Chương 370: Phiên Ngoại 2 – Phần 1: Sơn Đại Vương Và Quân Sư

Chương 370: Phiên Ngoại 2 – Phần 1: Sơn Đại Vương Và Quân Sư (Nguồn Gốc Bệnh Sạch Sẽ Của Tổng Tài)

 

Thiên thạch rơi xuống.

 

Bức xạ dị thường khiến cho rất nhiều sản phẩm khoa học kỹ thuật không thể hoạt động bình thường được, vi khuẩn gây bệnh khiến dân số tử vong hàng loạt, trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới thụt lùi lại 800 năm.

 

Hoàng quyền phục hưng, duy trì được mấy chục năm. Nhưng mà, căn cơ hoàng tộc không sâu, những kẻ dưới trướng lại mỗi người một lòng, chỉ lo thỏa mãn ham muốn vinh hoa phú quý chứ không gánh vác trách nhiệm làm cho dân giàu nước mạnh.

 

Lại đúng lúc gặp đại hạn, hoa màu thu hoạch chẳng đáng là bao, xác chết đói la liệt khắp nơi, thế mà hoàng tộc còn vơ vét tiền của, tăng sưu thuế, bắt lao dịch nặng nề, khiến dân chúng lầm than.

 

Bá tánh căm phẫn vùng lên khởi nghĩa.

 

Quân khởi nghĩa phía Đông hô vang: “Vương hầu khanh tướng chẳng lẽ sinh ra đã cao quý à?” Giáo phái Hòa Bình phía Tây chủ trương: “Thành lập một thế giới tốt đẹp hoàn mỹ tuyệt đối.” Phương Nam giương cờ lớn viết: “Thanh Thiên đã chết, Hoàng Thiên đương lập.” Thế lực phương Bắc lại kêu gọi: “Hợp tung liên hoành, cùng chống ngoại địch”.

 

Các thế lực chia cắt, loạn lạc khắp nơi.

 

Trong đó, thế lực lớn nhất có tên là Hoàn Tinh.

 

Chủ nhân của thế lực Hoàn Tinh này mang họ Hiên Viên.

 

……

 

“Đại đương gia, bọn em bắt được một tên công tử bột, tên này cứ lén la lén lút, nhìn là biết không phải người tốt rồi!”

 

Lộ Hành Chi bị hai người kẹp trái kẹp phải lôi vào sảnh đường.

 

“Ồ? Ngẩng đầu lên, để ta xem nào.”

 

Lộ Hành Chi bị nắm lấy cằm bắt phải ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với vị Đại đương gia kia.

 

Tên đầu lĩnh sơn tặc trong lời đồn đại ấy đang mặc một bộ quần áo ngắn bằng vải thô. Đang là giữa ngày hè, cánh tay người đó để lộ ra ngoài không khí thon dài nhưng ẩn chứa sức bật mạnh mẽ.

 

Tuy nhiên, thứ bắt mắt hơn cả là gương mặt của người đó.

 

Lan Lăng Vương vì quá đẹp nên phải đeo mặt nạ quỷ, sợ ảnh hưởng đến sĩ khí. Còn người này, nhờ dung nhan hơn người nên ngược lại chẳng cần che giấu chân dung. Bởi vì trong thiên hạ này, bất luận là ai khi nhìn thấy cũng đều phải ngẩn người sửng sốt trước, cái khoảnh khắc sửng sốt ấy là đủ để chí mạng rồi.

 

Chỉ cần nhan sắc đó thôi cũng đủ để giết người rồi.

 

Hiên Viên nhìn Lộ Hành Chi, cười mà như không cười, hỏi: “Nhà ngươi là ai?”

 

Giọng Lộ Hành Chi vang lên như tiếng ngọc vỡ, câu từ rõ ràng, ngay thẳng: “Ta tên là Lộ Hành Chi.”

 

“Lộ Hành Chi.” Hiên Viên chậm rãi đọc lại ba chữ này, “Tên hay.”

 

“Ngươi đến đây có việc gì?”

 

Lộ Hành Chi ung dung đáp: “Quy phục.”

 

Hiên Viên nhướng mày: “Quy phục? Dạo gần đây danh tiếng của Hoàn Tinh chúng ta không được tốt cho lắm.”

 

Lộ Hành Chi nói: “Chỉ là mưu hại mà thôi, muốn gán tội thì sợ gì không có lý do.”

 

Thế lực của Hiên Viên phát triển cực nhanh, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã đuổi kịp và vượt qua rất nhiều thế lực khác, trở thành phe cánh lớn nhất.

 

Hơn nữa, lại còn có cái họ “Hiên Viên” này…. Vậy nên có lời đồn đãi rằng Hiên Viên mới là người thích hợp nhất để làm Hoàng đế.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Vì thế mà dẫn tới sự kiêng kị của hoàng tộc, cũng khiến các thế lực khác thù địch.

 

Cây cao đón gió lớn.

 

Gần đây, trên phố đã bắt đầu lưu truyền những lời đồn đại không hay về Hoàn Tinh. Bọn họ nói Hiên Viên háo sắc, trong khu vực Hiên Viên cai quản, phàm là người có nhan sắc đều không trốn thoát khỏi móng vuốt của người này, hơn nữa Hiên Viên còn là tên “ăn tạp”, nam nữ gì cũng đều phải cẩn thận đề phòng.

 

Bọn họ nói Hiên Viên xa hoa lãng phí, người tài dưới trướng tuy lai tạo được giống lúa năng suất cực cao, nhưng thuế thu lại cao hơn các nơi khác hai phần, chỉ để xây dựng hành cung cho Hiên Viên.

 

Bọn họ nói Hiên Viên ghét người hiền ghen kẻ tài, môn khách dưới trướng không thể không thông tuệ, nhưng cũng không được quá thông tuệ, những kẻ quá mức thông minh đều bị Hiên Viên lặng lẽ làm thịt hết.

 

……

 

Những lời đồn đãi đó quả thực đã làm tổn hại rất lớn đến danh dự của Hoàn Tinh. Bá tánh muốn di dời cả nhà thì do dự, môn khách muốn đầu quân cho thế lực của Hiên Viên thì chùn bước.

 

Bởi vì ở thế giới này giao thông không phát triển, mạng người như cỏ rác, cái giá phải trả cho việc thử sai quá cao, đi sai một bước là vạn kiếp bất phục.

 

Liệu có nên mạo hiểm tính mạng dưới lưỡi dao của giặc cỏ, bôn ba nửa năm thậm chí lâu hơn để đến xem Hoàn Tinh có thực sự thối nát như lời đồn hay không?

 

Hay là sống tạm bợ ở nơi ở cũ?

 

Đa số mọi người đều chọn vế sau.

 

Không ngờ đúng lúc này lại lòi ra một người đến quy phục. Hơn nữa đối phương còn thề thốt cam đoan rằng, những lời đồn bên ngoài toàn là giả. Nhìn cái dáng vẻ đó, thế mà trông anh còn tin tưởng Hiên Viên hơn cả chính bản thân Hiên Viên tin tưởng mình.

 

Lúc này, Hiên Viên thực sự cảm thấy rất hứng thú, bèn ra lệnh: “Tiểu Lục, Tiểu Thất, cởi trói cho anh ta.”

 

Lộ Hành Chi được cởi trói rồi ngồi xuống.

 

Tiểu Thất có sức lực lớn, lúc trói người chẳng nương tay chút nào, cổ tay Lộ Hành Chi bị siết ra một vết hằn đỏ, nhưng da không bị trầy, xem ra lúc bị trói anh không hề giãy giụa chút nào, chắc hẳn là đã đoán trước được tình huống này.

 

Thú vị đấy.

 

Hiên Viên lại nói: “Ngươi tin tưởng ta như vậy, tất nhiên là ta rất vui mừng. Nhưng thế lực của ta cũng không phải nơi chỉ cần khua môi múa mép là có thể vào.”

 

“Nếu ngươi không có thực tài, muốn ở lại thì cũng được thôi, nhưng chỉ có thể ở lại như một bách tính bình thường, được phân một mảnh ruộng, ba con gà, còn lại thì không có gì khác.”

 

Ánh mắt Hiên Viên sáng quắc nhìn Lộ Hành Chi, giọng điệu cũng thèm chẳng khách sáo gì.

 

Dường như Lộ Hành Chi làm gì cũng điềm đạm, anh đưa tay đẩy gọng kính: “Ta giỏi Kỳ Hoàng chi thuật, điều chế hương liệu, trồng trọt, chăn nuôi, võ thuật…”

 

Anh nói một mạch khoảng mười nhịp thở rồi mới ngừng lại, nâng chén trà lên nhấp một ngụm rồi bổ sung thêm: “Cũng biết chút ít về trà đạo.”

 

Hiên Viên nhìn đôi mắt anh, thấy chúng sáng ngời rực rỡ như mặt trời ban trưa.

 

Hiên Viên đột nhiên bảo với Tiểu Lục và Tiểu Thất: “Các ngươi ra ngoài đi, canh giữ ngoài cửa, ta muốn cùng vị Lộ tiên sinh này đàm luận thi thư.”

 

Hai người kia đi ra ngoài, khép cửa lại.

 

Hai người ở trong cửa, từ trà đạo nói tới y thuật, từ chăn nuôi nói tới cai trị thiên hạ, từ trồng trọt nói tới nạn hạn hán, từ võ thuật nói tới trị quốc.

 

Từ khi mặt trời chói chang lên cao đến lúc mặt trời lặn về Tây, hai người nắm tay nhau bước ra ngoài.

 

Từ đó về sau, Lộ Hành Chi trở thành Nhị đương gia của Hoàn Tinh.

 

Hết chương 370.

 

Chương 370: Phiên Ngoại 2 – Phần 1: Sơn Đại Vương Và Quân Sư

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên