Chương 39: Hiệu Trưởng Trương (Phần 5)
Khung cảnh hỗn loạn tột độ. Ninh chưởng môn không đợi được Ninh Thiên Sách mang kiếm đến, bèn tự mình bắt ấn quyết, định quyết một trận tử chiến với xác sống. Bấy giờ đã hơn năm giờ, mùa hè trời sáng sớm, chúng tôi lại ở tầng cao nên những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai đã xuyên qua cửa sổ hành lang khách sạn chiếu vào trong. Đoạn Hữu Liên hét lên một tiếng thảm thiết rồi lao vào trong phòng. Còn Ninh Thiên Sách thì hoàn toàn không ngờ được rằng tôi lại có thể đứng bật dậy khỏi sô pha khi em ấy đang gối đầu lên đùi mình, thế là cả người bị ngã cắm đầu xuống đất, cộng thêm cảm giác say xe vẫn chưa hết, nên em ấy cứ nằm dài trên sàn trong trạng thái đầu óc quay cuồng.
Trong tình huống này, tôi quyết định ngay tức khắc, tạm thời bỏ mặc em ấy nằm trên sàn, dù gì cũng ngã rồi, đỡ dậy lúc nào cũng như nhau thôi.
Quan trọng nhất vẫn là Đoạn Hữu Liên. Đêm qua cô bé đã tự nguyện dán bùa lên người nên nguyên khí bị tổn thương nặng, lại thêm chấp niệm đã tiêu tan nên sức mạnh cũng giảm đi rất nhiều, căn bản không thể chịu nổi dù chỉ một tia nắng, huống hồ chi lúc này Ninh chưởng môn còn đang thi triển pháp thuật. Nếu thực sự bị tấn công từ hai phía, cô bé cũng đừng mong được đầu thai nữa.
Với tư cách là một giáo viên, trời đất bao la, học sinh là lớn nhất. Tôi lao tới ôm ngang hông Ninh chưởng môn, kéo ông ra khỏi cửa rồi hét với Đoạn Hữu Liên: “Mau vào đi!”
Đoạn Hữu Liên “vèo” một cái chui vào trong. Căn phòng đã kéo rèm kín mít, cô bé tắt đèn rồi trốn vào một góc, dáng vẻ hệt như vừa bị kinh sợ quá độ.
“Ninh chưởng môn, ông chờ một lát, Đoạn Hữu Liên là học sinh của tôi, em ấy tự nguyện đến tìm phái Mao Sơn để được siêu độ. Là do tôi bỏ quên em ấy ở dưới lầu nên em ấy mới tự mình lên gõ cửa, là lỗi của tôi!” Tôi vừa đóng cửa vừa giải thích với Ninh chưởng môn.
Đoạn Hữu Liên cũng phối hợp gật đầu lia lịa với Ninh chưởng môn: “Chào Ninh chưởng môn, tâm nguyện của con đã hoàn thành, hoàn toàn không muốn lưu lại nhân gian nữa, xin ngài hãy mau chóng siêu độ cho con đi. Con thật sự không muốn học lớp thầy Thẩm nữa đâu!”
Lúc này Ninh chưởng môn mới hơi bình tĩnh lại, hỏi đại đệ tử của mình: “Thiên Sách, có thật không? Đêm qua các con đã hóa giải được oán khí của xác sống này rồi sao?”
Ninh Thiên Sách lườm tôi một cái cháy mặt, tự mình bò từ dưới sàn dậy, lạnh lùng nói: “Dạ vâng. Đêm qua khi chúng con tìm thấy cô bé, thực ra cô bé đã có ý muốn được siêu độ đầu thai, chỉ là không có cách nào rời khỏi thân xác. Thầy Thẩm đã liên lạc với hiệu trưởng Trương để tìm hiểu về cuộc đời của Đoạn Hữu Liên, bọn con đã giúp cô bé gặp người nhà lần cuối. Sau đó, chấp niệm của cô bé đã tan, có thể làm phép siêu độ được rồi.”
Lúc này Ninh chưởng môn mới thở phào nhẹ nhõm, kín đáo khen ngợi: “Làm tốt lắm. Ta sẽ liên lạc với phái Mao Sơn ngay, bảo bọn họ cử xe đến vận chuyển xác sống này.”
Rồi ông lại quay sang Đoạn Hữu Liên: “Để vận chuyển con đến phái Mao Sơn, ta sẽ bọc thi thể của con lại, vừa có thể ngăn cách âm khí của con, vừa giúp con không bị ánh nắng làm tổn thương, con có đồng ý không?”
“Miễn không đau là được ạ.” Đoạn Hữu Liên nói.
“Yên tâm, cũng giống như ngũ quan của con người bị phong bế lại vậy, sẽ không có chút cảm giác nào. Đến khi con tỉnh lại, cũng là lúc con rời khỏi nhân thế.”
“Đa tạ Ninh chưởng môn.” Vẻ mặt Đoạn Hữu Liên thanh thản nói.
Ninh chưởng môn vừa dứt lời, không biết Tiểu Ninh đã lấy từ cái tủ nào ra một tấm vải vàng, quấn Đoạn Hữu Liên vào trong đó. Sau khi quấn xong, Ninh chưởng môn lấy bút lông và chu sa ra, vừa lẩm bẩm điều gì đó vừa vẽ đầy những hình thù mà tôi không tài nào hiểu nổi lên tấm vải vàng.
“Chuyện xác sống đã xong.” Ninh chưởng môn thở một hơi dài nhẹ nhõm, “Khi nhận nhiệm vụ của hiệu trưởng Trương, chúng ta không thể nào ngờ được rằng, lớp học này lại có một con quái vật đáng sợ đến vậy. Nếu biết sớm, ta tuyệt đối sẽ không chỉ cử một mình con đến thành phố H.”
“Cũng không có gì to tát.” Ninh Thiên Sách điềm tĩnh nói, không chút dao động, “Dù sao thì cũng có thầy Thẩm ở đây mà.”
Tôi ngại ngùng gãi đầu nói: “Đâu có đâu có, anh chỉ làm những việc mà một giáo viên nên làm thôi.”
———–
Sáu giờ sáng, ba chúng tôi gọi bữa sáng và ăn một bữa no nê. Tôi ăn nhiều nhất, vì thực sự đói muốn lả đi rồi.
Ăn xong, Ninh Thiên Sách nói với tôi: “Em biết nếu bây giờ mà nói chuyện tâm sự với thầy Thẩm, chắc chắn thầy sẽ vừa nói vừa ngủ gật mất. Chúng ta đã bận rộn cả đêm, mệt đến rã rời rồi, cứ đi nghỉ ngơi trước đã. Đợi khi nào tỉnh lại, em có chuyện muốn nói với thầy Thẩm. Đến lúc đó, cho dù có muỗi, ruồi, gián, kiến, chuột bọ gì đi nữa, hay thậm chí đội giải tỏa có đến phá cửa, thì thầy Thẩm cũng phải để em nói cho xong đã!”
Em ấy nghiến răng nghiến lợi nói, khiến tôi tự dưng thấy chột dạ, rụt cổ lại như con chim cút, ngoan ngoãn gật đầu.
Cuối cùng Ninh Thiên Sách cũng nở một nụ cười, xoa xoa gáy mình, nói: “Suýt nữa thì bị ngã đến mức hồn lìa khỏi xác luôn rồi.”
Tôi lủi thủi vào phòng khách ngủ. Tám giờ sáng, chuông báo thức điện thoại đúng giờ reo lên. Tôi rón rén ra khỏi phòng, thấy Ninh Thiên Sách vẫn còn đang ngủ, bèn đưa Ninh chưởng môn đi tập vật lý trị liệu.
Sau khi trị liệu xong, trở về khách sạn đã là 11 giờ trưa, tôi thực sự buồn ngủ không chịu nổi nữa, vùi đầu vào gối là ngủ mê mệt. Từ lúc đi làm đến giờ, hình như phần lớn thời gian tôi đều dành để ngủ bù, ngủ thế nào cũng không đủ. Ôi, thức đêm đúng là bào mòn tâm huyết mà.
Tôi ngủ một giấc đến lúc trời đất tối sầm lại. Rèm cửa của khách sạn cản sáng rất tốt, lúc mở mắt ra tôi không biết là mấy giờ, cứ mơ màng mò mẫm tìm điện thoại khắp nơi, nhưng lại vô tình chạm phải một bàn tay.
Tôi bật công tắc đèn đầu giường, lúc này mới thấy Ninh Thiên Sách đang ngồi bên cạnh giường, nắm chặt tay tôi.
“Thầy Thẩm đang tìm gì vậy?” Dưới ánh đèn mờ ảo, trông em ấy đẹp lạ thường, đôi môi căng mọng, khiến tôi bất giác nhớ lại hai nụ hôn đêm qua.
“Tìm điện thoại, xem mấy giờ rồi.” Tôi bất giác trả lời.
“Tám giờ tối.” Ninh Thiên Sách nói, “Thầy có muốn ăn cơm không?”
Tôi xoa xoa bụng, ngoan ngoãn gật đầu: “Có.”
Ninh Thiên Sách gọi điện đặt cơm, còn tôi thì chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng. Nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của em ấy, tôi cứ cảm thấy sau lưng lành lạnh.
Trước bữa ăn, tôi cẩn thận hỏi: “Tiểu Ninh, em có chuyện gì muốn nói à?”
“Ăn cơm trước đã.” Ninh Thiên Sách thản nhiên đáp, “Em sợ đang nói dở thì thầy lại nghẹn, rồi em lại không nói tiếp được nữa.”
Ăn cơm xong thật nhanh, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, Ninh Thiên Sách kéo tôi ngồi lên giường trong phòng em ấy rồi nói: “Chiều nay xe của phái Mao Sơn đã đến thành phố H, lúc thầy ngủ, sư phụ đã đưa thi thể của Tiểu Đoạn đi rồi, bây giờ trong khách sạn chỉ còn lại hai chúng ta. Bây giờ là 9 giờ tối, hiệu trưởng Trương và các học sinh của anh cũng sẽ không xuất hiện vào lúc này. Mọi khả năng bất ngờ có thể xảy ra em đều đã loại bỏ hết rồi. Bây giờ hãy cho em năm phút, trong vòng năm phút này, cho dù có chó cắn em, anh cũng đừng ra tay, được không?”
Tôi bị khí thế của Ninh Thiên Sách áp đảo đến mức giọng nói cũng nhỏ đi, lí nhí đáp: “Làm gì có chó… được, em, em nói đi, dù Chủ tịch nước có gọi đến, anh cũng không nghe máy đâu!”
Tôi liền chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, tập trung nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Ninh Thiên Sách. Em ấy nắm lấy tay tôi, giọng nói dịu dàng như ánh trăng đêm qua: “Em thích thầy Thẩm, và anh cũng thích em… phải không?”
Vốn dĩ khí thế của em ấy rất mạnh, nhưng câu cuối cùng lại để lộ cảm giác căng thẳng, mang theo một chút không chắc chắn. May là tôi cũng đang rất hồi hộp, nên không vạch trần vẻ ngoài làm ra vẻ của em ấy, chỉ cúi đầu “ừm” một tiếng.
Đừng thấy Thẩm Kiến Quốc tôi tung hoành ngang dọc trong trường bao nhiêu năm, kết bạn thân với không biết bao nhiêu nữ sinh, dũng cảm đối đầu với đàn anh mình thầm thương trộm nhớ trên sân bóng rổ, nhưng thật ra thì tôi mù tịt về cái môn học gọi là yêu đương này, đây cũng là lần đầu tiên có người nói thích tôi ngay trước mặt như vậy đó.
Ninh Thiên Sách thăm dò tiến lại gần tôi, vòng tay qua eo tôi rồi khẽ hỏi: “Có thể hôn thêm lần nữa không? Kiểu không cần phải đập muỗi ấy.”
“Ừm.” Tôi khẽ đồng ý.
Gương mặt đẹp đến không chân thực của Tiểu Ninh từ từ tiến lại gần, hôn lên môi tôi. Giữa lúc mơ màng, tôi bất giác nhớ ra một chuyện, tại sao Tiểu Ninh lại thích tôi nhỉ? Rõ ràng hôm đó người sờ ngực tôi đâu phải em ấy?
Tôi liếc nhìn màn hình điện thoại, vẫn chưa tới năm phút. Thôi kệ, cứ hôn đủ năm phút rồi hỏi sau vậy.
Hết chương 39.
Tác giả có lời muốn nói:
Đoạn Hữu Liên: “vèo” một cái chui vào trong. Căn phòng đã kéo rèm kín mít, cô bé tắt đèn rồi trốn vào một góc, dáng vẻ hệt như vừa bị kinh sợ quá độ.
Thầy Thẩm, thầy xem đi, một cái xác sống mà ngay đến cả phái Mao Sơn cũng phải nghiêm túc đối phó, thế mà lại bị anh hành hạ ra nông nỗi này đây!
——-
Hành trình tâm lý của Tiểu Ninh thì sau này sẽ được giải thích chi tiết, ôi trời ơi, chua xót lắm!
