Chương 374: Phiên Ngoại 2 – Phần 5: Không Rõ Tung Tích
Hiên Viên lật đổ triều đại cũ.
Mị phi cũng được như ý nguyện, tự tay chém đầu kẻ từng lăng nhục mình.
Hoàng đế tiền triều hoang dâm vô độ, hậu cung giai lệ đâu chỉ ba ngàn người. Trong đó, rất nhiều người thậm chí chỉ mới gặp mặt hoàng đế một lần, bị mang về hoàng cung như một món đồ trân quý, rồi bị giam cầm trong hậu cung chật hẹp tựa như cái chuồng bồ câu.
Hiên Viên cho người điều tra lại lai lịch của bọn họ, sau khi xác nhận thân thế trong sạch thì đều thả cho đi.
Chỉ có Mị phi là vẫn ở lại hậu cung.
—— Không, hiện tại y đã không còn là Mị phi nữa.
Y nói, tên y là Mai Sơn. Chỉ cần vừa nghe qua cái tên này, trước mắt dường như liền hiện lên hình ảnh hoa mai nở rộ khắp núi đồi.
Y bị thương rất nặng, lại thêm cảm xúc bi thương và vui sướng quá lớn, khiến y ngã bệnh. Hiện giờ điều kiện y học chữa trị còn lạc hậu, ngay cả băng gạc sạch cũng được coi là của hiếm, cộng thêm giao thông bất tiện, không tiện di dời, nên chỉ có thể tiếp tục ở lại hậu cung.
Mà Hiên Viên cũng không vội vàng đăng cơ xưng đế. Một mặt, hắn đang thu phục các thế lực nhỏ đã quy hàng. Mặt khác, hắn định nhân cơ hội này tóm gọn một mẻ những thế lực đang rục rịch muốn làm loạn kia.
Vì thế, trung tâm thế lực chủ yếu của Hoàn Tinh vẫn đặt ở ngọn núi ban đầu. Trên núi có trận pháp Kỳ Môn Độn Giáp mà Lộ Hành Chi đã tốn ba năm để bày bố, dễ thủ khó công, an toàn hơn Hoàng Thành rất nhiều. Trong Hoàng Thành đã được bố trí mai phục, đồng thời họ tuyên bố với bên ngoài rằng, Hiên Viên đã dọn vào hoàng cung. Kỳ thực thứ nằm trên long sàng chỉ là một con rối gỗ tẩm đầy kịch độc. Chỉ chờ thích khách tới nộp mạng. Còn bản thân Hiên Viên thì cùng Lộ Hành Chi bôn ba khắp nơi, lãnh binh tập kích, thu phục từng thế lực về dưới trướng mình.
Lộ Hành Chi rất tinh tế, giống như một nửa đôi cánh còn thiếu của hắn, có thể suy xét giúp hắn những việc mà hắn không nghĩ tới.
Ví dụ như chuyện tình cảm.
Ở phương diện tình ái, Hiên Viên có chút khiếm khuyết.
“Hiên Viên, ngài thích Mai Sơn à?”
Ngón tay thon dài của Lộ Hành Chi bâng quơ gõ nhẹ lên thành ly sứ trắng, anh rũ mắt, hàng mi dài khẽ rũ xuống, dáng vẻ như thể không một chút để ý.
“Ưm…… Khụ! Hành Chi, sao ngươi lại nói thế?”
Hiên Viên bị câu hỏi bất ngờ của anh làm cho sặc, hắn bất đắc dĩ đặt chén trà xuống, lau nước trà bị đổ ra ngoài.
Lộ Hành Chi nói: “Sức khỏe của Mai Sơn hiện tại đã khá hơn nhiều, tại sao ngài không cho y dọn ra khỏi hậu cung?”
Hiên Viên chưa kịp mở miệng, Lộ Hành Chi đột nhiên bịt miệng hắn lại, ra hiệu cho hắn lắng nghe.
Bên ngoài ghế lô có người thấp giọng bàn tán: “Mị phi của tiền triều chắc chắn là bị thu nạp vào hậu cung rồi.”
“Sao lại nói vậy?”
Có người cười hắc hắc: “Hậu cung tiền triều đều bị đương kim Thánh thượng giải tán hết, chỉ có Mị phi là ta nghe nói vẫn còn được giữ lại trong cung đấy!”
Lại có người tiếp lời: “Không sai! Ta nghe nói đêm phá hoàng thành, Mị phi vốn định rút kiếm tự sát, nhưng đã được Thánh thượng cứu.” Người đó gật gù tặc lưỡi, vẻ mặt đầy thâm ý: “Anh hùng cứu mỹ nhân mà ~”
Hiên Viên nghe đến đó thì nhíu mày.
Bên kia tiếng bàn tán vẫn tiếp tục.
“Nhưng như thế cũng bình thường thôi, Mị phi đẹp thế kia mà. Vì người đó mà bao kẻ tranh giành, khiến cha con, phu thê phản bội lẫn nhau. Nhan sắc cỡ đó, cho dù là Thánh thượng cũng khó mà dứt bỏ được.”
“Chẳng qua là đương kim Thánh thượng vẫn chưa chính thức đăng cơ, chắc chờ sau khi lên ngôi rồi, Mị phi cũng sẽ được sắc phong thôi.”
Lộ Hành Chi lại hỏi lần nữa: “Cho nên, ngài thích Mai Sơn à? Muốn giữ y lại hậu cung sao?”
Hiên Viên nhíu mày: “Đương nhiên là không! Người khác không rõ, chẳng lẽ ngươi còn không rõ sao?”
Đôi mắt Lộ Hành Chi đen láy, sâu thẫm, anh nhìn Hiên Viên một lát rồi dời mắt đi, uống một ngụm trà, sau đó nói: “Chuyện tình cảm, người ngoài không nhìn thấu được, đương nhiên chỉ có thể do chính ngài định đoạt.”
Hiên Viên bị anh chọc cho tức đến bật cười, dứt khoát đứng dậy, bước tới trước mặt anh, bắt Lộ Hành Chi phải nhìn thẳng vào mình: “Không phải người ta hay nói, người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc thì tỉnh táo à? Sao đến lượt ngươi thì lại ngược đời thế?”
“Để Mai Sơn ở hậu cung là vì trước đó thương tích y chưa lành, dư nghiệt tiền triều lại chưa được dọn sạch. Vì sự an toàn của y nên mới tạm thời sắp xếp ở đó.”
“Bây giờ y đã khỏi hẳn, dư nghiệt tiền triều cũng đã dọn sạch, tự nhiên là phải an trí y cho y ở ngoài cung rồi.”
“Đã hiểu chưa?”
Hiên Viên nhìn chằm chằm Lộ Hành Chi, mãi đến khi anh bất đắc dĩ gật đầu, nói một tiếng “Đã hiểu”, hệt như học sinh bị thầy giáo tra hỏi, hắn mới thỏa mãn ngồi lại ghế, nâng chén châm thêm trà cho mình.
“Nhưng ngươi cũng đã nhắc nhở ta, không ngờ bên ngoài lại đồn đại thái quá như vậy. Lần này trở về, ta sẽ tìm chỗ ở mới cho Mai Sơn, còn phải cho người đính chính tin đồn, tránh để Mai Sơn khó xử.”
Ngừng một chút, Hiên Viên lại bổ sung thêm: “Còn có ta nữa, tuy trong lời đồn ta là kẻ chiếm hời, nhưng ta cũng không muốn dính dáng đến mấy tin đồn tình ái này. Nếu không Nhị đương gia nhà ta lại giận ta không lo làm việc đàng hoàng, đúng không?”
Hiên Viên cười tủm tỉm chống cằm nhìn anh.
Lộ Hành Chi thở dài, đuôi mắt cong cong, đáp lời như đang dỗ trẻ con: “Đúng vậy.”
…….
Tiểu Tứ và Tiểu Bát đã chọn nhà cho Mai Sơn, cách khu rừng y sống trước kia rất gần. Cảnh vật xung quanh rất đẹp, hàng xóm láng giềng cũng rất hòa thuận.
Căn nhà này cách hoàng cung rất xa, đây cũng là do Hiên Viên cố ý sắp xếp. Trong hoàng cung lời ra tiếng vào nhiều, lại còn tạp nham, quan hệ xã giao cũng phiền toái. Mai Sơn từng nói y hướng về cuộc sống thanh tịnh nơi núi rừng trước kia, nên Hiên Viên mới an bài y đến đây.
Kỳ lạ là, tại sao lại có cảm giác… khi nghe tin được rời khỏi hậu cung, Mai Sơn lại không hề mong chờ như vẻ bề ngoài nhỉ? Hiên Viên nhìn Mai Sơn thoáng sững sờ, rồi nở nụ cười nhàn nhạt trên mặt, trong lòng chợt nảy sinh nghi hoặc.
Lần này Hiên Viên và Lộ Hành Chi phải đi về phía Bắc, vừa khéo có thể mang Mai Sơn theo, bèn cùng nhau lên đường. Vì vậy, trên đường đi, Hiên Viên để ý quan sát Mai Sơn nhiều hơn vài phần. Nhưng vẫn chưa phát hiện ra điều gì bất thường. Chuyến đi lần này cũng không thuận lợi, trên đường gặp vài toán cướp đến quấy nhiễu xe ngựa.
Đa phần là những nhóm thế lực nhỏ không chịu quy thuận, may mắn thoát khỏi các cuộc vây quét, rồi biến thành trộm cướp. Bọn chúng bị người của Hiên Viên thuận tay dọn dẹp sạch sẽ.
Những ngày đi đường như vậy kéo dài suốt mười ba ngày.
Đêm ngày thứ mười ba, họ bị đánh lén.
Kẻ địch lần này so với trước đó hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Bọn chúng nhân số đông đảo, võ lực cường đại, trang bị tinh nhuệ, nhìn chiêu thức thế nhưng lại có vài phần giống với ám vệ tiền triều. Trong lúc giao chiến, Hiên Viên trúng tên độc, cùng Mai Sơn rơi xuống vách núi.
Còn Lộ Hành Chi thì không rõ tung tích.
Hết chương 374.
