Chương 371: Phiên Ngoại 2 – Phần 2: Mỹ Nhân Trong Truyền Thuyết
Hoàn Tinh Bang có thêm một vị Nhị đương gia.
Vị Nhị đương gia này đa mưu túc trí, hành tung bí ẩn, chẳng ai biết anh trông ra làm sao. Chỉ biết rằng từ khi có Nhị đương gia, thanh danh Hoàn Tinh Bang được tẩy trắng nhanh chóng, thế lực bành trướng mạnh mẽ, không gì có thể cản nổi.
Vô số người dân đưa cả gia đình di dời, vô số nhân tài tìm đến nương nhờ Hoàn Tinh Bang.
Các thế lực khác buộc phải dùng nhiều thủ đoạn để ngăn cản dân chúng trong vùng cai quản của mình bỏ đi. Tuy một số kẻ coi dân thường như cỏ rác, nhưng khi dân bỏ đi hết, bọn chúng mới nhận ra rõ ràng rằng, địa vị của bọn chúng cần có người nương tựa và tôn lên thì mới thể hiện được sự cao quý, mới chứng tỏ được quyền lực lớn mạnh.
Nếu dân chạy đi hết, bọn chúng còn làm bá chủ một phương gì nữa?
Vậy nên, có thế lực thì dùng vũ lực đe dọa, có thế lực thì dùng tiền bạc dụ dỗ. Nhưng dù dùng thủ đoạn nào thì cũng không ngăn được sự mở rộng của Hoàn Tinh Bang. Thậm chí môn khách của một số thế lực khác cũng lặng lẽ bỏ đi, sang đầu quân cho Hoàn Tinh Bang.
Hoàng tộc cũng ngày càng thêm cảnh giác với Hoàn Tinh Bang.
Hoàng tộc muốn phái quân đội đến, lấy danh nghĩa là diệt trừ thổ phỉ để tàn sát sạch sẽ cả bang. Nhưng Đại đương gia của Hoàn Tinh Bang lại là một bậc thầy quản lý, người dân trong vùng ai nấy đều biết võ, bang chúng lại càng tinh nhuệ, ai cũng có tuyệt kỹ riêng. Nếu thật sự đánh nhau, chưa biết ai thắng ai thua, mà dù Hoàng tộc có thắng thì cũng tổn thất nặng nề.
Hoàng tộc lại định phái thích khách đi lấy đầu Đại đương gia. Nhưng bách tính Hoàn Tinh Bang tự giác tổ chức các đội tuần tra. Từ đứa trẻ chơi đầu thôn, cụ già ngồi hóng mát dưới gốc cây, đến người phụ nữ giặt giũ bên sông, tất cả đều là tai mắt của Hoàn Tinh Bang. Chỉ sợ gián điệp hay thích khách vừa bước vào địa phận Hoàn Tinh Bang đã bị tóm gọn rồi.
Hết cách, Hoàng tộc đành hứa hẹn ban thưởng hậu hĩnh để chiêu hàng. Nhưng tên hộ vệ mang thánh chỉ bị ném từ đỉnh núi xuống chân núi. Đại đương gia dẫm lên thánh chỉ, ngắm nghía cây huyết san hô được mang tới, cười như không cười: “Cây huyết san hô nạm vàng này quý giá thật đấy, có thể thấy được Hoàng thành rất giàu có.”
“Nhưng tại sao nơi giàu có như Hoàng thành lại vẫn có lưu dân chết đói?”
Tên hộ vệ đỏ mặt tía tai, chật vật quay về.
Hoàn Tinh Bang mềm không chịu, cứng cũng không xong, khiến Hoàng tộc hoàn toàn bó tay. Hai bên rơi vào thế giằng co, sóng ngầm cuộn trào, chỉ chực chờ bùng nổ.
Trong khi đó, Đại đương gia của Hoàn Tinh bang, người đang bị vô số kẻ dòm ngó theo dõi, đã đeo mặt nạ da người đi tới Hoàng thành cùng Nhị đương gia.
……
“Hành Chi, rốt cuộc ta đã làm gì mà ngươi lại nghĩ ta là kẻ háo sắc vậy?”
Tại Xuân Trung Lâu, Hiên Viên xoay chén rượu, giọng nói vô cùng bất đắc dĩ: “Ta chọn lầu xanh chỉ vì nơi này vàng thau lẫn lộn, nhiều tin tức, chứ không phải vì ta háo sắc.”
“Hơn nữa, trên đời này còn ai có dung mạo tuyệt sắc hơn ta sao? Nếu ta háo sắc, cứ soi gương nhìn mình chẳng phải tốt hơn à?”
Hiên Viên ghé mặt lại gần Lộ Hành Chi. Hắn đang đeo mặt nạ, dung mạo của chiếc mặt nạ này rất bình thường, nhưng đôi mắt hắn lại cực kỳ sáng, khiến cho khuôn mặt tầm thường ấy bỗng trở nên có rất cuốn hút.
Sắc mặt Lộ Hành Chi vẫn bình thản, chậm rãi uống một ngụm rượu hoa đào rồi mới nói: “Cẩn thận mỹ nhân kế vẫn hơn, ta nghe nói bên cạnh ngươi chưa từng có nữ sắc…”
Ngừng một chút, anh bổ sung: “Nam sắc cũng chưa từng.”
“Người mới nếm trải hương vị tình yêu thường như bị lá che mắt, khó nhìn rõ bản thân, dù sao ngươi vẫn nên cẩn thận.”
Trên đài vang lên tiếng đàn sáo. Hai người ngừng nói chuyện.
Phía trước đại sảnh là một đài cao. Xung quanh đài rủ xuống vạn tấm lụa mỏng màu hồng tím. Gió thổi qua, lụa bay phấp phới như những đợt sóng màu hồng nhấp nhô. Trong đó có hai người ngồi ngay ngắn trước đàn, đối diện nhau mà gảy. Bóng bọn họ in trên tấm lụa mỏng, nhìn không rõ. Chỉ khi gió lớn cuốn lụa lên, những ngón tay trắng ngần của hai người mới lộ ra trước mắt mọi người. Nếu gió lớn hơn chút nữa, sẽ thấy được cả cổ tay trắng nõn nà.
Khúc nhạc kết thúc, lụa mỏng được kéo sang hai bên, để lộ ra hai người trên đài. Đó là một cặp chị em song sinh.
Tú bà cất cao giọng, ngữ điệu đậm chất con buôn: “Cặp tỷ đệ hoa ‘Tịnh Đế Liên’ của ta hôm nay, hoa rơi vào nhà ai, phải xem chư vị ra giá thế nào!”
Hóa ra là một buổi đấu giá đêm đầu tiên của kỹ nữ và tiểu quan.
Hai tỷ đệ trên đài, tỷ tỷ dịu dàng yểu điệu, đệ đệ quyến rũ gợi tình, mỗi người một vẻ. Quan trọng nhất là, bọn họ là một cặp song sinh nam nữ. Hàng hiếm.
Mà thứ càng hiếm thì càng dễ hét giá cao, con người cũng vậy.
Tiếng ra giá dưới đài đợt sau còn cao hơn đợt trước.
Khóe miệng Hiên Viên thẳng băng, mượn động tác uống rượu để che giấu sự khác thường của mình. Giọng điệu hắn trào phúng thì thầm với Lộ Hành Chi:
“Ai mà ngờ được, chỉ hơn chục năm trước, tệ nạn xã hội như mại dâm, cờ bạc, ma túy còn bị truy quét gắt gao.”
“Những buổi đấu giá kiểu này, từ người tham gia đến kẻ tổ chức, từ cảnh sát quản lý đến lãnh đạo cấp trên, ai dính vào là mất chức hết.”
“Thế mà giờ đây, lại trở thành một loại như phong tục.”
Lộ Hành Chi bình thản đáp: “Thế nên mới cần đại ca dẫn dắt chúng ta thay đổi nó.”
“Nếu thịnh thế không còn, chúng ta sẽ tự tạo ra một cái mới, đó chẳng phải là ước nguyện ban đầu của Hoàn Tinh Bang sao?”
Hiên Viên ngửa đầu uống cạn chén rượu: “Ngươi nói đúng!”
……
Buổi đấu giá long trọng cuối cùng cũng hạ màn, nhưng cuộc vui của những khách làng chơi khác mới chỉ bắt đầu.
Kẻ gọi người quen phục vụ, kẻ cùng bạn bè chè chén, nhưng nhiều người hơn cả là đang bàn tán về cặp tỷ đệ vừa rồi. Lời lẽ rất khó nghe.
Để không quá gây chú ý, Hiên Viên và Lộ Hành Chi cũng gọi người phục vụ. Một tiểu quan, một kỹ nữ. Hai người nọ chậm rãi đi tới, Hiên Viên hất hàm ra hiệu rót rượu. Ánh mắt hai người kia dán chặt vào Hiên Viên không dời. Thật kỳ lạ, người này rõ ràng dung mạo bình thường, sao lại khiến người ta đỏ mặt hơn bất kỳ vị khách nào từng gặp? Ngay cả “Phong lưu đệ nhất công tử” nổi danh Hoàng thành dường như cũng lép vế trước hắn.
Tiểu quan nhanh chân hơn, ngậm chén rượu sà vào lòng Hiên Viên, định mớm rượu cho hắn. Tay chân tiểu quan mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú, rất nhiều khách thích kiểu này, ngay cả những người tự xưng là đàn ông đích thực cũng không ngại thử cùng gã. Gã tưởng chiêu này đã chắc ăn rồi, ai ngờ cánh tay lại bị người ta cản lại.
Vị khách có dung mạo bình thường nhàn nhạt nói: “Ngoan ngoãn rót rượu, đừng dựa vào người ta.”
Tiểu quan bị làm bẽ mặt nhưng cũng không giận, cười trừ rót rượu cho hai người. Lúc này bọn họ mới phát hiện, hóa ra bàn này có tới hai vị khách. Sao vừa rồi lại chỉ chú ý mỗi người này nhỉ?
Một kỹ nữ một tiểu quan lén lút đánh giá Hiên Viên và Lộ Hành Chi, lát sau lại lộ vẻ hiểu rõ. Bọn họ tự cho là đã khám phá ra sự thật…. Ồ, thì ra là một đôi ‘cẩu nam nam’ liếc mắt đưa tình dắt nhau vào lầu xanh.
Mà hai vị “cẩu nam nam” ấy lúc này, ngoài mặt thì vừa uống rượu vừa tán gẫu, kỳ thực đang ngầm lắng nghe mọi người bàn tán xung quanh. Người này khen hoa khôi đẹp, kẻ kia bàn luận không biết mùi vị của cặp tỷ đệ kia ra sao. Lời thô tục nhiều hơn tin tức hữu ích gấp bội.
Hiên Viên và Lộ Hành Chi vất vả lọc thông tin, cuối cùng cũng chờ được một kẻ say rượu không giữ được mồm miệng, bắt đầu tiết lộ tin hay.
“Các ngươi có biết không? Thái tử mới có được một mỹ nhân…”
……
Khi đi xử lý phản loạn ở một vùng nọ, Thái tử gặp được một mỹ nhân. Nghe nói vị mỹ nhân này dung nhan tuyệt thế, khuynh quốc khuynh thành, Thái tử điện hạ vừa nhìn đã hồn xiêu phách lạc. Hắn ta xử lý qua loa chuyện phản loạn rồi vội vã đưa mỹ nhân về cung, cầu xin Hoàng thượng ban hôn. Hắn ta muốn bỏ Thái tử phi hiện tại để đưa mỹ nhân kia lên làm chính thất.
Thái tử phi hiện giờ là con gái duy nhất của Tể tướng, được gia đình cưng chiều như châu báu. Có Tể tướng chống lưng, địa vị của Thái tử mới vững như bàn thạch, không ai lay chuyển nổi. Nếu hắn ta mất trí mà bỏ Thái tử phi, chính là vả vào mặt Tể tướng. Một Thái tử vì sắc đẹp mà không tiếc làm bẽ mặt phe cánh của mình, khiến quần thần phải suy nghĩ lại xem vị Thái tử này có đáng để bọn họ phò tá hay không.
Thái tử không thể không hiểu điều này. Nhưng hắn ta cứ cố tình làm vậy.
Mà điều càng không thể tin hơn nữa là, Hoàng đế vốn nên phải nổi trận lôi đình, lại chẳng hề trách phạt Thái tử, ngược lại còn thu nạp mỹ nhân kia vào hậu cung của mình. Cha cướp vợ của con, dù ở đâu cũng là chuyện bê bối tày đình, huống chi là Hoàng gia.
Nhưng chuyện này lại bị lén lút truyền ra ngoài.
Nguyên do là Thái hậu vì muốn trấn an Thái tử phi nên gọi nàng vào cung. Bà vốn định bảo đảm với Thái tử phi rằng, ngôi vị này chỉ có thể là của nàng để nàng yên tâm. Ngờ đâu Thái tử phi lại gặp mỹ nhân kia trong hậu cung.
Vừa nhìn thấy mỹ nhân kia, bao oán hận với chồng của Thái tử phi đều tan biến. Nàng yêu mỹ nhân đó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Về nhà, nàng bỏ ăn bỏ uống, nhanh chóng đổ bệnh. Ngự y đến khám, chỉ nói là bệnh tương tư, không thuốc nào chữa được.
Tể tướng đương nhiên tưởng con gái lụy tình vì Thái tử, cho rằng hành động của Thái tử làm tổn thương con mình nên tức tốc vào cung đòi công đạo.
Trùng hợp thay, ông ta bắt gặp Hoàng đế đang làm chuyện hoang đường, định cưỡng bức mỹ nhân giữa ban ngày ban mặt.
Mỹ nhân hai mắt ngấn lệ, dáng vẻ đáng thương. Chỉ một ánh mắt kinh hồng thoáng qua, từ đó Tể tướng cũng trầm luân.
Vậy là mỹ nhân này một hơi lập chiến tích hớp hồn cả bốn người. Vì quá chấn động nên tin tức lan truyền khắp Hoàng thành. Vô số người tò mò rốt cuộc là tuyệt sắc phương nào mà gây ra sóng gió lớn đến thế.
Thậm chí có người còn suy đoán, đây là mỹ nhân kế của Hoàn Tinh Bang, muốn làm Hoàng thành tự thối nát từ bên trong mà không tốn một binh một tốt nào. Càng kỳ quái hơn là có người còn đồn rằng, mỹ nhân đó chính là Đại đương gia. Bởi phàm là ai từng gặp Hiên Viên đều nói hắn đẹp tuyệt trần, thế gian này không ai sánh bằng.
Hiên Viên nghe cái suy luận nhảm nhí này lại chẳng thấy bị xúc phạm. Hắn chỉ thấy suy luận này nói có sách mách có chứng, đến hắn cũng suýt tin là thật. Hiện giờ Hoàng đế đã bảy ngày không thượng triều. Tể tướng và Thái tử cũng canh ở cửa cung suốt bảy ngày. Nếu không phải Thái tử phi tương tư thành bệnh, ốm liệt giường, thì e là cổng cung sẽ có thêm cả nàng ta canh gác.
Quần thần mắng Hoàng đế vô đạo. Hoàng tộc đã bắt đầu loạn từ bên trong.
Tất cả chỉ vì một mỹ nhân.
Nhìn từ góc độ này thì, đúng là rất giống mỹ nhân kế của Hoàn Tinh Bang đưa đến để chia rẽ Hoàng tộc. Nhưng vấn đề là mỹ nhân này thật sự không phải người của họ.
Hiên Viên bắt đầu tò mò kẻ đó là thần thánh phương nào.
……
Hai người rời lầu xanh, rẽ trái rẽ phải, thay đổi mặt nạ và y phục, lại trở thành hai người hoàn toàn khác.
Lúc này Hiên Viên mới hỏi: “Hành Chi, từ lúc nghe chuyện mỹ nhân kia, ngươi cứ suy nghĩ gì thế?”
Khả năng quan sát của Hiên Viên mạnh đến đáng sợ. Dù Lộ Hành Chi hành động vẫn bình thường, không lộ ra vẻ gì kỳ lạ, nhưng vẫn bị Hiên Viên nhận ra.
Lộ Hành Chi đáp: “Ta đang nghĩ, mỹ nhân này rất nguy hiểm.”
Hiên Viên tán thành: “Đúng là nguy hiểm. Tuy Lão Hoàng đế có háo sắc thật, nhưng lão ta càng yêu địa vị và quyền lực của mình hơn. Hậu cung giai lệ đâu chỉ có ba ngàn, rốt cuộc là mỹ nhân thế nào mà khiến lão ta làm ra chuyện hoang đường đến vậy?”
Hắn nhướng mày nhìn Lộ Hành Chi: “Có phải ngươi đã biết chuyện này từ sớm, nên mới năm lần bảy lượt nhắc ta cẩn thận mỹ nhân kế?”
Lộ Hành Chi trả lời nước đôi: “Coi như là vậy đi.”
Hiên Viên vươn vai cười nói: “Ta lại thấy rất tò mò đấy, xem mỹ nhân kia có gì đặc biệt.”
Lộ Hành Chi lắc đầu, nghiêm túc nói: “Đừng tò mò. Tò mò thường được coi là sự khởi đầu của tình yêu.”
Hiên Viên sững người rồi cười lớn: “Hành Chi, ngươi mà cũng biết nói đùa ư!”
“Nếu thật thế thì chẳng phải ta đã yêu ngươi từ lâu rồi sao? Hơn nữa tò mò cũng có nhiều loại, vơ đũa cả nắm thế thì thiên hạ đại loạn à?”
Lộ Hành Chi liếc hắn một cái, nhưng không nói gì.
Mỗi lần thấy Lộ Hành Chi cạn lời như vậy, Hiên Viên lại muốn trêu chọc. Hắn bèn sấn tới bên cạnh anh, giả giọng nũng nịu: “Ca ca, người ta thích huynh lắm, ở lại Hoàn Tinh Bang làm Nhị đương gia của ta mãi nhé, được không?”
Lộ Hành Chi như bị nổi da gà, rùng mình một cái, hất người kia ra khỏi vai mình, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.
Hiên Viên cười lớn đuổi theo: “Chậm một chút, chậm một chút! Ta không trêu ngươi nữa là được chứ gì?”
Hiên Viên không biết, khi hắn giả giọng làm nũng, âm thanh trong trẻo như thiếu niên, một tiếng “ca ca” giòn tan như suối chảy, khiến những điệu bộ giả tạo ấy cũng trở nên đáng yêu như trẻ con.
Hiên Viên không biết khi mình ngửa đầu lên, đôi mắt hắn lấp lánh ý cười, giống như chú mèo hư đắc ý nhìn chủ nhân xấu hổ.
Hiên Viên cũng không biết, Lộ Hành Chi hất hắn ra không phải vì ghê tởm hay ghét bỏ.
Hiên Viên chỉ biết, lúc này hoàng hôn vừa đẹp, Nhị đương gia của hắn đang cùng hắn đi về phía mặt trời.
……
Trở lại Hoàn Tinh Bang.
Không ngờ họ mới đi một tuần, trong trại đã xảy ra chuyện lớn.
Bang chúng nhặt về được một người. Người này dung mạo tuyệt thế, trời sinh mị cốt quyến rũ, nhưng tính tình lại ôn hòa, bình dị dễ gần.
Trên người y có mùi Truy Hồn Hương dùng để theo dõi.
Tiểu Cửu và Tiểu Thập nhanh chóng đoán ra người này có liên quan đến Hoàng tộc. Bọn họ dùng thuốc Lộ Hành Chi cho để lại, che đi mùi hương đó trên người y.
Mỹ nhân rất ít nói, bị nhốt trong phòng cũng không phản kháng, chỉ khẽ nói một tiếng “cảm ơn” khi có người đưa cơm.
Cho đến khi Hiên Viên đẩy cánh cửa kia ra.
“Đại đương gia, đây chính là người đó.”
Mỹ nhân đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Hiên Viên. Lần đầu tiên y nói một câu dài:
“Đại đương gia, ta có chuyện muốn nói riêng với ngài.”
Hiên Viên cho mọi người lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Mỹ nhân vén ống quần lên, trên cổ chân y có cột một sợi dây xích vàng tinh xảo, cuối sợi dây có đính một tấm kim bài nhỏ bằng móng tay út.
Trên đó có khắc một chữ “Mị”.
Y nói, y là Mị phi.
Chính là vị mỹ nhân trong truyền thuyết đó.
Hết chương 371.
