Chương 367: Phiên Ngoại 1 – Hôn Lễ Và Cái Giá Phải Trả (Thượng)

Chương 367: Phiên Ngoại 1 – Hôn Lễ Và Cái Giá Phải Trả (Thượng)

 

Hôm nay tôi kết hôn.

 

Kết hôn cùng với trợ lý của tôi.

 

Khung cảnh buổi lễ thành hôn do tôi và trợ lý cùng nhau thiết kế.

 

Hôn lễ được tổ chức trên một hòn đảo nhỏ, hòn đảo này lớn hơn hòn đảo nơi diễn ra lễ đính hôn, đủ sức chứa bạn bè đến từ nhiều thế giới khác nhau. Thời gian được ấn định là vào dịp cuối xuân đầu hạ, khi nhiệt độ dễ chịu nhất.

 

Để chuẩn bị cho hôn lễ này, chúng tôi đã mất khoảng nửa năm, tự tay lo liệu mọi thứ, từ thiết kế hiện trường hôn lễ, trình tự nghi thức, đến may đo lễ phục và sắp xếp thiệp mời. Những việc này hoàn toàn có thể giao cho đội ngũ quản gia, nhưng tự tay làm sẽ có ý nghĩa hơn. Có trợ lý cùng nhau bàn bạc, việc thiết kế hôn lễ cũng không tốn quá nhiều công sức. Điều thực sự khiến tôi băn khoăn là cách thức thông báo rộng rãi. Trợ lý không có ý kiến gì về việc này, hoàn toàn là tùy ý tôi quyết định.

 

Khi nhắc đến, vành tai anh đỏ ửng. Tôi không rõ đó là do ngại ngùng, không quen bị nhiều người chú ý, hay là vì một lý do nào khác.

 

Tóm lại, tôi đã suy nghĩ rất lâu về việc này, cuối cùng quyết định thông báo tin tức đến 3000 thế giới thuộc các chi nhánh công ty. Sau khi nghi thức bắt đầu, màn hình sẽ phát sóng trực tiếp hôn lễ của chúng tôi. Tôi muốn tổ chức một buổi phát sóng trực tiếp hôn lễ vòng quanh các thế giới. Công bố rộng rãi hôn lễ của chúng tôi đến tất cả mọi người.

 

Đương nhiên, niềm vui nỗi buồn giữa người với người cũng không ai giống ai. Có lẽ niềm vui của tôi không thể lan tỏa đến người khác, khiến bọn họ cùng vui vẻ và thật lòng chúc mừng. Cách tốt nhất là gắn chặt lợi ích của đôi bên lại với nhau.

 

Vì vậy, vào ngày diễn ra hôn lễ, tất cả các mặt hàng tại các trung tâm thương mại thuộc quyền sở hữu của tôi sẽ được giảm giá, mức giảm từ 20% đến 50%. Trên màn hình lớn của các trung tâm thương mại sẽ trình chiếu cảnh hoa hồng rơi rực rỡ suốt cả ngày.

 

Đương nhiên, xưởng sản xuất hệ thống đã thu thập trước đây cũng cần được tận dụng. Tất cả các Ký chủ đang mang Hệ thống phiên bản cải tiến đều sẽ có cơ hội “giật” kẹo mừng trên hệ thống, tương tự như việc “giật” lì xì. Điểm khác biệt duy nhất là sau khi giành được kẹo mừng, kẹo sẽ được chuyển thẳng đến tay qua một lỗ sâu mini.

 

Những viên kẹo mừng này bao gồm cả kẹo thật và những tài nguyên “nóng” ở một số thế giới, xem như để mọi người cùng chung vui. Khi lỗ sâu mở ra, cánh hoa hồng sẽ bay xuống cùng với kẹo mừng.

 

Ba tôi nghe xong kế hoạch của tôi thì nghiêm túc gật đầu, rất hài lòng, “Không tồi, cũng có chút phong thái của ba năm đó.”

 

Bạn tôi nghe xong kế hoạch của tôi thì mặt mày vặn vẹo một hồi, cuối cùng bật cười thật lớn, “Người anh em, đây chẳng phải là phiên bản Plus của chiêu ‘phát sóng hôn lễ trên màn hình toàn quốc’ và ‘rải hoa hồng khắp thành phố’ mà các bá đạo tổng tài hay dùng sao?”

 

Tôi không nhịn được mà tặc lưỡi một cái.

 

Đành chịu thôi. Có lẽ cũng giống như vẻ ngoài của tôi, dường như gu thẩm mỹ của tôi cũng là một quy tắc đã được định sẵn. Ví dụ như trong việc tuyên bố tình yêu, tôi luôn cảm thấy “mưa hoa hồng” và “phát sóng trực tiếp hôn lễ toàn cầu” là những cách tuyên bố tuyệt vời nhất.

 

Cũng may là trợ lý không phản đối chuyện này, thậm chí có vẻ còn rất thích. Bởi vì vành tai anh ấy lại đỏ lên. Tôi nhìn mà không nhịn được lại liếm liếm răng nanh.

 

Trong suốt thời gian chuẩn bị hôn lễ, số lần tôi thấy trợ lý đỏ mặt còn nhiều hơn cả mười năm qua cộng lại. Làn da anh ấy trắng lạnh, vành tai như được tạc bằng bạch ngọc, chỉ cần ửng đỏ lên là tôi đã cảm thấy răng mình ngứa ngáy, muốn cắn thử một miếng. Nhưng không thể vội vàng như thế, không được dọa anh ấy. Dù sao thì cũng sẽ cắn được thôi.

 

……

 

Lộ Hành Chi chỉnh lại cà vạt. Bộ lễ phục này rất vừa vặn, do đích thân Tổng tài chọn kiểu cho anh. Hay nói đúng hơn là, trang phục của cả hai đều do đối phương chọn.

 

Thực ra anh không rõ lắm về mấy kiểu dáng hay phong cách mình thích.

Sở thích ăn mặc thời trẻ đã sớm trở nên mơ hồ trong những vòng luân hồi. Nhưng bộ đồ Tổng tài chọn này, anh rất thích.

 

Tổng tài nói rằng mình đã qua quan sát, thấy anh có xu hướng mặc đồ màu trơn, không thích họa tiết hoa văn, thích nút đơn hơn nút kép. Tổng tài nói rất nhiều, cuối cùng vô cùng mong đợi hỏi anh rằng, những gì mình nói có đúng không, bộ đồ này có hợp ý anh không.

 

Anh nghe mà có chút hoảng hốt. Ngay cả những sở thích nhỏ nhặt này, bản thân anh cũng không nhớ rõ, vậy mà Tổng tài lại nhớ rất rõ.

 

Có hợp ý hay không ư?

 

Đương nhiên là hợp ý rồi.

 

Chỉ là đến lúc này, anh không thể phân biệt được rốt cuộc anh thích là vì bộ quần áo này do Tổng tài chọn, hay là vì những chi tiết nhỏ nhặt tinh tế kia. Dù sao thì cũng chẳng cần thiết phải phân định rạch ròi làm gì. Anh không suy nghĩ quá nhiều về chuyện đó nữa.

 

Anh quan tâm hơn đến việc cà vạt của mình có bị lệch không, kẹp cà vạt đeo đã ngay ngắn chưa.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Cốc cốc.”

 

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.

 

“Mời vào.”

 

Một cái đầu bông xù thò vào.

 

“Anh trai.”

 

Đó là Lộ Khang.

 

Ngày hôm đó, sau những hỗn loạn do Hứa Hạ Hạ gây ra, Lộ Khang đã được đưa đến bệnh viện để theo dõi và điều trị. Cậu nhóc đã hồi phục rất tốt.

 

Căn bệnh tim đã hành hạ gia đình này nhiều năm, ở thế giới mới dồi dào năng lượng này, chẳng còn là vấn đề gì to tát. Hiện tại, Lộ Khang là một đứa trẻ khỏe mạnh.

 

So với bạn bè cùng lứa, cậu nhóc có hơi gầy yếu và xanh xao hơn một chút, nhưng những cậu bé ở tuổi này đều lớn rất nhanh, cậu nhóc sẽ sớm có da có thịt thôi.

 

Đây là lần đầu tiên cậu nhóc gặp Lộ Hành Chi sau khi xuất viện. Lộ Hành Chi gật đầu với em trai, nở một nụ cười ôn hòa.

 

“Sao em lại đến đây?”

 

Đối diện với Lộ Hành Chi, Lộ Khang có vẻ hơi bối rối, “Em muốn đến thăm anh trai.”

 

Với Lộ Khang, người anh trai này thật xa lạ, thần bí và mạnh mẽ. Cậu mơ hồ nhớ rằng mình có một người anh, nhưng rồi rất nhanh lại quên mất. Những người cùng phòng bệnh hỏi cậu có phải con một không, cậu cũng sẽ theo bản năng gật đầu.

 

Cho đến một ngày nọ, cậu nhìn thấy một bức ảnh gia đình. Có vẻ như nó vừa được dọn dẹp ra. Ở những khe hở vẫn còn sót lại chút bụi bẩn chưa lau sạch. Đó là ảnh gia đình từ rất lâu trước đây.

 

Khi nhìn thấy cậu bé mười hai tuổi bị xóa mờ trong bức ảnh, cậu chợt nhận ra, hóa ra mình còn có một người anh. Ngày hôm đó, cậu hỏi cha mẹ về chuyện của anh trai. Khuôn mặt cha mẹ bỗng hiện lên vẻ bừng tỉnh thật kỳ lạ. Tự dưng cậu nảy ra một ý nghĩ hoang đường rằng – hình như cha mẹ cũng giống cậu, cũng vừa mới nhớ ra mình còn có một người con trai nữa.

 

Ngày hôm đó, cậu đã biết rất nhiều chuyện của anh trai. Anh trai của cậu ưu tú, ôn hòa, là một thiên tài. Anh liên tục nhảy lớp, 18 tuổi đã vào làm việc tại tập đoàn Hoàn Tinh. Hàng năm, anh trai sẽ định kỳ gửi tiền về nhà một lần. Số tiền này gần như được dùng hết cho Lộ Khang. Bệnh tật, thuốc thang, trị liệu, tất cả mọi thứ của Lộ Khang đều cần tiền. Chỉ dựa vào tiền lương của cha mẹ thì không thể gánh nổi. Chính là anh ấy, mới 18 tuổi mà đã gánh vác một nửa gia đình.

 

Anh trai đã cho cậu nửa cái mạng. Vậy mà cậu lại quên mất anh mình. Sao cậu có thể quên được chứ.

 

Cậu muốn có cách liên lạc với anh trai, dù không nói chuyện, chỉ cần thấy anh nằm trong danh sách liên lạc cũng tốt lắm rồi. Nhưng thật tệ, sau một giấc ngủ, khi thức dậy, chuyện này lại bị ném ra sau đầu. Mãi đến khi cha mẹ đưa cậu đến thành phố A để khám bệnh, cậu mới chợt nhớ ra, mình còn có một người anh trai, anh ấy đang ở thành phố A.

 

Cậu bị cuốn vào thế giới trò chơi vô hạn, bị Hứa Hạ Hạ điều khiển cơ thể, chĩa súng vào Tổng tài, nhưng viên đạn lại nhắm thẳng vào trái tim anh trai cậu. Cậu mất đi ý thức, khi tỉnh lại lần nữa thì đã ở bệnh viện. Tất cả ký ức về anh trai trong quá khứ bỗng chốc ùa về như thủy triều.

 

Cậu chợt nhớ lại, khi còn rất bé, anh trai từng ôm cậu, vỗ lưng cậu nhẹ nhàng dỗ dành. Động tác của anh trai thuần thục đến mức khiến người ta quên mất rằng bản thân anh cũng chỉ là một đứa trẻ. Đột nhiên cậu sinh ra một nỗi sợ hãi kỳ lạ. Cậu rất muốn, rất muốn gặp anh trai mình ngay lập tức.

 

Ca phẫu thuật và quá trình hồi phục tốn rất nhiều thời gian, cậu không thể xuất viện. Cậu đã chờ đợi, có lẽ một ngày nào đó anh trai sẽ đẩy cửa phòng bệnh bước vào thăm cậu. Nhưng Lộ Hành Chi vẫn không đến. Hình như điều này không được bình thường cho lắm. Nhưng trong gia đình họ thì lại có vẻ hết sức bình thường. Sau khi anh trai 12 tuổi, bọn họ chưa từng gặp lại nhau nữa.

 

Hôm nay Lộ Hành Chi kết hôn. Là em trai, đương nhiên cậu phải đến. Cậu không kìm được mà gõ cửa phòng thay đồ.

 

Cậu nhìn thấy Lộ Hành Chi. Lộ Hành Chi mặc một bộ vest trắng phẳng phiu, mặt mày ôn hòa, ánh mắt mang theo ý cười nhìn về phía cậu, giống hệt như hồi đó khi anh dỗ dành cậu. Nhưng không hiểu sao cậu lại không dám lại gần. Chỉ khẽ gọi một tiếng anh trai.

 

“Tiểu Khang, sao em lại đến đây?” Nghe Lộ Hành Chi hỏi, sống mũi cậu bỗng nhiên cay xè. Cậu muốn nói hết những tủi thân của mình, những lời trách móc như làm nũng cho anh trai nghe.

 

Nhưng khi ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt của Lộ Hành Chi, bỗng dưng cậu không nói nên lời. Bởi vì cậu chợt nhớ ra, từ sau khi Lộ Hành Chi rời khỏi nhà, cậu và cha mẹ chưa từng đến thăm anh. Ngay cả kỳ thi nhảy lớp năm đó, Lộ Hành Chi cũng tự mình đi một mình.

 

Hết chương 367.

 

Chương 367: Phiên Ngoại 1 – Hôn Lễ Và Cái Giá Phải Trả (Thượng)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên