Chương 38: Món Quà

Chương 38: Món Quà

 

Quả bóng rổ có chữ ký của ngôi sao bóng rổ vẫn còn đang trên đường vận chuyển. Sư huynh thì bận rộn chuẩn bị cho buổi trình diễn, cũng chẳng có thời gian đi lo mấy chuyện lặt vặt này giúp cậu, thế nên mọi việc đều do trợ lý của sư huynh xử lý.

 

Biết tam thiếu gia nhà họ Quý vô cùng cưng chiều em trai, đương nhiên trợ lý rất để tâm đến việc sếp đã giao. Anh ta cảm thấy chỉ một chữ ký của ngôi sao thì có phần hơi lèo tèo, bèn nghĩ hay là cứ kiếm cho đủ chữ ký của cả đội bóng rồi hãy gửi về luôn một thể. Vì lẽ đó, quả bóng kia hiện giờ chẳng biết đang lăn lộn qua tay ngôi sao nào để xin chữ ký nữa.

 

Món quà chỉ nói suông thế này thì có phần hơi thiếu chân thành. Nghĩ đến việc mình đã hút không ít dương khí của người ta, Quý Nam Tinh quyết định sẽ dốc lòng dốc sức đi chọn cho Tiêu Dã một món quà tử tế.

 

Tạ Phán Nhi cũng đã lâu lắm rồi không được ra ngoài vào ban ngày. Việc đến trường vào ban ngày chẳng thể tính là ra ngoài được. Thấy Quý Nam Tinh sắp đi dạo phố, cô ta chỉ hận không thể tự mình ngậm lấy tấm Mộc bài âm rồi chui tọt vào túi áo cậu.

 

Quý Nam Tinh cũng không ngăn cản, chỉ nhắc nhở: “Hôm nay tuy không nắng gắt, nhưng nơi tôi sắp đến là chốn mà loại âm hồn như cô dù chỉ đi ngang qua cũng phải vòng đường khác mà đi đấy.”

 

Tạ Phán Nhi nhét Mộc bài âm vào túi áo khoác của cậu: “Ma nhà nuôi với ma lang thanh bên ngoài sao mà giống nhau được chứ, tôi sẽ ngoan ngoãn ở yên trong Mộc bài âm, không chạy ra ngoài đâu.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu đã không ra ngoài, vậy thì đi hay không có gì khác nhau.”

 

Tạ Phán Nhi cười hì hì: “Vẫn khác chứ, được nghe chút náo nhiệt bên ngoài cũng tốt mà.”

 

Quý Nam Tinh rũ mắt xuống, thấy dáng vẻ hứng khởi của cô nàng, cậu bèn mặc kệ.

 

Nơi Quý Nam Tinh muốn đến là một cửa hàng đồ cổ không chỉ bán những món đồ cổ thông thường. Cửa hàng này thỉnh thoảng cũng có vài món hàng tốt mà các thiên sư cần, ví dụ như những thứ cơ bản như chu sa và giấy vẽ bùa, nguồn hàng của tiệm này tốt hơn hẳn những nơi khác, dĩ nhiên giá cả cũng đắt hơn.

 

Trên con phố nhỏ của khu chợ bán đồ sưu tầm, không biết là do trời không đủ nắng hay là vì kinh tế dạo này suy thoái, mà du khách qua lại chẳng có bao nhiêu, rất nhiều cửa tiệm thậm chí còn không có lấy một bóng khách.

 

Trong một cửa hàng đồ cổ có tấm biển hiệu khắc bốn chữ lớn “Như Ý Bác Cổ” cũng vắng tanh không một bóng người. Trên quầy hàng đặt một chiếc máy tính bảng, những lời thoại cẩu huyết sến súa từ trong trình duyệt phát video vọng ra. Người ngồi sau quầy là một thanh niên có tóc uốn xoăn nhuộm màu hạt dẻ, đeo khuyên tai một bên, trên người bận bộ đồ hip-hop hàng hiệu. Anh ta vừa cày phim vừa đan áo len.

 

Khi Quý Nam Tinh bước vào, người thanh niên ngẩng đầu lên liếc mắt một cái, rồi vươn bàn tay chỉ hận không thể đeo kín nhẫn cả năm ngón ra gõ gõ vào chiếc máy tính bên cạnh.

 

Sau khi tìm ra sổ sách, anh ta lười nhác cất giọng: “Tháng Bảy, sư phụ cậu mua của tôi hai chuỗi Ngũ đế cổ, là hàng mới về còn chưa kịp ấm chỗ đã bị ông ấy vác đi rồi. Tháng Tám, sư phụ cậu lấy của tôi hai thùng hương cúng thần, hai tập giấy vẽ bùa vàng, một cây bút lông sói Kim Huy, còn có một sợi dây máu chó đen. Ngoài ra còn mời ăn ba bữa ở quán ăn tư gia bên cạnh, mấy lần uống trà ở quán trà cũng đều ghi nợ nhà chúng tôi.”

 

Đọc xong sổ sách, anh ta nhìn Quý Nam Tinh: “Xin hân hạnh phục vụ, tổng cộng bảy mươi ba vạn hai nghìn tám trăm tám mươi tám tệ, xóa cho cậu cái lẻ, tính chẵn bảy mươi ba vạn hai nghìn tám trăm thôi.”

 

Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra quét mã thanh toán ngay. Tiếng báo tiền đã vào tài khoản vang lên, lúc này người thanh niên mới cười hề hề đứng dậy: “Nói mới nhớ, sư phụ cậu cũng một thời gian rồi không đến đây. Bình thường không có việc gì ông ấy cũng hay lượn qua tìm ông cụ nhà tôi uống trà. Tôi còn đang nghĩ có phải lần trước mua nhiều quá, bào tiền của đệ tử nên ngại rồi không.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười. Thân là cái ví di động của sư phụ từ nhỏ, lúc ba tuổi cậu còn chưa cao bằng quầy hàng đã ôm cái ví tiền lẻ của mình lẽo đẽo theo sau sư phụ trả tiền. Nếu có ngày sư phụ cậu tiêu tiền mà biết ngại, thì điều đầu tiên cậu nghĩ đến chắc chắn là sư phụ có bị ai đoạt xá hay không.

 

Thanh toán xong món nợ của sư phụ, Quý Nam Tinh hỏi: “Sư phụ đi công tác xa rồi, dạo này trong tiệm có hàng gì tốt không?”

 

Hứa Dực tạm dừng bộ phim cẩu huyết đang xem, mở album ảnh trong máy tính bảng ra đưa cho cậu: “Vừa mới thu mua được một lô hàng, đồ tốt đúng là có vài món, nhưng không biết cậu cần loại nào. Hầu như đều ở đây cả, cậu tự xem đi.”

 

Nói rồi anh ta vươn vai, nhìn ra ngoài tiệm: “Dạo này làm ăn khó khăn quá, khách thì ít, hàng tốt cũng hiếm, đúng là thời buổi ế ẩm.”

 

Quý Nam Tinh vừa nghe anh ta cảm thán vừa lướt xem album ảnh. Ngón tay thon dài nhẹ nhàng trượt trên màn hình, dù chỉ đơn giản đứng đó nhưng sống lưng cậu vẫn thẳng tắp, khí chất hiên ngang, chưa kể đến ngũ quan tinh xảo càng làm tôn lên vẻ ngoài ấy.

 

Hứa Dực nhìn cậu, rồi lại nhìn bộ dạng chống hai tay lên quầy chổng mông của mình, bèn lặng lẽ đứng thẳng người dậy. Sau đó anh ta phát hiện ra cậu nhóc năm nào còn ngoan ngoãn gọi mình một tiếng “anh Hứa Dực”, chỉ cao đến ngực anh ta, vậy mà giờ đã cao bằng mình rồi.

 

Hứa Dực khẽ dùng lưỡi đẩy vào má trong. Thằng nhóc này năm nay chắc mới lên cấp ba thôi nhỉ, trẻ con bây giờ ăn cái gì mà lớn thế không biết, gen chiều cao tốt quá mức rồi.

 

Đang lúc thầm than ông trời tạo người bất công, thì Quý Nam Tinh chỉ vào bức ảnh một chuỗi hạt màu vàng ngà, hỏi: “Đây là thanh ngư thạch?”

 

Hứa Dực cười đáp: “Mắt nhìn không tồi đâu cậu nhóc, đẹp phải không? Để tôi lấy cho cậu xem.”

 

Lục lọi một hồi dưới quầy, Hứa Dực mới tìm ra chuỗi thanh ngư thạch đó: “Đây là món đồ tốt đấy, cậu xem đi.”

 

Quý Nam Tinh cầm chuỗi thanh ngư thạch lên, vừa chạm vào đã cảm thấy ấm áp mượt mà, trong đó còn có một luồng linh khí tương trợ luân chuyển, chất đá sạch sẽ trong suốt. Tuy không phải là pháp khí, nhưng cũng mang theo chút linh tính, quả thực là một món đồ không tồi.

 

Hứa Dực nói: “Đây không phải là thanh ngư thạch bình thường đâu. Năm ngoái ở bên Tây Lam không phải có vụ tà thần náo loạn sao, có dân làng thấy một con cá đen lớn dài hơn hai mét, thế là đầu óc mê muội liền đem nó ra thờ cúng. Con cá này quả thực sống rất lâu, lại được người ta ký thác nguyện lực thờ phụng một thời gian dài, càng nuôi càng lớn, sống lâu thành tinh nên bắt đầu tác oai tác quái, và thế là bị làm thịt.”

 

Thanh ngư thạch là thứ mọc ra từ vị trí dưới xương chẩm, ở vùng hầu họng của một loại cá nào đó. Nhìn từ góc độ khoa học, nó là phần xương tăng sinh do thói quen ăn uống mài giũa lâu ngày. Nhưng từ xa xưa đã có quan niệm rằng, thanh ngư thạch có tác dụng trấn kinh trừ tà, vì vậy loại thạch ngư này còn được gọi là Ngư Kinh Thạch hoặc là Ngư Tinh Thạch.

 

Những lưu truyền của tổ tiên ít nhiều gì cũng có phần đúng. Những loại thanh ngư thạch khác có thật sự hiệu quả như vậy không thì Quý Nam Tinh không biết, nhưng chuỗi hạt trên tay cậu quả thực là đồ tốt, ít nhất thì sức mạnh trừ tà còn mạnh hơn cả bùa chú. Nếu đeo lâu ngày, nó sẽ dần dung hợp với khí trường của bản thân, tạo thành một vòng tuần hoàn lành tính.

 

Quý Nam Tinh cũng rất dứt khoát, hỏi thẳng: “Bao nhiêu tiền?”

 

Hứa Dực: “Món này không rẻ đâu nhé, tôi cũng không kiếm lời của cậu nhiều, chỉ lấy chút tiền công chạy vặt, làm tròn số chẵn thôi.”

 

Quý Nam Tinh không mặc cả. Tuy chắc chắn không thể nào chỉ kiếm lời tiền công chạy vặt được, nhưng có những thứ không có mối quan hệ thì dù có tiền cũng chẳng mua nổi. Ép giá quá chặt là tự cắt đứt đường lui của mình. Hơn nữa, so với một vài lá bùa mang tính tiêu hao, thì món đồ có thể phát triển bền vững, thậm chí còn tiến hóa và mang theo linh khí này đúng là hiếm có khó tìm.

 

Quý Nam Tinh gật đầu, dứt khoát lấy món đồ, rồi cầm chuỗi hạt lên dùng sức một chút, sợi dây bình thường xâu bên trong liền đứt phựt.

 

Quý Nam Tinh nhìn Hứa Dực. Hứa Dực đành bất lực nói: “Cái sợi chỉ đỏ bình thường này làm sao chịu nổi một cú giật của cậu chứ. Thôi thôi thôi, tôi tặng cậu thêm một sợi dây Thiên Cương.”

 

Lúc này Quý Nam Tinh mới mỉm cười: “Cảm ơn.”

 

Dây Thiên Cương cũng là một vật trừ tà hộ thân, được luyện chế đặc biệt nên vô cùng chắc chắn và bền bỉ, khó mà đứt được. Không ít thiên sư không mua nổi hoặc không mua được pháp khí đều quấn một đoạn dây Thiên Cương trên cổ tay, lúc cần thiết thậm chí còn có thể dùng để trói quỷ.

 

Không để Hứa Dực ra tay, Quý Nam Tinh tự mình xâu lại chuỗi thanh ngư thạch, sau đó thử kéo hai cái, quả nhiên chắc chắn hơn nhiều.

 

Tiêu Dã thích chơi bóng rổ lại hay vận động, loại Thạch Ngư không tầm thường này không dễ vỡ nên cũng không cần lo lắng. Giờ lại đổi thành dây Thiên Cương, chẳng khác nào có thêm một lớp bảo vệ nữa.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Thanh toán xong, Quý Nam Tinh đút món quà mới mua vào túi rồi rời khỏi tiệm Như Ý. Đợi đến khi ra khỏi cửa tiệm, Tạ Phán Nhi đang im lặng trong túi áo cậu mới không nhịn được lên tiếng: “Tặng tôi một bộ giày múa váy múa chưa đến một nghìn tệ mà bắt tôi thức đêm làm bài tập cho cậu, còn cậu tặng người ta món quà cả triệu tệ thì mắt không thèm chớp lấy một cái. Ôi, số tôi sao mà khổ thế này.”

 

Quý Nam Tinh thuận tay đeo tai nghe lên, tay gõ gõ vào tấm Mộc bài trong túi: “Cậu ấy cho tôi hút dương khí, cô làm được không?”

 

Nhất là mỗi lần hút xong còn có thể tiếp xúc gần gũi với người thân trong chốc lát, đó là thứ mà tiền bạc không thể nào mua được.

 

Nếu không có gì bất ngờ, cậu có thể học cùng lớp với Tiêu Dã ba năm. Đến lúc đó nhờ anh cả đến trường trao đổi với giáo viên, để Tiêu Dã mãi mãi làm bạn cùng bàn với cậu. Một món quà đổi lấy ba năm dương khí, không lỗ.

 

Trên đường về nhà, khi đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, Tạ Phán Nhi đang ngoan ngoãn ở trong túi cậu lại lắc lắc tấm Mộc bài gây động tĩnh.

 

Quý Nam Tinh nắm chặt tấm thẻ, kẻo người khác thấy túi áo mình cứ động đậy lại nghĩ kỳ quái: “Sao thế?”

 

Mộc bài âm không động nữa, Tạ Phán Nhi khe khẽ nói, giọng nói vô cùng mong đợi: “Tôi có thể ứng trước suất viết bài tập cho cậu để đổi lấy một miếng bánh kem được không?”

 

Quý Nam Tinh quay đầu nhìn vào tiệm. Trong tủ kính trưng bày đủ loại bánh kem lớn nhỏ xinh đẹp, hương thơm của bánh nướng từ trong tiệm tỏa ra, ngọt ngào quyến rũ.

 

Quý Nam Tinh không nói gì, quay người đi vào tiệm.

 

Giọng nói ngọt ngào của cô nhân viên vang lên chào hỏi: “Có bánh tart trứng và bánh bông lan sữa mới ra lò, còn có bánh mè giòn mới của tiệm nữa, bên này có đồ ăn thử đó ạ.”

 

Quý Nam Tinh nhìn thẳng vào khu bánh kem: “Loại nào có thể lấy ngay?”

 

Cô nhân viên giới thiệu vài mẫu bánh có sẵn trong tiệm có thể lấy ngay, rồi nói thêm: “Những mẫu bánh khác ở đây chỉ cần đặt trước nửa ngày, bây giờ đặt thì chiều cũng có thể lấy được.”

 

Quý Nam Tinh lại đeo tai nghe lên, thuận tay chụp một tấm ảnh rồi giả vờ gọi điện thoại: “Muốn cái nào?”

 

Tạ Phán Nhi đã sớm chui ra khỏi thẻ gỗ, lúc này đang đứng ngay bên cạnh Quý Nam Tinh. Lớn từng này rồi cô nàng còn chưa được ăn cái bánh kem nào to như thế, thậm chí còn không chắc chắn, hỏi: “Cậu định mua cho tôi cái lớn à? Thật ra cái miếng tam giác nhỏ nhỏ bên kia cũng được rồi.”

 

Quý Nam Tinh không nhìn mấy cái bánh nhỏ, hỏi lại lần nữa: “Vị hoa quả hay là Black Forest.”

 

Tạ Phán Nhi liếm môi, chỉ vào cái bánh đẹp nhất và trông ngọt ngào nhất bên trong: “Cái bánh dâu tây kia đi.”

 

Dâu tây được xếp thành đống, trông có vẻ rất ngon.

 

Quý Nam Tinh nói với nhân viên: “Cái bánh dâu tây đó, gói lại giúp tôi, cảm ơn.”

 

Một chiếc bánh sinh nhật sáu inch, giá cũng chỉ có 299 tệ, vậy mà Tạ Phán Nhi bên cạnh đã vui đến mức bay lơ lửng, còn xuyên qua cả tủ kính, ghé sát vào ngửi khi nhân viên đang đóng gói bánh, gương mặt lộ rõ vẻ mong chờ và phấn khích của một cô bé.

 

Ra khỏi tiệm, Tạ Phán Nhi đã không thể ở yên trong tấm Mộc bài âm nữa. Nhân lúc trời không có nắng, cô nàng liền lượn lờ bên cạnh cậu, vừa nhảy nhót vừa thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn chiếc bánh cậu đang xách trên tay.

 

Khi đi qua một ngã tư, Tạ Phán Nhi đang đi phía trước bỗng quay đầu lại hét lên: “Cậu đừng qua đây, đợi đã!”

 

Bước chân Quý Nam Tinh khựng lại, nhưng người đi bên cạnh cậu không nghe thấy tiếng của Tạ Phán Nhi, vẫn đi thẳng về phía trước như thường. Kết quả là ngay giây tiếp theo, người đó đã va phải mấy cô gái đang chạy từ phía ngã tư tới.

 

Ba cô gái đang xách một đống đồ trên tay, sau khi va vào người kia thì người không sao, nhưng đồ đạc thì rơi vãi đầy đất.

 

Người đàn ông bị va phải khó chịu mắng một câu không biết nhìn đường, rồi lại vội vã bước đi.

 

Ba cô gái bĩu môi lầm bầm rồi cúi xuống nhặt đồ.

 

Quý Nam Tinh đổi tay xách bánh, rảnh ra một tay để nhặt một bộ đồ cosplay dưới đất lên.

 

Một trong ba cô gái lên tiếng cảm ơn, vừa ngẩng đầu lên thì sững người trong giây lát, rồi ho nhẹ một tiếng, giọng nói mềm mại thỏ thẻ: “Cảm ơn.”

 

Quý Nam Tinh nhìn bộ đồ trong tay mình, nói: “Bộ đồ này tôi khuyên cô nên mang đi trả lại, bẩn rồi.”

 

Cô gái vội vàng nhận lại bộ đồ rồi phủi phủi: “Không sao không sao, chỉ là một chút bụi thôi, về giặt lại là mặc được mà.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không phải bẩn kiểu đó, mà là trên nó có mùi máu tanh, trả lại đi.”

 

Cô gái a một tiếng, khi nhìn cậu, sắc mặt cô bỗng trở nên có chút kỳ quặc. Hai cô gái bên cạnh sau khi nhặt đồ dưới đất lên cũng mang vẻ mặt khó hiểu, thậm chí còn cầm bộ đồ lên ngửi thử. Mùi long não thì có, chứ mùi máu tanh? Làm gì có mùi máu tanh nào chứ.

 

Quý Nam Tinh cũng không nói nhiều. Gặp rồi, nhắc rồi, người ta có nghe hay không thì không liên quan gì đến cậu nữa.

 

Nhìn người xách bánh kem đi xa dần, ba cô gái vẫn còn đứng ngơ ngác tại chỗ.

 

Một người cầm bộ đồ lên lật qua lật lại từ trong ra ngoài: “Mùi máu tanh?”

 

Người còn lại hỏi cô gái đã mua bộ đồ này: “Có trả lại không?”

 

Cô gái có chút do dự, có chút không tin, nhưng bộ đồ vốn đang lành lặn tự dưng bị người ta nói như vậy, trong lòng ít nhiều gì cũng có chút khó chịu.

 

Cô gái cầm bộ đồ lên ngửi lúc nãy nói: “Nhưng hàng chính hãng của Samganbo đặt trước cũng phải mất một tháng, giá tận năm nghìn tệ. Mãi mới săn được một bộ chính hãng mới chín mươi phần trăm mà chỉ có hai nghìn, lại còn là phiên bản giới hạn đã ngừng sản xuất, cứ thế mà trả lại một cách khó hiểu như vậy sao?”

 

Nghe vậy, cô gái đã mua bộ đồ lại càng do dự hơn: “Hay là… cứ khoan trả đã, mang về giặt lại xem sao?”

 

Hết chương 38.

 

Chương 38: Món Quà

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên