Chương 37: Có Thể Lắc Đều Não Rồi Hãy Nói Chuyện Được Không?

 

Chương 37: Có Thể Lắc Đều Não Rồi Hãy Nói Chuyện Được Không?

 

Trong khoảnh khắc đó, cư dân mạng trong phòng livestream nhìn thấy một thứ giống như bàn thờ, nhưng đồ vật được thờ bên trong lại vô cùng quỷ dị, chỉ nhìn thoáng qua đã thấy bất an. Dưới ánh đèn vàng vọt, nửa cây nhang đang cháy dở tỏa ra làn khói lượn lờ, che mờ khuôn mặt đang cười của con búp bê Kumanthong ma quái.

 

【Đệch mợ, đó là cái quái gì thế, aaaaa!】

 

【Mịa nó, đây là phòng livestream chơi khăm à! Hù cho bố mày sợ đến mức rớt điện thoại vỡ tan tành rồi!】

 

【Vô ý mạo phạm, tà ma lui ra! Vô ý mạo phạm, tà ma lui ra!】

 

【Không lẽ Ngô Ý Hề thật sự đang nuôi thứ không sạch sẽ đó ư??】

 

【Cứu mạng, tôi thật sự bị dọa cho sợ chết khiếp, người này thật sự là minh tinh à? Có thể cút khỏi giới giải trí được không, đừng có làm hại người nữa!】

 

Ninh Lạc len lén hé mắt ra một khe hở, rồi lại vội vàng nhắm chặt mắt lại, thề sống chết gì cũng làm một người chơi hệ nhắm mắt, cậu kéo kéo tay Tô Vạn Đồng, ra hiệu cho cô nhìn thứ gì đó trên bàn thờ, khóe miệng khẽ mấp máy: “Ở đó hình như có thứ gì đó, chị đi xem thử đi.”

 

【Tôi nhớ hình như trên đó có viết tên và ngày tháng năm sinh của người nào đó.】

 

【Vậy rốt cuộc thì Ngô Ý Hề đã dung hợp bao nhiêu thứ vào rồi, Đạo giáo của Hoa Quốc, thuật nuôi quỷ của Thái Lan, còn có tà thần của Nam Mỹ, ngày thường còn yêu thích Tarot của phương Tây? Cô ta thật sự là nội ngoại kiêm tu, học rộng biết nhiều quá nhỉ.】

 

Ninh Lạc sợ muốn chết, nhưng Tô Vạn Đồng thì lại không sợ, nhân lúc Ngô Ý Hề còn chưa kịp phản ứng, liền bước nhanh về phía trước, cầm lấy thứ giống như bài vị bằng gỗ đặt trên bàn thờ xuống. Tổng cộng có ba cái.

 

Sau khi nhìn rõ nội dung trên một trong số đó, suýt chút nữa thì Tô Vạn Đồng đã không cầm được mà làm rơi xuống đất.

 

Cô đột nhiên quay đầu lại, túm lấy cổ áo Ngô Ý Hề, dí bài vị gỗ đến trước mặt cô ta: “Ngô Ý Hề, tại sao trên này lại có tên của tôi và đội trưởng? Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

 

“Đội trưởng? Tang Hoan?”

 

Tôn Thiên Thiên không màng sợ hãi, giật lấy hai tấm bài vị còn lại, vừa nhìn, quả nhiên có tên của Tang Hoan.

 

Tô Vạn Đồng tức giận, không ngờ những gì Ninh Lạc nói đều là sự thật, cô nắm chặt cổ áo Ngô Ý Hề: “Ngô Ý Hề, cô dùng thủ đoạn đê tiện này để hại tôi? Tôi đã làm gì có lỗi với cô?”

 

Ngô Ý Hề thấy sự việc bị bại lộ, ngược lại không còn sợ nữa, dù sao đây cũng là nhà của cô ta, sẽ không có thêm nhiều người biết, nhà họ Ngô chắc chắn có thể ém nhẹm chuyện này xuống: “Chuyện có lỗi với tôi sao? Nhiều không kể xiết ấy chứ!”

 

Cô ta hất tay Tô Vạn Đồng ra, hất mạnh: “Khi thi tuyển, cô lúc nào cũng đè đầu cưỡi cổ tôi, ra vẻ bề trên, giả vờ đáng thương làm bạn với tôi, mỗi lần tôi muốn thứ gì cũng đều phải đợi cô không cần nữa thì mới đến lượt tôi.”

 

“Sau khi debut cũng suốt ngày lôi kéo tôi diễn trước ống kính như thể tình cảm rất tốt, nhưng sau lưng lại xúi giục fan của mình nhục mạ, nguyền rủa tôi, nói tôi là đồ ác độc, không xứng với cô!”

 

Cô ta chỉ vào Tô Vạn Đồng, gân xanh trên cổ nổi lên: “Tôi có điểm nào không xứng với cô! Gia thế nhà tôi tốt hơn cô, ngoại hình đẹp hơn cô, dựa vào cái gì mà lại không nổi tiếng bằng cô? Tôi đã hỏi đại sư rồi, nếu không phải vì mệnh cách của cô quá cứng, luôn áp chế tôi, thì sao tôi có thể dậm chân tại chỗ bao nhiêu năm qua, cuối cùng bị gia đình ép phải rời khỏi giới giải trí, trở về kết hôn? Cô có biết chồng chưa cưới của tôi lớn hơn tôi bao nhiêu tuổi không? 20 tuổi! Ông ta có thể làm bố tôi luôn đấy!”

 

Phương Lộc Dã thấy cô ta càng nói càng kích động, trạng thái tinh thần rất không ổn định, vội vàng tiến lên che chắn cho Tô Vạn Đồng ở phía sau: “Cô làm gì vậy? Bỏ tay xuống!”

 

Ninh Lạc cũng không màng sợ hãi, nghe những lời lẽ đảo ngược trắng đen, ngậm máu phun người này, tức giận không chịu nổi: “Đúng thật là, đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, tự cho là mình ghê gớm, thấy ai hơn mình 20 tuổi liền gọi là bố. Cô có thể lắc đều não rồi hãy nói chuyện được không? Nhà cô phân cho cô một ông bố thì liên quan gì đến Tô Vạn Đồng?”

 

Phương Lộc Dã: “…”

 

Đệch, chửi hay lắm.

 

Đã cái nư ghê!

 

Tên nhóc lùn tịt này đúng là kiểu nhân vật có lực sát thương cao, nhưng thời gian hồi chiêu thì ngắn, đỉnh thật đó.

 

Ánh mắt Tống Nam kích động, sùng bái nhìn Ninh Lạc chỉ điểm giang sơn, mắng Ngô Ý Hề một trận.

 

Giới trẻ thời nay mắng người có thể văn minh đến mức độ nào? Mời xem VCR (Video Clip Record)!

 

Ngô Ý Hề bị mắng đến mức tức nghẹn họng, run rẩy chỉ tay vào Ninh Lạc: “Mấy… mấy người! Nơi này không chào đón mấy người, cút hết đi!”

 

“Tôi có thể cút, nhưng Ngô Ý Hề, cô nói cho tôi biết, tại sao tên của đội trưởng lại ở trên này?”

 

Từ nãy đến giờ Tôn Thiên Thiên vẫn luôn im lặng không lên tiếng, cô cầm bài vị gỗ lên, đôi mắt đỏ hoe, hung dữ nhìn chằm chằm Ngô Ý Hề, “Chuyện năm đó, có phải là do cô làm không? Tôi đã nhìn thấy! Tôi nhìn thấy trợ lý của cô từ hậu trường đi ra!”

 

Số lượng người trong phòng livestream tăng theo cấp số nhân, ban đầu tưởng rằng cựu thành viên nhóm nhạc nữ Ngô Ý Hề vì ghen ghét mà sinh hận, lén nuôi tiểu quỷ nguyền rủa hai thành viên khác đã đủ chấn động rồi, không ngờ còn có tin tức bùng nổ hơn.

 

Tin tức được làm mới với tốc độ chóng mặt.

 

【Người này đang nói gì vậy, sao tôi nghe không hiểu gì cả?】

 

【Hình như tôi biết tại sao Tôn Thiên Thiên lại livestream rồi, mọi người nhìn lại tiêu đề livestream một lần nữa đi, “Khôi phục chân tướng sự việc năm đó”】

 

【…… Hiện tại tôi vẫn chưa hoàn hồn, tôi là fan trung thành của nhóm các cô ấy nhiều năm rồi, nếu đoán không sai thì chắc hẳn là Tôn Thiên Thiên đang nói về chuyện năm đó đội trưởng Tang Hoan của bọn họ ngã từ trên sân khấu xuống, không thể nhảy múa được nữa.】

 

【?????? Đây không phải là chuyện có thể mang ra đùa được đâu!】

 

【Chuyện này năm đó không phải đã được xác định là tai nạn rồi sao? Người hết thời muốn tạo scandal thì đổi cách khác đi, đừng có hắt nước bẩn lên người Hề Hề!】

 

Fan còn chưa kịp phản bác, chính chủ đã tự mình vả mặt.

 

Giây tiếp theo Ngô Ý Hề liền thừa nhận: “Quả nhiên đã bị cô nhìn thấy. Là tôi làm đó, thì sao? Cô có bằng chứng không? Tôn Thiên Thiên, cô cho rằng cô cao quý hơn tôi bao nhiêu, năm đó Tang Hoan đối xử tốt với cô như vậy, bao nhiêu năm nay cô lại không hề nói ra sự thật, cô có xứng đáng với cô ấy không? Chẳng qua cô cũng giống như tôi thôi, đều là tiểu nhân cả thôi!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cô ta tìm lại được sự kiêu ngạo của mình, hất cằm lên: “Chuyện ngày hôm nay, cho dù các người muốn nói ra ngoài, nhà họ Ngô cũng sẽ không cho các người cơ hội đó. Tôi khuyên các người nên rời khỏi đây sớm một chút, nếu không các người đừng hòng lăn lộn được trong giới giải trí nữa.”

 

Tô Vạn Đồng cười lạnh, không nói hai lời, bước lên trước cho Ngô Ý Hề hai cái tát.

 

Âm thanh giòn giã đến mức khiến người ta nghe mà muốn thông tuyến sữa.

 

Cô vẩy vẩy bàn tay tê dại, nhìn dáng vẻ Ngô Ý Hề ôm mặt, cười lạnh: “Cái này là chị đây đánh, dám ở sau lưng giở những thủ đoạn đê tiện này, không đánh chết cô.”

 

Cô túm lấy cổ áo Ngô Ý Hề, lại cho cô ta hai cái tát nữa: “Cái này là đánh thay cho đội trưởng, cô biết rõ cô ấy yêu sân khấu như thế nào, vậy mà lại khiến cô ấy cả đời này không thể đứng trên sân khấu được nữa!”

 

Vở kịch bên này sớm đã thu hút rất nhiều khách khứa, chỉ là, bọn họ bị người hầu ngăn cản, không thể tiến lên phía trước được. Thấy tiểu thư nhà mình bị đánh, người hầu vội vàng chạy tới muốn kéo Tô Vạn Đồng ra.

 

Các vị khách khác cũng được dịp chạy đến xem náo nhiệt.

 

Tiện thể nhìn thấy những thứ quỷ quái trong phòng chứa đồ.

 

Mọi người đồng loạt hét lên kinh hãi, hiện trường càng thêm hỗn loạn, không thể khống chế nổi.

 

Ngô Ý Hề ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ, hét lên: “Im miệng, tất cả im miệng! Ai cũng không được phép nói ra ngoài!”

 

“Muộn rồi,” Tôn Thiên Thiên lấy điện thoại di động ra, đập tan tia lý trí cuối cùng của Ngô Ý Hề, “Từ khi tôi bước vào đã mở livestream rồi, bây giờ chuyện của cô hẳn là đã lên hot search, bị tất cả mọi người nhìn thấy rồi.”

 

Cô lau nước mắt, cố nén nghẹn ngào: “Lúc đó tôi không dám truy cứu, không dám nói, nhưng không có nghĩa là cả đời này tôi không dám! Ngô Ý Hề, cô nhất định sẽ gặp báo ứng!”

 

Ninh Lạc lấy điện thoại di động ra xem, dí vào trước mặt Ngô Ý Hề: “Top 1 hot search rồi kìa, rất nhiều từ khóa, cả đời này cô cũng chưa từng nổi tiếng như vậy đâu nhỉ?”

 

#Ngô Ý Hề nuôi tiểu quỷ nguyền rủa cựu thành viên nhóm.

 

#Tang Hoan bị thương là do Ngô Ý Hề gây ra.

 

#Chuyên gia đánh giá Ngô Ý Hề có cấu thành tội phạm hay không.

 

#Phòng livestream của Tôn Thiên Thiên.

 

Sau khi Ngô Ý Hề nhìn rõ những dòng chữ trên đó, giây tiếp theo, hai mắt trợn trắng, ngất xỉu.

 

Việc cô ta ngất xỉu sẽ không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì, ngược lại sự việc này càng ngày càng ồn ào trên mạng.

 

Bình thường, việc nuôi tiểu quỷ đã đủ khiến người ta chấn động rồi, nhưng Ngô Ý Hề lại còn ngấm ngầm ra tay làm hại Tang Hoan, khiến đối phương không thể đứng dưới ánh đèn sân khấu được nữa, điều này quả thực đã vượt quá giới hạn đạo đức của cư dân mạng.

 

Fan hâm mộ đã im hơi lặng tiếng nhiều năm của Tang Hoan vô cùng phẫn nộ, đến công ty của nhà họ Ngô đòi công bằng, cả ngày lẫn đêm không chịu rời đi. Chồng chưa cưới của Ngô Ý Hề hủy bỏ hôn ước với cô ta, còn tuyên bố sau này sẽ không đội trời chung với nhà họ Ngô.

 

Sự việc ngày càng nghiêm trọng, sau khi cảnh sát nhận được thông báo đã lập tức vào cuộc điều tra chân tướng sự việc năm đó, đồng thời cập nhật tiến độ vụ án trên mạng theo thời gian thực, không dám có chút lơ là chậm trễ nào.

 

Tôn Học Bân không ngờ cho mọi người nghỉ ngơi mấy ngày mà lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Khi xem video cắt ghép livestream của Tôn Thiên Thiên cũng cảm thấy hình ảnh trong phòng chứa đồ kia cực kỳ chấn động, sợ các diễn viên để lại bóng ma tâm lý, cho bọn họ nghỉ thêm mấy ngày, bảo bọn họ cứ nghỉ ngơi cho tốt.

 

Vì kỳ nghỉ khá dài, Ninh Lạc liền về nhà, cậu cũng không nói chi tiết chuyện này với người nhà, sợ bọn họ lo lắng, chỉ nói gần đây đoàn làm phim điều chỉnh lịch trình, bản thân cậu không bận rộn lắm.

 

Điều duy nhất khiến cậu tiếc nuối là bữa tiệc sinh nhật hôm đó không nhìn thấy Phương Tư Ninh.

 

Nhờ vậy, cậu có thể quang minh chính đại ngủ nướng đến tận trưa, rồi xem video, chơi game, cùng mẹ Ninh đi dạo phố, làm đẹp.

 

Hôm nay cậu đang đắp mặt nạ của mẹ Ninh, vừa cắn hạt dưa, vừa đem chuyện của Ngô Ý Hề không lâu trước đây vẽ rắn thêm chân kể cho bạn cùng chơi game của mình nghe, còn kịch liệt lên án hành vi này.

 

Đang hăng say gõ chữ, bên cạnh sofa đột nhiên lún xuống.

 

Ninh Lạc đặt điện thoại xuống, nhìn mẹ Ninh, dùng ánh mắt biểu đạt sự nghi hoặc của mình.

 

Mẹ Ninh dịu dàng xoa đầu cậu: “Tiểu Lạc cũng lớn rồi.”

 

“Chi bằng nhân dịp mấy ngày nghỉ này đi xem mắt đi, xem có người nào mình thích hay không.”

 

Ninh Lạc chấn động đến mức mặt nạ cũng rơi xuống, không thể tin được mà chỉ vào mình: “Con? Xem mắt?”

 

Cậu vẫn còn là một đứa trẻ mà!

 

Mẹ Ninh nói: “Đúng vậy, hôm đó anh cả của con đi công tác về, nói Tiểu Lạc con gần đây muốn yêu đương, còn nói mấy kiểu người, bảo mẹ giúp tìm xem. Mẹ đã chọn giúp con mấy người, con xem thế nào.”

 

Lời từ chối của Ninh Lạc đã đến bên miệng thì lập tức nuốt trở lại sau khi nhìn thấy ảnh chụp của đối phương, nhìn thấy nghề nghiệp là người mẫu nam, ánh mắt lập tức tóe ra tia lửa, cậu giật lấy điện thoại của mẹ Ninh.

 

“Được được được, xem mắt hả? Ngày mai con rảnh, mấy giờ ạ!”

 

Ninh Lạc hưng phấn, quay đầu liền chia sẻ tin tức tốt này với bạn cùng chơi game của mình.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lu Lu, tui sắp đi gặp trai đẹp rồi!】

 

【Lu Lu: ?】

 

Hết chương 37.

 

Chương 37: Có Thể Lắc Đều Não Rồi Hãy Nói Chuyện Được Không?

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên