Chương 377: Phiên Ngoại 2 – Phần 8: Sống Phải Thấy Người, Chết Phải Thấy Xác
Chưa đầy mấy ngày sau, Mai Sơn vui mừng tìm đến Hiên Viên, nói rằng rốt cuộc y cũng tìm được một con đường ra khỏi vực thẳm này.
Bọn họ men theo con đường nhỏ rời khỏi đáy vực, tìm được trạm canh gác của Hoàn Tinh Bang, rửa mặt chải đầu sạch sẽ và thay y phục mới.
Tình báo gần đây được trình lên cho Hiên Viên. Vì Hiên Viên không nhìn thấy nên cấp dưới đã đọc lên cho hắn nghe. Hiên Viên đã mất tích hơn nửa tháng. Dù tin tức đã bị phong tỏa, nhưng các lãnh đạo cấp cao của Hoàn Tinh cũng suýt chút nữa thì phát điên vì tìm người.
Ngoài việc đó ra, thế nhưng lại chẳng có rối loạn nào xảy ra. Cục diện chung vẫn đâu vào đấy, cứ như thể Hiên Viên chưa từng rời đi vậy.
Chỉ có một việc…
“Nhị đương gia?” Tên thuộc hạ sửng sốt một chút. Rồi dường như suy nghĩ một hồi lâu mới đáp: “Không có tin tức gì của Nhị đương gia.”
Kể từ sau khi Lộ Hành Chi biến mất thì không còn tin tức gì của anh nữa. Sắc mặt Hiên Viên thay đổi. Mai Sơn lo lắng, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay hắn.
Thuộc hạ thấy thần thái của hai người bọn họ, ánh mắt lộ ra chút tò mò.
Như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của thuộc hạ, Hiên Viên miễn cưỡng nở nụ cười, giới thiệu: “Đây là Mai Sơn, các ngươi đều biết rồi đấy. Khoảng thời gian ta rơi xuống vực, đều là y chăm sóc ta. Hiện giờ, y là… của ta…”
Đột nhiên Hiên Viên im bặt.
Thuộc hạ theo bản năng hỏi: “Y là… của ngài?”
“Ân nhân.”
Hiên Viên khựng lại một chút rồi lặp lại: “Hiện giờ y là ân nhân của ta.”
Sắc mặt Mai Sơn thoáng chốc trắng bệch.
Tên thuộc hạ đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hình như điều Đại đương gia định nói ban đầu không phải là “ân nhân”, nhìn sự tương tác giữa hai người, hình như quan hệ cũng không chỉ dừng lại ở mức ân nhân.
Trở lại trong phòng, Hiên Viên gọi tên Mai Sơn.
“Mai Sơn.”
Mãi một lúc lâu sau, Mai Sơn mới lên tiếng: “Đại đương gia.”
Hiên Viên cười khổ một tiếng: “Xin lỗi, Mai Sơn.”
Giọng điệu của Mai Sơn xa cách, nhưng không giấu được sự tủi thân và đau khổ: “Là ta đã si tâm vọng tưởng. Có thể cùng ngài xác nhận quan hệ yêu đương trong thời gian ngắn ngủi dưới đáy vực, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”
“Ra khỏi đáy vực, ngài là Hoàng đế đời kế tiếp, là Đại đương gia của Hoàn Tinh Bang, còn ta chẳng qua cũng chỉ là cung phi của tiền triều.”
“Ta không trèo cao nổi.”
“Ngài yên tâm, ta sẽ không nói bất cứ điều gì ra ngoài đâu.”
Hiên Viên nắm lấy tay y: “Ngươi đang nói mộng gì thế, sao ta có thể không nhận ngươi.”
Hiên Viên khô khốc nhếch khóe miệng: “Ta chỉ không ngờ rằng Hành Chi lại mất tích.”
Mai Sơn hỏi: “Hành Chi? Là Nhị đương gia sao?”
Hiên Viên gật đầu: “Đúng vậy.”
“Người đó có đại ân với ta. Khi chúng ta kết bái huynh đệ, từng thề với trời đất rằng: Nhất định phải để đối phương tham dự hôn lễ của mình, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia. Nếu không có sự chứng kiến của đối phương, thà rằng cô độc cả đời, lấy thân báo quốc.”
Hiên Viên đau khổ nhắm mắt: “Ta… là ta không tốt. Chắc chắn truy binh lần này là nhắm vào ta, là ta đã hại hắn.”
“Mai Sơn, ta yêu ngươi, nhưng ta không thể vi phạm lời thề. Một ngày không tìm thấy hắn, ta không thể cử hành đại hôn với ngươi được.”
“Ta không muốn liên lụy đến ngươi.”
“Sau này ta sẽ đăng cơ, nếu hậu cung của ta mãi không có người thì thôi, nhưng nếu ngươi ở trong hậu cung của ta mà vẫn không có danh phận, lời đồn đại của người đời sẽ lại một lần nữa chĩa vào ngươi.”
“Ta… không nỡ.”
Giọng Mai Sơn vô cùng xót xa: “Ta không ngại!”
“Nhưng ta để tâm!”
Hiên Viên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Mai Sơn, vẻ mặt không nỡ: “Ta không thể cho ngươi danh phận, cho nên ta không thể nói cho người khác biết chúng ta là một đôi yêu nhau được.”
“Ta không thể làm tổn thương ngươi thêm lần nữa.”
“Thật ra, khi ở đáy vực, ta đã nhiều lần nghĩ đến việc Hành Chi gặp chuyện.”
“Khi đó ta vẫn còn may mắn, nghĩ rằng hắn thông tuệ, nhất định sẽ không sao.”
“Ta không kìm được lòng yêu ngươi, không kìm được muốn trở thành người yêu của ngươi, vì thế ta như một kẻ hèn nhát trốn tránh tin tức liên quan đến Hành Chi.”
“Nhưng hiện tại, ta không thể trốn tránh được nữa.”
“Chỉ sợ Hành Chi đã lành ít dữ nhiều.”
Trong đôi mắt vô thần của Hiên Viên ánh lên ngấn nước.
Vị Đại đương gia luôn tự tin, luôn mỉm cười cổ vũ cấp dưới, vậy mà lại để lộ dáng vẻ đau khổ và yếu đuối đến thế.
Mai Sơn vô cùng đau lòng, y còn muốn nói gì đó, nhưng tay Hiên Viên đã buông ra. Hắn xoay người lại: “Ngươi đi đi, ta sẽ ban cho ngươi tước vị, đất phong, vàng bạc châu báu. Ta sẽ bảo đảm ngươi cả đời cơm áo không lo. Nếu… nếu ngươi muốn thành thân cùng ai, ta… cũng sẽ tứ hôn cho ngươi.”
Mai Sơn giận dữ nói: “Ta không muốn thành thân với người khác, người ta muốn chỉ có ngài!”
Nhưng Hiên Viên đã đi vào phòng trong.
Cánh cửa buồng trong nhẹ nhàng khép lại, giống như cánh cửa lòng của Hiên Viên cũng đã đóng chặt với y.
……
“Người đâu.”
Hiên Viên gọi một tiếng về phía con chim đang đậu trên bệ cửa sổ, con chim liền vỗ cánh bay đi.
Không lâu sau, một người bước tới, chính là tên thuộc hạ lúc trước đọc tình báo cho Hiên Viên nghe.
Đôi mắt Hiên Viên trong bóng đêm sáng ngời, rất có thần, tựa như hai vì sao sáng.
Cấp dưới thấy thế thì vui mừng.
“Đại đương gia, mắt ngài khỏi rồi sao?”
“Ừ.”
Hiên Viên gật đầu.
Đã khỏi từ lúc ở dưới đáy vực rồi.
Trong ngực hắn có may một lớp vải lót, bên trong lớp vải lót đó chứa thuốc giải độc bảo mệnh mà Lộ Hành Chi đã đưa.
Hắn uống thuốc ba ngày là đã có thể nhìn thấy lại. Nhưng hắn vẫn luôn giả làm người mù không nhìn thấy gì, cho đến tận hôm nay.
Ngay từ đầu, hắn đã cảnh giác với Mai Sơn.
Khi Mai Sơn tới dìu hắn, ngón tay nắm lấy cổ tay hắn mềm mại, mịn màng như chưa từng làm việc nặng.
Mai Sơn, một người sống dưới đáy vực, chuyên đi săn, mài giũa vũ khí và dụng cụ, thuộc da thú, sao ngón tay có thể non mềm như thế? Trừ khi đồ đạc đã được chuẩn bị từ trước, hoặc là có người thay y làm những việc này.
Vì thế ngay từ đầu hắn đã không tin Mai Sơn. Sau khi mắt khỏi, hắn vẫn giả vờ không nhìn thấy để quan sát, quả nhiên phát hiện ra manh mối. Dưới đáy vực này không chỉ có một người, mà còn có một ảnh vệ.
Gã ảnh vệ này chính là kẻ lúc trước đã hạ “truy hồn hương” lên người y.
Mai Sơn nói với ảnh vệ đó rằng, y muốn làm cho Hiên Viên yêu mình, dùng cách “mưa dầm thấm lâu” để xâm nhập vào trung tâm quyền lực, cuối cùng đổi chủ giang sơn, thay thế hắn.
Tên ảnh vệ đó rất nghe lời Mai Sơn.
Nhưng hắn ta hay ghen, lại khinh thường Hiên Viên bị mù nên cố ý âm thầm thân mật với Mai Sơn ngay trước mặt Hiên Viên, hành động đó như một cách ngầm khoe khoang.
Dương dương tự đắc.
Cũng nhờ vậy mà hắn mới phát hiện ra chân tướng nhanh đến thế.
Khi hắn rơi xuống vũng bùn, tên ảnh vệ kia chỉ đứng một bên nhìn. Khi hắn cứu người, giọng Mai Sơn nghe có vẻ mệt mỏi và sợ hãi, nhưng thực ra có tên ảnh vệ kia ở bên cạnh y. Thậm chí trên người y còn có dấu vết mà tên ảnh vệ kia vừa tạo ra.
Vì thế Hiên Viên thuận theo ý bọn chúng, đóng vai một kẻ sinh lòng ỷ lại trong lúc tuyệt vọng, biểu hiện tình sâu nghĩa nặng, không phải y thì không được.
Cuối cùng, hai kẻ này cảm thấy đã có thể rời khỏi đáy vực. Hắn không biết Lộ Hành Chi bị bọn chúng đưa đi đâu. Nhưng với những lời hôm nay, bọn chúng nhất định sẽ tìm cách giải quyết vấn đề nan giải này.
Chúng sẽ thả Lộ Hành Chi còn sống ra. Hay là tìm người đóng giả Lộ Hành Chi.
Hiên Viên phân phó cấp dưới: “Tối nay chắc chắn Mai Sơn sẽ đi gặp người nào đó. Ngươi đi cùng ta, bám theo y.”
Trong mắt Hiên Viên thoáng hiện lên vẻ u ám.
Hắn sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Hết chương 377.
