Chương 375. Phiên ngoại 2 – Phần 6: Mù Lòa
Khi Hiên Viên tỉnh lại, trước mắt chỉ là một màn đêm đen kịt. Hắn cứ ngỡ trời đã tối, nhưng khi nghe thấy tiếng chim hót, hắn mới nhận ra không phải trời tối, mà là mắt hắn không còn nhìn thấy nữa.
Hắn đã bị mù.
Là do va đập khi rơi xuống vách núi, hay là do mũi tên tẩm độc kia, hắn cũng không rõ nữa. Trúng tên độc, lại rơi từ trên vách núi xuống, giữ được cái mạng này đã là may mắn lắm rồi. Hắn sờ lên bả vai trúng tên, nơi đó đã được băng bó cẩn thận, bao gồm cả những vết thương khác trên người cũng đã được bôi thuốc.
Vải dùng để băng bó được xé từ y phục ra. Trên người hắn hiện giờ chỉ còn lại một lớp áo lót, còn bộ đồ mặc ngoài thì hình như được bện từ lá cỏ.
Hắn ấn nhẹ lên ngực.
May quá.
Đồ vật vẫn còn ở đó.
Hắn lại thử cử động chân. Tình trạng đôi chân khá tệ. Hắn nắn thử, phán đoán xương đã bị gãy, nhưng đã được ai đó dùng cành cây nẹp lại để xử lý sơ bộ. Hiên Viên chống tay xuống đất gượng dậy, chậm rãi di chuyển để thăm dò xung quanh. Hắn đoán mình đang được sắp xếp ở trong một hang động, bàn tay có thể cảm nhận được vách đá lạnh lẽo và thô ráp.
Người chăm sóc hắn rất tinh tế, những chỗ đá nhọn đều được bọc rơm rạ, hẳn là đã lo liệu đến tình huống khi hắn tỉnh lại mà người đó không có mặt ở bên cạnh.
Hang động không lớn, hắn đi vài bước đã tới cửa hang, ngửi thấy mùi hương cỏ cây thoang thoảng.
Bỗng nhiên có tiếng người gọi hắn: “Đại đương gia!”
Giọng nói cao vút, tràn đầy vui sướng. Hắn nhận ra đó là giọng nói của Mai Sơn. Y chạy rất nhanh đến trước mặt hắn, âm thanh từ xa lại gần, mang theo một cơn gió lẫn với mùi hương cỏ cây.
“Thật tốt quá, ngài tỉnh rồi!”
“Ừ, là ngươi giúp ta băng bó à? Đa tạ.”
“Không, là ta phải cảm ơn ngài mới đúng. Nếu lúc rơi xuống vực không nhờ ngài kéo ta một cái để giảm bớt lực va chạm, thì giờ này ta đã tan xương nát thịt rồi.”
“Đó là việc ta nên làm…”
Giọng Mai Sơn bỗng nhiên im bặt. Mùi cỏ cây thoảng qua trước mặt. Hiên Viên chụp được bàn tay đang huơ huơ trước mặt mình.
Mai Sơn rối rít xin lỗi: “Xin lỗi, ta cứ tưởng…”
“Ngươi tưởng không sai đâu.” Hiên Viên nói, “Ta thực sự đã mù rồi.”
Chỉ là bản lĩnh nghe tiếng đoán vị trí thì vẫn chưa mất đi.
Mai Sơn trầm mặc một lát rồi lại mở miệng, giọng nói vô cùng kiên định: “Ngài yên tâm, ta sẽ nghĩ cách đưa cả hai chúng ta ra ngoài! Y thuật của ta kém cỏi, không chữa được mắt cho ngài, nhưng đợi khi ra ngoài rồi, nhất định sẽ có cách!”
“Ừ.” Hiên Viên đáp, rồi khẽ cười, vẻ mặt như rất tin tưởng y.
“Ta đã hôn mê bao lâu rồi? Ngươi có biết hôm nay là ngày mấy không?”
“Ngài đã hôn mê bảy ngày rồi.”
Hiên Viên trầm ngâm suy nghĩ. Hiện giờ đang là mùa Thu, trời quang mây tạnh, nhiệt độ cũng vừa phải, không quá nóng cũng không quá lạnh.
Nhưng cần phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt, chỉ một thời gian ngắn nữa là sang Đông, mùa Đông ở chốn này rất khó sống sót. Thực tế thì đêm và sáng sớm mùa Thu đã rất lạnh rồi.
Giọng Mai Sơn lại vang lên: “Ngài đang lo chuyện giữ ấm phải không? Cái này thì tạm thời không cần lo đâu!”
Mai Sơn nói một tiếng “Đắc tội”, rồi sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay Hiên Viên, kéo hắn về phía trước. Bàn tay Mai Sơn nhỏ nhắn mềm mại, ấm áp, trong lòng bàn tay có vài vết thương cắt ngang đã đóng vảy. Ngón tay Hiên Viên co lại, gân xanh hơi nổi lên rồi lại thả lỏng. Cố gắng kìm nén xúc động muốn giật tay ra.
Mai Sơn hoàn toàn không hay biết gì, chỉ nắm tay hắn dẫn đi về phía trước. Cho đến khi ngón tay Hiên Viên chạm phải thứ gì đó lông lá, mềm mại.
Đó là da thú.
Mai Sơn cười nói: “Thú rừng ở đây không ít, tuy toàn là thỏ, nai con gì đó, nhưng ta săn nhiều một chút là có thể may được đồ dùng cho chúng ta qua mùa Đông rồi.”
Da thú rất mềm. Không biết Mai Sơn đã xử lý thế nào mà không hề có mùi hôi, ngược lại còn mang theo mùi hương cỏ cây.
Mai Sơn hành xử chừng mực, sau khi để Hiên Viên cảm nhận được tấm da thú rồi thì liền buông tay ra.
Hiên Viên chậm rãi vuốt ve lớp lông, rồi quay đầu về phía đối phương, nói: “Ta không nhìn thấy gì, vất vả cho ngươi rồi.”
Giọng Mai Sơn rất hào sảng: “Thế này tính là vất vả gì chứ. Trước khi gặp được tên… súc sinh kia, ta cũng sống những ngày như thế này, ta lại cảm thấy sống thế này mới quen.”
Y dẫn Hiên Viên ngồi xuống trước một tảng đá được dùng làm bàn, rồi nói: “Trong núi này có không ít trái cây, rau dại ăn được cũng nhiều. Ta có làm chút đồ ăn, ngài hôn mê lâu như vậy chắc chắn là đói rồi.”
Hiên Viên ngồi xuống, bộ quần áo bằng lá cỏ phát ra tiếng xào xạc.
Hắn chợt cảm thấy đùi lạnh toát.
Giọng Mai Sơn trở nên lắp bắp: “Xin, xin lỗi, không có băng gạc để băng bó nên ta đành xé quần áo của chúng ta ra. Ta dùng lá và dây leo bện tạm bộ đồ này, có hơi, hơi thô ráp một chút, cũng không chắc chắn lắm.”
“Ta giúp ngài vá lại một chút nhé.”
Hiên Viên sờ soạng một hồi, chạm phải một lỗ thủng do bị móc rách trên chiếc váy cỏ che thân dưới.
“Phiền ngươi rồi.”
Mai Sơn bưng đồ ăn tới, lại thay cho hắn một chiếc váy cỏ khác.
Canh rau dại rất ngọt, cơm nắm rau dại hương vị cũng không tệ. Mai Sơn ngồi vá áo cho hắn, tiếng lá cỏ vang lên sột soạt. Khung cảnh bỗng nhiên có vài phần yên bình tĩnh lặng. Nhưng Hiên Viên biết, những thứ này chỉ là giả tạo.
Ăn xong, Mai Sơn bưng cho hắn một bát thuốc, mùi vị khá hăng.
“Đây là thuốc ta hái trong rừng, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, dược tính ôn hòa, lúc ngài hôn mê vẫn luôn uống thứ này.”
Hiên Viên đón lấy bát thuốc: “Đa tạ.”
“Ngài tranh thủ uống khi còn nóng đi, uống xong để ta đi rửa bát.”
Hiên Viên nghe vậy, thử độ ấm rồi uống một hơi cạn sạch.
Mai Sơn đón lấy cái bát từ tay hắn. Hiên Viên súc miệng bằng nước sạch rồi hỏi: “Có gì ta làm được không?” Hắn bổ sung thêm: “Rửa bát chắc ta làm được.”
Mai Sơn từ chối: “Mấy cái bát này đều mài từ đá, khá thô ráp, coi chừng làm bị thương tay ngài.” Y nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Hay là ngài… lật giở mấy cái lá cây này nhé?”
Lá cây mà Mai Sơn nói là loại lá cắt từ trong rừng về, dùng để bện quần áo. Việc này rất nhàn hạ. Hiên Viên gật đầu.
Tiếng bước chân Mai Sơn đi xa dần. Hiên Viên thong thả phơi nắng, rồi lật đống lá cây. Tai hắn khẽ động, lắng nghe âm thanh xung quanh. Lá cỏ khẽ lay, gió thổi lá thu bay xào xạc, dưới gốc cây vang lên tiếng côn trùng râm ran.
Khoảng hai nén nhang sau, Hiên Viên gọi tên Mai Sơn.
“Đi vệ sinh ở đâu được?”
Mai Sơn đáp: “Để ta đỡ ngài đi.”
Đi vào trong rừng cây.
Mai Sơn lại bắt đầu nói chuyện lắp bắp: “Ngài, ngài cứ ở đây, ta ở cách đó không xa, khi nào xong thì ngài gọi ta.”
Mai Sơn đi xa.
Nghe tiếng bước chân xào xạc dần đi xa, Hiên Viên lại đi sâu vào trong một chút.
Hắn lần theo thân cây, càng đi cỏ cây càng rậm rạp. Bốn bề yên tĩnh không một tiếng động. Hiên Viên vỗ mạnh một chưởng vào vùng dạ dày, bao nhiêu nước thuốc vừa uống khi nãy đều bị nôn ra hết.
Hết chương 375.
