Chương 39: Chuỗi Kế Hoạch
Giây phút cánh cửa thang máy khép lại, các người chơi vẫn kịp nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Chu Kỳ An, dường như không hiểu tại sao bọn họ lại không bước vào.
Cho đến khi thang máy đi xuống, một người chơi bên ngoài mới khó khăn lên tiếng: “Vừa rồi đó là người hay là quỷ?”
Người chơi bên cạnh nuốt nước bọt: “Có khác biệt gì sao?”
Không có!!
Lúc này, Mục Thiên Bạch đang ở cùng một thang máy đầy xác chết.
Cả hắn và cái bóng đều im lặng, thích nhìn cảnh máu me bắn tung tóe và bị bao vây bởi một đống xác chết là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, đặc biệt là cả hai đều có chút bệnh thích sạch sẽ.
Mùi hôi thối của xác chết quái vật đặc biệt nồng nặc, Mục Thiên Bạch nhắm mắt lại, cố gắng không nhìn những mảnh vụn nát bét kia.
Chu Kỳ An mặt mày tái nhợt, cúi người xuống, dùng ngón tay thon dài che mũi: “Ọe…”
Thính giác nhạy bén của Mục Thiên Bạch: “…”
Hủy diệt đi.
Thang máy dừng lại ở con số 4 màu đỏ như máu.
Các cửa hàng mở cửa vào ban đêm ở tầng bốn nhiều hơn tầng ba vài gian, Chu Kỳ An thuần thục mang theo thánh khí ra ngoài chạy map, vừa chạy được một đoạn thì bất ngờ bị ôm chân.
Cậu nhanh chóng xoay ngược cây đinh ba, định bụng sẽ đâm thẳng xuống một phát.
“Anh Chu, là em!”
Đối diện là tấm gương, phản chiếu hình ảnh cậu sinh viên đại học mặc váy trắng, lông mày vốn dĩ thanh tú giờ đây cong như trăng khuyết, mái tóc cũng dài ra rất nhiều chỉ trong một thời gian ngắn.
Nhờ vào “Huyền Thoại Vàng”, cậu sinh viên mới nhận ra Chu Kỳ An, nhưng Chu Kỳ An suýt chút nữa thì không nhận ra cậu ta.
Bên cạnh còn có một người chơi nữ khác, giơ hai tay lên: “Đừng hiểu lầm!”
Hai người xui xẻo này không biết đã kích hoạt điều gì, một người thì ngoại hình và trang phục ngày càng giống hệt cô gái tóc đen dài thẳng trên xe buýt, người còn lại thì tóc tai bù xù, dường như vừa trải qua một trận ác chiến.
Cậu sinh viên đại học nhìn thấy Chu Kỳ An như nhìn thấy Bồ Tát, tuôn ra một tràng: “Lúc chọn cửa hàng, con ma nữ tóc đen đó dùng khẩu hình nhắc nhở em chọn phòng tập nhảy.”
“… Em cứ tưởng là do trên xe em đã giúp cô ta nói một câu, nên cô ta muốn giúp lại em.”
Sự thật chứng minh, con người sợ nhất là tự mình đa tình.
Cách đó không xa, cửa sổ phòng tập nhảy mở toang. Cô gái tóc đen dài thẳng tựa vào thanh tập, váy trắng bay phấp phới trong gió đêm, cô ta lặng lẽ nhìn về phía này, nở một nụ cười rợn người.
Sắc mặt Chu Kỳ An thay đổi: “Rời khỏi đây trước đã.”
Trên đường đi, người chơi nữ nhỏ nhắn không ngừng cảm kích, nước mắt lưng tròng: “Tụi em không dám đi tầng khác, sợ bị người chơi khác coi là quái vật mà giết chết, may mà anh không sợ tụi em.”
Cô ấy không vào phòng tập nhảy, mà làm việc trong quán trà sữa, tuy đã thắng khi chiến đấu với quái vật, nhưng một phần trân châu đã ký sinh vào da, trông như nửa người nửa quỷ.
Lời nói của người chơi nữ đột ngột dừng lại.
Cửa thang máy mở ra, bên trong chất đầy thi thể, Chu Kỳ An mặt không đổi sắc bước vào, sau đó đợi bọn họ. Như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu hỏi cậu sinh viên đại học: “Tầng này có xe đẩy không?”
Nếu không thì lát nữa lên tầng ba di chuyển sẽ bất tiện lắm.
Người chơi nữ tình nguyện: “Để em đi tìm.”
Một phút, hai phút, ba phút… nút bấm mở cửa thang máy đã bị bấm không biết bao nhiêu lần, Chu Kỳ An nhíu mày: “Sao cô ấy còn chưa quay lại?”
Dựa lưng vào bức tường xác chết, cậu sinh viên đại học muốn khóc cũng khóc không ra nước mắt: “Liệu có khả năng nào, cô ấy sợ hãi bỏ chạy rồi không? Anh Chu, anh gom những cái xác này làm gì vậy?”
Chu Kỳ An: “Thu thập xác chết.”
Cậu sinh viên đại học kính nể: “Anh, anh là người tốt.”
Mục Thiên Bạch khẽ nhướn mày, ở đâu ra kẻ ngốc nghếch như vậy, thế mà cũng tin thật?
“Cậu ấy dùng để làm nguyên liệu, nghiền thành gạo xương để nấu cơm.”
Cậu sinh viên đại học sững sờ.
Chu Kỳ An cũng sững sờ.
Mục Thiên Bạch: “?”
Cậu sững sờ cái gì?
Cuối cùng, cậu sinh viên đại học cũng đi tìm được xe đẩy, thang máy đi một vòng, cuối cùng cũng quay trở lại tầng ba.
Chu Kỳ An chất đống xác chết lên xe đẩy, lắc đầu nói với Mục Thiên Bạch: “Cách nghĩ của anh quá cực đoan rồi, thi thể cần phải được tôn trọng.”
Đã đến tầng ba.
Cậu đẩy chiếc xe chở xác nặng trịch ra, đi thẳng đến tiệm gạo xương Kim Đào Đào.
“…” Dùng miệng để tôn trọng sao?
Bên trong tiệm gạo gần đó là một mớ hỗn độn.
Mặt đất vốn sạch sẽ giờ đây toàn là những mảnh vỡ của lọ thủy tinh, những mảnh thủy tinh vụn lẫn vào hạt gạo trên mặt đất, dù có cẩn thận đến đâu cũng khó tránh khỏi bị thương khi nhặt.
Mặc dù đã lường trước được điều này, nhưng ánh mắt Chu Kỳ An vẫn tối sầm đi vài phần.
Cậu còn phát hiện ra một số màu sắc bất thường trên đống thủy tinh vỡ kia.
“Mưu ma chước quỷ, thủ đoạn tầm thường.” Gạo trên mặt đất chắc chắn đã bị trộn lẫn với những thứ không tốt khác.
Giống như cậu dự đoán, trong tủ phía sau vẫn còn sót lại không ít lọ gạo đầy ắp.
Lúc này, tầng ba đã trở lại yên tĩnh, ít nhất là trong tầm mắt không nhìn thấy bất kỳ nguy hiểm nào.
Chu Kỳ An bình tĩnh đẩy xe, ngón tay thỉnh thoảng lại khẽ động đậy, như đang gảy một giai điệu nào đó trên thành xe chở xác, cậu không quay đầu nhìn Mục Thiên Bạch và cậu sinh viên đại học, tự mình đi về phía đích đến.
Trên đường đi, cậu bắt gặp thi thể của người chơi nghe MP3, nội tạng của người này gần như bị moi sạch, da cũng bị lột, chỉ còn lại một bộ xương máu me.
Chu Kỳ An chỉ có thể nhận ra danh tính của anh ta qua lớp vải quần áo.
Hàn Lệ nói rằng, sau khi người chơi chết sẽ rơi ra từ một đến ba đạo cụ, nhưng xung quanh không thấy đâu, xem ra đã bị người khác nhặt đi rồi.
Chu Kỳ An cúi người xuống, rất nhanh, trên chiếc xe đẩy nhỏ lại có thêm một thi thể.
………..
Bên trong tiệm gạo xương lúc này có thể coi là băng hỏa lưỡng trọng thiên, trong lò lửa truyền đến tiếng cào cấu, không biết đang đốt cái gì, nhưng luôn có cảm giác như thi thể có thể bật ra bất cứ lúc nào.
Dường như không ngờ Chu Kỳ An lại còn dám chủ động quay lại. Nhưng sau khi nhìn thấy cả xe xác chết, bàn tay đang giơ cao chiếc móc sắt của người mặc đồ bảo hộ lại hạ xuống.
Gã ta phải hoàn thành công việc trước.
Chu Kỳ An chủ động dỡ xác quái vật xuống, im lặng mang lên.
Ngoại trừ tiếng lửa tí tách, xung quanh im ắng như tờ.
Từng hạt gạo xương nhanh chóng được ra lò.
Chu Kỳ An lại mang thi thể của người chơi xuống, sau khi đốt thành tro, khi người mặc đồ bảo hộ định đổ vào máy để làm thành gạo xương thì Chu Kỳ An lại đột nhiên lên tiếng: “Khoan đã.”
“Tiệm của tôi bị đập phá, ngày mai ông chủ chắc chắn sẽ sa thải tôi.” Cậu lộ ra vẻ mặt vô cùng khó xử, như thể đã do dự rất lâu mới lấy hết can đảm nói ra: “Có thể cho tôi nợ một ít gạo xương được không?”
Dù cách một lớp khẩu trang, nhưng vẫn có thể cảm nhận được biểu cảm vô cùng lạnh lùng của người mặc đồ bảo hộ.
Gã ta liếc nhìn tro cốt vừa mới ra lò.
Chu Kỳ An vội vàng xua tay, nói: “Những thứ này không thể làm gạo được! Họ là thực tập sinh đi cùng tôi, tôi chỉ muốn hỏa táng họ rồi mang đi chôn cất.”
Bàn tay đang cầm móc sắt của người mặc đồ bảo hộ vô thức siết chặt rồi lại nới lỏng.
Chu Kỳ An chuyển chủ đề, nhắc đến bức ảnh cũ: “Trong cửa hàng của các anh hình như còn một nhân viên nữa, phiền anh chuyển lời cho cô ấy, tôi đã tìm thấy một bức ảnh cũ.”
Cậu dựa vào trí nhớ đại khái miêu tả nội dung bức ảnh: “Là bức ảnh chụp ở đầu làng.”
“Tôi nhất định sẽ thực hiện lời hứa, giết chết chủ nhân tòa nhà này.”
Chu Kỳ An dùng giọng điệu căm hận nói: “Nhưng hiện tại gạo trong tiệm đã hết, ông chủ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Tôi, tôi sợ bị đuổi việc, sẽ không còn cơ hội đến thực hiện lời hứa.”
Vài chữ cuối cùng cậu nói rất nhỏ, sắc mặt tái nhợt, tiều tụy, trong lời nói như thể coi tiệm gạo này là cọng rơm cứu mạng duy nhất vậy.
“Gạo xương, chỉ cần cho tôi nợ một ít, tôi nhất định sẽ…” Nói đến đây, giọng cậu ngập ngừng, như thể đã rơi vào đường cùng.
Người mặc đồ bảo hộ đổ xuống một bóng đen dày đặc, gã ta nhìn vào bóng tối sâu thẳm, dường như đang giao tiếp với một thứ gì đó vô hình.
Cái lạnh trong tiệm ngày càng nặng, cửa ra vào đã đóng một lớp băng, cái lạnh thấu xương như thể khiến cho mọi suy nghĩ của con người đều không thể che giấu được.
Ngay khi Chu Kỳ An sắp bị âm khí xâm nhập đến mức đóng băng, người mặc đồ bảo hộ biến mất trong giây lát, đi vào căn phòng tối om, khi quay lại, dường như đã biến thành một người khác.
Vóc dáng mảnh mai hơn một chút.
Một mùi hôi thối của xác chết xộc vào mũi.
Mắt Chu Kỳ An mờ đi, chỉ cảm thấy tay nặng trĩu, cánh tay suýt chút nữa thì trật khớp.
Trước mắt cậu ngoài mùi hôi thối, còn có cái lạnh thấu xương, đợi đến khi cậu hoàn hồn lại, trước mắt đã trống rỗng, người mặc đồ bảo hộ cũng đã biến mất.
Túi gạo nặng trĩu trên tay không ngừng nhắc nhở cậu rằng, mọi thứ vừa rồi không phải là ảo giác.
【 Bước đầu, bạn đã nhận được sự tin tưởng của nữ quỷ.】
【 Hãy phá hủy bùa hộ mệnh của chủ nhân tòa nhà Kim Tường trước 12 giờ trưa, nếu không sẽ bị nữ quỷ coi là đang lừa dối cô ta.】
【 Nhắc nhở thân thiện, đừng dễ dàng lừa dối một sinh vật có thể quyết định sinh tử của bạn.】
Chu Kỳ An cắn răng nhấc đôi chân gần như đông cứng, mang theo túi gạo đi ra ngoài.
Ra khỏi cửa, cậu cố gắng đi thêm vài bước, cho đến khi hoàn toàn rời xa tiệm gạo âm u này cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Suốt bao nhiêu năm bán gạo, trong tiệm chắc chắn còn tồn trữ không ít gạo xương, vấn đề là làm sao thuyết phục được người mặc đồ bảo hộ đó. Từ lúc bước vào thang máy, cậu đã vắt óc suy nghĩ rất nhiều lời lẽ.
Không biết có phải do liên quan đến âm khí quá nặng hay không, túi gạo xương này nặng hơn rất nhiều so với hàng hóa bình thường, Chu Kỳ An xách theo mà suýt chút nữa thì kiệt sức.
Cậu sinh viên đại học đang đứng đợi ở cửa, cúi đầu nhìn túi gạo xương nặng trịch, dùng giọng điệu không chắc chắn nói: “Con quỷ này hình như… rất dễ nói chuyện?”
Còn bằng lòng cho nợ tiền.
Chu Kỳ An liếc nhìn cậu ta một cái, không nói gì.
Mục Thiên Bạch đứng tại chỗ thì khẽ cười một tiếng khó hiểu.
Chu Kỳ An dựa vào tường nghỉ ngơi một lát, cậu khép hờ mắt: “Người ở đây chết đi, tro cốt bị rải xuống đất, bị mang đi làm gạo… Cậu có nghĩ tại sao con quỷ đó lại muốn làm những chuyện như thế sau khi chết không?”
Cậu sinh viên đại học vốn định nói là do thù hận, nhưng lại cảm thấy không cần thiết, hành hạ thi thể cũng không mang lại lợi ích thiết thực gì.
Quỷ bình thường trực tiếp giết người là được rồi.
Cậu ta bỗng nhiên như bừng tỉnh: “Ăn miếng trả miếng? Có lẽ thi thể của cô ta sau khi chết cũng bị người ta chà đạp như vậy.”
Cho nên, tâm lý của nữ quỷ rất mâu thuẫn, vừa cho rằng thi thể cần được tôn trọng, lại hận không thể hủy hoại tất cả thi thể?
Chu Kỳ An không trả lời mà tiếp tục bước đi.
Cậu sinh viên đại học vốn định nói tiếp, nhưng Mục Thiên Bạch đã nghiền nát cái bóng bất an của mình, cắt ngang câu hỏi ngu ngốc của cậu ta: “Còn chưa nhận ra sao? Đây rõ ràng là một cái bẫy.”
Sau khi người kia vào tiệm, đầu tiên là dùng thi thể của quái vật để khiến người mặc đồ bảo hộ trút giận, sau đó lại mang thi thể vô tội của những người lao động nhập cư (người chơi) ra, cố gắng thức tỉnh chút lòng trắc ẩn của con quỷ dữ.
Nhưng những điều này vẫn chưa đủ để lay động nữ quỷ.
Quỷ nào cũng đều rất thực dụng.
Điều thực sự khiến nữ quỷ không ra tay, là cậu ấy đã thể hiện năng lực của mình, đúng lúc nhắc đến 【Bức ảnh cũ】, chứng minh trong thời gian ngắn đã có tiến triển.
Lúc này Chu Kỳ An đã đi được một đoạn.
Cậu sinh viên đại học nhỏ giọng nói: “Những gì anh nói cũng chưa hẳn đã đúng.”
Không hoàn toàn là một cái bẫy.
Mục Thiên Bạch lạnh lùng liếc nhìn cậu ta một cái.
Cậu sinh viên đại học nhìn bóng lưng đơn bạc, thẳng tắp của Chu Kỳ An, khẽ nói: “Anh ấy vẫn mang theo hũ tro cốt của những người chơi đó, phải không?”
Hiện tại hũ tro cốt đã không còn tác dụng, có thể tùy tiện vứt bỏ. Xách theo một túi gạo xương đầy âm khí đã rất nặng nhọc rồi, mang theo hũ tro cốt chắc chắn là một gánh nặng, nhưng vẫn luôn mang theo, chứng tỏ là muốn để những người chơi đã khuất được an nghỉ.
Mục Thiên Bạch hơi sững sờ.
“Thi thể, cần phải được tôn trọng.” Vẻ mặt nghiêm túc của chàng trai trẻ khi nói câu này hiện lên trong đầu hắn.
Ánh mắt cậu sinh viên đại học đờ đẫn, rõ ràng cũng đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng tất cả đều là trải nghiệm bị cá ăn. Nghĩ đến chỗ đau lòng, cậu ta dùng tay áo lau khóe mắt, hi vọng anh Chu đừng chỉ tôn trọng thi thể, thỉnh thoảng cũng nên tôn trọng người sống một chút.
Hết chương 39.
