Chương 389: Phiên Ngoại 3 – Phần 11: Theo Dõi
Sau khi trêu chọc Lộ Hành Chi, Hiên Viên vẫn giữ được tâm trạng vui vẻ, mãi cho đến khi mặt trời sắp lặn xuống núi.
Hiên Viên trở lại xe, cầm lấy chiếc vòng cổ, biểu cảm trên gương mặt thay đổi liên tục. Cuối cùng, hắn đau đầu day day thái dương, thở dài một tiếng.
Hai tay vòng ra sau gáy, kèm theo một tiếng “tách” giòn tan, chiếc vòng cổ lại được đeo lên. Tiếng khóa kim loại vang lên giống như một điềm báo trước khi màn kịch bắt đầu, tia nắng cuối cùng vụt tắt, hắn lại biến trở về hình dáng mèo con.
Hiên Viên thành thục chui ra khỏi đống quần áo, theo từng cử động của hắn, chiếc chuông trên cổ cũng lắc lư đung đưa.
Bị người ta cưỡng ép đeo vòng cổ và tự mình chủ động đeo lên quả thực vẫn có sự khác biệt. Cảm giác xấu hổ mơ hồ khó tả đó khiến Hiên Viên vẫn mang bộ mặt mèo thâm trầm suy tư, mãi cho đến khi về tới nhà Lộ Hành Chi, hắn vẫn còn đang nghĩ, ván này phải làm sao để đòi lại danh dự đây.
Buổi tối vẫn như thường lệ, Lộ Hành Chi ôm mèo đặt lên đầu gối. Dường như anh rất hài lòng với chiếc vòng cổ mình đã chọn, lúc vuốt ve mèo còn dừng lại ở chỗ vòng cổ xoa nắn vài cái rồi mới tiếp tục. Lúc đi tắm, vòng cổ được tháo ra, nhưng sấy lông xong cũng không thấy đeo lại.
Như nhìn ra được sự thắc mắc của Hiên Viên, Lộ Hành Chi bèn nói: “Trước khi ngủ tao sẽ đeo lại cho mày.” Anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Để tránh đeo vòng cổ lâu quá làm trụi lông cổ.”
【 Làm sao mà tôi bị trụi lông được chứ! 】
Hiên Viên bất mãn dùng móng vuốt vỗ vào cánh tay anh, đáng tiếc đệm thịt màu hồng phấn vỗ lên chẳng có chút uy hiếp nào.
…….
Nơi nào có người mới thì nơi đó luôn đặc biệt náo nhiệt.
Cho dù là người mờ nhạt như Lộ Hành Chi cũng luôn nghe được những tin tức liên quan đến cậu người mới kia. Chẳng hạn như, đề tài được bàn tán sôi nổi nhất gần đây chính là chuyện người mới cho các con vật lưu lạc ăn.
Cũng không biết là ai làm chuyện tốt, đi báo cáo việc cậu người mới cho nhiều thú hoang ăn với bên quản lý đô thị, khiến bọn họ lái xe tới hốt trọn cả đám thú hoang đang tụ tập đi.
“Thật là, ai mà rảnh rỗi sinh nông nổi thế không biết, cứ nhất định phải đi bắt đám thú hoang nhỏ đó sao?”
“Đúng đấy, không đi bắt mấy loại thú dữ lưu lạc bị bệnh hay phát điên, lại đi bắt chó mèo nhỏ làm cái gì.”
Có người đứng về phía cậu người mới, tự nhiên cũng có kẻ không vừa mắt với cách làm của cậu ta.
“Tôi nói này, nói như thế là không đúng rồi? Gặp thú hoang lưu lạc vốn dĩ nên đưa đến trạm cứu hộ mà.”
“Mấy con vật lưu lạc đó tụ tập lại một chỗ nguy hiểm lắm, lỡ cắn người thì tính sao?”
Nhưng dù nói thế nào, cậu người mới kia vẫn luôn là tâm điểm của các cuộc bàn tán, thậm chí ngay cả các công ty khác cũng nghe nói về chuyện này….
Phòng kinh doanh tập đoàn Hoàn Tinh có một người mới rất nổi tiếng. Cậu ta rất dịu dàng, đối xử rất tốt với động vật nhỏ, thường xuyên cho thú hoang ăn, khác hẳn với đại đa số những người coi thú cưng như hàng xa xỉ. Trận thế lớn như vậy, cho dù Hiên Viên không biến thành mèo thì cũng sẽ chú ý tới cậu ta.
……..
Khi Lộ Hành Chi đi vào phòng trà nước, vừa khéo gặp được người mới kia. Bên cạnh người mới có sáu bảy đồng nghiệp vây quanh, cả nam lẫn nữ, bọn họ đang nhiệt tình trò chuyện với cậu ta. Dường như cậu ta có một loại sức hút rất đặc biệt, khiến người khác không kìm được mà bị hấp dẫn.
Phòng trà nước rất rộng, nhưng nhiều người tụ tập ở cửa như vậy, lối đi rộng rãi cũng trở nên chật chội. Có người cử động hơi mạnh, khuỷu tay vô tình va phải Lộ Hành Chi đang đi ngang qua phía sau.
“Ấy ấy, xin lỗi nhé, tiểu, tiểu….”
Người này nhìn chằm chằm Lộ Hành Chi hồi lâu, thật sự không nhớ ra tên của người đồng nghiệp này là gì.
Nhìn thẻ nhân viên thì thấy là cấp bậc tổ trưởng nhỏ, tuổi trẻ như vậy chắc chắn là có chỗ hơn người, sao hắn ta lại chẳng có chút ấn tượng nào nhỉ?
Lộ Hành Chi không hề để bụng, chỉ gật đầu mỉm cười: “Không sao.”
Cậu người mới bị động tĩnh nhỏ bên này thu hút, cũng nhìn sang. Lộ Hành Chi gật đầu với cậu ta một cái thay cho lời chào, rồi sau đó bưng ly trà rời đi.
Cậu người mới nhìn chằm chằm vào bóng lưng không chút lưu luyến của Lộ Hành Chi, hỏi người bên cạnh: “Vị tiền bối này là ai thế ạ?”
Người bên cạnh cậu ta sửng sốt, thế mà cũng không nhớ ra. Nghĩ lại một chút, ngay cả mặt mũi đối phương cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ mang máng thẻ nhân viên trước ngực ghi chức danh tổ trưởng.
Lúc này, có một người lên tiếng: “Đó là Tiểu Lộ, tổ trưởng mới của tổ kỹ thuật 2, năng lực giỏi lắm, mỗi tội ít nói, cảm giác tồn tại cũng mờ nhạt, các cậu ở bộ phận khác không nhớ rõ cũng là bình thường, tổ chúng tôi còn có người không nhận ra cậu ấy nữa là.”
Người này chính là đồng nghiệp ngồi ở vị trí bên cạnh Lộ Hành Chi.
Ánh mắt cậu người mới dừng lại trên người anh ta: “Vậy sao? Thế công việc của anh ấy có bận lắm không?”
Người đồng nghiệp kia gãi đầu, đáp: “Cái này thì tôi cũng không để ý lắm.”
Cậu người mới khéo léo hỏi dò: “Anh ấy có quen biết với Tổng Tài không? Lần trước tôi sắp muộn giờ, thấy anh ấy vào thang máy bèn gọi chờ tôi một chút, không ngờ vào thang máy mới thấy Tổng Tài cũng ở trong đó, anh ấy đi thang máy dành riêng cho Tổng Tài.”
Người mới cười có chút ngượng ngùng: “Lúc đó tôi xấu hổ muốn chết.”
Các đồng nghiệp nhìn nhau: “Chưa nghe nói bao giờ, chắc cũng giống như việc Tổng Tài cho cậu vào thang máy thôi, là lòng tốt cho cậu ấy đi nhờ một đoạn, nhưng mà ngưỡng mộ cậu thật đấy, thế mà có thể lộ diện trước mặt Tổng Tài.”
Người mới lại hỏi: “Nhà anh ấy nuôi thú cưng gì thế?”
Đồng nghiệp thấy lạ là sao người mới lại tò mò về Lộ Hành Chi như vậy, nhưng vẫn thành thật đáp: “Nuôi… nuôi một con mèo.”
“Mèo ư?”
Người mới truy hỏi: “Nuôi bao lâu rồi?”
Có lẽ cảm thấy mình hơi vội vàng, người mới bổ sung thêm: “Tôi cũng rất thích mèo.”
Đồng nghiệp ngẫm nghĩ.
Tình hình nhà Lộ Hành Chi bọn họ đều không rõ lắm, nhưng ở thế giới này thú cưng tương đương với nhu yếu phẩm. Nhà điều kiện cực tốt sẽ nuôi dưỡng mãnh thú chim quý, nhà điều kiện khá giả sẽ nuôi thú cưng cấp thi đấu, nhà điều kiện bình thường sẽ nuôi thú cưng có dòng giống, ngay cả nhà điều kiện rất kém cũng không khỏi nuôi hai con thú nhỏ có ngoại hình bình thường…. Biết đâu ngày nào đó, thú cưng nhà mình có thể sinh ra hậu duệ xinh đẹp thông minh, giúp cả nhà một bước lên mây thì sao? Mang tâm lý đó nên hầu như nhà ai cũng sẽ nuôi thú cưng.
Lần trước thấy Lộ Hành Chi xem mèo nhà mình qua camera giám sát là chuyện của nửa tháng trước, nhưng so sánh nửa tháng trước và trong vòng nửa tháng nay, quần áo của Lộ Hành Chi lúc nào cũng không nhiễm một hạt bụi, trên đó chẳng nhìn thấy sợi lông mèo nào, trạng thái sinh hoạt không có gì thay đổi. Cho nên căn cứ vào phỏng đoán của mình, anh ta trả lời: “Chắc là nuôi lâu rồi, tình cảm của họ tốt lắm đấy.”
Có thể khiến một người mà ngày thường nhìn cái gì cũng thờ ơ như Lộ Hành Chi phải lôi điện thoại ra xem tình hình thú cưng nhà mình trong giờ làm việc, thì đương nhiên là tình cảm rất tốt. Nhắc mới nhớ, rốt cuộc Lộ Hành Chi làm thế nào mà nuôi mèo lông dài nhưng trên người lại không dính lông thế nhỉ?
Lần sau nhất định phải hỏi thử xem.
Người đồng nghiệp thầm ngưỡng mộ nghĩ.
Nhận được câu trả lời, người mới gật gật đầu, mất đi hứng thú với Lộ Hành Chi.
………..
Màn đêm buông xuống, Hiên Viên lên xe, biến trở về hình dáng mèo đen. Trên đường đi, tài xế cau mày: “Tổng Tài, có người đang theo dõi chúng ta.”
Tài xế nhà Hiên Viên, ý thức phản trinh sát là kỹ năng cơ bản nhất. Gia tộc Hiên Viên cường thịnh bao nhiêu thì gây thù chuốc oán bấy nhiêu, đặc biệt là Hiên Viên còn sở hữu gương mặt độc nhất vô nhị trong thiên hạ. Có người muốn giết hắn, cũng có kẻ muốn chiếm đoạt hắn.
Tài xế đối mặt với loại chuyện này sớm đã quen tay hay việc.
Nhưng đối thủ lần này có chút khó chơi.
Mất khoảng một tiếng đồng hồ mới cắt đuôi được kẻ theo dõi.
Tài xế khẽ thở phào một hơi, trên trán rịn một tầng mồ hôi mỏng.
Tài xế nói: “Tổng Tài, biển số xe đuổi theo phía sau tôi đều đã gửi vào hộp thư của ngài, nhưng mà Tổng Tài, trực giác mách bảo tôi kẻ theo dõi không ngồi trong mấy chiếc xe đó.”
Ngừng một chút, tài xế nói tiếp: “Tổng Tài, đến đoạn đường sau đó tôi đã cắt đuôi hết tất cả những xe khả nghi rồi, nhưng vẫn còn cảm giác bị nhìn chằm chằm, cho nên tôi suy đoán, liệu đây có phải lại là ‘theo dõi thú cưng’ không?”
Hết chương 389.
