự bốc cháy mà không cần lửa.

 

Sắc mặt Thiên Diện biến đổi liên tục, ông ta quay sang nhìn xuống phía dưới, nơi có viện quân của chúng tôi.

 

“Tốc độ trưởng thành của thế giới này, các người cũng đã thấy rồi chứ?”

 

“Bây giờ các người giúp hắn, sau này khi hắn lớn mạnh, chưa chắc đã tha cho các người đâu.”

 

“Các người đừng quên, thiết lập ban đầu của Hiên Viên Tung Hoành chính là một vị Tổng Tài bá đạo luôn đặt lợi ích lên hàng đầu. Hiện giờ hắn đang mở rộng đế chế thương nghiệp của mình, xâm chiếm thế giới của các người như một loài sinh vật xâm lấn, đều là sự khống chế kiểm soát cả thôi, cách làm của hắn thì có gì khác với việc chúng ta hấp thụ vận khí đâu chứ?”

 

Ông ta lại nhìn về phía Khương Thanh Xu và những người từng là Công Lược Giả khác.

 

“Các người ai nấy đều là nhân tài kiệt xuất, lúc ban đầu khi nhận nhiệm vụ công lược, chắc hẳn ai cũng từng xem mình là nhân vật chính của thế giới, phải không? Lẽ nào bây giờ lại cam tâm làm chó săn cho hắn, làm một vai phụ mờ nhạt?”

 

“Với thực lực của các người, vốn dĩ các người đều phải là con cưng của vận khí.”

 

Ông ta đặc biệt chỉ điểm K đang ẩn mình trong bóng tối, mở ra góc nhìn của người chơi.

 

“Nếu không có cậu, năng lực của hắn sẽ suy giảm đi rất nhiều, nhưng hắn thì ở ngoài sáng, còn cậu thì ở trong tối, mọi vinh quang đều để hắn độc chiếm, cậu không cảm thấy bất công sao?”

 

Da thịt trên người ông ta nứt ra từng tấc một, giọng nói khi cất lên cũng dần biến đổi, nghe như thể có hàng ngàn hàng vạn người đang đồng thanh lên tiếng.

 

“Không thấy bất công sao? Dựa vào đâu mà những thứ tốt đẹp trên đời này đều phải ưu tiên cho con cưng của vận khí? Chỉ vì bọn họ là con cưng của vận khí ư?”

 

“Trên đời này không có cái lý đó. Chúng ta phải tin rằng, nhân định thắng thiên, như vậy mới có thể liều mạng tạo ra một con đường máu.”

 

“Bây giờ, một cơ hội đang ở ngay trước mắt các người – Hiên Viên Tung Hoành, người này là một đứa con cưng của vận khí rất đặc biệt. Thế giới này, là một thế giới Jack Sue trưởng thành hiếm thấy. Hắn đã trải qua chín mươi chín lần luân hồi, không những không làm suy giảm vận khí, mà ngược lại còn khiến vận khí của hắn càng thêm đậm đặc và tinh thuần.”

 

“Vận khí của một mình hắn có thể sánh ngang với hàng chục thế giới nhỏ.”

 

Ông ta ngừng lại đúng lúc, xung quanh vang lên một loạt tiếng hít sâu. Những kẻ xâm lược vốn đã nảy sinh ý định rút lui, đôi mắt lại một lần nữa bừng lên ánh sáng của lòng tham.

 

“Chả trách Thiên Diện nhất định phải tổ chức cuộc vây quét lần này.”

 

“Chỉ cần có thể hút được vận khí của hắn, tất cả đều đáng giá!”

 

“Có phải Thiên Diện muốn độc chiếm hắn, cho nên mới không nói cho chúng ta biết chuyện quan trọng như vậy không?!”

 

Lòng tham là lòng dũng cảm tốt nhất, nó giống như tấm vải rộng che mắt ngựa, khiến con ngựa không chút do dự mà lao về phía vách đá. Còn là rơi xuống vực sâu, hay là nhảy sang được phía bên kia của vách đá, thế thì phải phó mặc cho số trời.

 

Đóa hoa có chút héo úa kia, như thể đã hút đủ dưỡng chất, lại một lần nữa trở nên diễm lệ.

 

Cuối cùng, Thiên Diện lại nhìn về phía tôi.

 

“Tổng Tài, nếu ta là ngài, ta sẽ không nuôi hổ trong nhà.”

 

Ông ta đưa tay ra, ngón tay vốn thon dài mềm mại như thiếu nữ, giờ đây đã đầy nếp nhăn và những đốm nâu, ông ta chỉ vào Trợ Lý bên cạnh tôi.

 

“Ta thật sự không ngờ, một thế giới nhỏ chưa trưởng thành như thế này, lại có đến hai người thức tỉnh sớm.”

 

“Ngài nhìn cậu ta xem, không chỉ sở hữu ký ức của nhiều vòng luân hồi, mà còn có cả thực lực và kinh nghiệm tích lũy qua những lần luân hồi đó.”

 

“Trên người cậu ta có dính vận khí của ngài, dựa vào sự che chở của ngài để duy trì trạng thái tồn tại.”

 

“Nếu cậu ta muốn, cậu ta cũng có thể uy hiếp tính mạng của ngài bất cứ lúc nào, thậm chí còn có thể thay thế vị trí con cưng vận khí của ngài.”

 

“Ngài đang nuôi một con mãnh hổ bên cạnh mình đấy.”

 

“Không chỉ vậy.”

 

Ánh mắt của ông ta lướt qua những người bạn của tôi.

 

Ông ta chỉ vào anh bạn bác sĩ, “Người này, một thân y thuật xuất thần nhập hóa, rõ ràng có thể kế thừa gia nghiệp, lại cứ một mực ẩn danh giấu tên mở một phòng khám nhỏ, có thể đi theo thể loại đô thị vả mặt hậu cung.”

 

Ông ta chỉ vào cậu bạn của tôi, “Người này, vẻ ngoài thì lêu lổng đào hoa, nhưng thực chất lại vô cùng chung tình, dung mạo, gia thế, dị năng đều thuộc hàng top, có thể đi theo dòng truyện tình yêu trong sáng.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ông ta chỉ vào An Lạc, “Tên này, yêu tu thành quỷ, không chỉ có ngoại hình của một chú mèo, mà còn có thực lực của một quỷ vương vô cùng mạnh mẽ, có thể đi theo dòng truyện về người bảo hộ và chủ nhân.”

 

Ông ta chỉ vào Bất Dạ Thiên, “Cô bé này, là trí tuệ nhân tạo, ngoại hình xinh xắn đáng yêu, tính cách ngây thơ trong sáng, mà thực lực lại đáng sợ, có thể đi theo dòng truyện dưỡng thành hoặc đoàn sủng.”

 

………

 

Ngón tay khô héo của ông ta chỉ qua từng người một, cuối cùng dừng lại ở tôi.

 

“Những người bên cạnh ngài, chỉ cần chọn ra một người bất kỳ, cũng đủ để trở thành nhân vật chính của một thế giới nhỏ.”

 

“Vậy mà ngài không hề có chút cảm giác nguy cơ nào, thậm chí còn chủ động bồi dưỡng vận khí cho bọn họ.”

 

“Ngài không sợ có ngày bị bọn họ nuốt chửng hay sao?”

 

Tôi nhướng mày, nhìn ông ta, còn chưa kịp lên tiếng thì người đầu tiên cất lời lại là K. Giọng nói của tên hacker hàng đầu mắc chứng sợ xã hội và sợ ánh sáng này không biết từ đâu vọng đến, vô cùng tức giận.

 

“Ông bị điên à?! Ông bảo một thằng hỗ trợ sức chiến đấu bằng không như tôi ra ngoài sáng á?? Ông muốn tôi chết thì nói thẳng ra đi!”

 

“Với lại thằng khốn nào muốn làm nhân vật chính chứ, tôi chỉ muốn được sống đời đời kiếp kiếp với các bà xã trên giấy của tôi, và so tài kỹ thuật với các hacker hàng đầu của các thế giới khác thôi, ông đừng có áp đặt suy nghĩ của mình lên đầu tôi được không?!”

 

Khương Thanh Xu lạnh nhạt tiếp lời, “Tu tiên vốn là đi ngược lại với ý trời, nếu vận khí không đủ, thì phải chém rách trời xanh này để mượn vận khí, chứ nếu đưa tay về phía nhân tộc, thì có khác gì ma tu?”

 

Xá Chử đẩy gọng kính, “Nếu không phải tôi thật tâm muốn gia nhập thế giới này, thế giới đã không công nhận tôi, và dĩ nhiên tôi cũng sẽ không thức tỉnh được dị năng, làm gì còn có thể làm nhân vật chính gì chứ, đã sớm chết vì kiệt sức trên bàn làm việc rồi.”

 

“Tìm được một công việc tốt không dễ dàng gì, xin các người có thể đừng hành hạ những kẻ làm công ăn lương như chúng tôi nữa được không?”

 

Công chúa Mary Sue vuốt lại mái tóc dài của mình, kiêu ngạo nói, “Hừ, bổn công chúa tin vào mắt nhìn của mình, đồ tiểu nhân trộm cắp nhà mi đừng có ở đây mà châm ngòi ly gián! Nếu không phải tập đoàn Hoàn Tinh chịu cung cấp máy lọc nước và máy lọc không khí, thế giới của bổn công chúa đã sớm biến thành bãi rác của các người rồi! Thật muốn tống hết đống rác rưởi đó vào miệng các người!”

 

Phượng Ngạo Thiên tung hứng con dao găm trong tay, “Tôi quả thật không thể tin tưởng anh ta hoàn toàn, nhưng tôi càng không tin tưởng các người, tôi ghét cảm giác bị người khác thao túng.”

 

Anh bạn bác sĩ của tôi ho nhẹ một tiếng, “Có khả năng nào là tôi chỉ đơn thuần muốn chữa bệnh cứu người, chứ không muốn đi theo con đường vả mặt gì đó không?”

 

An Lạc gừ một tiếng thiếu kiên nhẫn, tuy là tiếng mèo kêu, nhưng những người có mặt ở đây đều có thể hiểu được ý của nó, “Tại sao bổn miêu phải yêu đương với con người? Mi đến cả mèo cũng không tha à?”

 

Những người có mặt ở đây lần lượt bày tỏ thái độ, Trợ Lý không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay tôi.

 

Làn da trên người Thiên Diện nứt ra ngày càng dữ dội.

 

Ông ta không thể không thu lại sức mạnh thuộc về công chúa Mary Sue. Công chúa nói không sai, sức mạnh của cô quá lớn, Thiên Diện căn bản không thể chịu đựng được trong một thời gian dài.

 

Sương mù lại một lần nữa bao phủ lấy Thiên Diện.

 

Tôi đối mặt với ông ta, cười nói, “Ông không thể tin tưởng người khác, cũng không thể có được sự tin tưởng của người khác, thật đáng thương.”

 

“Ông luôn nhét người khác vào đủ loại kịch bản, tưởng tượng rằng trở thành nhân vật chính là có thể có được vận khí, có được thành công.”

 

“Nhưng cuộc đời không phải là kịch bản, tỷ lệ sai sót của cuộc đời vượt xa sức tưởng tượng của ông. Không ai quy định ông phải đi theo kịch bản nào mới có thể trở thành nhân vật chính.”

 

“Con người vốn dĩ đã là nhân vật chính trong cuộc đời của chính mình rồi.”

 

“Thế giới của chúng tôi, ngay từ khoảnh khắc tôi thức tỉnh, đã không còn là một cuốn tiểu thuyết trong mắt các người nữa rồi.”

 

“Ông cũng nói, bọn họ chỉ cần chọn ra một người bất kỳ là có thể trở thành nhân vật chính của một thế giới nhỏ, nhưng ông có từng nghĩ rằng, chính vì họ không phải là ‘nhân vật chính’ trong miệng ông, nên mới đạt được thành tựu như ngày hôm nay không?”

 

“Những thực lực mà các người ngưỡng mộ và tiếc nuối này, là do bản thân họ sở hữu.”

 

“Các người lại nhắm mắt làm ngơ, chỉ một mực nói về vận khí.”

 

“Những người thực sự chống lại số mệnh, không phải là ông, một kẻ đi cướp đoạt vận khí, mà chính là họ.”

 

“Ông nhìn thấy vận khí của tôi hùng hậu, nhưng lại không thấy được chín mươi chín lần tôi phải chết thảm.”

 

“Ông nhìn thấy năng lực kinh doanh của tôi, nhưng lại không thấy được những đêm tôi thức trắng để quản lý công ty.”

 

“Ông nhìn thấy những thành tựu mà họ đạt được ngày hôm nay, nhưng lại không thấy được sự nỗ lực mà họ đã bỏ ra vì nó.”

 

“Miệng thì nói hận trời xanh bất công, nhưng hận đi hận lại, chẳng qua ông chỉ đang hận chính mình không phải là con cưng của vận khí, không thể có được một con đường bằng phẳng mà thôi.”

 

Hết chương 365.

 

Chương 365: Đại Chiến (Phần 6)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên