Chương 391: Phiên Ngoại 3 – Phần Kết: Đập Tan Cơn Mưa Ấy

Chương 391: Phiên Ngoại 3 – Phần Kết: Đập Tan Cơn Mưa Ấy

 

Thân thủ của Lộ Hành Chi rất tốt. Đáng tiếc là, thế giới này không có linh khí, cũng chẳng có nội lực. Đối thủ trước mắt cũng không phải con người, mà là một đám mãnh thú đã mất đi lý trí.

 

Nơi này có bao nhiêu con vật?

 

Mấy trăm con?

 

Hay là mấy nghìn con?

 

Có con rắn rít lên lao thẳng vào mặt anh, bị anh nghiêng đầu tránh thoát. Răng nanh sắc nhọn, hoa văn sặc sỡ, đầu bẹt hình tam giác, rõ ràng là một con rắn kịch độc. Những con thú cưng dị thường như vậy, ở đây còn rất nhiều.

 

Lộ Hành Chi không biết tên người mới kia tìm đâu ra nhiều thú cưng lưu lạc như vậy, hoặc là nói, đám thú cưng này thật sự đi lạc sao?

 

Lộ Hành Chi mặt không đổi sắc dùng tay vặn gãy cổ một con sói bị bệnh dại, sau đó tránh được hòn đá do con khỉ ném mạnh tới. Anh vẫn còn miễn cưỡng chiếm thế thượng phong, nhưng cũng chỉ là miễn cưỡng mà thôi. Anh biết mình không trụ được bao lâu nữa.

 

Dã thú vẫn thích hợp hoạt động trong bóng tối hơn con người. Trong màn đêm mênh mông vô tận, chỉ có ánh trăng mờ ảo và đôi mắt của dã thú mới có thể soi sáng một khoảng nhỏ nơi này.

 

Anh bắt đầu thở dốc. Dựa vào thể lực của mình, anh có thể tính ra thời gian đã trôi qua gần một giờ. Anh không biết tên người mới kia đã dùng thủ đoạn gì để sự hỗn loạn trong con ngõ này không lan ra ngoài. Đã lâu như vậy mà quản lý đô thị vẫn chưa tới.

 

Phóng tầm mắt nhìn lại, dã thú dường như vô cùng vô tận, giết thế nào cũng không hết.

 

Nhưng thể lực của anh đã sắp cạn kiệt rồi.

 

Một con sói lao tới cắn chặt vào đùi anh, bị anh đá gãy lưng, nhưng chân anh cũng bị nó xé mất một miếng thịt. Ngửi thấy mùi máu tươi, đàn thú càng thêm kích động.

 

Đây mới chỉ là bắt đầu. Khi thể lực anh giảm sút, ngày càng có nhiều dã thú lao lên. Trên trời có chim bay, trên tường có nhện, thằn lằn, tắc kè, dưới đất có mãnh thú, trong nước có rắn, cá.

 

Không còn đường trốn.

 

Vết thương trên người anh ngày càng nhiều.

 

Thật ra anh hoàn toàn có thể dứt khoát bó tay chịu trói. Dù sao anh cũng sẽ chết dưới miệng thú, chỉ cần để Hiên Viên nhìn thấy thi thể bị gặm cắn của anh là nhiệm vụ đã hoàn thành. Chết dứt khoát như vậy, có lẽ anh còn đỡ chịu khổ hơn.

 

Nhưng anh cứ cố tình kiên trì, như đang đợi điều gì đó, lại như đang so đo với ai đó. Chiến đấu đã trở thành bản năng. Để di dời nỗi đau của thể xác, anh bắt đầu nghĩ đến những chuyện vụn vặt, linh tinh, không theo bất kỳ logic nào.

 

Ví dụ như, hồ sơ hôm nay đã được lưu trữ cẩn thận chưa? Công việc mỗi ngày anh đều sắp xếp rất chi tiết, cho dù anh cứ thế chết đi mà không bàn giao, người sau cũng có thể thuận lợi tiếp nhận. Anh giống như đang viết di thư, viết lại nhiệm vụ công việc hàng ngày.

 

Ví dụ như, không biết tên người mới kia định quyến rũ Hiên Viên thế nào, khả năng cao là sẽ không thành công.

 

Ví dụ như, đệm thịt màu hồng của Hiên Viên thật sự rất giống kẹo dẻo vị dâu tây.

 

Ví dụ như, tại sao hôm nay tên người mới kia lại thất thố như vậy? Tại sao cậu ta nói anh làm cậu ta lỡ mất cơ hội cuối cùng?

 

Nếu đã lỡ “cơ hội cuối cùng” rồi, vậy tại sao cậu ta còn khăng khăng muốn đi tìm Tổng tài?

 

Cái “cơ hội cuối cùng” này rốt cuộc là loại “cuối cùng” nào?

 

……

 

Anh suy nghĩ lung tung rối loạn, nhưng trên mặt lại không có biểu cảm gì. Một quyền vung ra, máu bắn tung toé, không phân biệt được là máu của dã thú hay máu người. Linh hồn anh như bay ra khỏi cơ thể, lơ lửng giữa không trung, lạnh nhạt cúi xuống nhìn thân xác đang chiến đấu không biết mệt mỏi kia.

 

Trông anh chật vật làm sao.

 

Da thịt trên người gần như không còn chỗ nào lành lặn nữa. Ngay cả chính bản thân anh cũng không biết rốt cuộc mình đang kiên trì vì điều gì. Cho đến khi anh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.

 

Đó là tiếng bước chân của Hiên Viên.

 

Phía trước Hiên Viên có con sói trắng và báo đen mở đường. Nơi hắn đi qua, vạn thú như thủy triều dạt ra hai bên, không dám tổn thương hắn mảy may.

 

Đôi mắt đỏ ngầu của đám dã thú khôi phục lại sự tỉnh táo, bắt đầu lùi bước, nhưng lại ngại sự uy hiếp khủng bố của sói trắng và báo đen nên không dám chạy trốn, chỉ đành phủ phục tại chỗ.

 

Lộ Hành Chi chỉ còn một bên mắt, anh nhìn Hiên Viên. Chỉ trong một thoáng anh đã hiểu “cơ hội cuối cùng” trong miệng tên người mới kia là gì.

 

Hiên Viên trước mắt, trên đỉnh đầu mọc ra một đôi tai, phía sau đung đưa một chiếc đuôi mèo. Lúc này trời chưa sáng mà Hiên Viên đã khôi phục lại hình dạng nửa người, vậy có nghĩa là sau này hắn sẽ không biến thành mèo nữa.

 

Thứ cậu ta mất đi chính là cơ hội chung sống với Hiên Viên ở dạng mèo. Cơ hội ở bên cạnh một Hiên Viên mèo dễ bị công phá phòng tuyến tâm lý nhất.

 

Dáng vẻ của Hiên Viên có chút chật vật. Hắn mặc bộ quần áo của Lộ Hành Chi, quần áo hơi rộng, tròng lên người hắn trông có vẻ rộng, nhưng vẫn rất đẹp trai.

 

Trên chiếc áo sơ mi trắng tinh lấm tấm những vết máu. Đó không phải máu của Hiên Viên. Chắc là của tên người mới kia.

 

Tóc Hiên Viên chưa được chải chuốt chỉnh tề, trông có vẻ hơi rối, không biết là do từ mèo biến thành người chưa kịp vuốt lại lông tóc, hay là do lúc xử lý tên người mới kia động tác quá mạnh, nên không màng đến những thứ khác.

 

Cúc áo trên cùng của áo sơ mi vẫn chưa cài kỹ.

 

Hiên Viên thật sự rất vội, vội đến mức quên tháo chiếc vòng cổ của “Mèo Hiên Viên” ra.

 

Chiếc vòng cổ ấy cứ thế đeo trên cổ Hiên Viên. Cái chuông bạc phía trước lắc lư theo từng bước chạy của hắn. Trông có chút đáng yêu. Nếu nói ra, không biết đuôi của Hiên Viên có tức đến mức xù lên không nhỉ?

 

Lộ Hành Chi nghĩ vậy, cảm thấy có chút buồn cười. Thế là anh bật cười thật. Vết thương trên mặt bị nụ cười của anh tác động, máu tuôn ra như suối, trông vô cùng đáng sợ.

 

Nhưng Hiên Viên không thấy đáng sợ. Hắn lao tới đỡ lấy Lộ Hành Chi, cuối cùng anh đã không thể chịu đựng thêm được nữa. Sao Lộ Hành Chi lại nhẹ như vậy, nhẹ đến mức như chỉ còn lại một bộ khung xương. Da thịt trên người anh đã mất đi một mảng lớn, tất cả đều đã chui vào bụng lũ dã thú này.

 

Trớ trêu thay, những vết thương ấy lại không gây tử vong ngay lập tức. Vì thế nỗi đau đớn cứ như cơn mưa xuân kéo dài, ẩm ướt và tưởng chừng như vô tận. Cũng may, cơn mưa này sắp tạnh rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Khoảnh khắc nhìn thấy Hiên Viên, chút hơi tàn mà anh vẫn luôn cố giữ cũng sắp tan biến, trước mắt nhanh chóng trở nên mơ hồ. Ngay cả gương mặt Hiên Viên cũng không nhìn rõ nữa.

 

Chỉ có chiếc chuông bạc trên chiếc vòng cổ anh đeo cho Hiên Viên là vẫn lắc lư, phản chiếu dưới ánh trăng.

 

———-

 

Hiên Viên bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Hắn bật dậy, vội vàng nắm lấy tay người bên cạnh. Xúc cảm ấm áp khiến ý thức của hắn dần dần hồi phục lại.

 

Mơ…

 

Là mơ.

 

Không đúng, không phải mơ.

 

Là hiện thực đã từng xảy ra.

 

“Em sao vậy?”

 

Người bên cạnh truyền đến hơi ấm, Lộ Hành Chi ngồi dậy, ghé sát lại gần, nắm lấy tay hắn.

 

“Tay em lạnh quá.”

 

Hiên Viên thở phào nhẹ nhõm.

 

“Em mơ thấy kiếp mà em biến thành mèo.”

 

Lộ Hành Chi im lặng một lát, rồi nắn nắn lòng bàn tay Hiên Viên, không mang chút ý tứ kiều diễm nào. Thủ pháp ấy y hệt động tác bóp đệm thịt của mèo Hiên Viên năm xưa.

 

Hiên Viên nghi hoặc nhìn Lộ Hành Chi.

 

Tay Lộ Hành Chi vẫn cử động, giọng nói còn mang theo ý cười: “Anh đúng là có chút hoài niệm.”

 

Hiên Viên không thể nhịn được mà nhớ lại khoảng thời gian làm mèo và bị Lộ Hành Chi chi phối. Hắn xoay người đè Lộ Hành Chi xuống dưới thân, cười lạnh nói: “Đúng vậy, có vài món nợ đúng là nên tính toán kỹ lưỡng mới được.”

 

Lộ Hành Chi nằm dưới thân hắn, bày ra vẻ mặt vô hại, kéo cổ áo ngủ xuống, để lộ xương quai xanh ra ngoài.

 

“Bây giờ, em có thể thu trước một chút tiền lãi….”

 

“Ví dụ như, đeo cho anh một chiếc vòng cổ.”

 

“Đương nhiên rồi.”

 

Hiên Viên cúi người, cắn một cái lên xương quai xanh của Lộ Hành Chi. Vết cắn tròn trịa, quả thực trông giống hệt một chiếc chuông màu hồng.

 

……

 

Đêm xuống, Lộ Hành Chi chống tay trên người Hiên Viên. Bên hông anh buộc một chiếc đuôi mèo trắng muốt bông xù. Chiếc đuôi mèo rũ xuống tự nhiên, quét nhẹ lên bụng dưới của Hiên Viên.

 

Lộ Hành Chi nghiêng đầu nhìn hắn, động tác bắt chước mèo cũng giống đến bảy tám phần.

 

“Không thích sao, meo?”

 

Anh rướn eo một cái, chiếc đuôi mèo trắng muốt kia cũng theo đó quét qua bụng dưới của Hiên Viên.

 

Hiên Viên hít sâu một hơi, chộp lấy đôi tai mèo trên đầu Lộ Hành Chi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thứ em muốn không phải là…”

 

Hiên Viên ngậm miệng.

 

Chuyện mất mặt này hình như không cần thiết phải nói ra.

 

“Tung Hoành, nhìn anh này.”

 

Chiếc chuông trên cổ Lộ Hành Chi phát ra tiếng vang giòn tan theo từng động tác của anh. Thấy Hiên Viên nhìn mình, Lộ Hành Chi cong cong hai mắt cười. Anh không đeo kính, đôi mắt như hồ nước trong veo thấy đáy. Gỡ bỏ toàn bộ mặt nạ, khả năng quan sát gần như đọc tâm của Hiên Viên thu trọn con người Lộ Hành Chi vào trong đáy mắt.

 

Đôi mắt Lộ Hành Chi đang nói:

 

“Anh yêu em.”

 

Lộ Hành Chi lặp lại một lần nữa.

 

“Anh yêu em.”

 

Anh kéo tay Hiên Viên ấn lên ngực trái của mình. Trái tim anh đang đập mạnh mẽ, từng nhịp từng nhịp va chạm vào lòng bàn tay Hiên Viên.

 

Muốn đập tan đám mây đen mưa gió đã đè nặng trên đỉnh đầu Hiên Viên rất lâu, rất lâu rồi.

 

“Em cũng vậy.”

 

……

 

Tiếng chuông vang vọng suốt cả đêm dài.

 

Hết chương 391.

 

Chương 391: Phiên Ngoại 3 – Phần Kết: Đập Tan Cơn Mưa Ấy

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên