Chương 369: Phiên Ngoại 1 – Hôn Lễ Và Cái Giá Phải Trả (Hạ)

Chương 369: Phiên Ngoại 1 – Hôn Lễ Và Cái Giá Phải Trả (Hạ)

 

Lộ Hành Chi nhìn tấm thẻ đó.

 

Sau đó anh mỉm cười, ôn hòa nói: “Không cần đâu mẹ, con có tiền tiết kiệm, số tiền này ba mẹ cứ giữ lấy.”

 

Một câu nói rất phù hợp với hình tượng “đứa con ngoan” của anh.

 

Nhưng mẹ anh nghe xong, trong lòng bà lại lộp bộp một tiếng.

 

Bà nói: “Tiền của con là của con, còn chỗ này là tiền ba và mẹ cho con.”

 

Nói xong, bà bỗng nhận ra, thực ra số tiền này cũng không thể hoàn toàn coi là của ông bà cho Giai Giai được. Lộ Khang bị bệnh, cần rất nhiều tiền để điều trị và bồi bổ, chỉ dựa vào tiền lương của hai người bọn họ thì chỉ nuôi nổi một mình Lộ Khang, còn những việc khác thì không dám nghĩ tới. Mấy năm nay, cuộc sống của bọn họ trôi qua khá giả như vậy là vì hàng năm Lộ Hành Chi sẽ gửi về nhà một khoản tiền rất lớn.

 

Số tiền đó đủ để chi trả viện phí cho Lộ Khang, lại vẫn còn dư dả để sửa sang nhà cửa khang trang. Nếu chỉ dựa vào đồng lương của hai vợ chồng, bọn họ chẳng thể tích cóp được bao nhiêu.

 

Tấm thẻ trên tay bỗng trở nên bỏng rát.

 

Hai người lớn trong nhà, vậy mà lại phải dựa vào một đứa trẻ để nuôi gia đình.

 

Sau khi Lộ Hành Chi thi đậu đại học, anh không còn xin tiền gia đình nữa. Anh nói mình tham gia dự án, nhận được học bổng, những khoản đó đủ để anh chi tiêu hàng ngày. Sau khi xác nhận tiền trong tay Lộ Hành Chi quả thực đủ dùng, bọn họ cũng không hỏi thêm nữa.

 

Lúc ấy kinh tế gia đình quả thực có chút eo hẹp, Giai Giai lại là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết san sẻ nỗi lo với cha mẹ như thế. Vì vậy, sau khi bớt đi nỗi lo lắng ban đầu, tâm sức của bọn họ đặt lên người Lộ Hành Chi dần dần càng ngày càng ít, càng ngày càng ít.

 

Mỗi năm gửi tiền vào thẻ một lần, hành động đó đã trở thành sợi dây liên lạc duy nhất giữa bọn họ. Cho đến hôm nay, bọn họ nhìn nhau, nhưng lại chẳng biết nói gì.

 

Rõ ràng Giai Giai của bà từng là một đứa trẻ hoạt bát và nói rất nhiều. Mỗi khi tan học về nhà, ngửi thấy mùi thơm là thằng bé sẽ chạy ngay vào bếp, quấn quýt bên chân bà, kể chuyện trường chuyện lớp, hệt như một chú cún con dính người cứ chạy vòng quanh chân chủ. Sao bây giờ lại chẳng còn gì để nói nữa.

 

Có lẽ là từ khi Tiểu Khang ra đời? Sức khỏe Tiểu Khang không tốt, bọn họ bận rộn chăm sóc đứa con thứ hai nên vô cùng mệt mỏi. Giai Giai thấy bọn họ vất vả thì bắt đầu chủ động học cách chăm sóc em trai. Kể từ đó, việc đầu tiên Giai Giai làm khi bước vào nhà không còn là chạy vào bếp nữa, mà là đi rửa tay thật sạch rồi vào dỗ dành em.

 

Hay là từ khi Giai Giai đi học xa?

 

Bọn họ bận, Giai Giai cũng bận.

 

Thời gian gọi video cũng từ mỗi ngày một lần, thành hai ngày một lần, ba ngày một lần, một tuần một lần… rồi cho đến lần gần nhất, đã liên tục 5 năm chưa từng gọi điện. Một tấm thẻ ngân hàng mỏng manh biến thành nhịp cầu duy nhất kết nối bọn họ.

 

Trước năm Giai Giai mười ba tuổi, bọn họ gửi tiền sinh hoạt phí vào thẻ cho Giai Giai. Sau năm Giai Giai mười tám tuổi, Giai Giai gửi tiền lương vào thẻ cho bọn họ. Dường như mối liên hệ giữa bọn họ chỉ còn lại tấm thẻ ngân hàng này.

 

Nhận thức này khiến bà cảm thấy hoảng hốt, bà muốn khuyên Lộ Hành Chi thêm lần nữa, bảo anh hãy nhận lấy số tiền này. Nhưng cửa đột nhiên bị gõ vang, người bên ngoài đẩy cửa bước vào, lễ phép nhắc nhở với nụ cười chúc phúc: “Lộ tiên sinh, hôn lễ sắp bắt đầu rồi, hai phút nữa ngài cần phải vào vị trí, bên này ngài có cần chuẩn bị gì thêm không?”

 

Người mẹ đột nhiên sững sờ.

 

Bởi vì bà nhìn thấy trong đôi mắt đứa con trai vẫn luôn giữ nụ cười ôn hòa của mình, bỗng nhiên như có hai ngôi sao rơi vào.

 

Sáng lấp lánh.

 

Làm bà nhớ tới Giai Giai trước năm bảy tuổi, Giai Giai bé nhỏ, Giai Giai hay chạy quanh bà, Giai Giai khi chơi bóng rổ cùng ba…

 

Một Giai Giai vui vẻ.

 

Đây mới là Giai Giai những lúc thật sự vui vẻ.

 

Nụ cười bắt đầu từ ánh mắt, chứ không phải chỉ là cong môi, bày ra một bộ dáng ôn hòa, tiến lùi đúng mực.

 

Lộ Hành Chi nhìn vào gương đánh giá bản thân một chút, sau đó quay đầu nhìn về phía cha mẹ mình: “Ba mẹ, con đi trước nhé.”

 

“Giai Giai!” Bà đột nhiên gọi tên đứa con trai lớn hiểu chuyện, ngoan ngoãn và chưa từng khiến bọn họ phải bận lòng này.

 

“Mẹ?”

 

Bà cũng không biết tại sao mình lại gọi nó lại.

 

Môi bà mấp máy, hỏi: “Giai Giai, hiện tại con có vui không?”

 

“Đương nhiên rồi.” Con trai gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ hạnh phúc và tình yêu không hề che giấu, rồi lại nhấn mạnh một lần nữa: “Con rất vui.”

 

Người mẹ đón lấy gương mặt tươi cười của con, bà cũng nở một nụ cười: “Đi đi Giai Giai, ba mẹ đợi con ở trên khán đài.”

 

Bà nhìn theo bóng lưng con trai lớn. Dáng người rất cao, sống lưng thẳng tắp, bước đi như có gió.

 

Con mình thì đương nhiên là mình nhìn ra được, Giai Giai của bà, hiện tại thật sự rất vui. Như thể đang chạy về phía chốn đào nguyên mà nó mong chờ đã lâu. Nhưng tại sao, nhìn Giai Giai như vậy, bà lại cảm thấy trong lòng mình trống rỗng, như thể sắp mất đi một thứ gì đó rất quan trọng vậy.

 

Dần dần, bóng lưng Lộ Hành Chi hiện tại trùng khớp với bóng lưng nhỏ bé đơn độc đi tham gia kỳ thi vượt cấp năm nào. Hôm đó tim Tiểu Khang khó chịu, hai vợ chồng đưa Lộ Khang đi bệnh viện, Giai Giai đành phải một mình đi thi. Lúc đó thằng bé mới mười hai tuổi, vóc dáng nhỏ bé, bờ vai gầy guộc, chiếc cặp sách lại to và nặng như muốn đè sập cả người thằng bé. Nhưng thằng bé cứ thế đeo cặp lên, bước từng bước đi đến trường, tham gia một kỳ thi mà không có ai chờ đợi bên ngoài.

 

Bà rơi lệ.

 

Bà nhận ra, có lẽ có những thứ, bà đã đánh mất từ lâu rồi.

 

Chỉ là nỗi đau âm ỉ đó kéo dài hơn mười năm, giờ đây mới thấm vào lòng bà.

 

……

 

Tôi không ngờ rằng mình lại cảm thấy hơi hồi hộp. Có lẽ vì quá để tâm nên mới dẫn đến thất thố.

 

Tôi và Trợ Lý đứng sóng vai nhau, hai bên sân khấu là cha mẹ của chúng tôi. Dưới đài là bạn bè và các quan khách đến dự tiệc. Vô số máy quay đang phát sóng trực tiếp hôn lễ của chúng tôi. Nhưng ánh mắt chăm chú của mọi người không phải là nguyên nhân khiến tôi căng thẳng.

 

“Hai con có nguyện ý kết làm phu phu, cùng đối phương chung sống trong hôn nhân thiêng liêng không? Dù ốm đau hay khỏe mạnh, dù nghèo khó hay giàu sang, dù khi trẻ đẹp hay phai sắc, thuận lợi hay thất bại, con đều nguyện ý yêu thương, an ủi, tôn trọng và bảo vệ đối phương chứ? Các con cũng nguyện ý giữ lòng chung thủy với nhau suốt cả cuộc đời này chứ?”

 

“Con đồng ý.”

 

“Con đồng ý.”

 

Giọng nói của hai chúng tôi vang lên cùng lúc.

 

Tôi nhận ra giọng mình có chút khô khốc.

 

Giọng anh cũng vậy.

 

“Tiếp theo, xin mời hai vị tân lang trao nhẫn cho nhau.”

 

Anh nhìn tôi, rồi lại rũ mắt xuống.

 

Tôi lấy hộp nhẫn ra. Đây là cặp nhẫn chúng tôi cùng nhau thiết kế, trên thế giới chỉ có duy nhất một đôi này. Hôm nay, nó sẽ được đeo lên tay chúng tôi.

 

Tôi nắm lấy tay anh. Ngón tay anh thon dài, hệt như một tác phẩm nghệ thuật quý giá, đẹp đến cực điểm.

 

Tôi lấy nhẫn ra. Động tác này có chút chậm chạp. Bởi vì tôi đang căng thẳng muốn chết, chỉ sợ run tay một cái làm rơi nhẫn xuống đất.

 

May mắn thay, mọi việc diễn ra thuận lợi.

 

Chiếc nhẫn được nhẹ nhàng lồng vào ngón áp út tay trái của anh. Sau đó là anh đeo cho tôi. Tôi nhận thấy động tác của anh còn chậm hơn cả tôi. Đeo xong, tôi nghe thấy anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.

 

Anh ngẩng đầu lên, tôi vừa hay chạm phải ánh mắt anh. Ánh sáng từ chiếc nhẫn vẫn còn in trên võng mạc, ánh mắt tôi liền chạm vào ánh mắt anh. Tia sáng bạc ấy đã kết nối hai chúng tôi, mỗi lần chớp mắt lại lóe lên. Giống như sợi tơ hồng của Nguyệt Lão. Trái tim tôi chợt lỡ một nhịp, rồi sau đó đập rộn ràng như đánh trống.

 

Đôi mắt anh phản chiếu ánh đèn trên đỉnh đầu, như thể trong đáy mắt ẩn giấu cả bầu trời sao.

 

“Tiếp theo, hai vị tân lang có thể hôn nhau.”

 

Tôi tiến lại gần anh.

 

Anh cũng tiến về phía tôi.

 

Trước sự chứng kiến của mọi người, chúng tôi trao nhau một nụ hôn không nhuốm màu dục vọng. Trái tim đang đập điên cuồng dường như cũng tìm được nơi nương tựa, không còn vọng tưởng muốn phá vỡ lồng ngực tôi nữa.

 

Cảm giác căng thẳng của tôi cũng tiêu tan theo nụ hôn này.

 

Em yêu anh.

 

Tôi nghĩ, anh cũng yêu tôi.

 

——–

 

Khi hôn lễ kết thúc thì trời cũng đã khuya lắm rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ba mẹ giục chúng tôi nghỉ ngơi sớm.

 

Tôi không mệt.

 

Nhưng tôi buộc phải đi tắm nước lạnh. Bởi vì vừa rồi khi Trợ Lý mang trà giải rượu tới cho tôi, anh vừa mới tắm xong, đôi mắt sau lớp kính ướt át và mềm mại lạ thường

 

Tôi uống trà rồi ngồi một lát, liên tục nhớ lại hình ảnh Trợ Lý vừa rồi, cuối cùng đành nhận mệnh đi vào phòng tắm. Tôi thực sự không mệt, nhưng tôi phải suy xét đến trạng thái của Trợ Lý. Tôi không muốn làm một tên súc sinh trong tiểu thuyết, không màng đến sức khỏe người yêu mà ép làm một đêm bảy lần.

 

Tắm xong, tôi lau tóc bước ra thì chạm mặt Trợ Lý. Trên người Trợ Lý có một mùi hương hoa hồng rất dễ chịu. Thấy tôi lại từ phòng tắm đi ra, Trợ Lý chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Chắc là lúc tôi vào phòng tắm chưa lâu đã bị anh phát hiện rồi. Tôi đứng ở cửa phòng tắm, tiến thoái lưỡng nan.

 

Trợ Lý của tôi, thật sự rất thơm.

 

Năng lực của tôi rất mạnh, chắc cũng giống như nhan sắc của tôi, đều là một phần quy tắc của thế giới này. Trước kia chưa kích hoạt thì thôi, giờ một khi đã kích hoạt liền khiến tôi trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

 

Vậy mà Trợ Lý lại chủ động đi về phía tôi.

 

“Tung Hoành, xem thử xem, em có thích không.”

 

Xem cái gì?

 

Tôi đi theo anh vào phòng ngủ chính.

 

Cửa mở ra.

 

Cánh hoa hồng bay rợp trời.

 

Ánh sao trên đỉnh đầu xuyên qua lớp kính một chiều, rơi xuống chiếc giường rộng một trăm mét vuông ở chính giữa phòng.

 

Hô hấp của tôi cứng lại.

 

Tôi gian nan hỏi anh: “Anh… đã nhớ lại rồi sao?”

 

Vì cảnh tượng trước mắt này, tôi chỉ từng nói qua một lần.

 

Trong kiếp sống làm Long yêu, tôi đã nói với anh rằng: “Lần giao hợp đầu tiên lý tưởng của tôi, ít nhất cũng phải là một chiếc giường rộng cả trăm mét vuông, trên giường rải đầy cánh hoa hồng, trên đầu là tấm kính trong suốt hoàn toàn, mở mắt ra là có thể nhìn thấy cả bầu trời đầy sao.”

 

Anh đã nhớ kỹ những lời tôi nói.

 

Anh đã nhớ ra rồi.

 

Hóa ra cái gọi là “bồi thường” mà Ý thức thế giới nói, là sự bồi thường này.

 

Nụ cười của tôi có chút cứng ngắc.

 

Tôi không có ý định giấu giếm.

 

Tôi đã tìm phương pháp để anh khôi phục ký ức rất lâu, chỉ là vẫn chưa tìm ra.

 

Anh mỉm cười, dáng vẻ rất ôn hòa: “Ừ.”

 

“… Từ khi nào vậy?”

 

“Từ lúc em khôi phục ký ức, anh cũng đã nhớ lại.” Anh cười, đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ.

 

Tôi hít sâu một hơi: “Anh nghe em nói, em không có ý giấu giếm.”

 

“Em chỉ muốn để anh tự mình nhớ lại, em vẫn luôn tìm cách.”

 

Anh gật đầu: “Anh biết mà.”

 

Tôi có chút thấp thỏm.

 

Hình như Trợ Lý bình tĩnh quá mức.

 

Anh nghiêng đầu, rồi cúi xuống hôn tôi.

 

Đây là một nụ hôn rất nhẹ.

 

Nhưng anh không lập tức đứng dậy: “Cho nên, thưa Tổng tài, đêm nay ngài sẽ cho tôi đòi lại những ấm ức vì bị lừa dối, đúng không?”

 

Khi anh nói chuyện, cánh môi khẽ động, cọ xát vào môi tôi, mang theo cảm giác ngứa ngáy khó mà kiềm chế được.

 

Tôi hiểu ý anh.

 

Nếu đến mức này rồi mà còn không có động tác gì thì không phải là tôi nữa.

 

“Được, bảo đảm anh sẽ hài lòng.”

 

……

 

Trời đất quay cuồng.

 

Ánh sao như mưa.

 

Tình mê ý loạn.

 

Trợ Lý chủ động hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, tôi mặc kệ anh châm ngòi thổi gió trên người mình, nhưng lại mãi không chịu đi vào vấn đề chính.

 

Đôi tay xinh đẹp đến cực điểm kia giúp tôi một lần. Tôi ngửa mặt lên, hơi thở gấp gáp nhìn anh.

 

Anh tháo kính xuống, lưng cõng cả bầu trời đầy sao, đôi mắt sâu như giếng cổ.

 

“Anh yêu em.”

 

Anh cúi đầu, trán kề trán với tôi.

 

“Anh yêu em.”

 

Đôi mắt anh giống như hai ngọn lửa hừng hực.

 

“Anh yêu em.”

 

Nụ hôn của anh rơi xuống.

 

Tôi ngẩng đầu hôn đáp lại, môi răng quấn quýt.

 

Em cũng yêu anh.

 

Rất yêu anh.

 

Chỉ yêu mình anh.

 

Tôi muốn nói cho anh biết tình yêu của tôi, dục vọng chiếm hữu của tôi và tôi động tình. Nhưng tất cả mọi thứ đều bị chặn lại trong cổ họng cùng với động tác của anh.

 

“Khoan, khoan đã! Anh đang làm gì?!”

 

“Em mới là người nằm trên!”

 

“Anh mau… A!”

 

Tôi cong thắt lưng lên, nhưng rất nhanh đã bị khoái cảm tê dại ép cho eo mỏi chân mềm, không còn chút sức lực nào nữa.

 

Chỉ có thể dùng miệng uy hiếp: “Em ra lệnh cho anh đi ra ngoài!”

 

Trợ Lý cười khẽ một tiếng, chẳng những không đi ra ngoài mà còn được đà lấn tới.

 

“Tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể không tuân.”

 

“Bệ hạ đã hứa bồi thường cho thần, thần cần phải đòi lại cho thật xứng đáng.”

 

Hết chương 369.

 

Chương 369: Phiên Ngoại 1 – Hôn Lễ Và Cái Giá Phải Trả (Hạ)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên