Chương 368: Phiên Ngoại 1 – Hôn Lễ Và Cái Giá Phải Trả (Trung)
“Sao vậy, Tiểu Khang?”
Thấy cậu dừng lại, Lộ Hành Chi hỏi lại lần nữa.
Bỗng nhiên cậu không biết phải nói gì.
Cậu bị bệnh, trong người rất khó chịu, cậu muốn anh trai đến thăm mình.
Nhưng những năm tháng đã qua, người anh trai bỏ nhà đi một mình đó, liệu có khi nào không bị bệnh không? Ai là người sẽ chăm sóc người anh đã sớm rời xa quê hương để đi học xa đó? Khi cậu bệnh, ba mẹ luôn túc trực bên cạnh, còn khi anh trai bệnh, bên cạnh có ai bầu bạn đây?
Cậu ngập ngừng, dưới ánh mắt chăm chú của Lộ Hành Chi, chỉ thốt lên được một câu: “Tân hôn hạnh phúc.”
“Tiểu Khang? Sao con lại tới đây?”
Cánh cửa mở toang, ba mẹ có chút kinh ngạc nhìn cậu.
“Sao không đợi ở phòng nghỉ? Bên ngoài đông người, con mới làm phẫu thuật xong, đừng đi đến chỗ quá nhiều người.”
Ba mẹ bước tới, dường như họ muốn nói điều gì đó với Lộ Hành Chi, nhưng sau khi nhìn nhau, họ lại tạm thời đưa Lộ Khang về phòng nghỉ trước. Dù sao thì Lộ Khang cũng vừa mới phẫu thuật xong, họ vẫn không yên tâm để cậu nhóc chạy lung tung.
Lộ Hành Chi mỉm cười gật đầu, thu lại ánh nhìn, lại một lần nữa nhìn vào trong gương.
Cà vạt và kẹp cà vạt đều vô cùng hoàn hảo. Anh dùng ánh mắt khắt khe để xem xét trạng thái của chính mình ngày hôm nay.
Rất không tồi.
Anh không cho phép bất cứ vấn đề gì xuất hiện trong hôn lễ mà họ đã chuẩn bị từ rất lâu này.
Anh nhìn đồng hồ.
Còn mười lăm phút nữa là đến giờ cử hành hôn lễ theo dự kiến.
Để hôm nay có được trạng thái tốt nhất, ảnh cưới của họ cũng đã được chụp trước đó, chụp rất nhiều bộ khác nhau. Cho nên hôm nay bọn họ chỉ cần hoàn tất buổi lễ này, trao nhẫn dưới sự chứng kiến của mọi người là được.
Nói cách khác, cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa liên lạc với Tổng tài.
Sự thân mật là một thứ rất gây nghiện, anh đã quen với việc liên lạc với người yêu mỗi ngày. Hôm nay thời gian liên lạc cố định đã trôi qua rất lâu, sự chờ đợi và mong ngóng khiến anh nôn nao, hóa thành dòng dung dịch ngọt ngào nóng hổi trong lòng, ngọt đến mức làm người ta bỏng rát.
Cửa lại bị gõ vang, người đến lần này là cha mẹ của anh.
……
Đã nửa năm không gặp, giữa họ lại xuất hiện một cảm giác thật xa lạ.
Người mẹ nhìn đứa con mình mang nặng đẻ đau trước mắt, cảm thấy có chút hoảng hốt.
Lần trước gặp nhau là ở bệnh viện.
Thằng bé nói em trai bị kinh sợ trong phó bản, cần phải tiến hành phẫu thuật ngay lập tức. Cũng may ca phẫu thuật rất thành công, chỉ cần tĩnh dưỡng là được.
Con trai cả đã sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy: Sắp xếp phẫu thuật cho em trai, thuê hộ lý chăm sóc, sắp xếp phòng bệnh đơn, lo chỗ ở cho ông bà, cùng với xe bay đưa đón.
Không ai có thể nói thằng bé không chu đáo.
Cho dù sau đó thằng bé không hề tới nữa, nhưng những người chung phòng bệnh ở sát vách từng gặp bọn họ cũng thường ngưỡng mộ khen ngợi: “Ông bà thật khéo nuôi được đứa con hiếu thảo! Đối với em trai cũng tốt, đối với cha mẹ cũng tốt, không nỡ để ông bà vất vả, còn thuê cho em trai hẳn hai hộ lý.”
Hiếu thảo sao?
Tất nhiên không thể nói là không hiếu thảo.
Sức khỏe Lộ Khang không tốt, ngày thường bọn họ buộc phải chia ra một phần sức lực để đặc biệt chú ý đến Lộ Khang, tránh xảy ra sự cố. Tinh thần căng thẳng trong thời gian dài khiến bọn họ thỉnh thoảng bị mất ngủ.
Khoảng thời gian sau khi Lộ Khang phẫu thuật thành công là quãng thời gian nhẹ nhàng nhất của bọn họ kể từ khi Lộ Khang chào đời.
Nhưng không hiểu sao trong lòng lại nặng trĩu.
Nhìn người nhà bệnh nhân khác đến thăm, bọn họ không nhịn được mà nghĩ: Sao Giai Giai lại không đến thăm mình nhỉ?
Có lẽ là vì quá bận?
Không, cho dù bận, cũng không đến mức không có cả thời gian gọi điện thoại… Đúng vậy, cho dù là bận rộn, cũng không đến mức không có cả thời gian gọi một cuộc điện thoại.
Nhưng trớ trêu thay, lần gần nhất bọn họ chủ động gọi cho con trai cả, đã là chuyện của 5 năm trước.
Chỉ nói chuyện được 30 giây.
Cuộc gọi đó là do bấm nhầm, người cha cầm điện thoại lên, theo bản năng A lô một tiếng, rồi mới chợt nhận ra đó là số của con trai cả.
“Ba, sao tự dưng ba lại gọi cho con? Có chuyện gì sao?”
Người cha có chút xấu hổ.
Đây là ông bấm nhầm số.
Nhưng ông chợt nhận ra, hình như lần trò chuyện trước với con trai cả đã cách đây rất lâu, rất lâu rồi.
Cụ thể là bao lâu thì ông đã không còn nhớ nữa.
Nhưng trách nhiệm của một người cha vẫn khiến ông theo bản năng quan tâm đến con trai một chút.
“Công việc có thuận lợi không?”
“Dạ, rất thuận lợi, Tổng tài rất tốt.”
“Tiền có đủ tiêu không?”
“Dạ đủ, ba.”
Sau đó…. Sau đó ông không biết nên nói gì nữa.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người, hình như bên phía con trai cả có công việc, nên đã chủ động kết thúc cuộc gọi này.
Ông thở phào nhẹ nhõm.
Vì cái loại xấu hổ và áy náy kỳ quặc đó.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng bọn họ có rất nhiều chuyện để nói với con trai út, tại sao với con trai cả lại không nói chuyện được nhỉ?
Rõ ràng trước đây không phải như thế.
Trước khi con trai út ra đời, ông thường cùng con trai cả đi chơi bóng rổ. Đứa trẻ nhỏ xíu trông chỉ cao bằng bốn, năm quả bóng rổ chồng lên nhau, vậy mà đã có thể dẫn bóng rất thành thạo. Ông khom lưng, cùng con chơi bóng trên sân bóng rổ trẻ e, reo hò cổ vũ mỗi khi con ghi bàn, chơi mãi cho đến khi mặt trời ngã về Tây, ông mới cõng con về nhà.
Đứa con bé bỏng của ông, nhỏ nhắn như cục bột, thân mình mềm mại ghé vào lưng ông, hơi thở phập phồng đều đều. Ông nhẹ nhàng bước đi, sợ làm thức giấc đứa trẻ đang mệt nhoài trên lưng mình.
Sau này, bọn họ có Lộ Khang.
Sức khỏe của Tiểu Khang rất kém, không thể tránh khỏi việc bọn họ dồn nhiều sự chú ý hơn vào người Lộ Khang. Giai Giai là một đứa trẻ hiểu chuyện, thấy ba mẹ bận rộn vì Tiểu Khang nên bắt đầu chủ động giúp đỡ chia sẻ gánh nặng. Giai Giai khi ấy vẫn còn nhỏ như vậy, thế mà đã có thể thay tã lót cho Tiểu Khang hết sức thành thạo. Khi Tiểu Khang khóc, thằng bé còn biết ôm em, vỗ về nhè nhẹ vào lưng em.
Giai Giai dần lớn lên, thằng bé ngày càng ưu tú, ngày càng không để người nhà phải bận lòng. Nó làm lớp trưởng từ hồi tiểu học, còn rất ra hình ra dáng gia nhập đội bóng rổ của trường.
Trên bàn cơm, thằng bé sẽ vui vẻ kể cho ba mẹ nghe những chuyện thú vị trong ngày. Nhưng cũng chỉ là trên bàn cơm mà thôi. Rời khỏi bàn ăn, trung tâm đề tài của bọn họ phần nhiều lại là em trai thằng bé – Tiểu Khang.
So với Lộ Khang mắc bệnh tim bẩm sinh, Lộ Nhân Giai thực sự là một đứa trẻ cực kỳ bớt lo. Thằng bé tự mình đón gió đội mưa đi về phía trước, ngày càng xuất sắc, xuất sắc đến mức khiến bọn họ cảm thấy có thể dồn nhiều sự chú ý hơn cho Lộ Khang.
Năm mười hai tuổi, Giai Giai bắt đầu học nhảy lớp, những cuộc trò chuyện giữa họ đột nhiên ít đi. Đợi đến khi Giai Giai đi nơi khác, tần suất liên lạc giảm xuống, những điều để nói lại càng ít đi. Cứ thế, ít dần cho đến bây giờ, chẳng còn lời nào để nói.
Nhưng rõ ràng lúc ban đầu, Giai Giai giống như một chú chim non hoạt bát, đi học mẫu giáo về có thể vây quanh chân ba mẹ kể chuyện thật lâu thật lâu.
Sao lại thay đổi thế này?
Trong lòng người cha nặng trĩu, giống như cảnh đất trời trước đêm mưa lớn, bị tầng mây dày đặc bao phủ, ẩm ướt và ngột ngạt.
Sự yên tĩnh khiến người ta xấu hổ bao trùm cả ba người.
Ba mẹ trầm mặc, Lộ Hành Chi cũng trầm mặc. Lúc này, sự yên lặng còn khiến người ta đứng ngồi không yên hơn cả cãi vã.
Cuối cùng, vẫn là người mẹ phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này.
Bà lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa cho Lộ Hành Chi.
“Đây là chút tiền tiêu vặt mẹ và ba con chuẩn bị cho con. Con… kết hôn với gia đình như vậy, trên tay phải có chút tiền riêng để phòng thân.”
Hết chương 368.
