Chương 39: Bám Người

Chương 39: Bám Người

 

Cẩn thận che chở chiếc bánh kem suốt quãng đường về nhà, thấy Quý Nam Tinh đặt bánh lên bàn, Tạ Phán Nhi mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cô nàng ghé sát mặt mình lên bàn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh, nhưng cũng không quên hóng chuyện: “Vừa nãy cậu nói bộ quần áo kia có mùi máu tanh, mũi của thiên sư các cậu thính đến vậy sao, thế mà cũng ngửi được à?”

 

Quý Nam Tinh cởi áo khoác: “Không phải ngửi, mà là nhìn.”

 

Khí trường nhuốm màu đỏ, bộ quần áo đó là của người chết mặc qua, hơn nữa là mặc lúc chết.

 

Thông thường, những bộ quần áo như thế, cùng với quần áo người đã khuất từng mặc lúc sinh thời, hoặc sẽ được mang đi đốt cùng lúc đưa tang, hoặc sẽ đốt vào ngày đầu thất. Nhưng trong thời buổi hiện đại, khi mà đa số mọi người không thiếu thốn đến mức phải mặc lại hai ba bộ quần áo, rất hiếm có ai tái sử dụng quần áo của người chết.

 

Tạ Phán Nhi có chút tò mò: “Nếu cô gái kia không trả lại mà vẫn tiếp tục mặc, vậy thì sẽ thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Sẽ gặp xui xẻo. Nếu vận khí đang xuống thì sẽ gặp đại họa.”

 

Tạ Phán Nhi làm vẻ mặt sợ sệt, hy vọng cô gái kia sẽ nghe theo lời khuyên, mau chóng trả lại bộ đồ.

 

Nhưng Tạ Phán Nhi cũng biết khả năng trả lại chắc là không lớn. Một người lạ gặp trên đường bỗng dưng nói quần áo của bạn có vấn đề rồi khuyên bạn trả lại, bọn họ không coi Quý Nam Tinh là kẻ thần kinh có lẽ là vì cậu quá đẹp trai.

 

Cất món quà đã mua vào cặp sách, Quý Nam Tinh thay một bộ đồ mặc ở nhà rồi đi ra, trên tay còn cầm một tờ giấy bùa màu vàng còn trống.

 

Tạ Phán Nhi không muốn tỏ ra mình quá nôn nóng, con gái dù sao cũng cần phải giữ kẽ một chút. Nhưng đừng nói là sau khi chết bao nhiêu năm, ngay cả lúc còn sống cô ta cũng chưa từng được ăn món đồ ngọt như thế này. Dù không mở miệng, nhưng ánh mắt thúc giục của cô nàng cũng sắp tràn cả ra ngoài rồi.

 

Quý Nam Tinh thuận tay cầm một cây bút, viết tên và ngày sinh tháng đẻ của Tạ Phán Nhi lên giấy bùa vàng, rồi kẹp tờ bùa giữa hai ngón tay và khẽ vẩy một cái, lá bùa vàng liền tự bốc cháy dù không có lửa.

 

Khi lá bùa dần cháy thành tro, chiếc bánh kem đặt trên bàn trong mắt Tạ Phán Nhi bỗng trở nên đậm nét và hữu hình hơn, ngay cả hương thơm cũng ngửi thấy chân thực hơn.

 

Quý Nam Tinh dọn sạch tro bùa, thấy cô nàng vẫn còn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh không động đậy, bèn nói: “Ăn được rồi đó.”

 

Tạ Phán Nhi à một tiếng. Chiếc thìa cũng được đặt ngay bên cạnh tay cô nàng, nhưng cô nàng lại chỉ đứng nhìn.

 

Quý Nam Tinh rũ mắt nhìn cô ta một lúc rồi mỉm cười: “Không cần cô ứng trước bài tập đâu, cái bánh này coi như tôi tặng cô.”

 

Nói rồi cậu xé bao bì của mấy cây nến bên cạnh, thắp một cây nến hình ngôi sao cắm vào chính giữa bánh kem, sau đó nói với Tạ Phán Nhi: “Sinh nhật vui vẻ.”

 

Hôm nay không phải sinh nhật của Tạ Phán Nhi, sinh nhật của cô ta đã qua từ lâu rồi, trước cả khi quen biết Quý Nam Tinh.

 

Nhưng câu “sinh nhật vui vẻ” này lại là lần đầu tiên cô ta được nghe thấy, một lời chúc sinh nhật vui vẻ chỉ dành cho riêng mình cô ta.

 

Mãi cho đến khi Quý Nam Tinh ngủ một giấc trưa dậy, thấy chiếc bánh vẫn còn nguyên vẹn trên bàn, cậu có chút kỳ lạ nhìn Tạ Phán Nhi đang nằm ườn trên sofa: “Sao không ăn?”

 

Tạ Phán Nhi cười hì hì: “Nó đẹp quá, tôi không nỡ ăn. À đúng rồi, cái bánh này đã cúng cho tôi rồi, vậy nó không còn là đồ dương gian nữa, chắc là sẽ không bị hỏng đâu nhỉ?”

 

Quý Nam Tinh: “Ai nói thế? Nếu không hỏng được thì bao nhiêu đồ cúng thần chẳng phải cúng xong là để được cả đời à? Hỏng thì vẫn sẽ hỏng như bình thường thôi.”

 

Nghe vậy, Tạ Phán Nhi la oai oái rồi nhảy dựng lên, với vẻ mặt đau đớn cắm thìa vào chiếc bánh hoàn mỹ của mình.

 

Nhìn tiểu nữ quỷ ăn bánh kem mà hạnh phúc đến híp cả mắt lại, Quý Nam Tinh cầm cốc nước lên uống một ngụm. Sống lâu đúng là kiến thức rộng, một con ma chẳng giống ma thế này, thật sự hiếm thấy.

 

Thứ Hai đáng ghét lại đến, có người thì bị bài vở hành hạ cho ủ rũ rệu rã, có người thì lại rạng rỡ hăng hái lạ thường.

 

Trương Nguyên chạy nhanh mấy bước, một tay khoác lên vai Tiêu Dã, nhìn chiếc hộp đựng thức ăn nổi bật hắn đang xách trên tay, rồi lắc đầu nói: “Cậu đúng là mưa gió không sờn, kiên trì bền bỉ thật đấy, người không biết còn tưởng cậu đang theo đuổi vợ mình nữa cơ.”

 

Tiêu Dã thúc cùi chỏ vào ngực Trương Nguyên: “Nói bậy bạ gì đấy, tôi đã bảo rồi…”

 

“Anh cậu bảo cậu nể tình giao hảo hai nhà mà chăm sóc cậu ấy.” Trương Nguyên cắt ngang lời Tiêu Dã.

 

Trương Nguyên đảo mắt một vòng, rồi choàng cổ hắn, rảo bước nhanh hơn: “Đi mau đi mau, trễ ba mươi giây nữa thì người cậu cần chăm sóc có khi chết đói mất đấy.”

 

Tiêu Dã bước vào lớp, thấy cậu bạn nhỏ cùng bàn của mình không những không chết đói, mà còn đang gục trên chồng sách cao, lắng nghe đám người phía trước buôn chuyện.

 

Dáng vẻ thong dong nhàn nhã ấy, trông như một chú mèo lười biếng đang sưởi nắng.

 

Tiêu Dã bước tới, đặt hộp thức ăn bên cạnh Quý Nam Tinh, rồi tùy tiện hỏi đám đông đang tụ tập phía trước: “Nói chuyện gì đấy? Hôm nay không tranh thủ chép bài tập à?”

 

Một cậu bạn đeo kính gọng đen dày cộp ngồi phía trước họ đẩy gọng kính: “Chép xong từ sớm rồi, đang nói chuyện vụ án giết người ở đường Hoa Hồng.”

 

Tiêu Dã: “Đường Hoa Hồng? Đường Hoa Hồng ở chỗ chúng ta á?”

 

Có người tò mò thò đầu qua: “Hôm nay cậu lại mang món gì ngon cho top 1 server thế?”

 

Tiêu Dã: “Cháo ngô táo đỏ.”

 

Quý Nam Tinh cầm chiếc thìa mà Tiêu Dã dúi vào tay, nói: “Mai cậu đừng mang nữa.”

 

Tiêu Dã: “Ăn ngán rồi à? Vậy tôi đổi món khác.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần mang gì cả, sau này tôi muốn ăn gì sẽ nói với cậu.”

 

Tiêu Dã nhìn sắc mặt cậu mấy ngày nay đã hồng hào lên rõ rệt, có chút không muốn dừng lại. Thực đơn cho cả tháng tới hắn đều đã lên sẵn rồi, khó khăn lắm mới nuôi ra được chút huyết sắc, đương nhiên tiếp tục kiên trì sẽ tốt hơn.

 

Nhưng vì Quý Nam Tinh đã không muốn ăn nữa, Tiêu Dã cũng không ép, chỉ dặn dò: “Vậy được rồi, muốn ăn gì cứ nói với tôi, đừng khách sáo.”

 

Quý Nam Tinh lấy ra một chiếc hộp gỗ từ trong hộc bàn: “Tặng cậu.”

 

Tiêu Dã cầm chiếc hộp, nhìn cậu một cái, rồi cười nói: “Còn tặng quà cho tôi nữa à, tốt thế. Anh đây không phải quà nào cũng nhận đâu nhé.”

 

Tiêu Dã vừa nói vừa mở hộp ra. Bên trong là một chuỗi vòng tay, trông tròn trịa trong suốt, chỉ là màu sắc này: “Màu này có phải hơi… non quá không?”

 

Con trai thường hay đeo đá obsidian, ngọc bích đen các loại, chứ chuỗi hạt màu vàng nhạt như hổ phách này, cảm giác hợp với con gái hơn.

 

Quý Nam Tinh đóng sập nắp hộp lại, giật về: “Không thích thì thôi.”

 

Tiêu Dã vội vàng rút lại lời mình vừa nói, giằng lại chiếc hộp: “Cậu nhóc này tuổi không lớn mà tính khí lại không nhỏ đâu. Tôi có nói là tôi không thích đâu.”

 

Hắn lấy chuỗi hạt ra khỏi hộp, đeo thẳng vào tay mình, còn vươn tay ra khoe trước mặt Quý Nam Tinh hai cái. Cổ tay Tiêu Dã xương xẩu rõ ràng, mười ngón tay thon dài mang theo vẻ đẹp mạnh mẽ của nam giới, kết hợp với chuỗi hạt Thanh Ngư Thạch lại bất ngờ rất đẹp.

 

Tiêu Dã cười nói: “Đừng nói nữa, trông cũng đẹp phết. Mắt nhìn của Náo Náo nhà chúng ta đúng là tốt thật.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Nam Tinh vung tay gạt bàn tay chỉ chực chọc vào mặt mình của hắn đi: “Đừng có gọi lung tung.”

 

Tiêu Dã cười nói: “Được được, không gọi lung tung nữa. Cảm ơn món quà của Tinh Tinh nhé, anh rất thích.”

 

Quý Nam Tinh nhướng mày, ánh mắt mang theo vẻ đe dọa.

 

Tiêu Dã làm động tác kéo khóa miệng với cậu, rồi cất chiếc hộp rỗng vào hộc bàn của mình, sung sướng sờ sờ chuỗi hạt trên tay. Cảm giác lành lạnh mịn màng ấy rất giống với cảm giác khi nắm tay Quý Nam Tinh trước đây.

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiêu Dã bất giác lại rơi xuống bàn tay của Quý Nam Tinh.

 

Nhìn cậu cầm thìa múc từng muỗng từng muỗng cháo hắn mang đến ăn, những ngón tay xinh đẹp mảnh khảnh, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

 

Trong lòng Tiêu Dã thầm tặc lưỡi một tiếng, cảm thấy chứng cuồng tay của mình hình như đã trở nên nghiêm trọng hơn rồi. Sau này nếu không tìm được bàn tay nào đẹp hơn tay Quý Nam Tinh thì hắn đến nắm cũng chẳng muốn nắm, vậy thì làm sao mà có bạn gái được. Chậc, phiền thật.

 

Tiếng chuông vào giờ tự học buổi sáng vẫn chưa vang lên, đám đông phía trước họ vẫn đang trò chuyện rôm rả. Tiêu Dã vừa ngắm nghía món quà mới nhận, vừa bị động nghe ngóng chuyện phiếm.

 

“Cảm giác như là tìm người trả thù ấy nhỉ, chứ vào nhà cướp của giết cả nhà, cũng quá hung hãn rồi.”

 

“Tôi chỉ quan tâm căn nhà đó có người chết rồi, có biến thành nhà ma không, rồi cả khu trang viên Hoa Hồng đó có giảm giá không nhỉ?”

 

Có bạn học cười cậu ta mơ mộng hão huyền: “Yên tâm đi, có giảm thế nào đi nữa, đợi đến lúc chúng ta đi làm kiếm tiền, phấn đấu một trăm năm chắc cũng không mua nổi đâu.”

 

“Haizz, mẹ tôi lại tìm cho tôi một lớp học thêm, một buổi hai trăm tệ, cuối tuần sáng hai buổi chiều hai buổi, hai ngày là mất một nghìn sáu. Tốn bao nhiêu tiền nuôi tôi, để rồi sau này lương tháng của tôi ba nghìn.”

 

Tiêu Dã không nghe được đoạn đầu, chỉ nghe được nửa sau, bèn tò mò hỏi Quý Nam Tinh: “Vào nhà cướp của gì thế?”

 

Quý Nam Tinh: “Có một ông chủ công ty bất động sản, cả nhà bốn người chết ở trong nhà. Cảnh sát điều tra ra là vào nhà cướp của, hung thủ đã bị bắt rồi.”

 

Tiêu Dã nghe xong thầm nghĩ thảo nào bọn họ lại toàn đưa ra thuyết âm mưu. Một ông chủ lớn cả nhà chết vì bị vào nhà cướp của, chưa nói đến nhà người ta có vệ sĩ riêng hay không, ngay cả khu dân cư họ ở cũng không phải là nơi dễ dàng bị đột nhập cướp bóc như vậy.

 

Trớ trêu là chỉ có gia đình họ chết, căn biệt thự lớn như vậy không có lấy một người giúp việc sao, động tĩnh lớn như thế, bảo an của khu nhà không một ai phát hiện ra ư? Quan trọng là trong số người chết có ba người đàn ông trưởng thành, thế mà vẫn bị đột nhập diệt cả nhà. Nếu không phải tin tức đăng lên, ai nhìn vào cũng thấy không thể nào.

 

Quý Nam Tinh biết rõ nội tình cũng ngồi bên cạnh nghe bọn họ buôn chuyện. Vụ việc này bị báo chí đưa tin là vì động tĩnh ở nhà họ Vinh hôm đó đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, trong thời đại thông tin này thì căn bản không thể giấu được. Ít nhất cũng cần có một lời giải thích cho công chúng. Vụ việc hai người Thái Lan một chết một bị thương đã bị ém xuống, nên trong tin tức chỉ nói đến bốn người nhà họ Vinh.

 

Nguyên nhân tử vong thật sự chắc chắn không thể công bố ra ngoài, đành phải đưa ra lý do là vào nhà cướp của.

 

Công ty bất động sản Vĩnh Thịnh bây giờ đang bận rộn nội đấu. Ông chủ chết rồi, nhưng công ty vẫn còn cổ đông, còn có vài người họ hàng xa đến mức có bắn đại bác cũng không tới của nhà họ Vinh ngửi thấy mùi tiền đến tranh giành tài sản. Còn về nguyên nhân tử vong thực sự của bốn người nhà họ Vinh, ai rảnh đâu mà đi quan tâm chứ.

 

Nhìn kết cục của nhà họ Vinh, nếu không phải biết linh hồn của bọn họ đã bị tiểu quỷ ăn mất, cậu cũng rất muốn hỏi một chút, muốn hỏi Vinh Gia Minh vì tiền tài mà phá vỡ biết bao gia đình, cuối cùng lại nhận lấy kết cục như vậy, ông ta có hối hận không.

 

Tiếc là cảm giác tò mò không thể được thỏa mãn, linh hồn của bọn họ đã bị tiểu quỷ nuốt chửng sạch sẽ.

 

Buôn chuyện đương nhiên là có chủ đề gì hot thì nói chủ đề đó, rất nhanh chủ đề của bọn họ đã chuyển sang ông chủ của Bạch Lâu.

 

“Nghe nói đã xét nghiệm rồi, thi thể nữ giới chôn dưới tầng hầm Bạch Lâu ấy, xương cốt đứa bé trong bụng cô ta chính là của ông chủ trung tâm thương mại.”

 

“Sau đợt khuyến mãi gãy xương lần trước, Bạch Lâu đã đóng cửa rồi, còn mở lại không nhỉ?”

 

“Vậy là ông chủ giết người à? Giàu có như vậy, nuôi cô ta không được sao, cứ nhất định phải giết người à?”

 

“Biết đâu là do cô gái kia tham lam muốn nhiều hơn nên mới ép người ta đến mức phải ra tay giết người thì sao.”

 

“Dù sao đi nữa cũng không thể đợi đứa bé sinh ra sao? Phụ nữ tham lam, thế đàn ông không động lòng thì người ta tham lam thế nào? Sao nói cứ như thể đàn ông các người không có một chút lỗi lầm nào vậy.”

 

Một cô bạn nghe thấy cậu bạn trai kia chỉ muốn đổ hết trách nhiệm lên người nạn nhân nữ, lập tức không nhịn được.

 

Cậu bạn trai kia ấp úng giải thích: “Tôi có ý đó đâu, sao cậu lại nổi nóng thế.”

 

Mấy cô gái lườm bọn họ một cái, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

 

Mấy cô gái vừa đi, mấy cậu con trai còn lại cũng chẳng còn hứng trò chuyện, nhóm buôn chuyện tập thể tan rã trước cả khi chuông reo.

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Sự việc rốt cuộc thế nào đâu phải bọn họ cãi nhau vài câu là có thể kết luận được, sao lại nhập tâm thật thế không biết.”

 

Quý Nam Tinh đậy hộp cháo chưa ăn hết lại, rồi dùng khăn giấy cuộn chiếc thìa lại, đặt vào chiếc túi nhỏ bên cạnh túi giữ nhiệt.

 

Chưa đợi cậu nói gì, Tiêu Dã đã cầm lấy hộp thức ăn đặt xuống dưới ghế của mình: “Cuối tuần này có rảnh không?”

 

Quý Nam Tinh lật trang sách: “Hôm nay mới thứ Hai.”

 

Tiêu Dã cười, ghé sát lại: “Chẳng phải là muốn đặt trước thời gian của cậu sao.”

 

Quý Nam Tinh: “Chưa biết có rảnh không, cậu có việc gì?”

 

Tiêu Dã: “Đến nhà tôi chơi đi, thứ Bảy tôi còn có một trận bóng, đi cùng tôi nhé. Rồi chiều ăn cơm ở nhà tôi, tối thì ở lại nhà tôi qua đêm luôn.”

 

Quý Nam Tinh gấp sách lại: “Không rảnh.”

 

Tiêu Dã sốt ruột: “Vừa nãy cậu còn nói chưa biết có rảnh không mà.”

 

Quý Nam Tinh: “Bây giờ thì biết rồi, không rảnh.”

 

Tiêu Dã kéo ghế lại gần cậu hơn nữa: “Cậu không muốn đến nhà tôi chơi đến thế à? Anh trai tôi cậu gặp rồi, chị dâu tôi cậu cũng gặp rồi, bố mẹ tôi không có nhà, ông nội tôi cuối tuần này đi thăm đồng đội của ông, nên nhà không có người lớn đâu, chúng ta muốn chơi thế nào cũng được.”

 

Quý Nam Tinh không hề nhượng bộ, nhất quyết là không rảnh. Tiêu Dã cũng không bỏ cuộc, ngày nào cũng bám lấy cậu, sáng hỏi một lần, tan học hỏi một lần, hỏi đến mức Quý Nam Tinh cũng mệt: “Bình thường đi học gặp nhau chưa đủ à? Nhất định phải hẹn đến nhà chơi mới được?”

 

Nếu là người khác, Tiêu Dã đã chẳng kiên trì như vậy, nhưng đúng là hắn không nhịn được muốn trêu chọc cậu một chút, nhất là mỗi lần Quý Nam Tinh nói không rảnh, bị hắn hỏi nhiều lần liền không nhịn được mà đảo mắt liếc một cái, trông rất đáng yêu.

 

“Chẳng phải là tuần này Trương Nguyên có tiệc gia đình, người khác đều có bạn bè đi cùng, chỉ có mình tôi cô đơn ra trận, đến người đưa nước cũng không có. Em trai tốt, em không thương anh một chút à?”

 

Quý Nam Tinh nhìn hắn với vẻ mặt không nói nên lời: “Cậu mới ba tuổi à?”

 

Tiêu Dã hơi cúi đầu xuống, cười nhìn cậu: “Nếu tôi nói phải, cuối tuần cậu có đến với tôi không? Cùng lắm thì ăn một bữa cơm thôi, không giữ cậu ở lại qua đêm nữa là được.”

 

Bị bám cả một tuần, lại nghĩ đến việc tuần trước đã ăn không ít cháo của hắn, Quý Nam Tinh đành miễn cưỡng đồng ý.

 

Hết chương 39.

 

Chương 39: Bám Người

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên