Chương 373: Phiên Ngoại 2 – Phần 4: Ta Đang Nhìn Ngươi
Mị phi tạm thời ở lại Hoàn Tinh.
Cơ thể y yếu ớt như liễu rủ trước gió, đúng thật là tay trói gà không chặt, vai không thể gánh vác. Ngay cả việc ngồi trong sân đan giỏ tre cùng mấy người già và trẻ nhỏ, y cũng đan đến xiêu xiêu vẹo vẹo.
Gân tay bị người ta cố tình cắt đứt khiến đôi tay từng rất linh hoạt giờ trở nên vụng về, thường xuyên run rẩy. Nhưng không ai chế nhạo y cả, mọi người đều rất nhiệt tình giúp đỡ, mà sự giúp đỡ ấy hoàn toàn rất thuần khiết, không chứa chút tư dục nào. Ban đầu, Mị phi không quen với sự giúp đỡ như vậy. Y theo bản năng cảnh giác khi mọi người đến gần, càng bài xích mọi sự tiếp xúc tay chân. Nếu có người chạm vào y quá lâu, y sẽ nôn khan, cảm thấy khó thở.
Mọi chuyển biến bắt đầu từ một chuyện nhỏ.
Một lần nọ, khi đi ngang qua hồ nước, y lảo đảo suýt ngã xuống thì được Tiểu Thất đi ngang qua thuận tay đỡ lấy. Y theo phản xạ có điều kiện đẩy tay Tiểu Thất ra. Sau khi hoàn hồn, y vội vàng xin lỗi. Tiểu Thất cũng không giận, chỉ gãi gãi đầu.
Tiểu Thất ăn nói vụng về, không khéo léo lắm, nhưng lại có một trái tim tinh tế, liếc mắt liền nhận ra Mị phi đang cảnh giác điều gì. Vì thế hắn ta mở lời an ủi: “Đừng lo lắng, bang phái chúng ta không giống đám sắc quỷ ở Hoàng Thành đâu, sẽ không có ai ép buộc huynh cả. Mà cho dù có, Đại đương gia của chúng ta cũng không phải kẻ dễ bắt nạt.”
Để tăng thêm độ tin cậy, hắn ta còn vẽ rắn thêm chân bổ sung một câu: “Hơn nữa, ta nói câu này không dễ nghe lắm đâu, nhưng huynh có đẹp thì liệu có đẹp qua Đại đương gia của chúng ta không?”
Lời Tiểu Thất tuy thô nhưng Mị phi lại nghe lọt tai. Từ sau hôm đó, y dần dần bắt đầu học cách tiếp xúc với mọi người. Y có kinh nghiệm đi săn phong phú, không hề giấu nghề mà truyền dạy hết cho đội săn bắn, nhận được sự tán thưởng nhất trí của mọi người. Khi cùng mọi người đan giỏ tre, y cũng mỉm cười ôn hòa, lắng nghe chuyện nhà chuyện cửa thú vị. Giỏ tre của y đan không tính là đẹp, nhưng tóm lại là vẫn dùng được.
Y chọn cái đẹp nhất ra đưa cho Hiên Viên.
“Không có gì để báo đáp.”
Hiên Viên nhìn chiếc giỏ tre xiêu vẹo, nhận lấy rồi cười nói: “Của ít lòng nhiều, ta nhận.”
Mị phi đi rồi, Lộ Hành Chi từ trong phòng bước ra. Anh nhìn chiếc giỏ trên tay Hiên Viên: “Đại đương gia, ngài định giữ lại à?”
Hiên Viên đặt giỏ tre lên giá: “Ừ, tuy ta không thiếu giỏ tre, nhưng dù sao cũng là một phần tâm ý.”
Ánh mắt Lộ Hành Chi lướt qua chiếc giỏ, rồi dừng lại trên người Hiên Viên: “Người tặng đồ cho ngài không ít, nhưng quà ngài giữ lại thì chẳng có mấy món.”
Hiên Viên lập tức hiểu ý Lộ Hành Chi, cười đáp: “Ngươi sợ ta đam mê sắc đẹp? Sẽ làm ra chuyện hoang đường giống như đám người ở Hoàng Thành kia sao?”
“Sẽ không đâu, yên tâm.”
Hiên Viên vẫn đang cười, nhưng trong mắt lại không hề có ý cười.
Hắn lý trí đến đáng sợ: “Chúng ta không phải nhân vật chính trong mấy vở kịch anh hùng cứu mỹ nhân, chúng ta chỉ là đối tác hợp tác mà thôi.”
“Chăm sóc cảm xúc của đối tác một cách thích hợp, đó cũng là một bài học bắt buộc của một thương nhân thành công.”
Lộ Hành Chi nhìn hắn chằm chằm, sau đó nhếch khóe miệng, ra vẻ ôn hòa:
“Vậy thì ta yên tâm rồi.”
Hiên Viên khẽ nhíu mày, cái nhíu mày này khẽ đến mức không để lộ một chút dấu vết nào. Hắn không thích dáng vẻ này của Lộ Hành Chi. Hình như giữa họ có một bức tường vô hình ngăn cách, Lộ Hành Chi có một thế giới nhỏ của riêng mình, và thế giới đó, hắn không thể bước vào được.
Con người có bí mật riêng là chuyện rất bình thường. Nhưng cũng không biết vì sao, hắn cứ muốn vượt qua ranh giới xã giao đó để xâm chiếm bí mật của Lộ Hành Chi.
Làm vậy là không được.
Hiên Viên thu lại tất cả những tâm tư và xúc động mà chính bản thân hắn cũng không hiểu rõ vào sâu trong đáy mắt.
……
Sức khỏe Mị phi đã hoàn toàn bình phục.
Hiên Viên gọi y lại.
“Chúng ta nên xuất phát thôi.”
Mị phi ngẩn người, khóe miệng y vẫn còn vương ý cười, nhưng ánh mắt đã trầm xuống, trở nên kiên định.
Y khẽ đáp: “Được.”
……
Mị phi là nội gián. Y dừng việc che giấu mùi Truy hồn hương trên người mình, vì thế chưa đến nửa tháng, tên thị vệ kia đã tìm được y.
Sau đó Thái tử phi tìm ra tên thị vệ.
Thái tử tìm ra Thái tử phi.
Hoàng đế lại tìm ra Thái tử.
Mị phi bị tranh qua cướp lại như một món đồ vật.
Cuối cùng, vẫn là trở về trong lòng Hoàng đế.
Hoàng đế vuốt ve cằm y, rồi bất ngờ tát y một cái.
Trên làn da trắng như tuyết nhanh chóng hiện lên dấu tay đỏ ửng.
“Trẫm đối xử với ngươi không tốt sao?”
“Tại sao lại muốn bỏ trốn?”
“Xem ra trẫm vẫn còn quá nhân từ với ngươi.”
Hoàng đế thô bạo nắm lấy cổ tay y, lôi y lên kiệu.
Bàn tay to lớn kia như gông xiềng siết chặt, cứng rắn giam cầm y.
Không biết là do hận thù hay đau đớn, đuôi mắt y ửng đỏ, theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Chút lệ quang nơi đuôi mắt lấp lánh, theo cái lắc đầu của y mà rơi xuống một giọt nước mắt.
Ngón trỏ Hiên Viên khẽ động đậy.
Lộ Hành Chi đè lên mu bàn tay y.
Mị phi nhìn thấy động tác của họ, cong môi nở nụ cười, ra hiệu bọn họ đừng lo lắng.
Mị phi bị mang đi một lúc lâu, Hiên Viên và Lộ Hành Chi mới bắt đầu khẽ cử động người.
Hiên Viên cúi đầu, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ cọ vào lòng bàn tay Lộ Hành Chi: “Hành Chi?”
Lộ Hành Chi thu tay về: “Đừng hành động theo cảm tính.”
Hiên Viên đáp: “Sẽ không đâu, ta chỉ là có chút tức giận.”
Mọi kế sách đều đã bàn bạc kỹ, hắn không cần thiết phải phá hỏng đại kế vào thời khắc mấu chốt này.
Những việc tiếp theo diễn ra rất thuận lợi.
Vốn dĩ mối quan hệ giữa Hoàng tộc và Hoàn Tinh là bên này giảm thì bên kia tăng. Hoàn Tinh Bang dưới sự cai trị của Hiên Viên ngày càng lớn mạnh, vì thế Hoàng tộc càng thêm suy yếu.
Nội gián Mị phi chính là cọng rơm cuối cùng đè sập hoàng thất.
Ngày thành phá, Mị phi đâm chết lão Hoàng đế đang đè trên người mình, rồi khi Thái tử vội vã chạy tới cứu, nhân lúc hắn ta không phòng bị nhất, y đã đâm Thái tử chết luôn.
Đúng vậy, võ công của y đã bị phế, sức lực yếu hơn người thường, nhưng bọn họ không nên coi thường y như vậy, thật sự coi chim ưng trên trời là chim sẻ trong tay sao?
Lửa lớn bùng lên, trong hoàng thành càng thêm hỗn loạn. Binh lính xông vào, bắt giữ toàn bộ hoàng tộc, kẻ nào phản kháng sẽ bị xử tử tại chỗ.
Bao gồm cả các cung phi của lão Hoàng đế.
Không biết ai đó đã hô lên một câu: “Mị phi trong truyền thuyết muốn tự vẫn!”
Ngẩng đầu lên nhìn, trên đài cao của cung điện, Mị phi đang ngồi trên lan can. Y mặc một bộ sa y màu trắng nhẹ nhàng, ngồi giữa ánh trăng và ánh lửa, như thể sắp theo gió bay đi. Tay y cầm một thanh trường kiếm, lưỡi kiếm sắc bén lóe lên hàn quang. Dung mạo tuyệt trần, khiến mọi người ngẩn ngơ nhìn ngắm.
Y nhẹ nhàng miết qua lưỡi kiếm, lưỡi kiếm sắc bén cắt rách ngón tay y, rỉ ra chút máu đỏ thẫm. Y bật cười, dường như rất hài lòng với độ sắc bén này.
Y không chút do dự, lập tức rút kiếm cứa vào cổ mình. Xung quanh vang lên tiếng hét kinh hãi. Chợt nghe có tiếng động xé gió vang lên. Một thanh trường kiếm bay xuyên qua đám đông, va vào mũi kiếm của y, chấn động khiến kiếm trên tay y rơi ra.
Y sững sờ ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Hiên Viên.
Hiên Viên gạt phăng đám đông ra, bước tới trước mặt y.
“Việc gì ngươi phải tự vẫn.”
“Ngươi là công thần trong bóng tối mà.”
Y sửng sốt, mở miệng ra định nói gì đó thì bỗng nhiên trong lòng nhảy dựng lên. Lại thấy bên cạnh Hiên Viên vẫn là vị Nhị đương gia không có cảm giác tồn tại kia.
Lúc này, vị Nhị đương gia ấy đang nhìn y, đôi mắt người đó như giếng cổ. Tưởng chừng như giếng nước mát lạnh, nhưng thực ra lại sâu không thấy đáy.
Dường như người đó đang nói ——
“Ta biết tất cả.”
“Ta đang nhìn ngươi.”
Hết chương 373.
