Chương 376: Phiên Ngoại 2 – Phần 7: Ta Đã Yêu Ngươi
Dường như những ngày tháng dưới đáy vực trôi qua thật nhanh, lại dường như rất chậm. Hiên Viên thích nghi với hoàn cảnh xung quanh khá nhanh. Dần dần, hắn bắt đầu đảm nhận việc rửa bát, dọn dẹp, phơi thảo dược cùng những việc lặt vặt khác.
Còn Mai Sơn phụ trách đi săn và thuộc da.
Những lúc rảnh rỗi, Mai Sơn thường tâm sự cùng Hiên Viên. Một người tràn đầy hùng tâm tráng chí, thành danh từ khi còn trẻ, đột nhiên bị mù là chuyện rất khó chấp nhận. Đặc biệt là dưới đáy vực này chỉ có hai người, vì miếng ăn cho cả hai nên Mai Sơn thường xuyên phải ra ngoài săn bắn.
Ở lâu trong bóng tối tĩnh lặng không một tiếng người, con người ta rất dễ phát điên. Vì thế, hễ có thời gian rảnh là Mai Sơn lại cố ý tìm Hiên Viên trò chuyện.
Chuyện phiếm cũng chẳng có nội dung gì cụ thể, chỉ là những câu chuyện vặt vãnh. Mỗi lần trò chuyện, Hiên Viên đều tỏ ra có chút mong chờ. Sự mong chờ này, theo thời gian hắn bị mù càng lâu, lại càng trở nên mãnh liệt. Đi kèm với đó là mỗi khi hắn phải ở một mình, cảm giác nôn nóng, bồn chồn ngày càng nghiêm trọng.
Hình như việc bị mù vẫn gây ra những ảnh hưởng rất tệ đối với Hiên Viên. Dù hắn luôn cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng vào một ngày nọ, cuối cùng cảm giác phẫn nộ và sợ hãi vẫn cuốn lấy hắn.
Hôm nay, Hiên Viên đi vệ sinh. Hắn bước hụt một chân, chật vật lăn xuống phía dưới.
Trong tiếng thét kinh hoàng của Mai Sơn, hắn liều mạng bám lấy thân cây và cỏ dại bên người. Cuối thu, cỏ cây cũng trở nên héo úa, mất đi độ dai, không chịu nổi sức nặng cơ thể hắn.
Hắn cứ thế lăn xuống dưới, lăn thẳng vào một vũng bùn. Vũng bùn phủ đầy lá rụng thối rữa, bốc lên một mùi hôi thối thật khó tả. Bùn lầy tanh hôi bám đầy mặt mũi và người hắn.
Thật là bẩn thỉu vô cùng.
Trong khoảnh khắc này, người hắn nhớ đến lại là gương mặt của Lộ Hành Chi.
Lộ Hành Chi thích mặc y phục trắng. Từ lúc bị bắt trói tới đây anh đã mặc một thân đồ trắng, đến khi bị tập kích lần này anh vẫn là một thân đồ trắng.
Màu trắng là màu dễ bám bẩn nhất, Lộ Hành Chi lại ưa sạch sẽ, những chiếc áo trắng của anh đều sạch sẽ không vướng một hạt bụi, trắng như tuyết mới rơi.
Hắn nghĩ, may mà Lộ Hành Chi không rơi xuống cùng mình, bằng không, nếu Lộ Hành Chi cũng lăn vào vũng bùn giống hắn, e rằng anh sẽ sụp đổ mất.
Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy có chút buồn cười.
“Đại đương gia! Đại đương gia! Ngài không sao chứ?!”
Tiếng gọi của Mai Sơn đã cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, ngay sau đó, Mai Sơn vội vàng chạy tới, kéo hắn ra khỏi vũng bùn. Mai Sơn chẳng hề sợ bùn lầy làm bẩn mình, vì quá lo lắng mà quên hết tất cả. Cuối cùng, Hiên Viên cũng được kéo ra khỏi vũng bùn.
Giọng nói của Mai Sơn vẫn mang theo sức sống đặc trưng của y, y vừa đỡ Hiên Viên dậy vừa an ủi: “Ngài không sao là tốt rồi, ta đưa ngài ra bờ sông rửa ráy là được.”
“Cút đi.”
Động tác của Mai Sơn chợt khựng lại: “Sao cơ?”
“Ta bảo, cút đi!”
Hiên Viên đột nhiên nổi nóng, hắn dùng sức đẩy Mai Sơn ra. Cơ thể Mai Sơn vốn chưa hồi phục hẳn, bị đẩy mạnh như vậy liền ngã ngồi xuống đất.
Hiên Viên thở hổn hển, bùn trên người hắn bắt đầu khô lại, rơi lả tả xuống đất theo cử động của hắn.
Trông vô cùng thảm hại.
Một lát sau, giọng nói của Mai Sơn vang lên, vẫn ôn hòa và tràn đầy sức sống như cũ, nhưng lại ẩn giấu một chút nức nở nghẹn ngào.
“Đại đương gia, đường núi bên này khó đi, để ta đỡ ngài.”
Y liên tục bị Hiên Viên hất ra, nhưng vẫn kiên trì đỡ Hiên Viên đứng dậy. Y dìu Hiên Viên đến tận bờ sông, sau đó đưa cho Hiên Viên một mảnh vải dùng làm khăn lau.
Mảnh vải được cắt ra từ áo ngoài của Hiên Viên.
“Ngài… ngài rửa sạch ở đây đi, quần áo để ở chỗ này. Ta ở ngay cách đó không xa, có việc gì ngài cứ gọi ta.”
Hiên Viên có thể nghe thấy trong hơi thở của y còn mang theo tiếng nức nở khe khẽ, thế mà vẫn cố gượng cười.
Hiên Viên im lặng không nói gì. Hắn lẳng lặng tắm rửa sạch sẽ, sau đó khẽ nói với Mai Sơn một câu: “Xin lỗi.”
Kể từ ngày đó, dường như quan hệ giữa họ đã bắt đầu thay đổi. Sự thay đổi này rất vi diệu và tinh tế, giống như sương mù buổi sớm mai, như có như không, ai cũng biết nó thực sự tồn tại, nhưng khi chăm chú nhìn vào thì lại dường như không thấy đâu.
Sự thay đổi lớn hơn xảy ra vào một buổi chiều chạng vạng. Mai Sơn đi săn mãi vẫn chưa thấy về. Hiên Viên có thể cảm nhận được ánh nắng trên gò má mình đã chuyển từ ấm áp sang lạnh lẽo.
Trời sắp tối rồi. Hiên Viên cầm lấy thanh gỗ dùng làm gậy dò đường, đứng dậy đi tìm. Gậy gỗ là do Mai Sơn đẽo, rất nhẵn nhụi, không có một cái dằm nào. Ở nơi thiếu thốn công cụ mà có thể mài giũa gậy gỗ được như vậy, đủ thấy người làm đã dụng tâm đến thế nào. Hắn dùng gậy dò đường, khẽ gõ nhẹ xuống đất, đi sâu vào trong rừng.
Vừa đi, hắn vừa gọi tên Mai Sơn.
Khi màn đêm buông xuống, rừng cây cũng trở nên tối tăm và sâu thẳm, mang theo cái lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu. Tiếng gió thổi qua tán lá, xuyên qua cành cây, hòa lẫn với tiếng côn trùng kêu rả rích. Có loài chim không tên bay qua, phát ra tiếng kêu gù gù quái dị. Khiến cho tiếng gọi tên Mai Sơn của Hiên Viên cũng trở nên kỳ quái.
“Mai Sơn ——”
“Mai Sơn ——”
Cổ họng hắn khô khốc, đôi môi nứt nẻ, nhưng vẫn cất tiếng gọi từng hồi.
Không biết đã qua bao lâu. Tiếng Mai Sơn đáp lại vang lên.
“Ta ở đây! Ta ở đây!”
Hiên Viên lần theo âm thanh đi tới. Mai Sơn vô ý ngã xuống một cái hố sâu. Hố sâu hình thành tự nhiên, bốn phía mọc đầy rêu xanh, không có chỗ bám víu. Bên cạnh Mai Sơn còn có một con thỏ xám xui xẻo cùng rơi xuống với y.
Hiên Viên chuẩn bị rất đầy đủ. Hắn mang theo sợi dây thừng bện bằng cỏ duy nhất của hai người. Sợi dây này là do Mai Sơn tỉ mẩn bện từng chút một. Hiên Viên thả dây cỏ xuống, Mai Sơn buộc một đầu dây vào eo mình, được Hiên Viên “câu” lên khỏi hố sâu từng chút một.
Mai Sơn lên được bờ, thở phào nhẹ nhõm, vừa định nói lời cảm ơn thì Hiên Viên đột nhiên ôm chầm lấy y. Hắn khàn giọng nói: “May mà ngươi không sao.”
Cả người Mai Sơn cứng đờ.
Nhưng đêm nay Hiên Viên còn nói ra những lời kinh người hơn nữa, câu tiếp theo lại là: “Trải qua chuyến này, ta mới phát hiện ngươi quan trọng với ta biết bao. Lúc ngươi về muộn, cảm giác lo lắng đó như muốn giết chết ta, ta không thể tưởng tượng được những ngày tháng không có ngươi bên cạnh.”
“Ta đã yêu ngươi.”
“Ta không thể rời xa ngươi được.”
“Ta là một kẻ mù lòa, ta không cầu xin ngươi chấp nhận ta ngay. Nhưng đợi khi ra khỏi đây, đợi khi mắt ta chữa khỏi, ngươi có nguyện ý chấp nhận ta không?”
Mặt Mai Sơn đỏ bừng. Y lắp bắp, nhưng nói rất nghiêm túc: “Không cần đợi đến khi ngài hồi phục, ta có thể trả lời ngài ngay bây giờ.”
“Ta chấp nhận ngài, ta thích ngài, bất kể ngài có dáng vẻ ra sao ta đều thích.”
Dường như bầu không khí cũng trở nên ngọt ngào.
Bọn họ trở lại hang động, xử lý xong vết thương trên người thì trời bên ngoài cũng đã sáng.
Vì quá mệt mỏi, hai người quyết định hôm nay nghỉ ngơi một ngày, ngủ một giấc thật ngon. Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, Mai Sơn trằn trọc một hồi lâu hơi thở mới trở nên đều đều.
Sau khi Mai Sơn ngủ, đôi mắt dưới mí mắt khép hờ của Hiên Viên khẽ chuyển động.
Hắn thờ ơ nghĩ.
Lần này, chắc Mai Sơn sẽ tình nguyện đưa mình rời khỏi vách núi này rồi nhỉ?
Hết chương 376.
