Chương 372: Phiên Ngoại 2 – Phần 3: Câu Chuyện Hư Cấu Giữa Mị Phi Và Thái Tử

Chương 372: Phiên Ngoại 2 – Phần 3: Câu Chuyện Hư Cấu Giữa Mị Phi Và Thái Tử

 

Người đời thường say sưa bàn tán về những câu chuyện tình ái diễm lệ, trọng điểm nằm ở việc bốn người tranh đoạt Mị phi. Còn về bản thân Mị phi, người ta chỉ dùng một câu “Khuynh quốc khuynh thành” để hình dung.

 

Không ai biết tính cách y ra sao, không ai biết y yêu thích thứ gì. Mọi người chỉ biết y xinh đẹp đến cực điểm, đẹp đến mức khiến những vị quan lớn kia bất chấp luân thường đạo lý, không tiếc trở mặt thành thù.

 

Trong tưởng tượng của mọi người, Mị phi được sủng ái tột cùng hẳn phải vui vẻ lắm. Nhưng hôm nay, Mị phi đang ngồi trên ghế, kể lại tất cả những chuyện đã qua. Thần thái, lời nói, cử chỉ của y, dù đã cố gắng kiềm chế hết mức, nhưng khi xúc động vẫn toát ra vẻ căm ghét Hoàng Thành tột độ.

 

“Ta vốn là một thợ săn trong núi.”

 

“Ngày nọ vào núi, nhặt được Thái tử đang bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh.”

 

Hiên Viên nhìn Mị phi.

 

Tứ chi y thon dài, làn da mịn màng, đôi tay mềm mại như gấm vóc lụa là, không thấy nửa phần chai sần, so với các tiểu thư khuê các cửa trước không ra cửa sau không bước được nuôi trong kinh thành còn non mềm hơn.

 

Dường như nhận ra ánh mắt của Hiên Viên, y nhếch khóe miệng: “Là sự thật.”

 

“Cha ta, ông nội ta, nhà ta đời đời đều là thợ săn. Ta 4 tuổi đã dùng ná đánh được con thỏ đầu tiên.”

 

“Thân hình băng cơ ngọc cốt hiện giờ của ta, là do được nuôi mà ra.”

 

Khi y cứu Thái tử, thực ra làn da là màu lúa mạch khỏe khoắn, thân hình thiếu niên thon thả, cơ bắp rắn rỏi. Giống như một chú nai con tự do chạy nhảy trong rừng.

 

Y không chút kiêng dè, sau khi đi săn về liền cởi trần trong sân, giặt giũ quần áo bên suối. Y chỉ biết nam nữ thụ thụ bất thân, chứ không biết rằng đôi khi, đàn ông cũng cần phải đề phòng đàn ông.

 

Hai tay y bị nắng nhuộm màu lúa mạch, nhưng ngực, lưng và eo lại trắng như tuyết, dưới ánh mặt trời phập phồng ngập tràn sức sống. Đặc biệt là hai điểm hồng nhạt trước ngực, tựa như hoa hồng mai rơi trên nền tuyết trắng.

 

Quyến rũ mà không tự biết.

 

Thái tử nhìn chằm chằm vòng eo trắng ngần của y đến xuất thần. Đợi y về phòng, Thái tử mượn cớ đùa giỡn để thân cận, đưa tay nắn eo y.

 

“Mai đệ, không ngờ thân mình ngươi lại trắng như vậy, hệt như tuyết đầu xuân.”

 

Mị phi bị y nhéo đến bật cười, chỉ coi đó là huynh đệ đùa giỡn với nhau, vừa trốn vừa cười: “Đừng nhéo nữa, nhột lắm.”

 

Thái tử đột nhiên khựng lại, ngước mắt lên, nghiêm túc nói: “Làn da ngươi phơi thành màu này, trước nay hẳn là chịu nhiều khổ cực lắm.”

 

“Đợi ta… ta sẽ nuôi ngươi trắng trở lại, được không?”

 

Mị phi chỉ tưởng hắn ta nói đùa: “Ta muốn lên núi đi săn, cho dù mùa đông dưỡng trắng thì ngày hè cũng sẽ đen lại thôi.”

 

“Hơn nữa, ta từ nhỏ đã thấy màu da này rất đẹp, có đôi khi còn cố tình đi phơi nắng, thế mới gọi là nam nhi.”

 

Thái tử chỉ lặp lại một lần nữa: “Ta sẽ nuôi cho ngươi trắng trở lại.”

 

……

 

“Cách hắn ta nói để nuôi ta trắng trở lại, chính là phế bỏ võ công của ta, nuôi nhốt ta trong lồng vàng.”

 

Mị phi bình tĩnh vươn đôi tay ra. Tay áo rộng màu trắng trượt xuống, để lộ ra cánh tay của y. Ở cổ tay có vết hằn đỏ rõ rệt.

 

“Hắn ta cắt đứt gân tay gân chân của ta, rồi lại nối lại cho ta. Ta đi lại bình thường không có gì đáng ngại, nhưng muốn vào núi đi săn bắn giống như trước kia thì không thể nữa.”

 

Y thu tay về, tay áo rộng lại che khuất đôi tay, không nhìn ra chút manh mối nào.

 

“Cho nên, các ngươi không phải là lưỡng tình tương duyệt?”

 

Mị Phi lắc đầu, “Ban đầu thì đúng là như vậy.”

 

……

 

Thái tử và Mị phi dần nảy sinh tình cảm. Cho đến khi người của Thái tử tìm được đến núi sâu. Thái tử bảo bọn họ án binh bất động, không được bại lộ trước mặt Mị phi. Còn Thái tử thì tiết lộ thân phận với Mị phi, tỏ ý muốn đưa Mị phi đi.

 

Hắn ta hứa hẹn sẽ cưới Mị phi về làm chính thê. Nhưng Mị phi từ chối. Mị phi không nghĩ người trước mắt là Thái tử, càng chưa bao giờ nghĩ đến việc bị nhốt ở hậu viện, trở thành một nam thiếp.

 

Điều này cũng nằm trong dự tính của Thái tử.

 

Bởi vì trong thời gian chung sống, hắn ta từng vô số lần rung động vì tấm lòng son sắt của Mị phi, càng bị tình yêu thuần khiết, không chút tạp niệm của y khuất phục.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Hắn ta quyết tâm phải có được Mị phi.

 

Cho nên, hắn ta đã diễn một vở kịch. Mị phi bị sơn tặc bắt đi, bị đánh, bị cắt đứt gân tay gân chân, chịu đủ mọi tra tấn. Thái tử dẫn quan binh từ trên trời giáng xuống, tiêu diệt đám sơn tặc kia.

 

Thái tử mời danh y giỏi nhất chữa trị cho y, nhưng khi biết tin y không thể hồi phục như xưa, chỉ có thể kéo được ná chứ không thể giương nổi trường cung, Thái tử đã khóc lóc thảm thiết, ôm lấy y sám hối, hắn ta nói rằng mình đã không chăm sóc tốt cho y.

 

Cuối cùng, trong cơn đau khổ tột cùng, Thái tử đã cầu xin Mị phi cho hắn ta một cơ hội được chăm sóc y. Vào lúc Mị phi yếu đuối nhất, được người mình từng yêu ân cần chăm sóc, lại nghe người yêu bộc bạch nỗi lòng, nói rằng hắn ta không hề yêu Thái tử phi, đó chỉ là hôn nhân chính trị mà thôi.

 

Hắn ta nguyện ý vì Mị phi mà từ bỏ ngôi vị hoàng đế, nên cũng chẳng để tâm xem Thừa tướng sau lưng Thái tử phi có thể mang lại trợ lực gì. Tiền tài, địa vị, danh vọng, những thứ đó đều không là gì cả. Trải qua chuyện này hắn ta mới biết, hắn ta chỉ muốn có Mị phi, chỉ vậy mà thôi.

 

Mị phi bị cảm động, đồng ý cùng hắn ta lên kinh thành.

 

Những ngày dưỡng bệnh, y ngày ngày ở trong phòng hoặc trong xe ngựa, không thấy được ánh mặt trời. Ngoài ra, y còn phải uống thuốc sắc mỗi ngày, cứ đến trạm dừng chân là phải ngâm thuốc tắm. Thế nên trên đường về hoàng cung, quả nhiên y đã khôi phục lại màu da ban đầu, làn da trắng muốt, tựa như sương tuyết.

 

Thái tử ôm y, si mê không thôi.

 

“Ta đã nói rồi, nhất định sẽ nuôi cho ngươi trắng trở lại.”

 

Trong lòng y thoáng qua một cảm giác rất kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho là Thái tử yêu mình quá sâu đậm. Sau này, khi y bị Lão hoàng đế cướp đoạt, y định lấy cái chết ra để ép buộc, Lão hoàng đế cười nhạo một tiếng rồi nói với y rằng: “Ngươi đúng là nặng tình với con trai ta.”

 

“Ngươi có biết, một thân võ công của ngươi chính là do nó phế bỏ không?”

 

“Con trai ta yêu nhất là mỹ nhân da trắng hơn tuyết, ốm yếu và chỉ có thể phụ thuộc vào nó.”

 

……

 

“Hoàng đế cũng được, Thái tử cũng thế, bao gồm cả vị Tể tướng si mê ta không dứt trong lời đồn, hay Thái tử phi tương tư thành bệnh kia.” Giọng y nhàn nhạt: “Tất cả bọn chúng đều chỉ coi ta là một món đồ chơi, chưa từng coi ta là con người.”

 

“Đại đương gia có biết ta làm thế nào chạy thoát ra được không?”

 

Không đợi Hiên Viên mở miệng, y liền nói: “Là nhờ sự giúp đỡ của Thái tử phi mà chạy ra được.”

 

“Thái tử phi lấy cớ tương tư thành bệnh không gặp khách, thực ra là cải trang, dùng nhân mạch và tai mắt đưa ta từ trong thâm cung ra ngoài.”

 

“Ta cứ ngỡ được người ta cứu ra khỏi vực thẳm, không ngờ chẳng qua lại bước vào một vực thẳm khác mà thôi.”

 

Y nhắm mắt lại: “Thái tử phi ra vẻ thuần lương, nói muốn giúp ta ẩn thân, nhưng thực chất là muốn giam cầm ta mà thôi.”

 

“Ta…” Y cắn môi dưới, “Ta đã dụ dỗ một thị vệ, rồi bỏ trốn.”

 

“Nhưng tên thị vệ kia lại hạ Truy hồn hương lên người ta, cũng muốn giam cầm ta.”

 

“Ta không còn nơi nào để đi, một đường bôn ba chạy trốn, cứ thế chạy tới nơi này.”

 

Y ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Hiên Viên.

 

“Ta nghe nói Đại đương gia của Hoàn Tinh Bang không yêu sắc đẹp, chỉ yêu giang sơn, lại có tài trị thế.”

 

“Quan trọng nhất là, có thù oán với hoàng tộc.”

 

Cuối cùng, hận ý trong mắt y cũng không còn che giấu nữa, mà bùng phát dữ dội: “Ngài có thể tin tưởng ta, có thể lợi dụng ta để đoạt lấy giang sơn.”

 

“Yêu cầu của ta chỉ có một….”

 

“Ta muốn đương kim Thái tử và Hoàng thượng phải chết!”

 

……

 

“Đại đương gia, ngài thấy y thế nào?” Lộ Hành Chi hỏi.

 

Hiên Viên đáp: “Nghe qua thì đúng là một người có thể dùng được, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng người trong Hoàng Thành tự biên tự diễn.”

 

Lộ Hành Chi rũ mắt xuống.

 

“Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”

 

Hết chương 372.

 

Chương 372: Phiên Ngoại 2 – Phần 3: Câu Chuyện Hư Cấu Giữa Mị Phi Và Thái Tử

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên