Chương 378: Phiên Ngoại 2 – Phần Cuối: Người Ấy Chết Vào Cuối Thu

Chương 378: Phiên Ngoại 2 – Phần Cuối: Người Ấy Chết Vào Cuối Thu

 

Quả nhiên Mai Sơn đã hành động.

 

Trong màn đêm, Mai Sơn gặp gỡ tên ảnh vệ vẫn luôn đi theo bảo vệ y.

 

“Tên Lộ Hành Chi đó thế nào rồi? Còn sống không?”

 

Tên ảnh vệ thân mật vén lọn tóc mai lòa xòa trên trán Mai Sơn ra sau tai, rồi đáp: “Vẫn còn sống. Mai Nhi, lúc ấy em bảo đừng để hắn ta chết quá dễ dàng, làm sao ta dám không nghe.”

 

Gương mặt Mai Sơn lộ ra vẻ tàn nhẫn: “Hắn ta cản đường chúng ta, đương nhiên là không thể chết nhẹ nhàng như vậy được.”

 

Lúc trước khi bị lão Hoàng đế mang đi, y vốn nắm chắc sẽ khiến Hiên Viên đau lòng, không kìm được mà bộc lộ hành động đối đầu với lão Hoàng đế. Ngay cả góc độ rơi lệ y cũng đã tập luyện rất nhiều lần. Ai ngờ đâu, tất cả đã bị hủy hoại chỉ vì một cái ấn tay của Lộ Hành Chi lên người Hiên Viên.

 

Y làm sao có thể không hận được.

 

Ngoài ra, điều mà Mai Sơn không muốn thừa nhận nhất chính là, y có chút sợ Lộ Hành Chi. Đôi mắt của kẻ đó như thể đã nhìn thấu tâm can y vậy.

 

Mai Sơn thu lại tâm tư, nói với tên ảnh vệ: “Nhưng hiện tại, Đại đương gia nói muốn gặp người mới chịu cưới ta, không thể giữ hắn ta lại được nữa.”

 

“Ngươi tìm người đóng giả hắn ta được không?”

 

Gã ảnh vệ cười nói: “Việc này thì đơn giản thôi, chỉ là làm một chiếc mặt nạ da người thôi mà.”

 

Mai Sơn thở dài: “Đáng tiếc, lại để hắn ta được chết dễ dàng như vậy.”

 

Bàn tay tên ảnh vệ vuốt ve gò má Mai Sơn vô cùng ám muội: “Mai Nhi, ai nói lột da thì nhất định phải đợi người chết rồi mới lột được?”

 

“Ta sẽ lột da hắn ta khi còn sống, nhất thời hắn ta vẫn chưa chết ngay được, phải giãy giụa nửa canh giờ đến một canh giờ mới chết hẳn.”

 

“Hình phạt này, Mai Nhi có hài lòng không?”

 

Mắt Mai Sơn sáng lên: “Tuyệt lắm.”

 

Dáng vẻ này của Mai Sơn hoàn toàn khác với ngày thường, nhưng không hề khiến tên ảnh vệ cảm thấy khó chịu, trái lại càng khiến gã ta mê đắm Mai Sơn không dứt.

 

Hai người cứ thế ôm hôn dưới ánh trăng.

 

Động tác của tên ảnh vệ ngày càng kịch liệt, ngay trước khi gã ta thò tay vào trong áo Mai Sơn, y đã đẩy gã ta ra.

 

“Đêm dài lắm mộng, ngươi làm xong việc rồi hãy đến lãnh thưởng.”

 

Gã ảnh vệ lau đi vệt nước bên khóe miệng: “Tuân lệnh.”

 

Gã ảnh vệ kia di chuyển trong bóng đêm, đi thẳng tới một trang viên. Ở tầng hầm dưới trang viên, Lộ Hành Chi mất tích đã lâu đang bị trói ở đó.

 

Tình trạng của Lộ Hành Chi rất tệ, cực kỳ tệ. Gã ảnh vệ đó nói không sai, anh còn sống, nhưng cũng chỉ còn thoi thóp một hơi tàn. Nhưng đôi mắt anh vẫn rất sáng, trong veo và hờ hững, ánh mắt đạm mạc như đã thấu hiểu mọi chuyện trên đời.

 

Gã ảnh vệ ghét nhất là đôi mắt này của anh. Gã ta phất tay cho thuộc hạ lui ra canh giữ ở cửa. Đám thuộc hạ này chính là những kẻ trước đây đã tập kích đoàn xe của Hiên Viên. Không ai ngờ được, những ảnh vệ mà người đời tưởng rằng sẽ chết theo chủ nhân trong cuộc thanh trừng, lại phản bội chủ cũ để đi theo chủ mới.

 

Gã ảnh vệ cầm lấy một con dao trên đài hành hình. Lưỡi dao sắc bén, mỏng như cánh ve, là một con dao tốt có thể dễ dàng tách da khỏi thịt.

 

Thực ra ban đầu gã ảnh vệ muốn dùng con dao cùn hơn, hoặc là hình pháp tàn khốc hơn —— ví dụ như, chỉ cần rạch một đường nhìn thấy xương trên đỉnh đầu, sau đó chôn người xuống đất, chỉ chừa lại cái đầu trên mặt đất, cuối cùng dội nước sôi vào vết thương. Nạn nhân vì quá đau đớn sẽ liều mạng giãy giụa trồi lên, cuối cùng, cơ thể sẽ thoát ra khỏi lớp da, để lại một tấm da người hoàn chỉnh, máu me đầm đìa.

 

Nhưng những cách này có hơi tốn thời gian, hơn nữa có thể làm hỏng da người, ảnh hưởng đến việc chế tạo mặt nạ, nên gã ta đành tiếc nuối bỏ qua. Gã ta cười khẩy một tiếng, dùng mặt dao lạnh băng vỗ vỗ lên má Lộ Hành Chi.

 

“Ngươi nói xem, tại sao ngươi cứ phải thề thốt có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu với Đại đương gia của các ngươi làm gì? Giờ Mai Nhi của ta muốn gả cho hắn làm Hậu, còn cần ngươi đi làm chứng.”

 

“Mai Nhi cần gương mặt này của ngươi, cho nên ngươi hãy dùng gương mặt này để chứng kiến đi, thế cũng coi như đã giúp các ngươi trọn vẹn lời thề.”

 

“Đợi Mai Nhi của ta đăng cơ, sẽ giết chết Đại đương gia của ngươi, cho các ngươi xuống suối vàng đoàn tụ.”

 

Dứt lời, gã ảnh vệ liền chuẩn bị ra tay.

 

Thuộc hạ bưng chậu nước đến, tên ảnh vệ cẩn thận lau sạch mặt anh như lau một vật vô tri, chuẩn bị cho bước lột da tiếp theo.

 

Lộ Hành Chi đột nhiên mở miệng hỏi: “Ngươi khẳng định như vậy sao? Rằng sau khi Mai Sơn đăng cơ, y sẽ nguyện ý chia sẻ giang sơn với ngươi?”

 

Tên ảnh vệ theo bản năng khẳng định: “Đương nhiên rồi, Mai Nhi của ta…”

 

“Không.” Lộ Hành Chi như không nghe thấy lời gã ta, mà nói tiếp: “Nói cách khác, ngươi khẳng định rằng Mai Sơn sẽ giết chết Hiên Viên sao?”

 

Lộ Hành Chi ngẩng đầu lên nhìn gã ta. Gã ảnh vệ bị đôi mắt kia nhìn đến mức giật mình. Gã ta không thích đôi mắt này, chẳng ai thích cái cảm giác bị người khác nhìn thấu tất cả hết.

 

“Mai Nhi yêu ta, tại sao ta không thể khẳng định?”

 

Tuy miệng gã ta nói thế, nhưng động tác của gã ảnh vệ lại chậm dần.

 

Lộ Hành Chi thản nhiên hỏi: “Vậy dựa vào đâu mà ngươi nghĩ là y yêu ngươi?”

 

“Ngươi từng bỏ Truy Hồn Hương lên người y, từng cưỡng bức y, tại sao y lại phải yêu một kẻ cưỡng bức mình?”

 

“Huống hồ, ngươi hãy tự tay đặt lên ngực mình mà suy nghĩ xem, ngươi thật sự so được với Hiên Viên sao?”

 

“Tướng mạo, nhân phẩm, năng lực, ngươi có điểm nào sánh bằng ngài ấy?”

 

“Nếu Mai Sơn thật sự muốn yêu một người, thì cớ gì không yêu ân nhân của mình, mà lại đi yêu một kẻ thù?”

 

Gã ảnh vệ giận dữ quát: “Ngươi thì biết cái gì? Yêu là không cần lý do! Ngươi tưởng Mai Nhi cũng thực dụng như ngươi sao?”

 

Miệng thì nói vậy, nhưng động tác của gã ta lại hoàn toàn dừng lại.

 

Lưỡi dao dừng trên đầu Lộ Hành Chi, không thể tiến thêm được nữa.

 

Hiên Viên… Hiên Viên.

 

Hiên Viên có thể bị bôi nhọ, nhưng tất cả mọi người, bao gồm cả kẻ thù, đều biết đó chỉ là lời bịa đặt chứ không phải sự thật. Hiên Viên quả thực là người khiến ngay cả kẻ thù cũng phải nể phục. Mai Sơn yêu gã ta, nhưng nếu trong quá trình sớm tối bên nhau, y lại yêu Hiên Viên thì sao?

 

Nếu y mềm lòng với Hiên Viên thì sao?

 

Chính bản thân gã ta cũng biết rõ, từ đầu đến cuối gã ta chưa bao giờ từ bỏ ý định giam cầm Mai Sơn vĩnh viễn cả. Sợ hãi và lo âu khiến gã ta thoáng thất thần. Chỉ trong tích tắc đó, đột nhiên gã ta phát hiện mình đang bay lên.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Không, không phải người gã ta bay lên, mà là cái đầu đang bay lên.

 

Trong những giây cuối cùng của cuộc đời, gã ta nhìn thấy cái xác không đầu của mình, còn Hiên Viên thì đang cầm lưỡi dao sắc bén đứng ngay phía sau.

 

……..

 

Hiên Viên cởi trói cho Lộ Hành Chi, tay hắn run rẩy không kìm được, mãi vẫn không cởi nổi nút dây thừng. Cuối cùng, Hiên Viên dứt khoát cầm dao chém đứt sợi dây, rồi đỡ lấy cơ thể Lộ Hành Chi đang mềm oặt ngã xuống. Lộ Hành Chi mềm như bông ngã vào lòng hắn, không phải vì không có sức, mà là xương cốt đã bị đánh cho gãy nát, không thể đứng vững được nữa.

 

Hiên Viên nửa quỳ trên mặt đất, ôm chặt Lộ Hành Chi vào lòng, hai bàn tay lạnh buốt như băng.

 

“Đại phu! Đại phu đâu!”

 

Lộ Hành Chi gối đầu lên cánh tay Hiên Viên, khẽ ho một tiếng, ho ra cả bọt máu: “Không cần đâu, ta không sống nổi nữa rồi.”

 

Đại phu đi theo vội vàng chạy tới, chỉ nhìn thoáng qua rồi không đành lòng mà lắc đầu.

 

Không cứu được nữa.

 

Nhị đương gia có thể sống đến giờ hoàn toàn là nhờ một chút hơi tàn, nay gặp được Đại đương gia, tâm nguyện đã thành, khí tan rồi, người cũng không sống được nữa.

 

Tay Hiên Viên vẫn run rẩy không ngừng, vội vàng nhét một lát nhân sâm vào miệng anh.

 

“Sẽ không đâu, ta đưa ngươi về trại, nhất định sẽ không sao.”

 

Lộ Hành Chi không lay chuyển được hắn, đành hé miệng ngậm lấy lát sâm.

 

Hiên Viên còn muốn bế anh lên, nhưng Lộ Hành Chi gọi hắn lại.

 

“Không cần đâu, ta không sống được, tình trạng của ta thế nào, chính bản thân ta còn không rõ sao?”

 

“Để ta nhìn ngài một chút đi.”

 

Bản thân Lộ Hành Chi vốn dĩ cũng là người tinh thông y thuật.

 

Hiên Viên cứng đờ người, không dám cử động.

 

Đôi mắt hắn phủ kín một tầng hơi nước.

 

“Xin lỗi, Hành Chi, xin lỗi… Là lỗi của ta, Mai Sơn nhắm vào ta, là ta đến muộn.”

 

Lộ Hành Chi vốn là người ưa sạch sẽ, một thân bạch y không nhiễm một hạt bụi, như một nắm tuyết mới rơi.

 

Giờ đây bạch y đã thành huyết y, khắp người đầy vết rách và thương tích, máu cũ khô lại thành màu nâu, máu mới đỏ sẫm đặc quánh, hòa lẫn với bụi đất đen đúa, khiến bộ bạch y lấm lem dơ bẩn.

 

Chắc hẳn là anh khó chịu lắm.

 

Lộ Hành Chi vẫn cố nhếch khóe miệng, nở một nụ cười: “Vậy ngài sẽ báo thù cho ta, phải không?”

 

Hiên Viên gật đầu: “Ta báo thù cho ngươi. Đám ảnh vệ này ta đã giết hết rồi, không chừa một tên nào. Tên Mai Sơn kia cũng đã bị trói lại rồi. Những gì ngươi phải chịu đựng, ta sẽ bắt tên đó chịu gấp bội.”

 

Ánh mắt Lộ Hành Chi nhu hòa: “Được.”

 

Hai người im lặng, dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng thời gian quá ngắn, câu nào cũng quan trọng, khiến họ không biết nên chọn nói câu nào, để rồi cuối cùng chỉ còn lại sự trầm mặc.

 

Lộ Hành Chi cảm thấy cơ thể mình bắt đầu lạnh dần, anh biết, dược hiệu của lát sâm sắp hết rồi. Có những lời, nếu không nói thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

 

Anh nhẹ giọng nói: “Đại đương gia, thời loạn lạc mạng người như cỏ rác, hoàng quyền cao cao tại thượng, sướng khổ của lê dân bá tánh chỉ phụ thuộc vào lời nói của một nhà.”

 

“Khổ quá.”

 

“Kiếp sau, nguyện cầu ngài và ta được đầu thai ở một thế giới yên bình, không có loạn lạc.”

 

Giọng Hiên Viên nghẹn ngào, hắn cắn răng, nói: “Nhất định sẽ như vậy! Kiếp sau, nhất định sẽ là một thế giới không tai ương, không loạn lạc, một thế giới không có hoàng quyền, không còn chế độ phong kiến.”

 

Trước mắt Lộ Hành Chi bắt đầu tan rã, khuôn mặt Hiên Viên trong mắt anh cũng nhòe đi thành hư ảnh. Anh mấp máy môi, khẽ thì thầm: “Hiên Viên, ta nhớ ngài nhiều lắm.”

 

Nhị đương gia rất nhớ Đại đương gia, Lộ Hành Chi cũng rất nhớ Hiên Viên. Anh đã đem tâm tư của riêng mình giấu vào câu nói cuối cùng lưu lại ở nhân gian.

 

Hiên Viên cứ nhìn Lộ Hành Chi nằm bất động như vậy. Hắn lặp đi lặp lại câu trả lời: “Hành Chi, ta cũng nhớ người nhiều lắm.”

 

Nhưng Lộ Hành Chi sẽ không bao giờ đáp lại lời hắn nữa.

 

Một giọt nước mắt của hắn rơi xuống đuôi mắt Lộ Hành Chi, rồi lại lăn dài trượt xuống đất.

 

………

 

Máu sền sệt chảy qua kẽ tay hắn, từ ấm áp chuyển sang lạnh băng, mùi máu tanh nồng xộc vào khoang mũi. Bụi đất và vết máu hòa thành một khối, bám chặt trong lòng bàn tay hắn.

 

Là máu của ai?

 

Là máu của Lộ Hành Chi.

 

Từ trong cơn ác mộng bừng tỉnh dậy, Hiên Viên ôm trán định thần lại một lát, rồi đột ngột đứng dậy, đi thẳng vào phòng tắm.

 

Hắn dùng sức chà rửa đôi tay mình.

 

Nhưng cảm giác dính nhớp ấy, cùng với mùi máu tanh không sao xua đi được, vẫn cứ bám riết lấy hắn không buông.

 

Lộ Hành Chi, Lộ Hành Chi, Lộ Hành Chi…

 

Một Lộ Hành Chi ưa sạch sẽ.

 

Một Lộ Hành Chi sẽ không bao giờ đáp lại lời hắn nữa.

 

Cảm giác dính nhớp ấy như một cơn ác mộng không có điểm dừng.

 

Lúc nào cũng nhắc nhở hắn rằng——

 

Tình yêu vừa mới chớm nở, tình yêu mà ngay cả bản thân hắn cũng chỉ vừa mới kinh ngạc nhận ra, đã cùng với cố nhân chết đi vào độ cuối thu ấy.

 

Hết chương 378.

 

Chương 378: Phiên Ngoại 2 – Phần Cuối: Người Ấy Chết Vào Cuối Thu

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên