Chương 37: Hiệu Trưởng Trương (Phần 3)
Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng vào lúc này, lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Khác với những con ma như thầy Lưu, cô Trương vẫn còn sống, nhưng tình trạng không được tốt cho lắm.
“Là sinh hồn lìa khỏi xác.” Ninh Thiên Sách bước lên kiểm tra mắt và đỉnh đầu của cô Trương rồi nói, “Dương hỏa trên đỉnh đầu đã tắt rồi.”
“Dương hỏa gì cơ?”
Thầy Lưu giải thích: “Trên đỉnh đầu và hai vai của con người có ba ngọn đèn, là ngọn lửa do dương khí thắp lên, mắt thường của người bình thường khó mà thấy được. Ban đêm dương khí yếu, nếu bất chợt quay đầu lại, ngọn đèn trên vai sẽ tắt, âm khí sẽ xâm nhập vào cơ thể, ma quỷ cũng có thể khống chế tâm trí của con người. Vì vậy khi đối phó với con người, chúng tôi thường sẽ nghĩ cách gì đó để khiến bọn họ quay đầu lại trước. Lần đầu Mục Hoài Đồng gặp cậu đã trốn ở góc cầu thang, chính là vì nghe nói cậu đã cắt tóc của Viện Viện, dương khí tương đối vượng, khó đối phó, nên mới nghĩ ra cách này để dập tắt ngọn đèn hồn của cậu.”
“Vậy của tôi có bị dập tắt không?” Tôi quay đầu qua lại, còn cầm điện thoại chụp một tấm ảnh trên đỉnh đầu mình, muốn xem thử có ngọn đèn nào không.
“Của cậu à…” Thầy Lưu ngập ngừng một lát rồi nói, “Nếu đèn hồn của người thường là đèn dầu, thổi một hơi là tắt; thì của cậu chắc là cháy rừng rồi, gió càng thổi lửa càng lớn.”
“Vậy…” Tôi nhìn gương mặt tiều tụy của cô Trương, “Có thể mượn một ngọn lửa để thắp sáng ngọn đèn trên đỉnh đầu của cô Trương không?”
“Không được.” Ninh Thiên Sách nói, “Tuổi thọ của cô ấy sắp hết rồi, cho dù là sinh hồn cũng không duy trì được bao lâu nữa. Anh có chuyện gì thì mau hỏi đi.”
Tôi nhanh chóng nhắn tin cho cô Trương: 【Hiệu trưởng, làm thế nào để Tiểu Đoạn có thể rời khỏi thân xác? Chấp niệm của em ấy là gì?】
Cô Trương nằm trên giường bệnh không nhúc nhích, nhưng chiếc điện thoại kia lại như có một bàn tay vô hình điều khiển, tự động gõ chữ lia lịa.
【Đoạn Hữu Liên là lứa học sinh nội trú đầu tiên mà tôi tuyển sinh khi vừa mới nhậm chức hiệu trưởng trường trung học Nhân Ái. Sau khi cha con bé gặp tai nạn xe, tôi từng hỏi mẹ con bé rằng, có muốn cho con chuyển ra khỏi ký túc xá để đi học như học sinh ngoại trú không. Mẹ con bé hỏi tôi về ưu và nhược điểm của việc ở nội trú và ngoại trú. Tôi nói với bà ấy rằng, ngoại trú có thể bầu bạn với gia đình, để mẹ con bé không đến nỗi quá cô đơn; còn ở nội trú, môi trường trường học tương đối đơn giản, con trẻ sẽ dễ dàng vượt qua nỗi đau mất người thân hơn. Mẹ con bé nói, cứ chọn cái nào tốt cho con bé là được, để Đoạn Hữu Liên tiếp tục ở nội trú. Nhưng tôi không ngờ rằng, sự tàn nhẫn ngây thơ của trẻ con, đôi khi còn tàn khốc hơn cả xã hội.】
Sau khi tôi đọc tin nhắn của cô Trương lên, Đoạn Hữu Liên khe khẽ nói: “Cô giáo quản lý ký túc xá cứ tưởng tối nào em cũng ngoan ngoãn ở trong phòng, thực ra là do bạn cùng phòng đóng giả. Bọn họ đuổi em ra khỏi ký túc xá, em toàn phải qua đêm ở quán net, vừa rẻ lại có thể lên mạng giết thời gian. Nhưng môi trường quán net rất phức tạp, ngày nào em cũng đến, chẳng mấy chốc đã bị để ý. Một buổi tối, lúc em rời trường từ cửa sau để ra quán net thì bị tấn công, trong lúc giãy giụa đã bị đánh ngất đi. Hồi đó camera giám sát ở bờ sông vẫn chưa phủ sóng hết, bọn chúng ném em xuống sông. Lúc đầu em rất khó chịu, sau đó đột nhiên sức lực trở nên lớn hơn, tự mình bơi từ dưới đáy sông lên. Em đứng trên bờ, đầu óc toàn là nước, cả não cũng theo tai chảy ra ngoài. Khi ấy em mới biết, thì ra mình đã chết rồi.”
Nghe xong, lòng tôi nặng trĩu, nhưng vẫn nhạy bén nắm được điểm mấu chốt: “Em rời khỏi ký túc xá lúc nửa đêm, tương đương với việc trốn học. Em bị người ta vứt xác, nhưng thi thể lại tự bò về, không tìm thấy thi thể thì cảnh sát rất khó xác định được tử vong. Không lẽ tình trạng của em ở đồn cảnh sát bây giờ vẫn là mất tích à? Em đã qua đời bao nhiêu năm rồi?”
“Em không nhớ, não không còn nữa, nên không nhạy cảm với con số.” Đoạn Hữu Liên lắc đầu.
Tôi nhắn tin cho hiệu trưởng Trương: 【Cô nhậm chức hiệu trưởng vào năm nào, và Đoạn Hữu Liên mất tích khi nào?】
【Tôi nhớ rất rõ, đầu năm 2011 tôi trở thành hiệu trưởng trường trung học Nhân Ái, cuối năm đó Đoạn Hữu Liên mất tích.】
“Không lẽ Tiểu Đoạn vẫn còn sống?” Tôi đọc xong tin nhắn thì bất giác thốt lên.
“Không thể nào.” Ninh Thiên Sách lắc đầu nguầy nguậy. “Em ấy đúng là xác sống, tôi rất chắc chắn.”
Thầy Lưu cũng phụ họa: “Ninh thiên sư nói đúng đấy, tôi chết bao nhiêu năm nay rồi, người sống người chết vẫn có thể phân biệt được.”
Đoạn Hữu Liên cũng khăng khăng rằng mình đã chết.
Tôi nhìn ba kẻ mù luật này mà đau lòng khôn xiết, đấm ngực giải thích: “Năm 2011 cách đây đã tám năm. Theo quy định của ‘Bộ luật Dân sự’, công dân mất tích bốn năm hoặc do tai nạn bất ngờ mà mất tích từ hai năm trở lên, người có quyền và lợi ích liên quan có thể nộp đơn lên Tòa án Nhân dân để tuyên bố người đó đã chết. Nói cách khác, nếu mẹ của Đoạn Hữu Liên không nộp đơn xin tuyên bố tử vong, thì về mặt pháp luật, Tiểu Đoạn vẫn còn sống.”
Cô Trương: 【Mẹ của Đoạn Hữu Liên, Lâm Kiến Anh, chắc là chưa xin tuyên bố tử vong. Trước khi tôi rơi vào hôn mê, còn từng dò hỏi tin tức của bà ấy, bao năm qua bà ấy vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm con gái.】
Đoạn Hữu Liên bỗng bật khóc nức nở. Cô bé ngồi sụp xuống đất, nói với tôi: “Thầy Thẩm, em muốn gặp mẹ…”
Tôi còn chưa kịp nói “Không vấn đề gì”, thì Ninh Thiên Sách đã lập tức nói: “Không được! Oán khí của em quá nặng, lại là xác sống, người thường gặp phải em tuổi thọ sẽ giảm sút, cho dù em không có ý hại người cũng không được.”
Biết làm sao bây giờ, tôi không rành về phương diện này, chỉ có thể tha thiết nhìn Ninh Thiên Sách.
“Trừ khi Tiểu Đoạn bằng lòng dùng lá bùa này để trấn áp âm khí của mình.” Ninh Thiên Sách lấy chiếc hoàng bào từ trong ba lô ra, từ mặt trong áo bào xé ra một lá bùa trừ tà đã được tôi nạp năng lượng. “Lệ quỷ bình thường mà dán lá bùa này lên, dù không đến mức hồn bay phách tán thì cũng sẽ bó tay chịu trói. Em là xác sống, chắc là vẫn có thể di chuyển được, chỉ là sẽ rất đau đớn.”
Cậu ấy thấy Đoạn Hữu Liên định đưa tay ra lấy lá bùa, bèn nhấn mạnh: “Vô cùng đau đớn, có lẽ còn đau hơn cả lúc em sắp chết.”
Đoạn Hữu Liên lắc đầu: “Em chịu khổ không sao, chỉ cần có thể gặp mẹ là được.”
“Chúng ta đi tìm bà ấy ngay đây.” Tôi giơ điện thoại lên, cô Trương vừa mới gửi địa chỉ nhà mẹ Tiểu Đoạn qua.
Tuy tôi vẫn còn chuyện muốn hỏi cô Trương, nhưng chuyện của Tiểu Đoạn quan trọng hơn, tốt nhất là tối nay hai mẹ con có thể gặp nhau.
Chúng tôi lại lén lút rời khỏi bệnh viện số Bốn, trước khi đi còn đặt điện thoại của cô Trương vào lại trong tủ.
Bác tài xế đợi bên ngoài bệnh viện, vẻ mặt có chút không vui, chở chúng tôi đến trước cổng khu dân cư: “Đã bốn giờ sáng rồi, năm giờ tôi tan ca. Trước bốn rưỡi mà không ra thì các người tự nghĩ cách mà về đi.”
Tôi và Ninh Thiên Sách thì không sao, ban ngày vẫn có thể hoạt động được, nhưng thầy Lưu và Tiểu Đoạn thì khó rồi.
Tôi có chút phiền lòng: “Tôi có thể nhét thầy Lưu vào trong áo để tránh nắng rồi mang về nhà, còn Tiểu Đoạn…”
Thầy Lưu vội nói: “Không được, không được đâu. Thầy Thẩm, ngực cậu là nơi có dòng máu nóng nhất, đặt ở đó thì chẳng khác nào bị mặt trời chiếu, tôi… tôi vẫn là nên vào trong ba lô của Ninh thiên sư thì hơn.”
“Anh chắc chứ?” Ninh Thiên Sách mở ba lô ra, bên trong là sáu mươi tư lá cờ vải bày trận cùng một đống bùa chú.
Thầy Lưu: “…”
“Hay thế này đi, tôi cởi áo khoác ra bọc anh lại.” Ninh Thiên Sách nghĩ một lát rồi nói. “Anh có vật thể để nhập vào, chỉ cần tránh được ánh nắng mặt trời chiếu trực tiếp là được.”
“Thật sự cảm ơn Ninh thiên sư nhiều lắm!” Thầy Lưu cảm kích nói.
“Không sao, tôi cũng là lần đầu tiên lo lắng cho một con ma, cảm giác khá mới mẻ.” Rõ ràng là Ninh Thiên Sách đang nói với thầy Lưu, nhưng mắt lại nhìn tôi, còn mang theo ý cười.
Họ thì khách sáo, còn tôi lại đang rất sốt ruột, nhìn cánh cửa khu chung cư mà nói: “Cửa này khóa hết rồi, làm sao vào được? Kể cả chúng ta vào được cổng, cũng không thể vào nhà của Lâm Kiến Anh được, đúng không? Thầy Lưu, anh có thể mở khóa không?”
Thầy Lưu tỏ vẻ khó xử: “Tôi có thể tạm thời rời khỏi cuốn sổ để đi xuyên tường, nhưng không thể mang Tiểu Đoạn vào cùng được. Sức của Tiểu Đoạn thì có thể đạp tung cửa ra, nhưng mà…”
Đoạn Hữu Liên chắc chắn không muốn làm hỏng cửa nhà mẹ mình, sửa cửa cũng tốn không ít tiền.
“Uầy, mấy người nói xem, làm ma có tương lai gì chứ!” Tôi thở dài thườn thượt, nói với Tiểu Đoạn, “Hay là em cứ bấm chuông cửa đi, biết đâu dì ấy nhìn thấy mặt em qua màn hình rồi sẽ mở cửa cho.”
Thực ra hy vọng cũng không lớn lắm, nhưng chúng tôi không còn nhiều thời gian. Chúng tôi bàn bạc xong, nếu dì Lâm không mở cửa, chúng tôi sẽ nhanh chóng lên xe rời đi, ban ngày tôi và Ninh Thiên Sách sẽ nghĩ cách hẹn gặp dì Lâm, để tối đến dì ấy chừa cửa cho Tiểu Đoạn.
“Được, Ninh thiên sư, dán bùa cho em đi.” Tiểu Đoạn lặng lẽ nhìn Ninh Thiên Sách.
“Em đừng hét lên nhé.” Ninh Thiên Sách vừa nói vừa dán lá bùa lên ngay tim của Đoạn Hữu Liên. “Tiếng hét của xác sống rất chói tai, sẽ đánh thức cả khu dân cư đấy.”
Sau khi lá bùa được dán lên người Đoạn Hữu Liên, cả người cô bé run lên bần bật, móng tay mất kiểm soát dài ra cả centimet, cào cấu lấy cánh tay mình, đau đến nhe răng trợn mắt. Đau đớn là thế, nhưng cô bé lại không hề kêu lên một tiếng nào.
Chịu đựng cơn đau, Đoạn Hữu Liên bấm chuông cửa nhà dì Lâm hết lần này đến lần khác.
“Ban quản lý khu này tốt như vậy, chúng ta lén vào đây sẽ không bị camera quay lại chứ?” Tôi và Ninh Thiên Sách trốn trong lùm cây, lo lắng hỏi.
“Chuyện đó thì không sao, Đoạn Hữu Liên làm xác sống đã lâu, âm khí nặng, có thể ảnh hưởng đến tín hiệu camera. Giống như hôm anh và giám đốc Hạ gặp ma trong thang máy, camera lại chẳng quay được gì cả.” Ninh Thiên Sách nói, “Camera của khu dân cư nhiều nhất cũng chỉ có thể quay được hai chúng ta vào khu nhà, chứ không quay được Đoạn Hữu Liên và thầy Lưu.”
“Vậy là camera sẽ quay được cảnh chúng ta vào khu nhà, rồi trốn trong bụi cây à? Lỡ sau này bị người ta phát hiện, chúng ta phải giải thích thế nào đây?” Dạy học sinh ma còn mệt hơn dạy học sinh là con người nhiều. Cả một buổi tối mà tóc tôi rụng cả nắm vì lo lắng. Ngoài việc lo cho sức khỏe thể chất và… sức khỏe tinh thần của học sinh, tôi còn phải lo lắng cho hành tung của mình nữa, rầu chết tôi mà.
“Cứ dùng lý do giống như ở bờ sông thôi.” Ninh Thiên Sách nắm lấy tay tôi nói, “Có lùm cây che khuất, camera không biết chúng ta đang làm gì, giải thích thế nào là chuyện của chúng ta.”
“Ể?” Lúc này tôi mới nhận ra Ninh Thiên Sách đang nói gì, lẽ nào cậu ấy muốn…
“Rầm!” Cánh cửa tòa nhà đột nhiên mở ra. Vậy mà mẹ của Đoạn Hữu Liên chỉ nhìn thấy hình ảnh qua màn hình chuông cửa, đã vội vàng chạy xuống lầu giữa đêm hôm.
“Tiểu Liên…” Một người phụ nữ trung niên run rẩy đưa tay về phía Đoạn Hữu Liên, nói, “Con…”
Đoạn Hữu Liên lùi lại hai bước, quay mặt đi, nói: “Không thể chạm vào con.”
Sau đó, cô bé cùng dì Lâm đi vào trong tòa nhà. Tôi không nghe được bọn họ nói gì.
Tôi căng thẳng siết chặt tay Ninh Thiên Sách, tâm trạng vô cùng phức tạp: “Tiểu Ninh, cậu nói xem, Tiểu Đoạn sẽ nói với dì ấy chuyện của mình thế nào? Dì ấy có chấp nhận được không?”
“Thầy Thẩm.” giọng Ninh Thiên Sách có chút khác lạ, “Sau khi từ ga tàu trở về thành phố H, em từng hỏi giám đốc Hạ về tình hình của anh. Lúc ấy anh ta đã hiểu lầm gì đó, cho rằng em cũng có hứng thú với anh, bèn ám chỉ với em rằng, anh thích con trai, và cũng có cảm tình với em. Lúc đó tâm trạng của em rất phức tạp.”
Tôi sững sờ. Hạ Tân, cái tên khốn kiếp đó, tôi còn định làm bạn với Ninh Thiên Sách, không ngờ tên đó đã bán đứng tôi sớm như vậy!
Tôi vội vàng cứu vãn: “Tiểu Ninh, cậu đừng tin lời Hạ Tân, tôi…”
“Em tin rồi.” Ninh Thiên Sách chặn lời tôi nói lại, chặn bằng đôi môi của cậu ấy.
Đêm nay trăng rất đẹp, tôi và Ninh Thiên Sách nấp trong lùm cây, dưới ánh trăng dịu dàng, trao cho nhau một nụ hôn nhẹ nhàng.
Hết chương 37.
Tác giả có lời muốn nói:
Đoạn Hữu Liên: Não tôi cũng chẳng còn nữa, còn bắt tôi học thuộc bài? Chắc chắn là không thuộc nổi rồi!
