Chương 39: Đội Tấn Công
Sau khi tiếp nhận thiết lập, Hạ Bạch bắt đầu suy nghĩ về ưu điểm kỹ năng của Cổ Toàn Côn.
Đúng vậy, con giun cũng có ưu điểm.
Ví dụ như mọi người đã biết, giun rất tốt cho thổ nhưỡng, có thể làm tơi đất. Chờ sau này Hỉ Thần về nhà, cậu cũng sẽ mang những thi thể khác về nhà, lúc đó cậu có thể dùng cánh tay giun đất để làm tơi xốp đất cho bọn họ. Trong viện quá chật, vậy nên đất cần phải tơi xốp mới được.
Ví dụ như, giun đất có thể ăn được, nếu lỡ đi vào một phó bản trò chơi tận thế cũng có thể đem ra cứu đói.
Lại ví dụ như, giun đất còn có tác dụng chữa bệnh, có tác dụng thanh nhiệt, thông kinh…..
Hạ Bạch nghĩ nghĩ, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn không ít.
Có thêm một kỹ năng có thể sử dụng được cũng là một điều tốt.
Có lẽ trong gia phả cũng nên có một người hầu hay tương tự vậy.
Tự an ủi bản thân mình một hồi, Hạ Bạch lại nghe được một tiếng khóc đang kiềm nén, cậu ngẩng đầu lên thì thấy Mã Đồng Phong đang ôm bàn tay bị chặt đứt của Hà Gia Tú, ông còn đang cố gắng chui vào trong màn hình.
Đáng tiếc, màn hình đã trở lại hình dáng bình thường như lúc ban đầu, hoàn hảo không một chút sứt mẻ, bộ phim bọn hắn định xem lúc ban đầu cũng bắt đầu chiếu.
Bọn hắn đã quay trở lại phòng chiếu phim số 5.
Phòng chiếu phim số 5 ở trong hiện thực vô cùng bình thường, chỉ có điều, thiếu mất mấy người.
Quách Dương đè Lão Mã lại, “Lão Mã, chú nhìn cũng thấy mà, chúng ta không thể quay lại trò chơi được nữa! Chú tỉnh táo lại đi!”
Lão Mã ôm lấy bàn tay gãy của Hà Gia Tú, ngồi xổm trên mặt đất khóc không thành tiếng.
Nhạc nền bí ẩn của bộ phim vang vọng khắp phòng chiếu, so với những tình tiết giật mình hoảng hốt đó, tiếng khóc của Lão Mã càng có cảm giác tồn tại hơn.
Lăng Trường Dạ chỉ nhìn thoáng qua bên kia một chút, “Chuẩn bị ra ngoài đi, bên ngoài hẳn là có người đang chờ.”
Hạ Bạch theo anh ra khỏi phòng chiếu phim số 5, nhìn thấy Vưu Nguyệt đang từ phòng chiếu phim số 7 bước ra, xem ra thân thể cô không có vấn đề gì lớn, có thể đi lại bình thường được, chỉ hơi cúi đầu, dường như không muốn nói chuyện với ai.
Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm, cũng không biết nên nói gì với cô, dù sao hai người cũng chỉ biết tên của nhau, thấy cô không muốn nói chuyện, Hạ Bạch cũng không mở miệng, chỉ lặng lẽ cùng đi ra ngoài với cô.
Mãi cho đến khi ra đến hành lang, tới chỗ bán vé và quầy bán hàng, Hạ Bạch mới quay đầu nhìn về phía cô, “Bây giờ tôi có thể mua bắp rang không?”
Cô phục vụ Vưu Nguyệt lập tức gật đầu, “Có thể.”
Hạ Bạch: “Cho tôi một phần bắp rang bơ.”
Vưu Nguyệt lập tức đi vào quầy phục vụ, lau tay bằng khăn giấy ướt, có lẽ cô vẫn chưa bình tĩnh lại từ trong sợ hãi khi ra khỏi trò chơi, động tác của cô rất dùng sức, tay cũng run lên nhè nhẹ, mấy sợi tóc dính máu nhẹ nhàng đung đưa, để lộ ra cái bớt màu xám hình hồ điệp chỗ huyệt thái dương.
Cô nhấc chiếc xô sắt nhỏ lên đổ bắp rang bơ vào cho Hạ Bạch.
Hạ Bạch dời mắt khỏi khuôn mặt cô, nói: “Lại thêm một phần bắp rang caramel nữa.”
“Ừm.” Vưu Nguyệt lại lấy thêm cho cậu một thùng bắp rang nữa, thùng nào cũng đầy ắp, sau đó đặt hai thùng bắp rang lên bàn phục vụ cho cậu.
Hạ Bạch quét mã thanh toán, cậu chỉ cầm thùng bắp rang bơ đi, đẩy bắp rang caramel về phía Vưu Nguyệt mấy cm, vẻ mặt cậu ngơ ngác, nói: “Chị Vưu Nguyệt, ăn chút đồ ngọt đi.”
Vưu Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cậu.
Hạ Bạch nói với cô: “Chúng ta cùng đi đến cục quản lý trò chơi đi, chị còn phải đăng kí thông tin người chơi nữa.”
Vưu Nguyệt lắc đầu, “Tôi không đi.”
“À, được.” Hạ Bạch biết cục quản lý trò chơi không ép buộc người chơi bọn họ phải tới đó đăng kí thông tin, chỉ có điều, nếu không đăng kí thì không thể truy cập và xem được những video trên lớp học trực tuyến của cục. Vưu Nguyệt cũng không thể tiếp xúc được với những thông tin phổ cập kiến thức về trò chơi dành cho người mới.
Hạ Bạch nhớ lại những gì lúc ấy nhân viên cục quản lý trò chơi đã nói với mình, cùng những điều quan trọng hơn cậu đã nhìn thấy trong lớp học, nói cho Vưu Nguyệt biết: “Đừng nói với người bình thường những chuyện có liên quan đến trò chơi, tạm thời vẫn chưa thể công khai chuyện trò chơi ra ngoài. Cục quản lý trò chơi có viện nghiên cứu vô cùng lợi hại, khoa học kỹ thuật và kỹ năng cũng rất mạnh, có thể bắt được người để lộ thông tin về trò chơi.”
“Còn có những thứ khác nữa, trên điện thoại của chị sẽ có một app mới, đăng nhập vào trung tâm giao lưu của người chơi, nếu có vấn đề gì thắc mắc chị cũng có thể tìm kiếm ở đó.”
Vưu Nguyệt gật đầu.
Hạ Bạch hỏi: “Chị còn ở lại đây làm việc không?”
Phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa đã được thông quan, trò chơi ở đây đã hoàn toàn biến mất, về sau nơi này sẽ trở thành một trong những nơi an toàn nhất Tuyền Quảng Thị, có thể nơi này sẽ chậm rãi sẽ trở thành rạp chiếu phim đứng đầu ở Tuyền Quảng Thị, cô có thể ở lại chỗ này làm việc.
Vưu Nguyệt gật đầu.
Hạ Bạch: “Vậy tôi đi nói cho bọn hắn biết chị không muốn đăng kí, không muốn đến cục quản lý trò chơi.”
Vưu Nguyệt lại gật đầu.
Hạ Bạch và Vưu Nguyệt trao đổi thông tin liên lạc cho nhau xong, cậu mang theo bắp rang bơ đi về phía Nhị Oa, lúc đi qua những tấm áp phích tuyên truyền phim, trong đó có một tấm poster phim in hàng chữ “Chuyển thể từ một sự kiện có thật”.
Hạ Bạch dừng bước, nhìn tấm poster phim ở trước mặt mấy giây, ngoài hàng chữ đó, bên dưới poster còn có một hàng chữ khác, “Bạn biết không, bộ phim chính là cuộc đời của một con người.”
Hình như bây giờ cậu đã biết.
Cậu không chỉ biết thôi, mà còn đang suy nghĩ về việc “Chuyển thể từ một sự kiện có thật” rốt cuộc có thể chân thật đến mức nào ở nhiều chiều không gian khác nhau, có khi nào vì tính chân thực này mà cố ý tạo ra một “Sự kiện chân thực” để thu hút sự chú ý, rồi sau đó làm thành phim không?
“Hạ Bạch, Hạ Bạch, tới đây!” Quách Dương ở phía bên kia tấm áp phích phim gọi cậu.
Hạ Bạch ngơ ngác đi qua.
Quách Dương nhìn cậu, nói: “Cậu hỏi lại tôi một lần nữa đi.”
Hạ Bạch sửng sốt một chút, biết cậu ta đang nói về cái gì, “Cậu có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Quách Dương gật đầu, “Có thể, tôi đồng ý.”
Hạ Bạch đã đoán được câu trả lời, nhưng vẫn hỏi lại cậu ta một câu “Sao giờ cậu lại đồng ý?”
Quách Dương: “Nhìn Lão Mã như thế thì đồng ý chứ sao.”
Lão Mã vốn muốn ở lại trong thế giới trò chơi, nhưng cậu ta lại cưỡng ép khiêng Lão Mã ra ngoài, khi nhìn thấy Lão Mã chỉ có thể ôm lấy bàn tay bị chặt đứt của Hà Gia Tú mà khóc, bỗng nhiên cậu ta cũng cảm nhận được nỗi bi thương trong lòng Lão Mã.
Ông phiêu bạt nửa đời, chỉ có Hà Gia Tú là điểm dừng duy nhất, bà là người mà ông muốn bầu bạn nhất, kết quả là, ngay cả thi thể Hà Gia Tú cũng biến mất ở trong trò chơi, chỉ còn lại một bàn tay.
“Tôi thà cho thi thể của mình cho cậu, chứ không muốn làm chất dinh dưỡng cho trò chơi.” Cậu ta ậm ừ nói.
Kỳ thật, sở dĩ cậu ta đưa ra quyết định này còn bởi vì, vào những phút cuối cùng trong trò chơi đã nhìn thấy Hạ Bạch nắm tay nữ quỷ Hạ Phi đi tìm kẻ thù.
Cậu ta không thể giải thích tại sao, vì Hạ Bạch đối xử dịu dàng với quỷ thi hay là vì nguyên nhân nào khác, cậu ta chỉ nghĩ rằng, nếu một ngày nào đó cậu ta chết đi, thi thể ở lại bên cạnh Hạ Bạch cũng rất tốt.
Đương nhiên, về chuyện này thì cậu ta sẽ không bao giờ nói cho Hạ Bạch biết.
“Tôi nói cho cậu biết, nếu như tôi chết ở trong trò chơi, cậu nhất định phải mang tôi ra ngoài.” Quách Dương nói: “Tôi sẽ gởi địa chỉ nhà cho cậu, cậu dùng tôi xong rồi thì phải đưa tôi về nhà.”
Hạ Bạch gật đầu, “Được, tôi hứa với cậu.”
Người của cục quản lý trò chơi đã đợi sẵn ở lối vào rạp chiếu phim, Nhị Oa sắp bị người ta ôm vào trong xe.
Hạ Bạch gọi một tiếng: “Nhị Oa!”
Lúc Nhị Oa đang không muốn lên xe thì lại nghe được tiếng gọi này, nó lập tức né người đang định ôm mình ra, khẩn trương quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch.
Ở lối vào rạp chiếu phim có rất nhiều người, ngoại trừ những người canh gác bên ngoài, hầu hết đều vây quanh Lăng Trường Dạ và Nhị Oa, lúc này tất cả đều nhìn về phía tiếng gọi.
Chủ yếu là vì bọn họ quá ngạc nhiên khi thấy phản ứng của Nhị Oa, bình thường nó không muốn ai tới gần mình, không đến mức như chứng sợ xã hội, nhưng dù có đập tám gậy nó cũng không hé ra một lời, vậy mà bây giờ người đó chỉ gọi nó một tiếng, nó đã lập tức quay đầu, tay nhỏ khẩn trương nắm chặt vạt áo, cũng không biết là nó đang khẩn trương hay kích động nữa.
Bọn họ chỉ muốn nhìn xem người gọi Nhị Oa là thần thánh phương nào, kết quả lại nhìn thấy một cậu trai trông có vẻ không được thông minh lắm, trên tay còn đang cầm theo một thùng bắp rang bơ, ngơ ngác nhìn sang bên này.
Hạ Bạch chỉ đưa bắp rang bơ cho Nhị Oa, không nói gì.
Nhị Oa hào hứng ôm thùng bắp rang bơ Teletubbies, càng không muốn lên xe.
Ánh mắt Lăng Trường Dạ rơi trên người Hạ Bạch, Hạ Bạch chột dạ đảo đảo mắt.
Anh mỉm cười, mở cửa xe bảo mẫu ra, nói với Hạ Bạch: “Vào đi?”
Hạ Bạch đần mặt nói: “Cảm ơn.”
Sau khi Hạ Bạch đi vào, không cần người khác nói, Nhị Oa tự mình chủ động lên xe, Lăng Trường Dạ cũng đi theo sau lưng Nhị Oa lên xe.
Những người xung quanh càng ngạc nhiên hơn, trong lúc bọn họ còn đang sững sờ, Quách Dương muốn nhân cơ hội lên xe đi cùng với hai thần tượng của mình, nhưng cậu ta đã bị nhân viên công tác của cục quản lý trò chơi nhanh tay lẹ mắt giữ lại, “Mời cậu lên chiếc xe kia.”
Quách Dương cố gắng giãy dụa: “Vì sao Hạ Bạch có thể còn tôi thì không thể? Bên trong rõ ràng còn chỗ mà!”
“Rầm!”
Cửa xe đóng lại trước mặt cậu ta, là người bên trong xe đóng.
“…..”
Bên trong quả thực còn chỗ ngồi. Đây là lần đầu tiên Hạ Bạch ngồi trên xe bảo mẫu, cậu không biết xe bảo mẫu nào cũng lớn như vậy, hay đây là do Cục quản lý trò chơi đặc biệt chế tạo.
Nửa trước của xe gần phía tài xế có hai dãy ghế sofa đôi đối diện nhau, hai bên mỗi hàng ghế sofa có một bàn trà nhỏ, phía trên có bày hoa quả, đồ uống, còn có những đồ vật mà Hạ Bạch không biết. Đằng sau là hai chiếc giường cao thấp có thể nghỉ ngơi.
Hạ Bạch ngồi trên ghế sofa gần cửa, Nhị Oa ngồi ở bên cạnh cậu, nhưng cách cậu một khoảng nhỏ. Hai người không phải gầy thì là nhỏ, trên ghế vẫn còn trống một khoảng, ghế sô pha hai người ngồi nhưng nhìn có cảm giác như ghế dành cho ba người.
Lăng Trường Dạ ngồi đối diện với bọn cậu, ghế dành cho hai người ngồi nhưng khi anh ngồi lên lại thành ghế đơn, anh không mập cũng không cường tráng, tư thế ngồi cũng không bá đạo, trông nhẹ nhàng biếng nhác như đang ngồi ở nhà mình uống trà, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy bên cạnh không đủ chỗ cho một người nữa ngồi.
Lăng Trường Dạ xoay mở nắp một chai nước đưa cho Hạ Bạch, “Kỹ năng của cậu là cái gì?”
Hạ Bạch cầm lấy chai nước, dựa theo những gì lúc trước cậu đã nghĩ kỹ, nói kỹ năng của ông nội.
Lăng Trường Dạ “Ừ” một tiếng, giống như chỉ tùy tiện hỏi một chút, sau khi nghe được đáp án thì bắt đầu lướt điện thoại.
Cánh tay còn lại của anh vẫn chưa thấy mọc trở lại, anh cầm điện thoại bằng một tay, chiếc điện đen đó có màn hình rất lớn, thân máy khá mỏng, ngón tay cái của anh dài hơn người bình thường một chút, đang nhẹ nhàng lướt trên màn hình, ánh sáng chiếu lên mắt anh hình như cũng có màu lam.
Hạ Bạch nhìn thoáng qua rồi cúi đầu chậm rãi uống nước, phát hiện đứa nhỏ bên cạnh hình như ngồi có chút gần mình, cậu quay đầu nhìn sang.
Nhị Oa ngồi bất động trên ghế sofa, ôm thùng bỏng ngô trong tay, nó nghiêm túc nhìn qua cửa sổ xe bên cạnh Lăng Trường Dã.
Hạ Bạch mỉm cười.
“Nhưng những kỹ năng mà cậu điền trong biểu mẫu ở văn phòng đăng ký thông tin người chơi không phải là kỹ năng linh hồn à? Sao giờ lại thành đạo cụ phù rồi?” Lăng Trường Dạ mỉm cười hỏi, đôi mắt phượng cười lên sáng rực, lại có chút ý vị không rõ.
Hạ Bạch: “….”
Nụ cười trên mặt Hạ Bạch biến mất.
Vẻ mặt Hạ Bạch khi nhìn anh có vẻ ngơ ngác, như thể linh hồn không có ở nhà vậy, cho nên nghe không hiểu anh đang nói cái gì.
Một đường thuận lợi hài hòa, Hạ Bạch cũng không hề cảm thấy xấu hổ chút nào.
Xe bảo mẫu đỗ ở cổng bệnh viện chỉnh hình Tuyền Quảng. Hạ Bạch ở chỗ này, cậu không biết hóa ra sau khi Lăng Trường Dạ được cậu khâu lại hoàn hảo cũng vẫn luôn ở chỗ này, chẳng qua anh và Nhị Oa đều ở trong một phòng đơn VIP.
Lúc Hạ Bạch vừa đưa đầu ra đã nhìn thấy Dương Mi đang ngồi trên bậc thang ở bệnh viện, không biết là đang chờ ai —— Hạ Bạch giả vờ như không biết.
Nhìn thấy cậu và Lăng Trường Dạ, Nhị Oa cùng nhau xuống xe, Dương Mi cả kinh trợn to đôi mắt hoa đào, “Các, các người, sao các người lại ở cùng nhau “
Thời gian trong trò chơi rất dài, nhưng trên thực tế chỉ mới hơn nửa giờ trôi qua, mà hơn nửa giờ này còn bao gồm cả thời gian trên đường, nói cách khác, Dương Mi vừa nói với Hoa Hạo Minh là mình đang chờ Hạ Bạch, còn đội trưởng thì không biết dẫn bé con đi đâu xong thì đã thấy bọn hắn cùng nhau trở về.
Hạ Bạch: “Chúng cùng bị cuốn vào trong trò chơi.”
“A a a, hù chết tôi, tôi còn tưởng là hai ngươi cùng đi giữ bé con.” Dương Mi nói. Nếu là cùng nhau giữ bé con, vậy hắn lại nghĩ không ra —— vì sao bọn họ lại không mang hắn cùng theo?
Quách Dương và Mã Đồng Phong cũng bước ra từ chiếc xe phía sau. Quách Dương nhìn thấy Dương Mi từ phía xa xa cũng không đi qua, còn dáng vẻ Mã Đồng Phong thì vẫn thất hồn lạc phách.
Có người đến dẫn Mã Đồng Phong đi đăng kí thông tin người chơi, Lăng Trường Dạ nói với người kia: “Chờ lát nữa cậu hỏi ông ấy một chút, xem ông ấy có muốn ở lại cục quản lý trò chơi làm việc không.”
Qua khoảng thời gian này Hạ Bạch mới biết, nhân viên làm việc trong cục quản lý trò chơi quả thật có rất nhiều người bình thường không có kỹ năng, đặc biệt là phòng thông tin và bộ hậu cần, nhưng phần lớn họ đều là người đã vào trò chơi.
Sau khi một trò chơi được thông quan, bình thường sẽ có tối đa hai người nhận được phần thưởng ngoài điểm tích lũy, có tối đa một người nhận được kỹ năng, mà nhiều khi không có bất kỳ ai nhận được cái này.
Trong số những người chơi, chỉ có một số ít người có được kỹ năng, đại đa số đều không có kỹ năng, nhưng bọn họ biết trò chơi đáng sợ như thế nào, phải tìm một nơi tương đối an toàn để ẩn núp, mà cục quản lý trò chơi thì cần càng nhiều nhân viên làm việc hơn để ngăn ngừa tin tức trò chơi lan truyền ra bên ngoài, đề cao hiệu suất công việc, vậy nên những người chơi đã từng vào trò chơi là một lựa chọn cực kỳ tốt, thế nên mới có rất nhiều người chơi bình thường làm việc trong Cục quản lý trò chơi.
Lão Mã đã không còn động lực sống, nếu như có thể ở lại cục quản lý trò chơi làm việc sẽ tốt hơn, chỉ có điều, Hạ Bạch không biết ông thích hợp với loại công việc gì. Ông không có kỹ năng, chân lại bị tần tật đi lại không tiện, trình độ văn hóa cũng không cao.
Nhân viên kia cũng hỏi: “Đội trưởng Lăng, anh đưa ông ấy đến bộ phận nào?”
Lăng Trường Dạ: “Để ông ấy đến chỗ Lão Dương thử xem.”
Hai mắt nhân viên kia sáng lên, vui vẻ mang theo Lão Mã rời đi.
Lão Dương?
Hạ Bạch nghĩ tới người đàn ông cậu gặp ở đồn công an, Lão Dương là người đã giúp cậu liên hệ với cục quản lý trò chơi tìm Hỉ Thần.
Sau khi Lão Mã được người ta dẫn đi, tất cả bọn hắn cùng nhau đi đến một phòng bệnh.
Bọn hắn phải chờ Lão Mã đăng kí thông tin xong với cùng nhau thuật lại trò chơi cho người của viện nghiên cứu nghe, Hạ Bạch đã trải qua chuyện này rồi.
Lần này Lăng Trường Dạ cũng không nói với bọn hắn chuyện bảo mật riêng tư gì, anh biết bọn hắn không phải lần đầu tiên vào trò chơi, hơn nữa, bọn hắn ở trong trò chơi này cũng không có gì bí mật, những điều Lão Mã chưa từng nói trong trò chơi cũng sẽ không nói cho người ngoài biết.
Sau khi Lão Mã trở lại, bọn hắn nhìn thấy hai người trong TV trên tường trong phòng bệnh. Lần này chỉ có hai người, nhưng Hạ Bạch vẫn thấy vị viện phó Dương kia.
Ông ta vẫn hỏi: “Ai là người nói chính?
Lăng Trường Dạ đề nghị: Quách Dương?
“Hả? Tôi sao? À, được!” Quách Dương vui vẻ đáp: “Tôi sẽ nói.”
Thật ra Quách Dương là một người rất nhiệt tình, lúc ở trong trò chơi cậu ta đã đứng ra tổ chức mọi người là có thể nhìn ra được, lúc này thì cùng người của viện nghiên cứu nói về trò chơi.
Khi nói đến đoạn nhìn thấy Lăng Trường Dạ chết ở trong phim, cậu ta đã bị viện phó Dương chặn lại, ông ta hỏi Lăng Trường Dạ: “Lăng đội trưởng, cậu đã sớm biết muốn thông quan trò chơi thì phải đi vào thế giới trong phim à?”
Lăng Trường Dạ gật đầu, “Đúng vậy.”
Viện phó Dương: “Làm sao cậu biết?”
Lăng Trường Dạ ngồi tựa lưng vào giường, trên mặt lộ ra nụ cười, “Đơn giản mà, không phải vừa nhìn đã biết rồi sao? Chỉ là quy luật bình thường trong trò chơi không gian thôi.”
Nụ cười của anh kỳ thật rất có cảm giác như gió xuân, như một thiếu gia nhà giàu nhàn nhã, có lẽ đây là lý do tại sao người bên ngoài cho rằng chức vụ đội trưởng của anh là chức vụ hành chính, nhưng lúc này Hạ Bạch lại cảm thấy nụ cười của anh dành cho viện phó Dương, ý cười của anh không chạm tới đáy mắt. Điều đó cũng khiến cho Hạ Bạch hiểu vì sao mình lại có cảm giác không nên có người ngồi gần anh, bởi trên người anh có một loại cảm giác gọi là cảm giác khoảng cách, rất dễ khiến người ta xem nhẹ, nhưng đó lại là tồn tại chân thực.
Nghĩ đến biểu hiện của Hoa Hạo Minh trong cuộc gọi video lần trước với viện nghiên cứu, Hạ Bạch cảm thấy đội tấn công của bọn họ và viện nghiên cứu không hợp nhau lắm, đặc biệt là đối với vị này Viện phó Dương này.
Đã từng có một nhân viên của viện nghiên cứu tiến hành nghiên cứu trên người Nhị Oa, chẳng lẽ chính là vị này?
Bên kia trầm mặc mấy giây rồi lại hỏi: “Cậu làm thế nào đi vào đó được?”
Lăng Trường Dạ: “Liên quan đến dục vọng bản thân, liên quan đến quyền riêng tư cá nhân, vì thế tôi không thể nói cho ông nghe được.”
Quách Dương lại tiếp tục nói, nói đến lúc Lăng Trường Dạ dẫn bọn hắn đi đào mộ thì viện phó Dương lại hỏi: “Lăng đội trưởng, vì sao cậu lại dẫn bọn họ đi đào mộ? Chẳng lẽ cậu đã sớm biết các nhân vật ở thế giới trong phim có giả có thật à?”
Lăng Trường Dạ: “Tôi cũng chỉ đoán thôi, khi tôi giả làm thi thể trong trò chơi, tôi có thể quan sát bọn họ từ khoảng cách gần hơn, có người từ đầu đến cuối không thay đổi, giống như những người được tổng hợp bằng mã code, ví dụ như phụ nữ trên đảo dù có ra nhiều mồ hôi như vậy nhưng lớp hóa trang vẫn không trôi, nhưng có sinh viên chỉ bị kéo trên mặt đất một chút mà phấn trên mặt đã trôi đi gần hết.”
Hạ Bạch quay đầu nhìn anh, quả nhiên anh ta đã sớm đoán được, mà nguồn gốc suy đoán của anh cũng gần giống với cậu.
Viện phó Dương gật đầu, tiếp tục lắng nghe cho đến khi không còn vấn đề nào nữa.
Sau khi hỏi xong, Mã Đồng Phong và Quách Dương bị người ta gọi ra ngoài cửa, cũng không biết nói cái gì. Dương Mi và Hoa Hạo Minh thì đi vào phòng
Sau khi trao đổi ngắn gọn, lúc người chơi hệ trị liệu bắt đầu chữa trị cho Lăng Trường Dạ, Hạ Bạch đã hỏi Hoa Hạo Minh: “Lăng đội trưởng nói để Mã Đồng Phong đi theo Lão Dương làm việc, Lão Dương này có phải là Lão Dương ở đồn công an không?”
Hoa Hạo Minh nhìn về phía Lăng Trường Dạ, thấy Lăng Trường Dạ đang nói chuyện cùng với người chơi hệ trị liệu, có lẽ sẽ không nghe thấy bên này bọn họ nói gì.
Giọng nói của hắn vang lên giữa tiếng nói chuyện của người chơi hệ trị liệu và Lăng Trường Dạ: “Dương Tông Quang.”
“Chính là ông ấy.” Hoa Hạo Minh thấy Hạ Bạch đối với chuyện này rất tò mò, vậy nên đã nói cho cậu biết, “Lão Dương là một đội trưởng của bộ hậu cần, bộ hậu cần phải phụ trách rất nhiều việc.”
Mấy ngày nay Hạ Bạch đã biết, bộ hậu cần có thể là bộ phận lớn nhât ở cục quản lý trò chơi. Đội tình nguyện viên của trường cậu đến hỗ trợ cũng thuộc bộ hậu cần, bộ hậu cần không chỉ có phụ trách cứu trợ, mà còn xử lý hàng loạt những công việc có liên quan đến những người chết trong trò chơi, chỉ riêng việc làm sao liên hệ với người nhà của những người chơi đã chết trong trò chơi và giải thích làm sao cho bọn họ hiểu tình hình đã là một núi công việc rồi.
Nhưng vẫn còn có rất nhiều chuyện Hạ Bạch không biết, ví dụ như những lời Hoa Hạo Minh sắp nói chẳng hạn.
“Mặc dù trò chơi vẫn chưa hoàn toàn công khai cho người dân biết, nhưng rất nhiều người đã phát hiện ra được điều dị thường. Trong hai năm qua, người dân trong nước và cư dân mạng cũng ngày càng trở nên lo lắng hoảng loạn, có người nhìn thấy những điều dị thường đã muốn kết thúc cuộc đời mình, cũng có người không muốn sống vì người thân của mình đã chết trong trò chơi, kết quả là, có nhiều nhóm người đã rủ nhau tự sát. Khi những người này tuyệt vọng, buồn bã và chán nản gặp nhau để tự sát, lại còn bị những tên vô đạo đức trong Thánh Du Công Hội dẫn dắt, hiện tượng này cũng trở nên đáng báo động hơn.”
“Lão Dương là đội trưởng của một đội cứu hộ, nhưng đội mà ông ấy phụ trách không giải cứu người chơi, đội ông ấy giải cứu rất nhiều người muốn tự sát vì những điều dị thường kia, cũng như những người chơi bị đám người thiếu đạo đức xúi giục tự sát. Đến nay bọn họ đã cứu được hơn ba ngàn người.”
Hạ Bạch có chút sửng sốt, cậu không ngờ cục quản lý trò chơi còn có đội ngũ như vậy.
Hoa Hạo Minh: “Ngày đó Lão Dương xuất hiện tại đồn công an ở thị trấn chỗ cậu là vì thời gian này ông ấy nằm vùng trong một nhóm tự sát, phát hiện trong đó có người ở thị trấn cậu muốn tự sát. Vậy nên mới gặp cậu ở đó.”
Theo lời Lão Dương nói thì, cậu trai kia cứ chần chừ đứng ở trước cửa đồn công an rất lâu, thậm chí cậu bóc gần hết vỏ cây cổ thụ ở trước đồn công an rồi mà vẫn chưa chịu vào. Nhìn mặt cậu thì ngơ ngơ ngác ngác, lại lớn lên xinh đẹp như vậy, rất dễ trở thành đối tượng bị bắt nạt.
Ông sợ cậu không được ai giúp đỡ, sợ cậu sẽ như rất nhiều người khác đâm đầu vào ngõ cụt.
Có nhiều người như vậy nhưng ông không thể cứu được, vậy nên ông đã không để cậu trai trước mắt mình đi.
Hoa Hạo Minh nói: “Lão Dương sợ cậu xin giúp đỡ không được thì nghĩ quẩn đi vào ngõ cụt, vậy nên mới gọi cậu qua hỏi rõ tình huống.”
Hạ Bạch sửng sốt một chút, nghĩ đến Lão Dương lúc ấy vừa gắt gỏng lại vừa nhẹ nhàng hiền lành với cậu, trong lòng cảm thấy thật ấm áp.
Cậu nhìn về phía Mã Đồng Phong đang nói chuyện với nhân viên của cục quản lý trò chơi ở ngoài cửa, công việc này quả thực rất thích hợp với ông. Dù lớn lên ở thời đại nào, hoàn cảnh nào cũng vậy, cứu một mạng người là một việc hết sức vĩ đại, khiến bản thân cảm thấy rất có thành tựu.
Lão Mã không còn hy vọng vào cuộc sống, ông có thể đi theo Lão Dương cứu người, để tìm ra ý nghĩa cuộc sống thuộc về bản thân ông.
Ông không thể cứu được Hà Gia Tú, nhưng ông có thể cứu được nhiều người giống bọn họ hơn.
Lúc Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh nói chuyện, Dương Mi đi đến bên cạnh Lăng Trường Dạ, hắn ngồi xổm ở chỗ đầu giường, lén lút hỏi anh: “Đội trưởng, kỹ năng của Hạ Bạch là gì thế? Là may búp bê à?”
Lăng Trường Dạ: “Không biết, cậu ấy không muốn nói cho tôi biết, sao cậu không hỏi?”
Dương Mi lập tức gật đầu, nheo mắt nói: “Hạ Bạch nhất định sẽ nói cho tôi biết, cậu ấy đối xử với tôi rất khác, còn để tôi ôm cánh tay cậu ấy nữa mà. Ừm, trên đời này có được mấy người đàn ông cưỡng lại được sức hút của tôi?”
Hắn hết sức nghiêm túc và hoang mang hỏi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, rốt cuộc thì tôi có mị lực gì thế?”
Cảm giác được cánh tay mình đang sinh trưởng, Lăng Trường Dạ phủ thêm áo khoác vào, “Nếu như Hạ Bạch nói cho cậu biết kỹ năng của cậu ta là gì, tôi sẽ trả lời câu hỏi này của cậu.”
Hạ Bạch cảm nhận được cảm giác quen thuộc khi bị nhìn chằm chằm, cậu quay đầu lại thì nhìn thấy Dương Mi đang cười cong cong hai mắt nhìn mình.
“Em trai Hạ Bạch, cậu có thể nói cho anh biết kỹ năng của cậu là gì không?”
Hạ Bạch nghĩ nghĩ một chút rồi nói, “Không thể.”
“…”
Vẻ mặt Dương Mi vừa bối rối vừa tủi thân, hắn cắn chặt đôi môi đỏ mọng như muốn khóc, “Đáng ghét!”
“…..”
Lăng Trường Dạ ấn ấn ngón trỏ lên huyệt thái dương, hỏi: “Hạ Bạch, cậu có muốn gia nhập đội tấn công để vào trò chơi nhiều hơn không?”
“Là như vầy, đội trưởng, kỹ năng linh hồn của tôi là Hoạt Tử Nhân, thân phận trong trò chơi của tôi là Người nhặt thi.” Vẻ mặt Hạ Bạch hết sức thành thật.
“….”
Hoa Hạo Minh kinh hãi: “Người nhặt thi? Có thân phận và kỹ năng như vậy, không phải cậu thấy người ta chết thì sẽ vui à?”
Hạ Bạch: “Anh đừng nói như vậy, không phải như thế, có đôi khi tôi cũng sẽ thấy rất đau lòng.”
Nhưng mà trông cậu không giống như đau lòng hay buồn bã chút nào.
Lăng Trường Dạ: “Nói cụ thể hơn một chút, được chứ?”
“Nhặt thi chính là…..” Hạ Bạch trực tiếp cho bọn họ xem. Kỹ năng linh hồn có thể khắc vào linh hồn, tùy ý thi triển ra ngoài, tùy ý sử dụng kỹ năng này, Hạ Bạch không cần học, tự nhiên biết dùng như thế nào, trong lúc tâm niệm, trong phòng bệnh xuất hiện một người mà bọn hắn ai cũng đều biết.
Cổ Toàn Côn máu me đầy người xuất hiện ở trong phòng bệnh, giơ tay nhấc chân kiểm tra thân thể của mình.
“Tôi có thể thương lượng với người chơi trước, nếu như người chơi đồng ý giao thi thể cho tôi, thì sau khi chết thi thể đó sẽ là của tôi, tôi sẽ trở thành chủ nhân thứ hai của thi thể “
Mấy người trong phòng bệnh đều đã gặp qua rất nhiều người chơi có các kỹ năng khác nhau, sau khi nghe Hạ Bạch nói ra thân phận của mình, lúc nhìn thấy Cổ Toàn Côn cũng không đến mức phải khiếp sợ.
“Cổ Toàn Côn có thể để cậu toàn quyền sử dụng?” Hoa Hạo Minh hỏi, anh muốn hỏi ra điểm mấu chốt trong đó, “Sau khi gã ta chết chỉ còn là một thi thể? Vậy mà còn có thể sử dụng được kỹ năng à?”
Hạ Bạch có thể sử dụng được kỹ năng đó hay không mới là điều quan trọng. Nếu như Hạ Bạch chỉ có thể nhặt thi, thi thể không tái sử dụng kỹ năng được, cứ coi như cậu nhặt được một đám thi thể, thỉnh thoảng tham gia đánh cái hội đồng một trận vẫn được, nhưng nếu gặp phải người chơi có kỹ năng lợi hại thì vẫn không chiếm được ưu thế gì.
Hạ Bạch không nói gì mà trực tiếp biểu hiện ra cho bọn họ xem.
Chỉ trong chớp mắt, một con giun đất khổng lồ mọc ra từ vai cậu rồi lao thẳng lên nóc nhà.
Kỹ năng chịu ảnh hưởng của người chơi, người chơi cũng chịu ảnh hưởng của kỹ năng. Cùng một kỹ năng nhưng sẽ có những biểu hiện khác nhau dựa trên những người chơi khác nhau, khi con giun đất khổng lồ này mọc ra từ cánh tay Hạ Bạch, màu sắc cũng nhạt đi rất nhiều, gần như có thể dùng màu hồng để hình dung, nhưng khí thế thì tuyệt không thua chút nào.
Toàn thân nó phủ đầy lông cứng trong suốt, bén nhọn như lưỡi dao, nó vòng quanh đôi vai gầy gò của Hạ Bạch, cách đường kính hơn một mét, mang theo cơn gió thổi bay mái tóc mềm mại trên trán Hạ Bạch, lúc nó vọt lên nóc nhà, thậm chí bọn hắn còn có thể nghe được tiếng những sợi lông cứng cắt vỡ vách tường. Mềm mại nhưng bén nhọn.
Nhị Oa ôm thùng bắp rang nhìn ngây ngốc, ngay cả khi bắp rang bảo bối bị rơi mất một hạt nó cũng không biết.
Dương Mi cũng giống nó, hắn có chút ngơ ngác trợn tròn hai mắt, đôi môi phấn hồng mở lớn.
Trong mắt Lăng Trường Dạ cuối cùng cũng xuất hiện một chút cảnh giác.
Hoa Hạo Minh thì biểu hiện rõ ràng hơn, hắn vừa kích động lại vừa khiếp sợ.
Ánh mắt hai người nhìn Hạ Bạch đã có chút biến hóa, dường như là do kỹ năng của cậu, lại như không hoàn toàn là do kỹ năng của cậu.
Hết chương 39.
